Kết quả kiểm tra phải đợi một khoảng thời gian mới có, Tần Dao đưa Tiểu Mặc Long về phòng bệnh trước.
Tần Dao vừa mới biết mình hôn mê suốt ba ngày tròn, trong thời gian đó Tiểu Mặc Long luôn không ăn không uống canh giữ bên cạnh cô, không cho phép bất kỳ người hay sủng thú nào đến gần cô.
Trong tình huống này, bác sĩ cũng chỉ có thể để Phấn Viên Miên sử dụng sóng trấn an, cưỡng ép khiến Tiểu Mặc Long bình tĩnh lại.
Phấn Viên Miên đẩy xe đẩy nhỏ vào phòng bệnh, loài sủng thú có tính cách hiền hòa này khi đối mặt với bệnh nhân luôn tràn đầy kiên nhẫn. Cho dù đối mặt là Tiểu Mặc Long trong ba ngày qua không biết đã bao nhiêu lần định tấn công nó, trên gương mặt tròn vo vẫn nở nụ cười mang tính nghề nghiệp.
Tần Dao nhận lấy cơm nước và thức ăn cho sủng thú mà Phấn Viên Miên đưa tới, nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn y tá.”
Nụ cười trên mặt Phấn Viên Miên chân thật hơn một chút, nó vươn cái tay ngắn nhỏ chỉnh lại mũ y tá thực tập trên đầu: “Viên Viên, Viên Viên.”
Tần Dao hơi ngơ ngác, cô nghe không hiểu…
Tiểu Mặc Long bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Mò Mò, Mò Mò.”
Tuy lọt vào tai vẫn là tiếng kêu “Mò Mò”, nhưng dưới tác dụng của khế ước, Tần Dao đã hiểu được ý mà Tiểu Mặc Long muốn bày tỏ.
Cô gật đầu, hóa ra là nói nếu không đủ ăn có thể ấn chuông trên tường, Phấn Viên Miên sẽ lại mang tới.
Cơm nước bệnh viện cung cấp khá thanh đạm, có lẽ là lúc hôn mê đã được tiêm thuốc dinh dưỡng nên Tần Dao không đói lắm, cô đặt thức ăn cho sủng thú xuống trước mặt Tiểu Mặc Long trước.
Vốn còn lo Tiểu Mặc Long sẽ không chịu ăn thức ăn lạ, bởi vì khi thấy Phấn Viên Miên đi vào, tư thế của nó rõ ràng vẫn còn cảnh giác. Tuy nhiên sau khi cúi đầu ngửi ngửi, Tiểu Mặc Long đã nhanh chóng ăn ngấu nghiến.
Tần Dao yên tâm, bắt đầu ăn phần cơm của mình.
Lát nữa còn phải đưa Tiểu Mặc Long đi kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói khoản này cũng được bảo hiểm chi trả không cần cô bỏ tiền, cô chỉ cần bổ sung chứng minh thân phận sủng thú cho bệnh viện là được… Chắc là thứ tương tự như làm hộ khẩu cho sủng thú vậy.
Một buổi sáng trôi qua, Tần Dao đành phải chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên không, nhưng thế giới mới này đối với cô lại đầy rẫy những thứ xa lạ.
Haizz, cái gì cũng không hiểu, xuyên không sang dị giới biến thành kẻ mù chữ, cũng chỉ có cô thôi.
“Mò Mò.”
Tần Dao mới ăn được hai miếng cơm thì nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu lên thấy cái bát trước mặt Tiểu Mặc Long đã trống không, cái bát kia to gấp đôi bát của cô, còn đựng đầy ắp.
“Đương nhiên là còn có thể ăn.”
Tần Dao ấn chuông gọi y tá, vươn tay sờ sờ bụng Tiểu Mặc Long, cảm giác một bát thức ăn sủng thú lớn như vậy xuống bụng mà bụng nó vẫn hơi xẹp, xem ra trước đó nó sống trong bí cảnh cũng rất gian nan, đói meo rồi mà vẫn luôn canh giữ bên cạnh cô… nói không cảm động là không thể nào.
Phấn Viên Miên nhanh chóng xuất hiện ở cửa, trên tay nó còn đang đẩy chiếc xe đẩy trống trơn, bởi vì nó chưa đi xa đã bị gọi quay lại.
Tần Dao ngại ngùng nói: “Y tá Phấn Viên Miên, có thể phiền cậu mang thêm nhiều thức ăn và nước tới nữa không? Tiểu Mặc Long đã đói rất lâu rồi.”
Phấn Viên Miên kinh ngạc nhìn thoáng qua cái bát sạch bong, nhưng Ngự Thú sư của nó cũng từng nói với nó về tình huống đặc biệt của một người một sủng thú trước mặt này, nó gật gật đầu, sau đó lại nhanh chóng đẩy một xe đầy ắp thức ăn sủng thú tới.
Yên tâm, thức ăn đủ mà.
Tiểu Mặc Long há to miệng, một ngụm bao trọn non nửa bát thức ăn, hai hàng răng nanh sắc bén rậm rạp đóng mở hai phát là có thể nhai nát thức ăn, hết miếng này đến miếng khác, tuy động tác cuồng dã nhưng một hạt thức ăn năng lượng cũng không rơi ra ngoài.
“Cạch…”
Phấn Viên Miên ngẩn ngơ, cái thìa trên tay rơi xuống đất, nó hoảng hốt nhặt lên, lại nhìn về phía xe đẩy nhỏ… thế mà đã ăn hết sạch. Thật ra nó cũng từng thấy sủng thú có thể ăn hết một xe đẩy thức ăn, nhưng con Thực Thực Thú kia to bằng năm con Tiểu Mặc Long lận đó!
“Muốn uống nước nữa không?” Tần Dao lại vươn tay sờ sờ bụng Tiểu Mặc Long, ăn nhiều đồ như vậy mà chỉ cảm thấy hơi cứng hơn một chút, nếu không phải từ đầu đến cuối trông nó không hề miễn cưỡng hay khó chịu, cô đã sớm ngăn lại rồi.
Nhưng sức ăn này… có phải lớn đến mức bất thường rồi không.
Tần Dao cảm thấy phải mau chóng kiểm tra sức khỏe thôi: “Bữa trưa đến đây thôi nhé, lát nữa chúng ta còn phải đi kiểm tra.”
Tiểu Mặc Long tu vài ngụm đã hết chỗ nước Tần Dao đưa tới, nghe cô nói cũng không phản đối: “Mò Mò.”
Khóe miệng Tần Dao khẽ giật.
Thế mà lại bảo ăn no bảy phần cũng được rồi…
Phấn Viên Miên thu lại vẻ kinh hoàng trong mắt, đưa một tờ phiếu kiểm tra sủng thú cho Tần Dao, rồi đẩy xe đẩy nhỏ rời đi thật nhanh.
Cô còn định hỏi xem kiểm tra sủng thú là ở chỗ nào nữa mà…
Tiểu Mặc Long đột nhiên nhảy xuống giường, ngoạm cái ba lô trong góc đến trước mặt Tần Dao.
“Ba lô vẫn còn à.” Tần Dao vui mừng, thứ quan trọng nhất bên trong chính là điện thoại của cô, lôi từ trong ngăn kẹp ra phát hiện chỉ bị mẻ một góc, màn hình tối đen có thể là do hết pin sập nguồn.
Cô ra bên ngoài tìm y tá mượn một cái sạc pin, nhìn thấy trên điện thoại hiển thị biểu tượng đang sạc mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn dùng được là tốt rồi.
“Đi thôi, bây giờ chúng ta đi kiểm tra.”
Tần Dao ôm Tiểu Mặc Long tìm được khu kiểm tra sủng thú, là bệnh viện trung tâm thành phố nên ngày thường cũng vô cùng bận rộn, đâu đâu cũng có thể bắt gặp người mang theo sủng thú tới kiểm tra.
Cũng có thể nghe thấy tiếng các Ngự Thú sư gọi tên loài hoặc tên riêng của sủng thú ở khắp nơi.
Cô gái trẻ phía trước đang nghiến răng nghiến lợi lôi con Đa Bảo Khuyển vừa chạy ra khỏi phòng kiểm tra, chàng trai trẻ bên trái đang nhỏ nhẹ dỗ dành con Chồn Sương Cát đang bám chặt trên mặt mình không xuống, còn có con Tiểu Diễm Điểu phát hiện mình bị lừa đến bệnh viện nên nổi giận đùng đùng…
Tiểu Mặc Long được Tần Dao ôm trong ngực, thấy cảnh tượng hỗn loạn này thì thân thể hơi căng thẳng, nhưng Tần Dao cảm thấy nó đã biểu hiện rất tốt rồi.
Nhất là so với con Tiểu Diễm Điểu vẫn còn đang ở trên trần nhà phẫn nộ xả vào mặt Ngự Thú sư kia, tuy không hiểu nó nói gì nhưng nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của đối phương thì chắc chắn là chửi rất bậy.
Tần Dao vươn tay sờ sờ Tiểu Mặc Long, không nhịn được nói: “Em ngoan nhất.”
Tiểu Mặc Long khẽ vẫy đuôi.
Cô lấy số theo hướng dẫn rồi tìm chỗ ngồi xuống.
Những người bên cạnh đều không nhịn được liếc mắt nhìn sang.
Phải biết rằng trong tất cả các thuộc tính sủng thú, sủng thú hệ Rồng nổi tiếng vì quý hiếm và mạnh mẽ, giá trị của chúng cũng là cao nhất.
Có vài gia đình khá giả dù cắn răng mua về thì cũng chẳng nuôi nổi, bởi vì sủng thú hệ Rồng không chỉ có chu kỳ tiến hóa dài mà tính cách cũng rất kiêu. Một khi cảm thấy Ngự Thú sư quá yếu hoặc không thể cung cấp tài nguyên chúng cần để trưởng thành thì sẽ trở nên phản nghịch, không nghe Ngự Thú sư chỉ huy chỉ được coi là nhẹ.
Trên diễn đàn ngự thú, có rất nhiều bài viết phàn nàn về sủng thú hệ Rồng, nhưng số lượng vẫn ít hơn xa so với sủng thú thuộc tính hệ Hỏa hay hệ U Linh, không phải vì nguyên nhân gì khác, chỉ đơn giản là vì người khế ước sủng thú hệ Rồng quá ít.
Mà thiếu nữ trước mặt này thoạt nhìn cũng chỉ 14 – 15 tuổi, còn bé thế mà đã có một con sủng thú hệ Rồng, trong nhà phải có bao nhiêu mỏ khoáng đây?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập