*Siêu cảm tri: Đây là khả năng được cho là có thể thu nhận thông tin mà không cần sử dụng đến năm giác quan thông thường (thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác)
Mọi người xung quanh đều im lặng.
Nhân viên nghiên cứu đứng trước máy quay vô thức nhìn thoáng qua màn hình, chưa đến một phút.
Tuy rằng ai cũng biết sự mạnh mẽ của sủng thú hệ Rồng, nhưng dù sao Tiểu Mặc Long trước mặt này cũng chỉ là sủng thú sơ cấp, Ngự Thú sư cũng mới 14 tuổi, không tốn chút sức lực nào đã đánh bại một con sủng thú trung cấp, nếu không phải cuối cùng chủ động dừng tay thì có lẽ Đại Vũ Điểu còn bị thương nặng hơn.
Thật xấu hổ, làm cho Sở Nghiên cứu của bọn họ có vẻ rất yếu…
Dương Hành Đông ho nhẹ một tiếng, tìm cách chữa cháy: “Có thể đánh bại sủng thú trung cấp ngay khi còn ở sơ cấp, quả nhiên Tiểu Mặc Long rất mạnh mẽ, hơn nữa sự phối hợp của các cháu cũng rất tốt, tin rằng sau này cháu nhất định sẽ trở thành một Ngự Thú sư ưu tú.”
Từ đầu đến cuối cô chỉ nói ba câu, còn có một câu là dừng lại, làm gì có phối hợp nào… Tần Dao thầm nghĩ.
“Cảm ơn tiến sĩ, cháu và Tiểu Dạ sẽ cố gắng.” Tần Dao nhìn về phía Đại Vũ Điểu đang ngã xuống đất không dậy nổi, lo lắng hỏi: "Có cần đưa Đại Vũ Điểu đến phòng y tế không ạ?”
“Không cần, sẽ khỏi nhanh thôi.” Dương Hành Đông bình tĩnh giơ hai tay kết ấn.
Một con sủng thú cao khoảng hai mét, toàn thân chủ yếu là màu xanh lam nhạt, trên mặt có hoa văn màu đỏ xuất hiện trong tinh trận.
“Cấp Liệu Liệu, thi triển sóng trị liệu cho Đại Vũ Điểu.”
Nghe tên là biết đây là một con sủng thú sở hữu năng lực chữa trị.
“Liệu Liệu.” Cấp Liệu Liệu chầm chậm phát động kỹ năng, trên người tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ chứa đựng năng lượng, bao trùm lấy Đại Vũ Điểu đang hôn mê trên mặt đất.
Dưới tác dụng của kỹ năng, Đại Vũ Điểu nhanh chóng đứng dậy, chỗ bị bỏng đã lành lại, nhưng lông vũ bị đốt trụi vẫn chưa phục hồi.
Sau khi khôi phục tinh thần, ký ức trước khi hôn mê đột nhiên ùa về, nhìn thấy xung quanh đều là người và sủng thú, Đại Vũ Điểu lập tức trốn ra sau lưng Văn Hạo, giơ đôi cánh to lớn lên che khuất mặt mình, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Vũ Vũ…”
Mất mặt quá, mất mặt quá!
Cả đám người và sủng thú đều nhìn thấy mình bị dọa ngất đi rồi!
Đại Vũ Điểu không muốn ở bên ngoài thêm nữa, cấp thiết thúc giục Ngự Thú sư thu mình về không gian, giọng điệu cũng cao vút lên hai phần: “Vũ Vũ, Vũ Vũ…”
Văn Hạo im lặng kết ấn, thu Đại Vũ Điểu về.
Đồng nghiệp bên cạnh đi tới vỗ vỗ vai anh ta: “Tuy rằng chúng ta chủ yếu là nhân viên nghiên cứu lĩnh vực tinh thần lực, bình thường đều ở trong phòng thí nghiệm không hay ra ngoài, nhưng vẫn phải rèn luyện sủng thú của mình một chút, tôi biết một quán huấn luyện, bình thường có thể gửi sủng thú ở đó huấn luyện, lát nữa tôi sẽ gửi danh thiếp cho cậu.”
Văn Hạo đờ mặt đáp: “Cảm ơn.”
Tại sao con người không thể vào không gian ngự thú…
Dù sao Dương Hành Đông cũng từng trải, chẳng mấy chốc đã ném chuyện nhỏ vừa rồi ra sau đầu, vẻ mặt hưng phấn thảo luận với Tần Dao về thiên phú ngự thú của cô.
“Thiên phú có thể tự chủ cảm ứng đặc tính sủng thú, thật sự khiến người ta kinh thán.” Lời đối phương nói đã được kiểm chứng bước đầu, Dương Hành Đông bắt đầu phát tán tư duy: "Về sau, tinh thần lực của cháu trở nên mạnh hơn, có lẽ năng lực của cháu sẽ không chỉ dừng lại ở đó. Cảm tri năng lực, đặc chất, trạng thái sủng thú… thậm chí là nhiều thứ hơn nữa.”
Ông đang lúc kích động, đột nhiên chuyển đề tài: “Cháu cảm thấy, đặt tên cho loại thiên phú ngự thú này là —— Siêu Cảm Tri, thì thế nào?”
Tần Dao vô thức gật đầu: “Cháu thấy khá tốt ạ.”
Lần xuyên không này của cô thật đúng là rất khoa học —— đương nhiên là phù hợp với khoa học của thế giới này, tình huống đặc biệt nào cũng có lý luận giải thích tương ứng.
“Siêu Cảm Tri, Siêu Cảm Tri…”
Dương Hành Đông rơi vào trạng thái phấn khích, một trường hợp đặc biệt thường là sự khởi đầu của một đột phá, mà hiện tại trong tay ông có số liệu tinh thần lực hoàn chỉnh chính xác của đối phương, ông nhìn chằm chằm vào các loại số liệu phức tạp trên màn hình máy tính, trong miệng bắt đầu lẩm bẩm những thứ Tần Dao nghe không hiểu.
Tần Dao yên lặng lùi về sau hai bước, nhường đường cho nhân viên nghiên cứu bên cạnh.
Văn Hạo đi tới, nhìn dáng vẻ của tiến sĩ Dương thì tiếp theo cả Sở Nghiên cứu bọn họ đều phải xoay như chong chóng, trước đó chắc chắn phải đưa người về đàng hoàng: “Bạn học Tần Dao, tôi đưa em và Tiểu Mặc Long đến nhà ăn dùng bữa trước, sau đó đưa em về nhé.”
Tần Dao nhìn điện thoại, sắp 6 giờ chiều rồi, loáng cái đã ở Sở Nghiên cứu lâu như vậy… bụng cũng thực sự hơi đói: “Vâng, làm phiền anh ạ.”
“Chuyện nên làm mà.”
Cơm nước Sở Nghiên cứu cung cấp rất thanh đạm, thức ăn sủng thú cũng gần giống với bệnh viện. Có lẽ vì loại thức ăn này đối với sủng thú cũng rất nhạt nhẽo, Tiểu Dạ không ăn bao nhiêu đã dừng lại.
Tần Dao sờ sờ đầu Tiểu Dạ, lo lắng hỏi: “Tiểu Dạ, khẩu vị không tốt sao?”
Văn Hạo ngồi bên cạnh hơi co giật khóe miệng.
Khẩu vị không tốt…
Nếu vừa rồi anh ta không nhìn lầm thì trong lúc bát cơm của Tần Dao còn chưa ăn hết một nửa, Tiểu Mặc Long “khẩu vị không tốt” trong miệng cô đã ăn như gió cuốn mây tan hết sáu, bảy bát rồi…
Tiểu Dạ cúi đầu cọ cọ lòng bàn tay Tần Dao: “Mò Mò.”
Tập trung ăn cơm, về sớm một chút.
“Được rồi.” Tần Dao vẫn hơi lo lắng, dù sao cái này so với sức ăn buổi trưa của Tiểu Dạ kém hơi xa: "Về nhà chị sẽ mua thức ăn năng lượng hệ Rồng và hệ Hỏa cho em.”
Cơm nước xong, bọn họ đi ra khỏi Sở Nghiên cứu, chờ ở bên ngoài lại không phải là Đại Vũ Điểu, mà là một con sủng thú bay xa lạ cao lớn, tư thái hiên ngang.
So với Đại Vũ Điểu, thể hình của nó càng thêm to lớn, đôi cánh rộng hơn, phần lớn thân thể là màu nâu đậm, lông đuôi màu trắng xòe ra như cái quạt, móng vuốt khổng lồ, mỏ nhọn hoắt, ánh mắt kiên nghị.
“Đại Vũ Điểu cần nghỉ ngơi một chút.” Văn Hạo giới thiệu: "Tôi mượn Dũng Duệ Ưng của tiến sĩ, để nó đưa chúng ta qua đó.”
Nghe tên thì biết đây là loại sủng thú cực kỳ dũng mãnh, còn tưởng rằng tiến sĩ Dương với khí chất nho nhã đều khế ước sủng thú như Cấp Liệu Liệu, không ngờ còn có mãnh cầm như Dũng Duệ Ưng.
Leo lên lưng Dũng Duệ Ưng, Tần Dao cảm giác tốc độ bay nhanh hơn trước đó rất nhiều, cô tò mò hỏi: “Thành phố Vân Phồn và thành phố Vân Thủy cách nhau khá xa, tốc độ bay của Dũng Duệ Ưng nhanh như vậy, khoảng bao lâu thì cần nghỉ ngơi một lần ạ?”
Vừa dứt lời, luồng khí xung quanh càng thêm mạnh mẽ.
Văn Hạo luôn cảm thấy vừa rồi Dũng Duệ Ưng liếc mình, anh ta ổn định thân thể, cao giọng: “Dũng Duệ Ưng là sủng thú cấp Sĩ, nó có thể duy trì tốc độ bay như thế này liên tục năm tiếng đồng hồ trở lên, hơn nữa thị lực của nó vào buổi tối cũng rất tốt, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi.”
Thực ra Đại Vũ Điểu cũng là chủng tộc am hiểu phi hành, tuy rằng tốc độ bay và sức chiến đấu đều không bằng Dũng Duệ Ưng, nhưng trong vòng một ngày đi đi về về giữa thành phố Vân Phồn và thành phố Vân Thủy một chuyến vẫn không thành vấn đề.
Khổ nỗi Đại Vũ Điểu nhất quyết không chịu ra khỏi không gian ngự thú, anh ta nói khô cả miệng cũng vô dụng…
Tần Dao ở trên cao nhìn xuống cảnh sắc trong hoàng hôn, thật lòng cảm thán một câu: “Giỏi thật.”
Không ngờ, cô còn chưa ngồi máy bay bao giờ, đã ngồi lên sủng thú bay trước rồi, còn được trải nghiệm hai loại sủng thú bay hoàn toàn khác nhau trong vòng một ngày.
Cô ngày càng mong chờ chuyến hành trình kỵ sĩ rồng sau này rồi…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập