Chương 36: Vòng loại

Hoàn tất đăng ký, Tần Dao dẫn hai sủng thú vào hàng ghế đầu rộng rãi, tầm nhìn tốt để quan sát.

Nhà thi đấu Nam Tân rất lớn, chia làm bốn khu vực thi đấu đồng thời. Vòng loại diễn ra nhanh gọn, không lễ nghi rườm rà. Loa phóng thanh gọi số thứ tự và tuyên bố bắt đầu.

Hình thức thi đấu là loại trực tiếp.

Tuy nhiên, vì thí sinh là học sinh cấp hai chưa kinh nghiệm, dễ tâm lý nên ai thua trận đầu sẽ xuống nhánh thua đấu tiếp. Nếu thắng thì đi tiếp, thua lần nữa mới chính thức bị loại.

Chẳng mấy chốc, khán đài đã kín chỗ.

Nhiều ánh mắt tò mò, kinh ngạc đổ dồn về phía Tần Dao, thậm chí có người lén lút chụp ảnh.

Cũng phải, Tiểu Dạ quá nổi bật. Tần Dao nhìn quanh một lượt vẫn chưa thấy con sủng thú hệ Rồng nào khác.

Nhưng mà… mấy người kia chụp ảnh thì làm ơn tắt đèn flash giùm cái.

Các trận vòng loại không mấy đặc sắc vì 99% là cấp Sĩ, kỹ năng ít, chiến thuật đơn giản, thường kết thúc trong một phút.

Cũng có trường hợp hy hữu như hai con Miên Miên Giác Dương đang húc nhau trên đài. Đã bốn phút trôi qua mà chúng vẫn cứ tiến một bước lùi một bước, chưa phân thắng bại.

Dù chưa thấy đối thủ nào đáng gờm, Tần Dao vẫn xem kỹ để ôn lại kiến thức sủng thú và kỹ năng. Gặp loài lạ, cô lập tức chụp ảnh tra cứu.

"Mò Mò! Mò Mò?"

Tiểu Dạ sốt ruột cào tay áo Tần Dao.

Sủng thú trung cấp đâu? Hệ Bay đâu? Khắc tinh hệ Rồng đâu? Mau chỉ cho nó xem để nó còn thám thính thực lực!

Đây là chuyện liên quan đến tiến hóa, không được chủ quan!!

Tần Dao xoa đầu nó, dỗ dành: "Mới vòng loại mà, đối thủ mạnh chưa xuất hiện ngay đâu."

"Mò."

Tiểu Dạ tiu nghỉu vẫy đuôi, cảm thấy ngồi đây chán hơn đi huấn luyện.

"Vòng loại là vậy đó, sáng nay mình phải đấu ít nhất hai trận." Tần Dao bảo: "Em ngủ một lát đi, tới lượt chị sẽ gọi."

"Mò Mò."

Tiểu Dạ gật đầu, dặn cô thấy sủng thú mạnh thì phải gọi nó dậy, rồi cuộn tròn trong lòng cô ngủ ngon lành.

Mặc kệ tiếng ồn ào trên khán đài, Tiểu Dạ vẫn ngủ rất sâu.

Tần Dao thầm cảm thán chất lượng giấc ngủ của nó thật tốt.

Đại Vũ Điểu thì ngược lại, nó xem say sưa không sót trận nào, nhiệt tình vung gậy cổ vũ.

Khi thấy một con Tiểu Vũ Điểu cùng tộc xuất hiện, nó dồn hết tâm trí theo dõi, tâm trạng lên xuống theo diễn biến trận đấu.

Tiểu Vũ Điểu thắng, nó vui sướng vỗ cánh, lắc lư gậy cổ vũ cực kỳ nhịp nhàng.

Thấy Tần Dao nhìn, Đại Vũ Điểu bèn đưa nước và bỏng ngô vừa mua cho cô.

Mua lúc nào nhanh vậy… Tần Dao nhận lấy: "Cảm ơn cậu."

"Vũ Vũ." Đại Vũ Điểu vỗ vai cô, liếc nhìn Tiểu Dạ đang ngủ rồi thì thầm bí mật.

Cậu yên tâm, tôi cổ vũ người khác là để họ lơ là thôi, chúng ta thân thế này, tôi luôn ủng hộ các cậu nhất.

… Không có phiên dịch, Tần Dao chẳng hiểu nó nói gì.

Cô gật đầu đại: "Cậu vui là được."

Đại Vũ Điểu vỗ ngực kiểu "cứ tin tôi", rồi lại tiếp tục hò reo cổ vũ cho một con Bạch Sa Thử có màu lông trắng giống nó.

9 giờ 12 phút, loa phát thanh gọi tên Tần Dao.

"Số 297, tuyển thủ Tần Dao, mời đến khu C chờ đợi."

Sớm hơn dự kiến nhiều, bảo sao ban tổ chức yêu cầu có mặt trước nửa tiếng.

Không cần gọi Tiểu Dạ cũng tự mở mắt, rũ người tỉnh táo: "Mò Mò."

"Vũ Vũ!"

Đại Vũ Điểu phấn khích, ra hiệu sẽ cổ vũ hết mình.

"Mò Mò."

Tiểu Dạ bình thản vẫy móng vuốt đáp lại rồi bước ra sân.

Đại Vũ Điểu không ngồi yên được, nó ngậm gậy cổ vũ lên, quyết để Tần Dao và Tiểu Dạ thấy được sự ủng hộ nhiệt liệt của mình.

Khu chờ có vài người, thấy Tiểu Dạ xuất hiện, ai nấy đều thót tim, thầm chia buồn cho kẻ xui xẻo đụng phải hệ Rồng ngay trận đầu.

Nhân viên đến điểm danh, những người khác đều nín thở cầu nguyện.

Đừng gọi tên tôi, đừng gọi tôi…

"Số 127, tuyển thủ Tưởng Hướng Văn."

"Số 297, tuyển thủ Tần Dao."

Tưởng Hướng Văn chán nản, nhìn con Thanh Nhung Dương của mình rồi lết những bước chân nặng nề ra đài.

Khu chờ vang lên những tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Trọng tài đối chiếu thông tin rồi thổi còi bắt đầu trận đấu.

"Thanh Thanh~"

Thanh Nhung Dương kêu lên yếu ớt, đôi mắt ngấn lệ trông rất đáng thương.

Lông nhung xanh nhạt, sừng ngọc bích điểm lá xanh, đuôi treo quả cầu nhỏ, vẻ ngoài non nớt của nó đúng là rất ưa nhìn.

… Sủng thú hệ Cỏ đều xinh xắn thế này sao.

Tần Dao thầm nghĩ rồi ra hiệu cho Tiểu Dạ.

Tưởng Hướng Văn cắn răng, muốn thể hiện chút dũng khí: "Thanh Nhung Dương, Đằng Tiên ——"

Chưa kịp dứt câu, Tiểu Dạ đã áp sát. Trước ánh mắt kinh hoàng của đối thủ, nó vung một móng dứt khoát, kết thúc trận đấu trong chớp mắt.

Trùng Trùng Nhãn bay tới xác nhận Thanh Nhung Dương đã hôn mê liền phất cờ đỏ về phía Tần Dao.

"Tuyển thủ số 297 thắng."

Trọng tài tuyên bố kết quả và cập nhật thông tin lên thiết bị điện tử.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập