Chương 13:
Desert Eagle khai sinh
Quang Khải khoác ba lô vào lớp.
Hôm nay khác 2 ngày trước.
Hôm nay anh vào lớp có người chào.
Đầu tiên là Phúc, thanh niên thấy anh thì tới tận nơi bắt chuyện luôn.
Thanh niên liên tục xin lỗi về việchôm qua uống rượu.
Có vẻ hôm qua thanh niên này cũng bị phạt.
Cái này, Quang Khải cũng cười xua tay.
Dù gì anh cũng không bị phạt.
Anh đi về tổ 3 thì Thanh Tú ngồi bàn đầu vẫy tay chào anh.
Thanh Tú ngồi ngay bàn đầu tiên của dãy bàn nên được thầy Khánh bổ nhiệm làm tổ trưởng luôn.
Hôm nay, Thanh Tú vẫn dịu dàng như vậy.
Hôm nay, cô mang một chiếc kẹp tóc hình con bướm màu hồng nhìn rất xinh.
Thấy Thanh Tú vẫy tay với mình, Quang Khải cũng rất vui.
Anh tiến lại bắt chuyện ngay:
"Hôm nay, Thanh Tú có kẹp tóc đẹp thế"
Thấy Quang Khải khen thì Thanh Tú rất vui
"Thật không, cái này mình mới mua hôm qua đấy"
Quang Khải thấy Thanh Tú vui như vậy thì cũng không tiếc mà thêm một câu:
"Nó đẹp cũng phải mang trên người cậu thì mới đẹp, còn mình nó thì chưa chắc đâu"
Nói rồi, Quang Khải khoác ba lô về tiểu vương quốc của mình ngồi xuống.
Nghe Quang Khải khen mình Thanh Tú thấy đột nhiên mặt mình nóng bừng không biết nói gì luôn.
Không chỉ Thanh Tú nghe thấy câu đó.
Bạn nữ ngồi cùng bàn cô cũng nghe thấy câu ấy.
Họ bắt đều trêu cô.
Điều này, càng khiến cô bé ngượng hơn.
Khuôn mặt cô đỏ bừng.
Tuy ngượng thì ngượng nhưng cô cũng thấy vui vì được khen.
Quang Khải ở dưới thấy khuôn mặt đỏ bừng như quả gấc của Thanh Tú thì cũng vui lắm.
Cũng không để Thanh Tú ngượng ngùng quá lâu, tiếng chuông vào lớp vang lên.
Cô Thảo đúng giờ bước vào lớp.
Cả lớp đứng lên chào cô.
Hôm nay, cô vẫn kiểm tra công pháp của các học sinh xem họ đã thuộc chưa.
Hiển nhiên, sau 45 phút tẩy lễ ngày hôm qua, hôm nay, lớp 6C tất cả đều đã thuộc bài.
Trừ Quang Khải, anh không học và cô cũng chẳng kiểm tra anh.
Về Quang Khải lúc này thì anh đã gục trên bàn ngủ ngon lành rồi.
Hôm nay, cô Thảo dạy cả lớp cách vận khí.
Vận khí là bước cực kỳ quan trọng nên cả lớp đều tập trung nghe cô hướng.
dẫn và bắt đầu thử.
Cả lớp ai cũng lo học vận khí cho tốt nên cũng chẳng ai quan tâm Quang Khải ngủ hay thức.
Còn cô Thào thì càng không quan tâm anh.
Việc anh hàng ngày đến lớp đầy đủ đúng giờ đã là một loại tôn trọng đến cô rồi.
Thậm chí anh cúp học thì cô cũng chẳng làm gì được anh.
Hôm nay học vận khí nên sẽ là hai tiết tu luyện cơ bản liền.
Cái này là chương trình soạn.
sẵn.
Các lớp khác cũng vậy.
90 phút tu luyện cơ bản với các học sinh khối 6 ngày hôm nay cảm giác trôi qua cực kỳ nhanh.
Hết2 tiết các học sinh cảm giác chưa đã nghiện khoác ba lô về nhà thử tiếp tục tu luyện.
Quang Khải thì không biết gì cả, anh nằm ở đó ngủ ngon lành.
Lúc này, một đôi tay mềm mại đẩy anh.
Đôi tay ấy phải đẩy anh vài lần thì anh mới tỉnh.
Thực sự Quang Khải đã có một giấc ngủ sâu.
Tỉnh giấc, với đôi mắt nhẻo nhòe anh nhìn thấy khuôn mặt dễ thương và đầy khả ái của Thanh Tú.
Dụi dụi mắt đánh giá tình hình xung quanh, anh nhận ra cả lớp đã về hết chỉ còn mỗi anh và Thanh Tú.
Không cần 5 giây, anh nhận ra mình đã ngủ hết 2 tiết tu luyện cơ bản.
Ngủ ngon thật.
Anh đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Thanh Tú.
Nhanh như chớp anh hôn lên bàn tay của cô.
"Cảm ơn đôi bàn tay xinh đẹp dã đánh thức hoảng tử ngủ mê ta khỏi ác mộng"
Bị Quang Khải hôn lên tay, Thanh Tú cả người đơ ra.
Dường như có một dòng điện từ tay cô chạy toàn bộ cả cơ thể khiến cả người cơ tê dại không cửa động được.
Sau đó, khuôn mặt cô trở nên bỏng rát.
Theo bản năng, cô rụt tay lại và chạy ra khỏi lớp học.
Trái tim của chú nai con đang nhảy loạn trong ngực cô.
Quang Khải thấy chú nai nhỏ chạy mắt thì cũng cười cười.
Anh xách ba lô lên và đi ra cổng trường.
Bên ngoài, lúc này chú Vinh đã đợi sẵn trên xe.
Quang Khải lên xe, một tiếng ưng lệ khiếu vang lên.
Chiếc xe bay lên hướng thẳng đến khu quân giới mà đi.
Đến cổng khu quân giới Quang Khải xuống xe xuất trình giấy tờ giống như bình thường thì mới được vào.
Thông thường, Quang Khải vẫn đến đây luyện tay nghề và rất được mọi người ở đây yêu quý.
Hôm nay, anh đến nhờ thầy của mình là Kỹ sư chế tạo Lv 50 – Đoàn Văn Lương để chế tạ hai khẩu lục bạc cho mình.
Cầm theo bản vẽ, Quang Khải đi thẳng đến phòng làm việc của thầy Lương.
Sau khi biếu thầy bình rượu ngon, Quang Khải vào thẳng vấn đề và đưa bản vẽ của mình ch thầy xem.
Nhận bản vẽ, thầy Lương khen bản vẽ rất đẹp và chỉ tiết.
Thầy bảo nếu thứ Quang Khải nhờ chỉ là món đồ chơi nhỏ này thì thầy sẽ nhờ các học trò củ:
thầy làm giúp.
Quang Khải cũng gật gù.
Thầy hẹn Quang Khải sáng mai quay lại lấy hàng.
Dẫu sao độ khó chế tạo của lục bạc thì không lớn.
Kỹ sư Lv 20 lề chế tạo được rồi.
Chế tạo thuốc súng cũng khó chì cần Quang Khải có công thức cụ thể thì mọi thứ đơn giản thôi.
Rời khỏi khu quân giới, Quang Khải về nhà ngủ tiếp.
Đến chiều anh lại dậy đi học bình thường.
Buổi chiểu nhóm Quang Khải lại luyện đâm cả chiều .
Thầy Khánh nói:
"Không sợ đối thủ luyện vạn chiêu, chỉ sợ luyện 1 chiêu vạn lần"
Sáng hôm sau, sau khi học xong tiết tu luyện cơ bản Quang Khải lại đến khu quân giới lấy hàng của mình.
Quang Khải hôm nay nhận được một cặp lục bạc được đặt gọn ghẽ trong 1 chiếc va li màu.
bạc.
Trong đó còn có 6 băng đạn và 200 viên đạn nữa.
Xách chiếc va li trong tay Quang Khải đi thẳng về nhà.
Trên đường về, Quang Khải vuốt ve 2 chú đại bàng trong tay.
Nhìn hai khẩu súng lục với kích thước hầm hố trong tay, Quang Khải rất hài lòng.
Cầm hai khẩu súng trong tay Quang Khải cảm giác như cầm 2 quả tạ nhỏ.
Rất đầm tay.
Thân súng được mạ bạch kim sáng bóng.
Về đến nhà, Quang Khải không kịp chờ đợi mà mang súng đi thử luôn.
Đến sân tập, Quang Khải sai người mang đến một cái bia tập bắn.
Bình thường những cái bia này được dùng để luyện bắn cung.
Quang Khải nhanh chóng lắp đạn cho 1 khẩu lục bạc.
Hai tay cầm súng, nhắm chuẩn bia ngắm qua đầu ruồi.
Quang Khải điều chỉnh hơi thở, mở khóa an toàn.
Bóp cò.
ĐOÀNG.
Tiếng súng vang lên chát chúa.
Chiếc bia gỗ võ tan.
Uy lực của khẩu súng khiến Vinh hộ vệ cạnh đó không khỏi giật mình.
Quang Khải lúc này cảm thấy đôi tay của mình tê dại.
Sức giật kinh hoàng của khẩu súng khiến Quang Khải giật mình.
Mặc dù anh đã có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng sức giật của khẩu súng vẫn nằm ngoài tín!
toán của Quang Khải.
Lấy lại bình tĩnh, Quang Khải đi lại gần tấm bia.
Tấm bia ăn 1 viên mà tan nát.
Uy lực của khấu súng khiến Quang Khải rất hài lòng.
Tuy nhiên, từ những mảnh vỡ của tấm bia để lại, Quang Khải khẳng định một diều đó là mình bắn trượt.
Mặc dù anh đã ngắm chính xác vào hồng tâm nhưng khi bắn vẫn bị lệch sang một bên.
Tuy vẫn bắn trúng tấm bia nhưng là lệch một bên khiến tấm bia vỡ không đồng đều.
Với tình trạng hiện tại của Quang Khải muốn hoàn toàn kiểm soát chú đại bàng này là không thể nào.
Tuy nhiên, để phòng thân thì đã là đủ.
Quang Khải tự tin trong 5m Quang Khải có thể chắc chắn bắn trúng mục tiêu.
Còn trúng vào đâu thì không biết.
Sau khi kiểm tra tấm bia, Quang Khải quay ra nhìn chú Vinh hỏi:
"Chú Vinh, nếu là 1 kiếm sĩ Lv40 như chú, trong vòng 5m chú có đỡ được 1 phát đó không"
Chú Vinh nghe Quang Khải hỏi thì cũng bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm.
Một lát sau chú nói:
"Trong vòng 5m thì xác thực là không thể né kịp, nó quá nhanh, tuy nhiên một số chiêu tức phòng ngự thì vẫn có thể cản được.
Nếu cứng rắnăn1 phát như vậy chỉ cần không phải trí mạng thì vẫn có thể phản công lại được.
Cùng lắm chỉ thương nặng mà thôi."
Nghe chú Vinh nói vậy thì Quang Khải cũng gật gù.
Quả thật với Lv 40 trỏ lên thì tác dụng của lục bạc còn hạn chế.
Nhưng Ly 40 trở xuống thì là câu chuyện khác.
Bây giờ để có thể sử dụng được lục bạc Quang Khải phải rèn luyen lực tay thật tốt để hạn chế sức giật thứ 2 là luyện kỹ thuật bắn nữa.
Còn hai tay 2 súng thì tạm thời cứ mơ đi đã haha.
Thế là từ nay, thời khóa biểu của Quang Khải sẽ có thêm 1 tiếng luyện súng vào buổi tối.
Trong 1 tháng tiếp theo, Quang Khải sáng đến lớp để tán Thanh Tú vào đầu giờ rồi về luyện.
thể lực.
Buổi chiểu, anh lại lên lớp luyện đâm.
Quang Khải đã luyện đâm nguyên 1 tháng nay rồi.
Anh bắt đầu phát ngán với cái động tác này rồi.
Lúc này, sau 1 tháng thì các học sinh khác câu lớp kiếm đều đã qua giai đoạn vỡ lòng rồi.
Bậy giờ, cả lớp kiếm buổi chiều đều luyện đâm hết.
Đây cũng là cơ hội để Quang Khải có thể tiếp xúc với Thanh Tú nhiều hơn.
Giờ anh có thể tán ẻm cả sáng và buổi chiều.
Sau thời gian tiếp xúc, Quang Khải và Thanh Tú đã thân thiết hơn nhiều.
Anh biết cô nhận được món quà màu tím nhưng chỉ số trí lực của cô là 11.
Cô có ông ngoại là trận pháp sư nên cô muốn nối nghiệp ông.
Hàng ngày, buổi sáng sau khi hết tiết tu luyện cơ bản cô sẽ tham gia lớp trận pháp cơ bản.
Quang Khải thì chẳng quan tâm lắm đến thiên phú của Thanh Tú lắm bởi anh thích cô là được rồi.
Anh tán gái để kiếm người yêu chứ có phải kiếm thuộc hạ đâu mà hỏi thiên phú ?
Nhưng mà com bo kiêm sĩ kết hợp với trận pháp sư khiến anh nhớ đến một nhánh chức nghiệp khá hiếm trong Thần vực – Trận Quỷ.
Đây là một chức nghiệp ẩn của trận pháp sư.
Chức nghiệp này vừa có thể hỗ trợ đồng đội vừa có thể ẩn nấp á-m s-át chủ lực địch.
Đặc biệt trong quần chiến chức nghiệp này cực kỳ mạnh mẽ với sát thương diện rộng.
Ngày ấy trong giới chuyên nghiệp có một trận quỷ rất mạnh của nước ngoài tên là Li Xuan.
Li Xuan đã từng khiến cả thế giới chuyên nghiệp đau đầu với lối chơi song quỷ ( tức 2 trận quỷ – 1 quỷ ám s-át, 1 quỷ buf)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập