Chương 12: Desert Eagle bàn thiết kế

Chương 12 : Desert Eagle bàn thiết kế

Ngay khi, Quang Khải chỉ kịp thu hai tay về đỡ trước mặt thì con cá hỏa tiễn đã đưa cái miệng đầy máu đến trước mặt anh rồi.

Cứ ngõ là 1 cú double kill cho con cá.

Nhưng Chú Vinh hộ vệ bảo không.

Chú đưa tay 1 chỉ, ngay lập tức một thanh kiếm lao ra khỏi vỏ, bay xé gió, găm xuyên đầu con cá.

Theo quán tính, thanh kiếm kéo cả con cá xuống mặt hổ.

Khi Quang Khải định thần lại thì con cá đã chết rồi.

Xác nó nổi trên mặt nước, xung quanh là máu loãng chảy ra nhuộm đỏ nước xung quanh.

Phần đầu con cá vẫn còn một thanh kiếm xuyên qua.

Mũi kiếm xuyên từ mắt cá bên này đến mắt cá bên kia.

Cá hoả tiễn – yêu thú cấp 10 một kiếm ra đi không kịp giấy.

Quang Khải nhanh chóng hoàn hồn lại và cảm ơn chú Vinh.

Anh nhận ra chiêu chú Vinh vừa dùng là ngự kiếm của kiếm sĩ LV30.

Cùng với chiêu hôm qua thầy Khánh thi triển để mượn kiếm của học sinh vậy.

Nhưng nếu so sánh thì cùng là ngự kiếm nhưng tốc độ và uy lực nó quá khác nhau.

Quang Khải không biết hôm trước thấy Khánh có dùng toàn lực không nhưng chênh lệch quả thực sự là lớn.

Kiếp trước trong game thì Ngự kiếm là chiêu tức thương hiệu của cá kiếm sĩ, nó gần như là chiêu thức bắt buộc của các kiếm sĩ phải biết.

Cũng phải thôi, ngự kiếm không chỉ là một chiêu thức tăng tầm đánh của các kiếm sĩ mà nó còn là chiêu thức cơ sở và chiêu thức dạng key để mở khoá, học tập và thi triển các chiêu thức mạnh mẽ khác.

Ví dụ như 1 trong các đại chiêu Lv 70 của kiếm sĩ là Vạn kiếm quy tông thì người thi triển tối thiểu phải dùng được ngự kiếm trên 20 thanh kiếm khác nhau để có thể học tập và cũng là điều kiện tối thiểu để sử dụng chiêu thức.

Quay lại với con cá hảo tiễn kia, lúc này, nó đã được nhân viên trên tàu vớt lên và giao cho đầu bếp chuẩn bị.

Con cá rất to, dài 4 mét 2 nặng cả gần 200 cân ( 2 tạ)

Thân hình thuôn đài như hoả tiễn, mõm nhọn nhiều răng sắc bén, vảy cứng chắc như áo giáp.

Nhiều ngư dân không đủ Lv 15 không dám câu loại cá này bởi nó cực kỳ hung hãn và khó chếngự.

Loại cá này rất hung hãn và nguy hiểm.

Thực ra, những người chưa đủ Lv như nhóm Quang Khải sẽ không được câu cá hay đánh bắt cá tại những vùng nước sâu như này rất nguy hiểm.

Tuy cá hoả tiễn khó đánh bắt, rất nguy hiểm nhưng thịt nó cũng khá bổ và ngon.

Sau khi được vớt lên giao cho đầu bếp thì nhóm Quang Khải sẽ có bữa trưa thịnh soạn.

Tất nhiên là cả con ếch trong miệng nó cũng sẽ thành món ngon.

Có món mới tất cả mọi người chẳng quan tâm gì đến câu kéo cả.

Thậm chí mùi con cá chép nướng kia bây giờ cũng không còn quá hấp dẫn nữa rồi.

Tuy trải qua một biến cố hết hồn chim én nhưng rất nhanh cả nhóm lại vui vẻ với những món cá ngon lành.

Mổi ngon thì phải có rượu uống.

Mấy đứa trẻ thì thường hào hứng với những thứ bị cấm khi chưa đến tuổi này.

Với Quang Khải thì chỉ đơn giản là thưởng thức mà thôi.

Pháp luật Đại Nam đế quốc cấm trẻ dưới 18 tuổi uống rượu.

Tuy nhiên cẩm là một chuyện còn thi hành là 1 chuyện khác :P.

Trên tàu này cũng có không ít rượu và đồ uống.

Hôm đó cả 4 đều ngà say.

Sau khi đánh chén một trận linh đình, buổi chiểu thì cả 4 lại quay lại trường.

Buổi chiểu, Quang Khải mang ít men trong người lại luyện đâm kiếm cả 1 buổi chiều.

Không biết Phúc bên thương thế nào nhưng bên này Quang Khải thấy Trang và Thanh Tú bị cô giáo Thảo phạt rồi.

Còn anh, anh không cúp học là được tồi 🙂

)

Đôi khi bố làm to cũng là một loại năng lực.

Tối về, Quang Khải đã tỉnh táo hơn rất nhiều, men rượu cũng bay gần hết.

Chuyện anh bị cá trấn công cũng đến tai mẹ anh, bữa tối hôm đó mẹ anh cũng nói anh mấy câu, rồi cấm anh đi đến những nơi nguy hiểm như vậy nữa.

Quang Khải nghe thì cũng cảm động vì được mẹ lo lắng nhưng chuyện cấm anh đi chơi.

Nói nghe thì dễ nhưng chắc cũng khó mà tuân theo được.

Sống mà chỉ quanh quẩn ở nhà với đến trường thì còn có ý nghĩa gì nữa.

Dường như cũng hiểu chuyện cấm đoán anh là không thể nên mẹ anh tặng anh một chiếc dây truyền.

Một trang bị phòng ngự Lv50, có thể cản tất cả công kích từ Lv40 trở xuống 5 lần.

Cái đặc biệt là nó tự động phòng ngự không cần kích hoạt.

Cái này khá là quý.

Trên thị trường có khí có giá cả vài tỷ.

Mẹ anh cấm anh tháo ra trong mọi trường hợp.

Cái này Quang Khải cũng là người biết hàng nên hiểu được độ quý giá của nó nên cũng nghị lời và cảm ơn mẹ rất nhiều.

Trải qua sự việc hôm nay, Quang Khải cũng suy nghĩ rất nhiều.

Mấy năm nay sống trong bảo bọc kết hợp với việc cậu vẫn nghĩ mình đang tận hưởng thế giới trong game nên cậug úa chủ quan.

Hôm nay thực tế đã tát cho cậu một phát.

May mà nó không đau lắm.

Nó khiến cậu nhận ra tình trạng của mình.

Cậu quá yếu, không bằng một con cá.

Cậu cần nâng cao thực lực của mình.

Nhưng cậu không thể tăng cấp nên chỉ có thể dựa vào các trang bị.

Đến đây cậu cần có v-ũ khí.

Một thứ khiến một tên Lv 0 như cậu cũng có thể trở nên nguy hiểm.

Thứ đầu tiên cậu nghĩ đến chính là súng.

Đạn rơi cửa phật vạn vật nằmim

Gat linh trong tay, chúng sinh bình đẳng.

Quang Khải vẫn nhớ như in trong đầu 2 câu thơ này khi nói về súng ống.

Tuy súng đạn trong hiện thực rất mạnh mẽ.

Là sát khí hàng đầu, nhưng trong thần vực nó khá yếu ớt.

Một tank cơ Lv 40 thậm chí có thể tank cả băng đạn ak mà không chết.

Sự thực chứng minh, trong thần vực, từ Lv 50 trở lên không một game thủ nào còn srử d-ụng súng.

Mà súng đạn chính là sản phẩm của người chơi tạo nên chứ tại Thần vực chẳng ai rảnh tỗi đi nghiên cứu một lĩnh vực v-ũ khí yếu kém như vậy cả.

Tuy uy lực của súng đạn có hạn nhưng với Quang Khải thì nó đã đủ.

Chỉ cần đối thủ Lv không quá 40 thì sát thương của súng đạn vẫn còn rất đáng kể.

Một giai đoạn tân thủ, súng đạn là loại v-ũ k:hí cực kỳ được yêu thích bởi nó rẻ và hiệu quả.

Thứ nhất chỉ chiếm 1 ô v-ũ khí phụ thứ 2 không tốn ma lực, thứ 3 là sát thương giai đoạn đầu khá ổn.

Yêu thú LV dưới 20 vẫn có thể áp đảo được bình thường.

Và với tình trạng Quang Khải hiện tại như vậy là đủ.

Như đã nói, súng ống là sản phẩm của người chơi nên hiện tại Quang Khải muốn mua súng thì cũng không ai bán thậm chí còn không ai biết nó là gì.

Muốn chế tạo súng thì cần nhiều kỹ thuật khác nhau và bản vẽ.

Các kỹ thuật để chế tạo các linh kiên của súng Quang Khải thì không biết bởi anh chỉ mới chí tạo một cách thô sơ thôi.

Các chỉ tiết tình vi yêu cầu độ chính xác cao thì anh chịu.

Tuy nhiên, cái gì khó thì để bố anh lo.

Anh chỉ cần bảo bố anh 1 câu, không ít thợ chế tạo Lv 50 trở lên sẵn sàng giúp anh.

Như vậy cái anh thiếu chỉ là bản vẽ mà thôi.

Cái này với anh lại không khó.

Bây giờ chỉ cần cho anh giấy bút và thời gian thôi, bản vẽ v-ũ k-hí Lv90 trở lên anh còn vẽ được.

Vẽ thì được, vấn để làm được hay không là câu chuyện max dài.

Khấu súng đầu tiên anh nghĩ đến là Desert Eagle – Đại bàng sa mạc hay lục bạc.

Tuy khẩu súng này được giới phê bình thậm tệ về khối lượng và độ giật nhưng Quang Khải chỉ quan tâm thứ mà nó làm cực kỳ tốt – đó là nó đẹp à không nó mạnh.

Lục bạc là một khẩu súng có sức công phá trên cả tuyệt vời với mọt khẩu súng lục.

Nó có thể bắn xuyên tường hay các mũ chống đan tầm chung.

Còn về độ giật và trọng lượng nặng trịch của nó thì Quang Khải không quan tâm.

Anh cần sức mạnh phi thường của nó để đáp lại những thứ không phải bình thường trong thế giới này.

Trong thế giới này, sức giật và trọng lượng của lục bạc sẽ được khắc phục bởi thể chất mạnh mẽ của người sử dụng.

Rất nhanh xác định được mục tiêu, Quang Khải bắt đầu ngồi vào bàn vẽ.

Anh thiết kế 1 cặp lục bạc.

Mỗi khẩu dài 300mm, độ dài nòng 280mm, cỡ nòng 9,8mm, băng đạn 8 viên, nặng 2700g (2 cân 7)

khi đầy đạn, sơ tốc đầu nòng thiết kế 480 m/s.

Quang Khải thiết kế một khẩu súng còn cồng kềểnh hơn nguyên mẫu thực tế nhưng đổi lại uy lực cũng sẽ tăng lên.

Quang Khải dùng một đê để vẽ lên bản vẽ của mình.

Thức trắng cả đêm chuẩn bị bản vẽ mà Quang Khải không hề thấy mệt mỏi gì.

Trong lúc vẽ lại bản thiết kế của lục bạc, Quang Khải cực kỳ nghiêm túc và tập trung nếu không muốn là say mê.

Anh như chì vào trong bản vẽ, cảm giác ấy giống như anh đang sống tại ngày xưa khianh vẫn là trưởng phòng thiết kế vậy.

Là 1 trong những người sáng lập, không phải tự nhiên anh bám chặt lấy cái phòng thiết kế v.

sáng tạo ấy.

Cái đấy là đam mê.

Toà không nghiện toà không.

hiểu được đâu ›)

)

Đó là câu mà Quang Khải vẫn nói với các người sáng lập khác khi họ cố thuyết phục anh lên ban giám đốc hay điều chuyển tới vị trí ngon lành hơn.

Khi Quang Khải hoàn thành bản vẽ chi tiết câu mình thì cũng là trời sáng.

Cầm lên bản vẽ, anh vươn vai đón ánh bình minh.

Nhìn bản vẽ anh cực kỳ ưng ý.

Cất bản vẽ vào ba lô, anh tập thể dục rồi tắm rửa đi học.

Anh hoàn toàn có thể cúp học để nghỉ ngơi nhưng anh không muốn.

Anh muốn đi học, anh muốn ngủ gật trên lớp 1 buổi.

Các bạn không hiểu được cảm giác cày nét xuyên đêm xong sáng ra ngủ nguyên 2 tết chiết nó sung sướng thế nào đâu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập