Chương 10: Thiên phú ngự thú

Tần Dao đi tới bên cạnh tiến sĩ Dương Hành Đông, trên màn hình máy tính của ông toàn là các loại số liệu và đường cong xem không hiểu gì cả.

Cô nhìn thoáng qua rồi không nhìn nữa, bế Tiểu Dạ đã đợi đến sốt ruột ở bên cạnh lên: "Tiến sĩ Dương, tiếp theo còn cần cháu làm gì không?"

Dương Hành Đông ra hiệu cho cô ngồi xuống bên cạnh mình: "Tiếp theo, phiền cháu miêu tả chi tiết những chuyện xảy ra trước và sau khi vào bí cảnh, chỉ cần là những gì cháu còn nhớ, đều phải nói cho tôi biết."

“Được ạ." Tần Dao gật đầu, mở miệng nói luôn, không cần phải hồi tưởng lại nữa.

Khi nhắc tới bầy sủng thú giống khỉ gặp trong bí cảnh, Dương Hành Đông tỏ ra hứng thú, bảo Tần Dao miêu tả chi tiết dáng vẻ của loại sủng thú đó.

"Đó là Kinh Diện Hầu, sủng thú hệ Cỏ trung cấp, bình thường đều sẽ hành động theo bầy đàn, chúng có thể phát ra sóng âm tiếng rít khiến người ta đau đầu như búa bổ, là thủ đoạn xua đuổi và tấn công rất tốt. Tuy nhiên nếu nhìn thấy đồ vật hứng thú thì sẽ giành nhau, thậm chí đánh nhau to, sau đó lại tụ tập hoạt động cùng nhau."

Ông viết một vài thông tin vào sổ ghi chép, chuẩn bị ngày mai sẽ tiếp nhận một bầy Kinh Diện Hầu về, nghiên cứu kỹ xem tiếng kêu của chúng có ảnh hưởng đến tinh thần lực hay không.

Sau đó, tiến sĩ Dương lại tiến hành hỏi han vô cùng chi tiết, nhất là quá trình thức tỉnh tự nhiên, chỉ ước gì quay ngược thời gian, để cô thức tỉnh tự nhiên lại một lần nữa trước mặt ông.

Sau khi trả lời xong, Tần Dao cũng tò mò hỏi: "Tiến sĩ Dương, trường hợp này của cháu rất hiếm gặp sao?"

Dương Hành Đông hơi ngạc nhiên, ngay sau đó cười nói: "Thức tỉnh tự nhiên, vốn dĩ đã là hiếm có khó tìm, người bình thường đi lạc vào bí cảnh rồi thức tỉnh tự nhiên… Tôi ở Sở Nghiên cứu đã hơn 50 năm, cũng mới chỉ gặp một trường hợp như cháu."

Nói vậy thì cô đúng là hiếm trong hiếm, đặc biệt trong đặc biệt rồi… Tần Dao thầm nghĩ.

"Vậy tình trạng hiện tại của cháu…" Tần Dao thấp thỏm hỏi: "Ông cảm thấy có ảnh hưởng đến việc đột phá tinh thần lực sau này không?"

Trên đường tới đây, cô đã tìm hiểu được nhiều thứ hơn từ Văn Hạo, sau khi biết tầm quan trọng của tinh thần lực thì không cách nào không để ý được.

Dương Hành Đông trầm ngâm giải đáp: "Theo tôi thấy, cho dù có ảnh hưởng, cũng chỉ là trong thời gian ngắn. Dù sao cháu cũng là thức tỉnh tự nhiên, tinh thần vực trời sinh sở hữu tiềm năng tốt hơn."

Ông thấy Tần Dao có vẻ không hiểu, lại từ từ giải thích: "Tiềm năng mà tôi nói, ngoài việc Ngự Thú sư thức tỉnh tự nhiên thông qua quán tưởng có thể nâng cao tinh thần lực tốt hơn ra, còn bởi vì chỉ có thức tỉnh tự nhiên mới có khả năng sở hữu thiên phú ngự thú."

Quán tưởng, trên đường đi Văn Hạo đã giới thiệu với cô.

Đây là phương thức duy nhất để củng cố và nâng cao tinh thần lực được truyền lại từ thời xưa đến nay.

Chỉ sau khi thực sự trở thành Ngự Thú sư thì quán tưởng mới có hiệu quả, hơn nữa người thức tỉnh thông qua kích thích trường năng lượng ít nhất phải qua ba tháng mới có thể bắt đầu quán tưởng, còn thức tỉnh tự nhiên thì không cần.

Dù sao cũng là do Ngự Thú sư thức tỉnh tự nhiên phát hiện sáng tạo ra, đương nhiên phù hợp với người thức tỉnh tự nhiên hơn, điều đó thì Tần Dao lại không bất ngờ.

Nhưng mà… thiên phú ngự thú, cô thật sự chưa từng nghe nói qua.

Lấy đồ vật từ xa? Bay lên trời chui xuống đất? Đọc tâm cảm ứng?

"Cũng không đến mức đó."

Dương Hành Đông cười to, giới thiệu một số thiên phú ngự thú đã biết hiện nay cho cô: "Ví dụ như có thể nhận được nhiều phản hồi hơn, hoặc có thể dùng ít tiêu hao hơn để giúp sủng thú chữa trị vết thương, hay là dễ dàng bồi dưỡng sự ăn ý tương thông tâm linh với sủng thú hơn…"

Thì ra là thế, tuy rằng không lố như vậy, nhưng nghe qua đều là những năng lực rất ngon.

"Thực ra, Ngự Thú Tinh Trận là khế ước kết nối nhân loại và sủng thú, có một số người trời sinh đã có thể kết nối chặt chẽ hơn với sủng thú, biểu hiện ra bên ngoài thành các loại năng lực, cũng chính là thiên phú ngự thú mà chúng ta nói."

Quả nhiên là tiến sĩ, giải thích vô cùng rõ ràng.

Tần Dao gật đầu: "Vậy làm thế nào mới có thể thức tỉnh thiên phú ngự thú ạ?"

"Cái này à…" Dương Hành Đông ngẫm nghĩ: "Dường như cũng không có điều kiện kích hoạt đặc biệt nào, loại thiên phú này có một ngày bỗng nhiên xuất hiện, cũng có người lơ mơ qua rất lâu mới phát hiện ra."

"Đúng rồi…" Ông cầm tách trà bên cạnh lên uống một ngụm: "Ngoài việc rèn luyện thân thể ra, cháu cũng có thể bắt đầu thử quán tưởng, việc này cũng có lợi cho cháu củng cố tinh thần lực."

Tần Dao nhìn Văn Hạo vẫn đang bận rộn bên cạnh, nghĩ rằng tạm thời vẫn chưa về được, hơn nữa cô ít nhất phải xác nhận thù lao đến tài khoản rồi mới đi: "Tiến sĩ Dương, ông có thể nói cho cháu biết tiến hành quán tưởng như thế nào không?"

Dương Hành Đông kéo ngăn kéo bên cạnh ra, lấy một cuốn ‘Phương Pháp Quán Tưởng’ rồi đưa cho cô, cười tủm tỉm nói: "Tặng cho cháu đấy, học tập cho tốt. Có khi qua hai ngày nữa cháu có thể thức tỉnh thiên phú ngự thú rồi, đến lúc đó nhất định phải nói với tôi nhé."

Đây là một cuốn sách nhỏ có hình giải thích và chú thích chi tiết, Tần Dao lật xem kỹ một lượt, bắt đầu thử nghiệm theo các bước bên trên.

Lưng thẳng, hai tay đặt tự nhiên, tập trung hít thở, chấp nhận tạp niệm…

Lúc Dương Hành Đông nhận lấy số liệu nhân viên nghiên cứu khác ghi chép tranh thủ liếc qua, thấy cô nhanh như vậy đã tiến vào trạng thái quán tưởng, không nhịn được khen: "Quả nhiên là thiên tài thức tỉnh tự nhiên."

Chuyện quán tưởng này cũng phải xem thiên phú.

Rất nhiều người khi quán tưởng có yêu cầu rất cao đối với môi trường bên ngoài, nếu có bất kỳ nguồn sáng hay tạp âm nào thì mãi không vào được trạng thái, có người bắt buộc phải ngồi thiền trên đệm cói dùng quen, có người còn phải đốt hương đắt tiền giúp tĩnh tâm trong phòng…

Những cái này đều là trường hợp thực tế ở Đại học Thương Phồn.

Có lẽ không bao lâu nữa là có thể gặp bạn học Tần Dao này ở trong trường rồi.

Tiểu Dạ vẫn luôn ngoan ngoãn ở bên cạnh Tần Dao có vẻ nhận ra sự khác thường, nó ngẩng đầu nhìn cô, dưới thân bắt đầu hiện ra Ngự Thú Tinh Trận màu trắng.

Cùng lúc đó, từng dòng thông tin hiện lên trong đầu Tần Dao.

[Tên: Tiểu Mặc Long]

[Cấp bậc: Sơ cấp]

[Thuộc tính: Rồng, Hỏa]

[Đặc tính 1: Ngọn Lửa Tai Ương (Cấp độ: S)

Giới thiệu: Khi sử dụng ngọn lửa sở hữu sức mạnh đặc biệt, có thể làm giảm lực phòng ngự của đối thủ, khiến đối thủ dễ rơi vào trạng thái bỏng.]

[Đặc tính 2: Kiên Nhẫn (Cấp độ: C)

Giới thiệu: Sở hữu ý chí kiên cường bền bỉ, thể lực càng sung mãn càng khó bị kỹ năng và đặc tính của đối thủ quấy nhiễu, bản thân càng khó rơi vào trạng thái hỗn loạn.]

[Kỹ năng: Cắn Xé, Màn Khói, Đóm Lửa, Hoả Diễm Cầu, Long Trảo.]

[Điểm tiến hóa: 1]

Tần Dao ngơ ngác.

Cô cũng không biết là chuyện gì, lúc quán tưởng trong vô thức đã kích hoạt Ngự Thú Tinh Trận, sau đó trong đầu bỗng hiện lên những thông tin này.

Cứ như thể cô vốn nên biết những thứ đó vậy.

Chẳng lẽ, đây chính là thiên phú ngự thú của cô?

Mở mắt ra, Tiểu Dạ là người đầu tiên đến trước mặt cô: "Mò Mò, Mò Mò."

Trong lòng Tần Dao ấm áp: "Chị không sao."

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp vẻ mặt muốn hỏi lại không biết nên hỏi gì của Dương Hành Đông.

Tần Dao chần chừ nói: "… Tiến sĩ Dương, hình như cháu, thức tỉnh thiên phú ngự thú rồi?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập