Trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng cùng với bác sĩ áo blouse trắng đầu hói kiểu Địa Trung Hải.
Tần Dao khó nhọc mở mắt, cơn đau đầu vẫn đeo bám, nhưng trong lòng đã trút được gánh nặng, cô nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Xem ra cú ngã bất cẩn đã khiến cô bị chấn động não nghiêm trọng, phải đưa vào bệnh viện phẫu thuật. Tuy nhiên, trong quá trình gây mê toàn thân, cô lại nảy sinh những ảo giác hỗn loạn.
Ảo giác thật đáng sợ, cảm giác trở về hiện thực tốt quá.
Bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng bên giường, trông chừng 40 – 50 tuổi, đường chân tóc dịch chuyển lên cao và mái tóc thưa thớt mang lại cảm giác vô cùng an toàn: "Bạn nhỏ, đừng sợ, bây giờ cháu đang ở bệnh viện, nơi này rất an toàn."
"Cảm ơn bác sĩ." Tần Dao cảm thấy giọng điệu và thần thái của đối phương quá hiền hòa, giống như đang dỗ dành con nít, cô nhấn mạnh: "Nhưng năm nay cháu đã 14 tuổi rồi."
Bác sĩ hiền từ đáp: "Tôi biết, tôi 69 tuổi rồi."
Tần Dao trợn mắt: "… Vậy ông bảo dưỡng tốt thật đấy."
Bác sĩ hơi khựng lại, khóe miệng nhếch lên: "Cháu là người đầu tiên nói thế đó." Xem ra không cần đổi sản phẩm mọc tóc tốt hơn rồi.
"Biên độ dao động tinh thần lực của cháu rất lớn, có phải có triệu chứng buồn nôn muốn ói, chóng mặt đau đầu không?" Bác sĩ vừa hỏi thăm, vừa vươn ba ngón tay quơ quơ trước mắt Tần Dao: "Nào, nói cho tôi biết đây là mấy?"
"Mò!"
Một bóng đen lao đến trước người Tần Dao, nó nhanh chóng nghiêng đầu nhìn Tần Dao. Sau khi xác nhận cô đã an toàn, thân thể nó duỗi thẳng, lưng cong lên thật cao, trong cổ họng liên tục phát ra tiếng gầm nhẹ đe dọa. Đôi mắt đỏ rực co lại thành hai đường thẳng đứng, nhìn chằm chằm vào bác sĩ, dường như khoảnh khắc tiếp theo nó sẽ vồ tới cắn xé.
Tần Dao ngẩn ra.
"Thời gian kỹ năng giãy giụa lại rút ngắn rồi, ghê gớm phết." Bác sĩ lùi về sau một bước, thế mà lại không hoảng, còn cho một câu đánh giá. Ông ấy làm nghề y bao nhiêu năm nay, từng gặp qua vô số sủng thú mạnh mẽ gai góc, cho dù là sủng thú hệ Rồng, hiện tại cũng chỉ là sơ cấp: "Phấn Viên Miên, lại cho bé rồng đen này một phát sóng trấn an đi."
"Viên Viên." Một con sủng thú màu hồng đội mũ y tá đi lên phía trước, nó có cơ thể tròn vo, một lớp lông tơ màu hồng bao phủ toàn thân, hai bàn tay nhỏ khép lại ấp ủ ra dao động năng lượng màu hồng.
Bé rồng đen thấy vậy, càng dữ dằn hơn. Hiển nhiên ký ức về trải nghiệm bị cưỡng ép "trấn an" trước đó vô cùng sâu sắc, nó bỗng nhiên há to miệng, trong cổ họng nhấp nháy ánh đỏ.
Tần Dao nhìn qua là biết nó muốn làm gì, cô vội vàng vươn tay, không màng đến bản thân còn hoa mắt chóng mặt, ôm lấy bé rồng sắp xù vảy vào trong ngực: "Đừng căng thẳng, ở đây rất an toàn, sẽ không có ai làm hại chúng ta đâu."
Bé rồng đen ở trong ngực cô vẫn cảnh giác như cũ, thân thể nó cứng đờ nhưng tiếng gầm nhẹ dần dần yếu đi, cuối cùng hóa thành tiếng gừ gừ bồn chồn trong cổ họng, tạm thời thu lại công kích hung hãn.
Tần Dao thở phào, nhớ tới vết thương của nó, cô vội vàng vạch chân sau ra cẩn thận kiểm tra, hai lỗ thủng đã khép miệng, chỉ còn dấu vết mờ mờ: "Bác sĩ, trước đó nó bị rắn độc cắn, nọc rắn đã thải sạch chưa ạ? Có để lại di chứng gì không ạ?"
Bác sĩ nhìn bé rồng đen đang mặc cho thiếu nữ xoay vần, hoàn toàn không còn dáng vẻ gặp người là cắn lúc trước: "Yên tâm, chúng tôi đã sử dụng kỹ năng trị liệu cho nó rồi. Độc tố của U Ảnh Xà đối với sủng thú bình thường thì rất mạnh, nhưng đối với sủng thú hệ Rồng có thể chất mạnh mẽ, ngủ sâu ba bốn ngày là gần như có thể phân giải chuyển hóa sạch sẽ độc tố."
Ngủ… ngủ một giấc là có thể khỏi á?
Nghĩ đến chuyện xảy ra trước đây, Tần Dao hơi mất tự nhiên.
Bác sĩ lại nói: "Nhưng mà ở cái nơi như bí cảnh kia, nếu thật sự ngủ say…"
Ông ấy không nói hết câu, dù sao Tần Dao cũng còn nhỏ, lại vừa thoát khỏi nơi nguy hiểm đó.
"Được rồi, bạn nhỏ, bé rồng đen của cháu không có vấn đề gì lớn, nếu cháu thật sự không yên tâm thì lát nữa có thể đưa nó đi kiểm tra."
Bác sĩ lại vươn bốn ngón tay ra quơ quơ: "Hiện tại vấn đề của cháu mới nghiêm trọng, khó chịu ở đâu thì phải nói ngay với tôi. Nào, nói cho tôi biết đây là mấy."
Tần Dao nhìn bác sĩ có biểu cảm nghiêm cẩn: "… Đây là bốn."
Trả lời xong, cô ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: "Bác sĩ, nếu cháu nói… thế giới cháu sống không có ngự thú và sủng thú, không có bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào, tất cả mọi người đều là người bình thường thì ông sẽ nghĩ như thế nào?"
Nhìn khuôn mặt xanh xao yếu ớt đáng thương của Tần Dao, sắc mặt bác sĩ cũng trở nên nghiêm nghị, thậm chí là nặng nề: "Tôi nghĩ, cháu bị chấn thương não nghiêm trọng hơn so với dự tính của tôi."
Ngay sau đó, Tần Dao bị đưa đi làm đủ loại kiểm tra, do bé rồng đen không chịu tách khỏi cô nên cũng được đưa đi cùng.
Tần Dao nhìn bác sĩ vẫn đang thêm rất nhiều hạng mục xét nghiệm, cô không nhịn được nói: "Bác sĩ, cháu là trẻ mồ côi, cháu không có tiền đâu."
"Yên tâm đi, cháu không phải trả." Bác sĩ vẫn cắm cúi ghi chép: "Cháu chưa đủ 15 tuổi, vô tình tiến vào khe nứt bí cảnh xuất hiện bất ngờ và bị thương, trong tình huống này chính phủ sẽ chi trả viện phí cho cháu."
Tần Dao vô thức hỏi lại: "Khe nứt bí cảnh là sao ạ?"
Động tác của bác sĩ khựng lại, ghi xoẹt xoẹt vài dòng lên bệnh án, sau đó lại thêm hai hạng mục kiểm tra rồi mới giải thích: "Nói một cách đơn giản, khe nứt bí cảnh chính là lối ra vào bí cảnh xuất hiện ngẫu nhiên, thời gian duy trì không dài. Khi khe nứt bí cảnh xuất hiện, sủng thú hoang dã sẽ chạy ra quấy nhiễu xã hội loài người, thỉnh thoảng cũng sẽ có người hoặc sủng thú bị hút vào trong bí cảnh, nhưng chuyện đó rất hiếm."
Tần Dao im lặng.
Nói cách khác, cô đúng là xui tận mạng mới gặp phải nhỉ.
"Được rồi, đi kiểm tra đi."
Tần Dao chưa từng thấy nhiều thiết bị lạ lẫm thế này, mới đầu cô còn tò mò, về sau dứt khoát để mặc người ta làm gì thì làm.
Sau đó là khâu hỏi đáp.
Bác sĩ không chỉ hỏi thăm tỉ mỉ từng chi tiết từ khi cô tiến vào bí cảnh, mà còn hỏi rất nhiều vấn đề linh tinh khác.
Nào là "Cháu học ở trường nào", "Giáo viên chủ nhiệm và bạn cùng bàn của cháu tên là gì", "Kỳ thi gần nhất là thời gian nào", "Số điện thoại của cháu là bao nhiêu, tài khoản ngân hàng là gì", v.v…
Đến cuối, Tần Dao hoàn toàn chết lặng, may mà bé rồng đen vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Đúng vậy, đến bây giờ Tần Dao và bé rồng đen mới biết tên chủng tộc của nó là "Tiểu Mặc Long", sủng thú sơ cấp song hệ Rồng và Hỏa, nghe nói là một loài sủng thú cực kỳ cực kỳ hiếm thấy.
"Bạn nhỏ, cháu phải biết rằng, người bình thường tiến vào bí cảnh có thể tự bảo vệ mình đã là rất khó rồi. Cháu còn nhỏ, ở trong tình huống đó mà còn cứu được một con sủng thú xa lạ bị thương nặng, điều này rất đáng quý, cũng rất dũng cảm… là một Ngự Thú sư, có lẽ tôi nên nói như vậy."
Bác sĩ thu lại nụ cười hiền từ, giọng nói cũng trầm xuống.
"Nhưng là một bác sĩ, tôi hy vọng cháu có thể lấy đó làm bài học, đừng bao giờ dùng tính mạng của mình để mạo hiểm nữa. Cháu vừa mới thức tỉnh một cách tự nhiên, bản thân ở nơi có trường năng lượng hỗn loạn như bí cảnh đã chịu ảnh hưởng rất lớn, thế mà còn liều lĩnh ký khế ước với sủng thú hoang dã bị thương trong khi bản thân đã kiệt sức!"
"Cháu có biết, với cấp độ tinh thần lực của cháu, một khi bắt đầu chia sẻ năng lượng sinh mệnh thì cháu không thể kiểm soát được! Nếu lúc đó Tiểu Mặc Long có ý nghĩ phản kháng, cháu chắc chắn sẽ bị tổn thương nghiêm trọng!"
Tiểu Mặc Long ngơ ngác nhìn Tần Dao.
Tần Dao nghe giọng điệu nghiêm túc của bác sĩ mà thấy sợ.
Sau này cô mới biết bên dưới đoạn hướng dẫn kia còn có mấy dòng chữ nhỏ.
Chú ý: Phương pháp này tiêu hao rất nhiều tinh thần lực và năng lượng của Ngự Thú sư, chỉ kiến nghị Ngự Thú sư cấp cao sử dụng trong tình huống khẩn cấp!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập