Đợi sau khi Tần Dao ngủ, Tiểu Dạ lập tức quay trở lại vị trí cũ.
Trên giường, Tần Dao khẽ mở mắt. Đèn trong phòng vẫn sáng, sao cô có thể ngủ nhanh như vậy? Chỉ là Tiểu Dạ quá kiên trì, nếu cô nói thêm gì đó sẽ giống như đang nghi ngờ năng lực của nó.
Như vậy chỉ phản tác dụng.
Sự kiêu ngạo của sủng thú hệ Rồng mà…
Vẫn nên tìm cách dẫn dắt nó đôi chút…
…
Khi trời vừa hửng sáng, Tiểu Dạ đã ngồi bên mép giường, đôi đồng tử đỏ rực co lại thành vệt thẳng, nhìn chằm chằm vào Tần Dao.
Ngự Thú sư vẫn đang ngủ.
Vẫn chưa đến giờ thức dậy thường ngày.
Nhưng nó khó khăn lắm mới tìm được cảm giác, nếu đợi cô tỉnh dậy mà quên mất thì biết làm sao.
Tiểu Dạ vừa sốt ruột vừa bối rối, cơ thể căng cứng nhìn mặt Tần Dao. Hai chân trước bám chặt tấm chăn, móng vuốt vô tình thò ra cào rách hai đường trên mặt vải.
Nó chột dạ rụt móng vuốt lại.
Tần Dao đang ngủ ngon bỗng cảm thấy như bị ai nhìn chằm chằm. Cô mơ màng mở mắt, bắt gặp đôi mắt đỏ rực khiến cả người dựng tóc gáy, đầu óc lập tức tỉnh táo.
"Tiểu Dạ." Tần Dao hoàn hồn, thở phào xoa đầu nó: "Có chuyện gì sao?"
"Mò Mò."
Tiểu Dạ giả vờ bình tĩnh ra hiệu không có gì, chỉ là hình như nó đã học được kỹ năng mới, nếu cô muốn thì có thể ngủ thêm một lát.
"Giỏi vậy sao!" Tần Dao khen ngợi nhiệt tình. Thấy Tiểu Dạ liên tục liếc về phía cửa, cô lập tức xuống giường: "Chúng ta đi thôi!"
Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân và thay đồ. Lúc ra khỏi phòng tắm, Tiểu Dạ đã đeo sẵn chiếc cặp cô chuẩn bị từ tối qua, đứng đợi ở cửa.
Xem ra nó thực sự rất sốt ruột…
Tần Dao đeo cặp, bế Tiểu Dạ lên rồi đi ra ngoài.
5 giờ sáng, trời vẫn còn mờ tối. Tần Dao đạp xe như bay, chưa đầy nửa tiếng đã đến nơi huấn luyện thường ngày.
Tiểu Dạ háo hức nhảy xuống xe, nhưng khi nhìn bãi đất hỗn độn do Long Tức hôm qua gây ra, nó khựng lại, cái đuôi khẽ quét trên mặt đất.
Tần Dao nhấn nút điện thoại, giả vờ áp lên tai rồi đi ra xa vài bước.
"A lô, giao hàng cho tôi hả? Đúng rồi, tôi có một kiện hàng, cần xác nhận địa chỉ sao…"
Tiểu Dạ nhìn theo bóng lưng Ngự Thú sư, ánh mắt trở nên kiên định.
Nó hít sâu, phun ra luồng khí và năng lượng được nén chặt. Khác với Long Tức, luồng khí mạnh mẽ này tạo thành cột không khí xoay tròn tốc độ cao, cuốn phăng lá khô và bụi đất xung quanh.
"Quá đỉnh!!"
Tiểu Dạ chưa kịp phản ứng đã thấy mình bay bổng trên không, được một vòng tay quen thuộc ôm lấy xoay mấy vòng.
Tần Dao vừa còn “nghe điện thoại” giờ đã xuất hiện bên cạnh, khen ngợi dồn dập khiến mắt Tiểu Dạ sáng bừng, vui vẻ cọ mặt vào cô.
Sau đó, nó tự hào ưỡn ngực, biểu diễn lại kỹ năng Long Quyển Phong thêm vài lần nữa.
Tần Dao phối hợp vỗ tay nhiệt liệt: "Thật không thể tin nổi!"
Đợi Tiểu Dạ lại gần, cô mới giả vờ thất vọng: "Nhưng chị chẳng thấy Tiểu Dạ học thế nào cả, không có cảm giác được tham gia gì cả, toàn là Tiểu Dạ tự làm thôi…"
"Mò Mò! Mò Mò! Mò Mò!"
Thấy Tần Dao buồn bã, Tiểu Dạ cuống quýt. Ngự Thú sư đã dạy nó kỹ năng, còn thức sớm đưa nó đi tập luyện, cô đã làm rất nhiều việc cho nó rồi.
Tần Dao bế Tiểu Dạ đang loay hoay lên: "Vậy lần sau làm gì Tiểu Dạ cũng phải cho chị tham gia cùng nhé."
Thấy cô vui vẻ trở lại, Tiểu Dạ mới thở phào, vội vàng gật đầu đồng ý.
Thật là hết cách với Ngự Thú sư này.
Buổi trưa về nhà, Tiểu Dạ vừa ăn ngon lành vừa hỏi Tần Dao bao giờ học kỹ năng tiếp theo.
Nó vẫn nhớ mình còn một kỹ năng khắc tinh hệ Rồng cần học.
Sủng thú quá chăm chỉ thì phải làm sao đây…
Tần Dao lấy một chiếc lọ nhỏ từ hộp bưu phẩm vừa nhận ra, lắc nhẹ chất lỏng màu bạc bên trong rồi giải thích: "Dung dịch cường hóa năng lượng hệ Thép, đạo cụ bí mật để học kỹ năng Thiết Vĩ."
Vì hệ Thép không phải thuộc tính bẩm sinh của Tiểu Dạ, nên muốn nắm vững cần phải nhờ đến ngoại lực.
Loại dung dịch này vốn dùng để bảo dưỡng sủng thú hệ Thép. Sau này người ta phát hiện phiên bản pha loãng có thể giúp sủng thú hệ khác cảm nhận năng lượng hệ Thép, từ đó sản phẩm chuyên dụng mới ra đời.
"Để dùng Thiết Vĩ linh hoạt và uy lực, chỉ bôi thuốc là chưa đủ." Tần Dao giải thích: "Chúng ta cần rèn luyện sức mạnh và độ dẻo dai cho cái đuôi. Chiều nay mình đi đến một nơi này."
Khoảng 2 giờ chiều.
Tần Dao chở Tiểu Dạ đến quán huấn luyện chiến đấu Lăng Quang, nơi lớn nhất thành phố Vân Thủy.
Ở thế giới coi trọng đối chiến sủng thú, các phòng tập mọc lên như nấm, cung cấp máy móc, sân bãi chuyên nghiệp, hướng dẫn viên và cả dịch vụ y tế. Đa số mọi người đều sẵn lòng chi tiền để đảm bảo an toàn cho sủng thú khi tập luyện.
Những quán lớn như thế này còn có người luyện cùng, xây dựng lộ trình riêng và kiểm tra thực lực định kỳ… Tất nhiên, chi phí cũng rất đắt đỏ.
Vừa vào cửa, một nhân viên tiếp tân đã chào đón niềm nở: "Chào mừng quý khách đến với quán huấn luyện chiến đấu Lăng Quang, tôi có thể giúp gì cho bạn?"
Tần Dao đã tìm hiểu trước: "Tôi muốn làm thẻ chiến đấu ghép cặp."
Luyện riêng khá tốt nhưng giá quá cao.
Để đáp ứng nhu cầu số đông, dịch vụ “chiến đấu ghép cặp” ra đời. Quán sẽ thu phí sân bãi và sắp xếp đối thủ ngẫu nhiên dựa trên cấp độ sủng thú.
Hai bên sẽ đóng một khoản Liên Minh Tệ làm tiền cọc. Sau khi trừ phí sân bãi, bên thắng sẽ nhận toàn bộ số tiền còn lại. Nếu hòa, phí sân bãi chia đôi. Cấp độ càng cao thì tiền cọc càng lớn.
Phí ở Lăng Quang hơi cao nhưng cơ sở vật chất hiện đại, có dịch vụ y tế cơ bản và dụng cụ tập luyện miễn phí.
Vì vậy, nơi đây luôn đông đúc các Ngự Thú sư đến ghép cặp.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập