Chương 4: Mê Cảnh Khai Mở

Chương 4:

Mê Cảnh Khai Mở

Bầu không khí trong quán bar càng về khuya càng trầm xuống, như một màn sương mỏng phủ lên mọi góc tối.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng dáng người phụ nữ vẫn lặng lẽ, bàn tay trắng muốt đặt trên mặt bàn bên cạnh bộ bài đã khép lại, chỉ còn lại hương tĩnh dầu thoang thoảng quanh quẩn giữa hai người.

Cô nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói vang lên như một khúc nhạc xa xăm:

“Ngươi đã chọn xong ba lá bài, cũng đã quyết định sẽ đi tới tận cùng của giấc mộng này.

Ta chỉ có một lời muốn nhắc nhở.

Võ Thiên Minh ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh vẫn chăm chú nhìn người đối diện, nhưng khóe môi nhếch lên đầy thách thức:

“Cô yên tâm, ta chưa từng là kẻ dễ lạc lối.

Nếu thật sự gặp mộng quỷ, cùng lắm thì đánh thứ chính mình đậy là xong.

Người phụ nữ khẽ lắc đầu, nụ cười như hoa quỳnh nở trong đêm tối:

“Không phải mộng nào cũng dễ thoát.

Trong mộng, mọi điều ngươi tưởng là thật ~ đều có thể trở thành xiềng xích.

Muốn trở về, hãy luôn nhớ rõ vì sao mình bước vào đây.

Bản tâm một khi đã lạc, mộng cũng có thể thành lao ngục, vĩnh viễn không tỉnh.

Nàng dừng lại, giọng nói nhỏ dần như lời nguyền ám ảnh:

“Đừng để bản thân bị cuốn vào ảo ảnh, quên mất mục đích của chính mình.

Ngay cả trong tuyệt vọng, cũng đừng quên thứ mà ngươi muốn nhất.

Thiên Minh nghe, chỉ nhún vai cười cợt, bề ngoài bất cần nhưng trong lòng cũng thoáng có chút dao động.

Hắn vốn không tin vào mê tín, càng chẳng tin lời dọa dẫm, nhưng trong khoảnh khắc này, lại cảm giác đôi mắt khép hờ của người phụ nữ kia như xuyên thấu tất cả bí mật sâu kín nhất trong lòng hắn.

Hắn đáp, giọng pha chút ngông cuồng:

“Nếu đã là mộng, dù là địa ngục hay thiên đường, ta cũng tự đi, tự tỉnh.

Chỉ cần một kiếm trong tay, ta chẳng ngán bất cứ ảo cảnh nào.

Người phụ nữ nhìn hắn một hồi lâu, rồi khẽ nghiêng đầu, tựa hồ hài lòng với câu trả lời ấy.

Nàng nhẹ nhàng gõ nhẹ lên mặt bàn, bộ bài phát ra tiếng động trầm đục, hòa vào tiếng nhạc Jazz xa xăm.

Ánh sáng càng lúc càng mờ nhạt, mọi thứ dường như tan chảy vào một không gian khác biệt, chực chờ nuốt trọn cả thế giới thực tại.

Bên ngoài, gió đêm rít qua khe cửa, cuốn theo dư âm những lời dặn đò cuối cùng, khiến không gian càng trở nên kỳ dị và ma mị hơn bao giờ hết.

Không khí trong quán bar lặng như tờ.

Tiếng nhạc jazz dường như cũng chìm xuống một quãng mơ hồ, chỉ còn âm vang lượn lờ giữa những vệt sáng vàng nhòe nhoẹt.

Võ Thiên Min!

nhất ly rượu, lắc nhẹ, quan sát những tia sáng cuối cùng của quầy bar phản chiếu trong mắt mình.

Đôi mắt ấy, lạnh lùng mà sâu thẳm, tựa như đáy nước không ai dò tới.

Hắn cười nhạt, cố gắng giữ vững vẻ bất cần.

Nhưng khi môi vừa chạm rượu, vị cay nóng bỗng dưng trở nên xa lạ.

Cảm giác mơ hồ dâng lên rất khẽ, như một cơn sóng ngầm bất ngờ nổi dậy giữa lòng biển lặng.

Tiếng gió rít ngoài cửa hòa lẫn vào nhịp thở, mọi đường nét trong quán dần nhòe đi, trộn lẫn vào nhau thành một dải sương mờ.

Cơ thể hắn bỗng nhẹ bằng, từng đầu ngón tay rời khỏi mặt bàn, cảm giác như trọng lực đã đánh mất ý nghĩa.

Đầu óc Thiên Minh chọt trở nên trống rỗng, mọi ý nghĩ lướt qua như làn khói mỏng, không thể nắm giữ.

Những ký ức gần đây – quán bar, người phụ nữ với đôi mắt nhắm hò, ba lá bài — tất cả đều lùi dần về phía xa, nhạt nhòa như một đoạn phim cũ bị cắt rời khỏi thực tại.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nghe đâu đó tiếng người phụ nữ vang lên, nhỏ nhẹ như một lời chúc nguyện xa xôi, không rõ là thực hay ảo:

“Hy vọng, dù ở nơi nào, ngươi vẫn không quên chính mình.

Nếu lạc lối, hãy nhớ ba chiếc chìa khóa mà ngươi đã chọn.

Âm thanh ấy đội thẳng vào tâm trí, kéo theo một dòng xoáy ánh sáng loang lổ.

Đột ngột, Thiên Minh cảm thấy mình bị đẩy đi, rơi tự do không điểm dừng, bầu trời và mặt đất xoay tròn trong tầm mắt Cả thế giới như tan biến, chỉ còn lại một quầng sáng mơ hồ nuốt chửng lấy hắn.

Một cơn đau nhức dữ đội bỗng quét qua đầu.

Hắn rên khẽ, đưa tay ôm lấy trán, cảm giác như có ngàn mũi kim đâm vào từng tế bào ký ức.

Hắn không biết mình đã chìm trong trạng thái đó bao lâu – một giây, hay cả một đời người?

Khi cơn choáng váng dịu lại, tiếng tim đập trong ngực trở thành âm thanh duy nhất còn sót lại giữa biển tĩnh lặng.

Hắn cố mở mắt, đôi mi nặng trĩu, hàng mi rung lên như muốn níu két phần thực tại cuối cùng.

Hơi thở đầu tiên kéo vào phổi mang theo mùi cỏ khô ngai ngái, vị đất ẩm lẫn gió trời.

Thiên Minh bàng hoàng nhận ra mình không còn ở trong quán bar nữa.

Trước mắt hắn – là một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Khi mí mắt nặng nề cuối cùng cũng hé mở, thứ đầu tiên đập vào mắt Võ Thiên Minh là một bầu trời xám xịt, những cụm mây dày đặc dồn tụ như muốn nuốt chửng lấy mặt đất.

Không khí lạnh và ẩm ướt phả thẳng vào da thịt, từng ngọn gió lùa qua mang theo mùi đất nồng ngai ngái, xa lạ một cách khó chịu.

Hắn gượng dậy, cảm giác đau nhức còn âm ỉ phía sau gáy, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng kéo dài hàng thế kỷ.

Xung quanh là một cánh đồng hoang, cỏ mọc lưa thưa, từng mảng đất nứt nẻ, loang lổ màu sẫm – dấu hiệu của một vùng quê nghèo khó, khô cằn đến tuyệt vọng.

Hắn đảo mắt nhìn quanh.

Xa xa, những ngôi nhà tranh thấp lè tè, mái ngói đã bạc màu, vách đất loang lổ những vết thời gian.

Hàng rào tre xiêu vẹo, bụi bờ mọc um tùm, vài chú gà gầy gò bới đất bên đống rơm cạn kiệt.

Trên con đường đất nhỏ, vài bóng người thấp thoáng – phần lớn là người già lưng còng, trẻ nhỏ chân trần, khuôn mặt lấm lem, ánh mắt mệt mỏi và đề phòng.

Không gian phủ đầy một màu trang thương và tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Thiên Minh nhíu mày, cảm giác không thật càng lúc càng rõ.

“Hình ảnh này.

đâu giống bất kỳ vùng quê nào ở thời đại này?

Cả nước còn nơi nào lạc hật thế này sao?

— Trong lòng hắn nổi lên hàng loạt câu hỏi, lý trí thì gào lên rằng đây chỉ là mộng cảnh, ảo giác do não bộ dựng nên.

Nhưng từng làn gió lạnh, từng cơn đau âm ¡ trong đầu, từng mùi cỏ, vị đất, thậm chí cả cảm giác bụi bặm bám vào áo quần.

đều quá chân thậ:

để chỉ là giấc mơ.

Hắn đưa tay nhéo mạnh lên cánh tay mình.

Đau.

Nhíu mắt, hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc:

“Thật không thể tin được.

Lẽ nào mình đã “xuyên qua một thế giới khác?

Một cảm giác vừa hoang mang, vừa kích thích lạ thường trào dâng trong lòng.

“Hay chỉ là một phép thử quái dị của quán bar kia?

Ảo ảnh tỉnh vi đến mức này, chắc chắn không đơn giản.

Cảm xúc của hắn là một mớ mâu thuẫn:

vừa muốn vạch trần mọi ảo giác, vừa tò mò về thế giới xa lạ này.

Trong lòng bỗng hiện lên lời dặn của người phụ nữ:

“Dù ở đâu, cũng đừng quên bản tâm.

Hắn hít sâu một hơi, đôi mắt sẫm lại, tự nhủ:

“Dù là thực hay mộng, ta cũng phải chủ động đối mặt.

Để xem cái gọi là mê cảnh này thực sự ẩn chứa trò gì.

Đang còn chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, Võ Thiên Minh bỗng nghe vắng lại một tiếng la thất thanh xé toạc không gian tĩnh lặng.

Âm thanh ấy dội vào tai hắn – chát chúa, tuyệt vọng kéo theo tiếng chân chạy rầm rập, tiếng thở hốn hển, tiếng trẻ con khóc nức nở như vỡ òa giữa làng quê nghèo xác xơ.

Hắn lập tức bật dậy, bản năng cảnh giác vốn đã ăn sâu vào máu bỗng bùng lên dữ đội.

Đôi mắt sắc lạnh đảo qua từng góc cạnh, cố xác định nguồn phát ra tiếng động.

Chỉ một nhịp thỏ hắn đã xác định được phương hướng.

Phía cuối con đường đất lầy lội, trong làn bụi mờ cuộn lên bởi bước chân vội vã, có một đám người đang liều mạng chạy trốn.

Họ là những người già tóc bạc, phụ nữ ôm chặt con nhỏ, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi và kiệt sức.

Ánh mắt họ thất thần, hoảng loạn, mỗi bước chân đều như đặt cược cả mạng sống vào một cơ hội cuối cùng.

Sau lưng họ là một nhóm người ăn vận dị hợm, đầu đội khăn đỏ, tay lăm lăm gậy gộc, đao ngắn, ánh mắt đỏ ngầu như thú dữ săn mồi.

Tiếng hò hét, chửi rủa vang lên the thé, từng bóng dáng hung hãn vung gậy đuổi theo, vẻ mặt hung ác chẳng khác nào cướp phí.

Cảnh tượng ấy – sự đối lập giữa cái yếu ớt, tuyệt vọng và cái mạnh bạo, tàn nhẫn — đập thẳng vào mắt Thiên Minh.

Hắn đứng lặng, đối theo từng chuyển động.

Một nhịp thở qua đi những ký ức xưa về các trận chém giết, về những lần nhìn thấy con người bị dồn tới đường cùng, bất giác hiện lên trong đầu.

Hắn nheo mắt, trong lòng dậy sóng.

“Đây là thử thách sao?

Hay chỉ là một màn kịch của áo cảnh muốn khuấy đảo bản tâm mình?

Trong đầu vang lên dư âm lời dặn:

“Dù là mộng cảnh, bản tâm không đổi.

Ngươi đến đây để tìm điều gì?

Nắm chặt bàn tay, hắn cảm nhận rõ từng mạch máu sục sôi dưới đa.

Dù vẫn chưa dám chắc đây là thực hay mộng, nhưng bản năng mách bảo:

một kẻ như hắn – dù ở đâu, cũng không thể làm kẻ đứng ngoài trước bất công và tuyệt vọng.

Từ nơi xa, tiếng hét càng lúc càng gần.

Bụi đất bay lên, tiếng chân rrối Loạn, những giọt nước mắt, những tiếng gào khóc xé lòng, tất cả quện lại thành một khúc ca ai oán, uất nghẹn giữa đất trời nghèo đói.

Ánh mắt Thiên Minh dần trở nên lạnh lùng, sắc bén, tựa như một thanh kiếm chuẩn bị rời vỏ.

Hắn cắn nhẹ môi, ngẩng đầu nhìn về phía trước, lòng thầm quyết:

“Dù chỉ là mộng, ta cũng sẽ để chính mình lựa chọn.

Nếu đây là thử thách, vậy thì – đến đây đi

Khí trời nặng nể, tiếng la hét, tiếng chân đuổi bắt vang vọng mãi không ngừng.

Tất cả như thôi thúc hắn tiến lên, đối mặt, không né tránh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập