Chương 6:
Chuyến đi đến An Gia Thôn Trang
Ánh sáng hoàng hôn nhẹ nhàng phủ lên thôn trang, tấm màn vàng u ám của buổi chiều chầm chậm tắt dần.
Không khí đặc quánh mùi máu và mồ hôi, dấu vết của trận chiến còn vương lại trên mặt đất.
Những người dân xung quanh vẫn còn hoảng loạn, những ánh mắt mệt mỏi nhìn về phía thân ảnh vừa dẹp tan bọn cướp.
Nữ tử kia đứng giữa bãi chiến trường, bình thản, khí chất tựa như ngọc bích dưới ánh sáng chiều tà.
Cô đõi mắt về phía đám người dân vẫn còn run rẩy, rồi lại quay sang Thiên Minh, ánh mắt ấy như xuyên qua tất cả mà không hề thay đổi.
“Đây không phải là nơi an toàn.
Nữ tử cất giọng nhẹ nhàng, nhưng có một thứ lực đẩy vô hình trong lời nói ấy.
“Các ngươi nên rời đi, về Trấn Kinh Bắc, nơi có bảo vệ tốt hơn.
Cả đám người dân gật đầu, vội vã đứng lên, đôi mắt không ngừng nhìn lại cô như cảm on, nhưng cũng không dám tiến lại gần.
Thiên Minh nhìn theo, sự tôn kính, biết ơn ấy làm hắn bất giác có chút cảm xúc lạ lẫm.
Mọi thứ quá nhanh chóng, như thể chỉ là một giấc mơ mà hắn vừa tỉnh đậy.
Chợt, ánh mắt của nữ tử chạm vào hắn, không phải ngẫu nhiên mà sâu thẳm, như thể cô đang nhìn vào một phần nào đó trong tâm hồn hắn.
Thiên Minh gật đầu nhẹ, chờ đợi cô nói gì thêm.
Nữ tử đứng lặng, không vội vã đi mà chỉ khẽ gật đầu về phía hắn.
Thiên Minh tiến lại gần, vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhưng trong lòng có sự tò mò không nhỏ về người này, một người có thể dễ dàng hạ gục đám cướp với một phong thái điềm tĩnh đến vậy.
“Cảm ơn cô đã cứu mạng.
Thiên Minh nói, giọng trầm, không nhanh không chậm.
“Ta có một số câu hỏi, nếu cô không phiền.
Nữ tửnhìn hắn, thoáng nhìn qua người một chút r Ồi khẽ cười:
“Cứ hỏi, ta sẽ trả lời nếu có thể.
Thiên Minh không chần chừ, lên tiếng với một câu hỏi thật thà:
“Ta muốn học võ công của cô.
Không phải là vì cảm kích, mà là muốn biết nếu như gặp lại hiểm cảnh, ta có thể tự cứu mình.
Cô có thể dạy ta được không?
Nữ tử khẽ nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng cũng không thiếu chút gì đó dịu dàng.
Cô nhẹ nhàng đáp lại:
“Ta không thu đổ đệ.
Hơn nữa, võ công của ta không dễ học.
Giọng nói bình thản nhưng lại mang tính từ chối rõ ràng.
Thiên Minh hơi thất vọng, nhưng trong lòng vẫn kiên quyết.
Hắn không dừng lại ở đó, chỉ nhẹ giọng nói:
“Vậy nếu có thể, ta có thể theo cô đi không?
Dù sao v-ết thương của ta vẫn chưa lành hẳn, và một mình không biết phải làm sao.
Nói xong, hắn khẽ vén tóc ra sau tai, ánh mắt chân thành, không chút khuất phục.
Lúc này, nữ tử nhìn hắn một lúc lâu, trong ánh mắt đó có vẻ gì đó suy nghĩ, nhưng cuối cùng cô nhẹ nhàng gật đầu.
“Được.
Nhưng chỉ vì vết thương của ngươi mà thôi.
Đi cùng ta, để ta giúp ngươi điều trị.
Thiên Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm trong lòng, dù là mộng, nhưng ít nhất vẫn có một chút hy vọng.
Cả hai đồng hành, bước đi trong im lặng, không có lời nói thừa, nhưng sự hiểu nhau đã bắt đầu được xây dựng.
Cả hai tiếp tục lên đường, con ngựa bước đi chậm rãi, Tiêu Dao vững vàng trên lưng ngựa, đáng vẻ điểm tĩnh, thanh thoát.
Thiên Minh ngồi phía sau, v:
ết thương trên mặt vẫn còn đau nhức, nhưng hắn không để sự khó chịu đó bộc lộ ra ngoài.
Cả hai đi im lặng, ánh hoàng hôn dần tắt, không khí trong lành của buổi chiểu tà bỗng trở nên nặng nể lạ lẫm.
Một lúc lâu sau, Thiên Minh.
quyết định phá vỡ sự im lặng.
Hắn quay sang, bắt găpánh mắt lạnh lùng, bình thản của nữ tử phía trước, liền lên tiếng:
“Cô.
tên gì?
Giọng hắn nhẹ nhàng, không quá vội vã, chỉ là một câu hỏi bình thường.
Tiêu Dao vẫn nhìn về phía trước, không quay lại đáp ngay lập tức, tay vẫn nhẹ nhàng điều khiển ngựa, nhưng rõ ràng có một sự chú ý lặng lẽ đến câu hỏi của hắn.
Một thoáng im lặng trôi qua, rồi cô khẽ đáp:
“Tiêu Dao.
Cô không giấu diếm, cũng không quá coi trọng, chỉ đơn giản là trả lời theo cách tự nhiên.
Thiên Minh nghe xong, không chút ngạc nhiên nhưng lại thầm nghĩ trong lòng:
“Tên như vậy, không phải ai cũng dám gọi, chắc chắn không phải người bình thường.
Nhưng.
hắn chỉ cười nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ tò mò, không vội vàng.
thắc mắc thêm.
Tên hay thật.
Hắn nói, không phải khen ngợi, chỉ là lời nói bình thản.
Tiêu Dao nhẹ gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
“Vậy còn ngươi?
Tiêu Dao hỏi lại, ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhưng không thiếu chút sự quan tâm lạ lùng.
Thiên Minh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
“Thiên Minh.
Một cái tên đơn giản, không có gì nổi bật, nhưng hắn lại cảm thấy một sự thân quen lạ lùng khi nói ra.
Sự im lặng lại bao trùm giữa hai người, không khí không còn căng thẳng, nhưng cũng không hoàn toàn thoải mái.
Tiêu Dao không tiếp tục hỏi, mà chỉ vững vàng cầm cương ngựa, điểm tĩnh như thể đã quen với sự cô độc trong cuộc hành trình dài dằng dặc này.
Một lúc lâu sau, Thiên Minh lại không kìm được sự tò mò, hỏi tiếp:
“Cô đi đâu vậy?
Tôi.
chỉ muốn biết vì sao chúng ta lại đi cùng nhau.
Tiêu Dao quay đầu lại nhìn hắn một cách rất nhẹ nhàng, ánh mắt không lạnh lùng, nhưng, cũng không hề dễ đãi.
“An Gia Thôn Trang.
Cô nói ngắn gọn, không giải thích nhiều thêm.
“Nơi đó có việc cần làm.
Thiên Minh không hỏi gì thêm, nhưng cảm giác tò mò dâng lên trong lòng.
“An Gia Thôn Trang?
Cái tên nghe thật kỳ lạ.
Liệu có phải là một nơi liên quan đến những chuyện không thể nói?
Thế rồi, cả hai tiếp tục đi trên con đường mòn dài, với mỗi bước đi, khoảng cách giữa hai người cũng dần ngắn lại.
Thiên Minh cảm nhận được một sự kết nối dù rất nhẹ, nhưng lại không thể phủ nhận.
Khi họ đến gần cổng chính của An Gia Thôn Trang, bóng tối của buổi hoàng hôn dần buông xuống, bao phủ tất cả trong sắc vàng u ám.
Không gian nơi này có một vẻ yên tĩnh đến kỳ lạ, không giống như những vùng thôn trang bình thường mà Thiên Minh từng thấy.
Mặc dù cánh cổng lớn bằng gỗ đã sờn, vách tường bên trong cỏ cây um tùm, nhưng.
vẫn có một khí chất riêng biệt – như thể đây là một nơi được bảo vệ, che giấu điều gì đó quan trọng.
Tiêu Dao không vội vã, từng bước cưỡi ngựa bình thản, ánh mắt sắc bén quét xung quanh như đang tìm kiếm điểu gì đó.
Thiên Minh bước theo, đôi mắt không rời khỏi dáng người phía trước.
Dù đã quen với những trận chiến máu lửa, nhưng hắn không khỏi cảm thấy sự tĩnh lặng này thật kỳ lạ.
Ngay khi vào trong, họ được gia chủ cùng con trai đón tiếp.
Gia chủ là một người đàn ông trung niên, có tướng mạo vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng không thiếu sự hiếu khách.
Còn người con trai của ông, trẻ tuổi hơn nhưng không kém phần mạnh mẽ, đứng bên cạnh với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng thu lại, cúi chào Tiêu Dao.
“Tiêu Dao Tiên Tử, chúng tôi rất vinh hạnh được đón tiếp cô, ” gia chủ nói, giọng trầm ấm, kính trọng nhưng không quá lố.
Con trai ông đứng cạnh, cũng cúi đầu chào, ánh mắt lóe lên sự ngưỡng mộ.
Tiêu Dao chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào nhưng có một sự tự nhiên trong cử chỉ của cô, như thể đã quen thuộc với những lời chào hỏi này.
Cô bước vào không gian trang viên rộng.
lớn, vững vàng như một chiến binh quen thuộc với mọi điểu bất ngờ trong đòi.
“Cảm ơn, ” Tiêu Dao nói, rồi tiếp tục:
“Ta đến đây không phải để làm khách, mà là để giải quyết một số việc.
Nghe nói có kẻ định tấn c-ông khu vực này, mọi người phải chuẩn bị tốt, bảo vệ thôn trang.
Gia chủ gật đầu, không một chút do dự.
“Chúng tôi đã nghe về Ám Nguyệt Ma Giáo.
Chúng tôi sẽ chuẩn bị, nhưng xin cô yên tâm, mọi thứ ở đây đã được kiểm soát.
Tiêu Dao không nói gì thêm, chỉ đưa tay chỉnh lại áo, rồi quay lại Thiên Minh, nói nhẹ:
“Ngươi cứ nghỉ ngơi đi.
Ta phải đi lo vài chuyện.
Đây là An Gia Thôn Trang, họ sẽ chăm sóc ngươi trong lúc này.
Thiên Minh chỉ kịp gật đầu, đôi mắt không khỏi theo dõi từng cử chỉ của cô.
Dù chỉ là người qua đường trong một mộng cảnh kỳ lạ, hắn cảm thấy có một điều gì đó không thể lý giải trong sự xuất hiện của Tiêu Dao, sự thanh thoát trong cách cô xử lý mọi việc.
Tiêu Dao đặn dò gia chủ vài lời về công việc cần làm, rồi rời đi với dáng điệu vững vàng, không một chút phân vân.
Cô bước nhanh, không quay lại nhìn, để lại một cảm giác ngỡ ngàng trong lòng Thiên Minh.
Hắn đứng đó một lúc, rồi được nha hoàn dẫn vào bên trong.
Khi Thiên Minh theo nha hoàn vào trong, hắn bất chợt nghe được tiếng bàn luận của hai cha con gia chủ.
Chúng nói về sự đẹp đẽ và khí chất của Tiêu Dao.
Con trai gia chủ, không thể giấu nổi sự ngưỡng mộ, buông lời:
“Tiêu Dao Tiên Tử thật sự quá đẹp, thật không thể tin được.
Ta có thể bắt được cô ấy không?
Gia chủ bật cười, giọng trầm trầm:
“Bắt bằng mắt thôi, con trai.
Đừng có mơ tưởng.
Lời nói vừa đùa cọt, nhưng lại mang theo sự ngưỡng mộ khó che giấu.
Thiên Minh không thể không bật cười trong lòng.
“Lại một kẻ nữa bị cô ấy thu hút rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập