Nhiều đồ như vậy thì chiếc xe đạp rách của Tần Dao chắc chắn không chở về hết được, nhưng cô đã hỏi qua nhân viên bán hàng rồi, số tiền cô tiêu hôm nay hoàn toàn đủ điều kiện để được giao hàng tận nơi miễn phí.
Tần Dao hẹn thời gian vào sáng mai, để lại phương thức liên lạc và địa chỉ của mình.
Nhân viên bán hàng tiếp đón cô nhìn địa chỉ mấy lần, vốn tưởng mình hoa mắt, không ngờ địa điểm nhận hàng mà đối phương để lại thật sự là… khu tái định cư??
Bà ấy ngập ngừng, liếc nhìn Tần Dao và sủng thú đang chọn quà tặng kèm theo mức tiêu dùng, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, trên mặt lộ ra vẻ thấu hiểu.
Cũng phải, sao có thể tiết lộ địa chỉ nhà thật được.
"Cái bát này không tệ, kiểu dáng đơn giản, khá dày dặn, cũng dễ rửa." Tần Dao ước lượng sức nặng, dù sao hôm nay cô cũng đã tiêu hơn 90.000 ở siêu thị này, không tặng chút đồ chất lượng tốt thì thật không nói nổi.
"Mò Mò."
Tiểu Dạ ở bên cạnh gật đầu tán thành.
Cái bát này đủ to đủ sâu, Ngự Thú sư sẽ không cần phải liên tục xới cơm nữa.
Nhân viên bán hàng tươi cười, tay chân nhanh nhẹn gói chiếc âu canh cỡ lớn vốn chỉ dùng trong các buổi họp mặt gia đình lại.
"Đúng rồi, hai ngày sau bên cô sẽ tổ chức một hoạt động đối kháng sủng thú sơ cấp quy mô nhỏ, giải thưởng cho quán quân là thẻ mua sắm trị giá 60.000, nếu cháu có hứng thú thì có thể đăng ký ngay chỗ cô."
Bà ấy vốn chỉ làm theo yêu cầu của quản lý là tuyên truyền cho mỗi khách hàng mình tiếp đón, không ngờ Tần Dao lại khá hứng thú.
Sự xuất hiện của một sủng thú hệ Rồng có thể mang lại lưu lượng khách lớn hơn!
Nhân viên bán hàng nhận ra điều này, mắt sáng lên, vội vàng rèn sắt khi còn nóng. Bà ấy biết giải thưởng đối với vị khách trước mặt không có sức hấp dẫn gì, bèn chú trọng giới thiệu về bản thân hoạt động.
"Địa điểm tổ chức ngay tại quảng trường bên ngoài, chỉ mất một buổi sáng là thi đấu xong. Đăng ký đối kháng toàn là Ngự Thú sư mới ở gần đây, cũng có Ngự Thú sư cấp E dùng sủng thú thứ hai mới khế ước để tham gia, thực lực cũng khá tốt."
Một buổi sáng… 60.000…
Không tốn tiền mà còn tăng thêm kinh nghiệm đối kháng, Tần Dao không do dự, lập tức điền vào đơn đăng ký.
Nhân viên bán hàng đưa mắt nhìn cô rời đi, lấy ra một tờ đơn đăng ký điền thông tin con trai mình vào.
Cơ hội được đối chiến với Ngự Thú sư xuất sắc không nhiều, biết đâu có thể học hỏi được chút gì đó…
Ra khỏi siêu thị, Tần Dao mở điện thoại tìm kiếm những nhà hàng được đánh giá tốt ở gần đây, đã đến rồi thì cũng nên đưa Tiểu Dạ đi ăn một bữa ngon.
Được rồi, cô vẫn hơi chột dạ…
Trên diễn đàn ngự thú, đánh giá về nước ép cây lợi lực nhìn chung không tốt lắm, trong những bài đăng cô từng xem, ngoại trừ loài Khứu Nê Nê tiêu hóa được cả rác, thì các sủng thú từng uống qua không có con nào muốn uống lại lần thứ hai…
Mà cô lại mua cả một thùng.
Tần Dao lướt xem các nhà hàng gần đó, cô hơi mắc chứng khó lựa chọn: "Tiểu Dạ, em muốn ăn đồ nướng hả? Hải sản? Hay là hamburger gà rán?"
Tiểu Dạ nghiêng đầu: "Mò Mò?"
Mấy cái đó là gì vậy?
Quên mất vụ này, Tần Dao thương cảm xoa đầu Tiểu Dạ: "Không sao… để chị xem thêm đã."
Ngay khi Tần Dao còn đang phân vân không biết nên chọn nhà hàng nào, Tiểu Dạ đột nhiên kêu lên về phía trước: "Mò Mò!"
Mũ của em??
Hôm nay em đâu có đội mũ ra ngoài đâu??
Tần Dao ngơ ngác nhìn theo, phía trước có mấy nam sinh trạc tuổi học sinh cấp hai đang cười đùa bước ra từ một cửa hàng thức ăn nhanh, trong đó có một cậu đội chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ trắng, trông tràn đầy sức sống và khá bắt mắt.
Cô đột nhiên hiểu ra điều gì.
Hóa ra là vậy…
Cô cũng chẳng nhớ nữa…
Không ngờ Tiểu Dạ lại để ý đến thế…
"Đó là mũ của người khác, không phải của chị."
Trong lòng Tần Dao trào dâng một dòng nước ấm, thật ra chiếc mũ cô vứt đi hôm đó là do trường phát thống nhất, trong lớp mỗi người một cái, nhưng vì kiểu dáng bình thường, lại còn in chữ tuyên truyền nên hôm đó cũng chẳng mấy ai đội.
Cô ôm lấy Tiểu Dạ, móc hết tiền giấy trong túi ra, cười híp mắt hỏi: "Nhưng mà hiện giờ chị đúng là đang thiếu một chiếc mũ, Tiểu Dạ có muốn dùng chiến lợi phẩm hôm nay mua cho chị một chiếc mũ mới không?"
Chiến lợi phẩm.
Cô dùng cách nói mà Tiểu Dạ dễ hiểu hơn.
Tiểu Dạ nhìn chằm chằm vào những tờ tiền một lúc, nhớ lại khái niệm về tiền mà Tần Dao từng nói với nó trước đây, nó hiểu rồi, chiến lợi phẩm của thế giới này hơi khác biệt.
Đối kháng thắng lợi có thể nhận được tiền, có tiền rồi thì muốn đổi gì cũng được.
Tần Dao gật đầu: "Thông minh."
"Mò Mò!!" Tiểu Dạ đặt móng vuốt lên xấp tiền, vui vẻ kêu lên một tiếng.
"Chị vui lắm, Tiểu Dạ." Nghe thấy tiếng kêu này, Tần Dao thực sự quá cảm động, vừa ôm vừa hôn Tiểu Dạ, vui đến mức chỉ thiếu nước ôm nó xoay vòng giữa phố: "Tiểu Dạ của chị là sủng thú tốt nhất trên đời!"
Bộ dạng ước gì tuyên bố cho tất cả mọi người biết của cô khiến Tiểu Dạ hiếm khi thấy hơi ngượng ngùng.
Mới có mấy ngày, Ngự Thú sư đã thay đổi đủ kiểu khen ngợi nó, nào là đáng yêu, đẹp trai, oai phong, giỏi giang, rồi lại tốt nhất… cứ đà này chắc hết từ để khen mất.
Mặc dù nó thực sự rất xuất sắc.
Tiểu Dạ nhìn về phía Tần Dao, chủ động cọ cọ vào mặt cô, nghiêm túc nói: "Mò Mò."
Chị cũng vậy, là Ngự Thú sư tốt nhất trên đời.
…
Nửa tiếng sau.
Tần Dao đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ đính đầy hạt đá lấp lánh, ôm Tiểu Dạ cũng đang đội một chiếc mũ màu đỏ xuất hiện trước cửa một nhà hàng buffet thịt nướng.
Hai chiếc mũ này đều mua ở một cửa hàng phụ kiện, nếu là Tần Dao thì cô sẽ chẳng bao giờ bước vào loại cửa hàng này, cũng sẽ không mua những chiếc mũ lấp lánh nổi bật như thế.
Nhưng đây là do Tiểu Dạ đã chọn lựa kỹ càng từ trong một đống mũ.
Vậy thì Tần Dao không những phải đội, mà còn phải đội hàng ngày.
Nhà hàng buffet này được đánh giá khá tốt trên mạng, có thể coi là tầm trung cao cấp, sủng thú vào quán sẽ tính phí theo cấp độ và cân nặng, một người một sủng thú hết tổng cộng 780.
So với năng lượng thực phẩm của sủng thú thì cái này vẫn được coi là rất rẻ.
Hôm nay tiêu quá nhiều, lúc Tần Dao trả tiền trong lòng chẳng hề gợn sóng.
Tần Dao thuận tay bưng hai đĩa bít tết nướng đặt trước mặt Tiểu Dạ, từ nãy đến giờ, nụ cười trên mặt cô chưa từng tắt.
"Sủng thú nhà người ta còn đang phá nhà, Tiểu Dạ nhà mình đã mời mình đi ăn cơm rồi, thật là quá tâm lý."
"Mò Mò." Tiểu Dạ bình tĩnh phẩy phẩy móng vuốt.
Ý bảo không cần nói nhiều, đây chỉ là thao tác cơ bản, sao sủng thú khác có thể so sánh với mình.
Cái đuôi phía sau vui vẻ vẫy vẫy, rõ ràng phản ứng của Tần Dao khiến Tiểu Dạ cảm thấy rất có thành tựu.
Nụ cười trên mặt Tần Dao càng sâu hơn, không quên lấy điện thoại ra chụp thêm vài tấm ảnh.
Tiểu Dạ ngoạm một miếng thịt bít tết đang bốc khói nghi ngút, thuận tiện đẩy đĩa còn lại đến trước mặt Tần Dao. Ngự Thú sư vừa nói, ở đây chỉ cần trả tiền là muốn ăn gì thì ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được.
Trên đời lại có nơi tốt như vậy, trước đây nó chẳng hề hay biết.
Nếu được khế ước với Ngự Thú sư sớm hơn thì tốt biết mấy.
Tiểu Dạ như lạc vào thiên đường, thả sức ăn uống thỏa thích.
Tần Dao đã ăn không nổi từ sớm, bưng ly nước ép chậm rãi uống, thỉnh thoảng lại thêm các loại thịt nướng vào đĩa cho Tiểu Dạ.
Nhân viên phục vụ bên cạnh lộ ra ánh mắt kinh ngạc, anh ta nhìn Tần Dao, đưa ra lời mời chân thành: "Vị khách này, xin hỏi cô có ý định cho sủng thú của mình tham gia cuộc thi Vua Dạ Dày không?"
Tần Dao uyển chuyển từ chối: "Sủng thú của tôi chỉ ăn nhiều hơn sủng thú bình thường một chút thôi, chưa gọi là Vua Dạ Dày được."
"Cô thực sự quá khiêm tốn rồi." Nhân viên phục vụ chân thành nói: "Theo tôi thấy, sủng thú của cô hoàn toàn có tiềm năng giành quán quân, phần thưởng của chúng tôi cũng rất hậu hĩnh, có thể được dùng bữa miễn phí cả năm đấy."
Tần Dao nhướn mày: "Thực phẩm năng lượng miễn phí cả năm?"
Nếu là vậy thì vẫn có thể cân nhắc một chút.
"Xin lỗi đã làm phiền."
Nhân viên phục vụ hơi cúi người, chuồn đi rất nhanh.
Tần Dao: … Cô biết ngay mà.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập