Hang động chật hẹp và tù túng, những tảng đá lạnh lẽo cấn vào người khiến cô đau điếng.
Tần Dao nằm liệt trên mặt đất, ngay cả chút sức lực để cử động ngón tay cũng chẳng còn.
Ngoài hang, tiếng rít chói tai loáng thoáng vọng lại. Chỉ cần nhớ lại cảm giác đau đầu như búa bổ lúc nãy, mắt Tần Dao lại tối sầm, cô vô thức co rúm người lùi sâu vào bóng tối.
Cô hổn hển nói: "May quá, cũng may mình quyết đoán chạy nhanh, nếu không cả hai ta đều phải bỏ mạng ở đó rồi."
"Mò…" Bé rồng đen mà cô nhặt được quay sang nhìn, rồi lại yếu ớt gục xuống vai cô.
Nói thật, cho đến tận bây giờ Tần Dao vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.
Mấy chục phút trước cô vẫn còn ở trong đoàn du xuân của trường, đột nhiên dưới chân hẫng một nhịp, khi ngẩng đầu lên thì ánh mặt trời rạng rỡ đã biến mất, thay vào đó là những cây đại thụ che khuất cả bầu trời. Nhìn ra xa chỉ thấy rừng rậm bạt ngàn, thi thoảng có những bóng đen mờ ảo lướt qua.
Trong lúc hoang mang, một bóng đen bất ngờ lao ra từ bụi cây bên cạnh, đâm "bộp" vào chân cô.
Tần Dao ôm lấy cái chân đau điếng còn chưa kịp trách móc thì đối phương đã ra đòn phủ đầu, nằm vật ra đất như kiểu muốn ăn vạ.
Tần Dao bàng hoàng nhận ra sinh vật này toàn thân bao phủ lớp vảy đen, tứ chi to khỏe, móng vuốt sắc bén cùng cái đuôi thon dài. Nhìn thế nào cũng giống Rồng – một sinh vật siêu phàm chỉ có trong phim ảnh và trò chơi. Nhận thức này khiến cô càng thêm kinh hãi.
Chuyện này quá kỳ lạ, quá hoang đường.
Tuy nhiên, vẫn còn có chuyện hoang đường hơn thế.
Một bầy khỉ lông vàng xám rít gào lao ra từ rừng sâu. Đó là thứ âm thanh kinh khủng và chói tai mà Tần Dao chưa từng nghe thấy. Nó tựa như một đòn tấn công tinh thần mãnh liệt, khiến đầu óc cô đau nhức như muốn nứt ra, chỉ chực chờ ngất lịm.
Hơn nữa, những con khỉ này lại còn biết quất roi mây!
Chỉ cần vung tay, chúng có thể phóng ra roi mây cuốn lấy cành cây từ xa để đu mình lướt tới, lao thẳng về phía cô!
Thấy đám khỉ có khả năng biến thân thành Spiderman này sắp áp sát, Tần Dao chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ lung tung, cô ôm chặt bé rồng đen rồi cắm đầu chạy thục mạng.
Nguy hiểm quả thực có thể kích thích tiềm năng cực hạn của con người.
Tiếng rít phía sau vẫn không hề dứt, tiếng roi mây xé gió đuổi sát không buông. Tần Dao chưa bao giờ biết mình có thể gắng gượng chịu đựng cơn đau đầu cùng những vết trầy xước do cành cây quất vào người để tháo chạy điên cuồng đến thế.
May mà lúc đó cô nảy ra ý tưởng ném chiếc mũ đỏ đồng phục du xuân ra để đánh lạc hướng bầy khỉ. Bé rồng đen cũng nhanh trí bồi thêm hai quả cầu lửa, gây ra một sự hỗn loạn lớn. Nhờ vài chục giây quý giá ấy, Tần Dao vừa lăn vừa bò, gần như ngã nhào vào cái hang nhỏ dưới vách đá này.
Sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, cơ thể mới bắt đầu cảm nhận được những cơn đau rát tê tái khắp người.
Nhưng lúc này Tần Dao chẳng thể bận tâm được nhiều, cô vội vàng lục lọi ba lô tìm điện thoại để cầu cứu. Nếu không phải vì nó, có lẽ cô đã vứt bỏ ba lô từ lâu cho nhẹ người. Dù kiên trì thử đi thử lại nhưng máy vẫn không có tín hiệu, trong lúc rối loạn, cô vô tình ấn nhầm vào một "chế độ cầu cứu" lạ lẫm.
Chế độ cầu cứu? Cái điện thoại cũ mua lại từ đời tám hoánh này của cô mà cũng có chức năng đó sao?
Chỉ sợ cũng chẳng có tác dụng gì… Tần Dao thở dài thườn thượt rồi tắt màn hình điện thoại.
Cô cúi đầu nhìn bé rồng đen đang ôm trong lòng, trạng thái của nó trông rất tệ.
Thân hình nó gầy gò, lớp vảy ảm đạm như than nguội với vô số vết thương lớn nhỏ chồng chất. Đáng sợ nhất là trên cái chân sau đang co quắp của nó có hai lỗ thủng rõ rệt, máu màu tím đen đang rỉ ra từ đó.
Không thể nào, đầu óc Tần Dao lập tức chấn động dữ dội.
Cô biết rằng khi bị rắn độc cắn phải lập tức ngừng vận động để tránh độc tố lan nhanh, vậy mà vừa rồi cô lại ôm nó chạy nhảy xóc nảy suốt quãng đường dài, chẳng phải là đang hại nó sao…
Tần Dao run rẩy đưa ngón tay thăm dò hơi thở, dường như nhận ra động tác của cô, bé rồng đen mở mắt, đôi đồng tử dựng đứng đỏ rực nhìn cô chằm chằm.
"Chưa ngủ là tốt rồi, chưa ngủ là tốt rồi." Tần Dao thở phào, sợ lòng tốt của mình lại thành ra làm hại đối phương, cô lải nhải trò chuyện để nó tỉnh táo: "Em đừng ngủ nhé, nhất định phải nhìn chị đấy, chị sẽ tìm chút nước cho em…"
Bây giờ Tần Dao vô cùng hối hận vì đã ăn sạch đồ ăn ngay lúc mới ra khỏi cửa, khiến trong ba lô giờ chỉ còn nửa chai nước uống dở và một quyển sách Toán bỏ quên từ hôm qua.
Chẳng có vật chứa nào, Tần Dao đành đổ chút nước ra lòng bàn tay đút cho bé rồng đen. Nó không từ chối, chậm rãi uống hết nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng suy kiệt.
Tần Dao cất phần nước còn lại vào ba lô, khi nhìn thấy bìa một cuốn sách nằm trong ngăn kẹp, động tác của cô khựng lại. Cô lấy nó ra và lẩm bẩm đọc dòng chữ trên bìa: "Lý Thuyết Cơ Bản Về Ngự Thú (Tập 1)…"
Cái, cái quái gì thế này?
Bất kể nhìn dưới góc độ nào, từ nét chữ đến thói quen ghi chú đều giống hệt cô. Nếu không chắc chắn mình chưa bao giờ đọc hay viết vào cuốn sách này, Tần Dao hẳn đã tin rằng nó vừa được lấy ra từ bàn học của mình.
Một học sinh cấp hai mười bốn tuổi mồ côi, nghèo rớt mồng tơi như cô, ngoài số dư 1956.8 đồng trong tài khoản ngân hàng ra thì chẳng còn gì cả. Tần Dao không tin có ai đó lại tốn công tốn sức để bày trò nhắm vào mình.
Vậy nên… Cô đã xuyên không rồi sao? Hay là lạc vào một thế giới song song nào đó?
Lật xem vài trang sách, Tần Dao lại càng thêm nghi ngờ nhân sinh.
"Cấu tạo của Ngự Thú Tinh Trận…"
"Nhận biết Ngự Thú Tinh Trận…"
"Ngự Thú Tinh Trận và khế ước sủng thú…"
Tần Dao vò đầu bứt tai: "Cái gì thế này trời? Rốt cuộc Ngự Thú Tinh Trận là cái quái gì chứ…"
Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng trắng bất ngờ bùng phát từ dưới thân cô, chiếu sáng cả hang động. Ngay cả bé rồng đen đang thoi thóp cũng phải kinh ngạc nhìn sang.
Ánh sáng luân chuyển, phù văn nhấp nháy, các đường nét đan xen ngang dọc tạo thành một trận pháp phức tạp, huyền ảo có đường kính khoảng một mét.
Tần Dao ngây người như phỗng, ngơ ngác nhìn khắp cơ thể mình.
Thật nực cười, sau khi chứng kiến khỉ biết dùng roi mây và Rồng phun hỏa thuật, giờ đến lượt chính cô cũng biến thành một "người phát sáng".
Tất cả những điều này là một cú sốc cực lớn đối với một người theo chủ nghĩa duy vật như Tần Dao. Lẽ ra cô nên phủ nhận thực tại này và tự nhủ rằng chỉ cần tỉnh mộng thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Thế nhưng…
Cô cúi đầu nhìn vào trang sách vừa lật mở: Ngự Thú Tinh Trận đóng vai trò là khế ước kết nối giữa Ngự Thú sư và sủng thú. Nó không chỉ mang lại phản hồi cho Ngự Thú sư mà còn có thể thiết lập liên kết sinh mệnh trong lúc nguy cấp, dùng sự tiêu hao của Ngự Thú sư để duy trì mạng sống cho sủng thú bị thương nặng…
Tần Dao nhìn bé rồng đen yếu ớt đang lịm dần đi, nghĩ rằng dù sao mình cũng có phần trách nhiệm, cô không thể cứ thế mặc kệ nó.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy lạnh lẽo của nó: "Em có muốn ký khế ước với chị không? Chị không có thuốc, chỉ có cách này mới giúp được em thôi."
Bé rồng đen từ từ mở mắt. Nó cảm nhận được sự suy kiệt tột cùng của bản thân, đồng thời cũng nhìn thấy ý chí muốn cứu giúp của con người trước mặt.
Cuối cùng, nó nhọc nhằn nâng cái vuốt trước lên, đặt vào lòng bàn tay Tần Dao.
Còn nước còn tát, Tần Dao lóng ngóng làm theo phương pháp trong sách để thực hiện ký kết khế ước.
Ánh sáng trắng nhạt từ trận pháp bao phủ lấy bé rồng đen. Nó yên lặng nhìn cô, không hề có chút kháng cự nào.
Trong thoáng chốc, khế ước đã hoàn thành.
Tần Dao còn chưa kịp vui mừng thì đã cảm thấy toàn bộ sức lực trong cơ thể mình bị rút cạn sạch sành sanh!
Mọi âm thanh lùi xa, ý thức cô dần chìm vào bóng tối…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập