Chương 4: Kiểm tra

"Ờm…" Nữ sinh mặc đồng phục bên cạnh không nhịn được hỏi: "Đây là sủng thú của cậu à?"

Tần Dao: "… Phải." Mình còn có thể ôm sủng thú của người khác được chắc?

Nữ sinh cũng biết mình đang kiếm chuyện để nói, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy sủng thú hệ Rồng ở ngoài đời thực, thật sự không kìm nén được lòng hiếu kỳ, mắt cứ liếc về phía Tiểu Mặc Long suốt.

Trên mạng nói sủng thú hệ Rồng có tính cách khó gần, nhưng con trước mặt này khá ngoan, dáng vẻ yên lặng trông còn hơi đáng yêu…

Cơ thể cô ấy vô thức sáp lại gần, răng nanh của Tiểu Mặc Long không tự chủ được mà lộ ra.

Nữ sinh lập tức co người lại, ôm Bì Bì Cầu của mình vào lòng.

Bì Bì Cầu cũng vừa hay chạm phải ánh mắt dữ dằn của Tiểu Mặc Long: …

"Ha ha." Nữ sinh cười gượng, cố gắng chuyển chủ đề: "Này, bố mẹ cậu không đi cùng cậu à?"

Hỏi xong câu này, biểu cảm của Tiểu Mặc Long càng lúc càng hằn học, trông nó như luôn nhăm nhe muốn cắn cô ấy một phát, Bì Bì Cầu cũng bắt đầu run rẩy rồi.

Tần Dao lại chẳng có cảm giác gì, thuận miệng đáp: "Họ không có ở đây."

Nữ sinh ra vẻ đã hiểu.

Quả nhiên là kiểu gia đình "không có nhiều sự đồng hành nhưng có rất nhiều Liên Minh Tệ", hoàn toàn là người chỉ có trong tiểu thuyết và phim truyền hình, hôm nay lại để cô ấy gặp được.

"Số 00236, mời đến phòng khám số 1."

"Số 00236, mời đến phòng khám số 1."

Gọi đến số của cô rồi, Tần Dao gật đầu với nữ sinh kia, sau đó ôm Tiểu Mặc Long đi về phía phòng khám, cô xoa xoa cái đầu vẫn đang nhìn về phía sau, không ngờ cô chỉ nói qua một lần mà nó đã nhớ kỹ: "Chỉ là nói bâng quơ với người lạ vài câu thôi, đừng để trong lòng."

Cô thật sự không để ý, trong cuộc sống luôn có những việc quan trọng hơn cần làm, ví dụ như bây giờ Tần Dao quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Tiểu Mặc Long hơn.

Gõ cửa bước vào thì nhìn thấy một nữ bác sĩ, bên cạnh còn có một con sủng thú màu trắng đứng một chân, nó có hai con mắt to tròn, gần mắt còn có hoa văn màu đen.

Bác sĩ đối chiếu thông tin một chút: "Đặt sủng thú lên giường kiểm tra, kiểm tra cần khoảng hai mươi phút, cháu có thể đứng bên cạnh cùng nó."

Tần Dao gật đầu, đặt Tiểu Mặc Long lên giường kiểm tra: "Nhanh thôi, kiên trì một chút nhé."

Bác sĩ nhìn sủng thú màu trắng bên cạnh, bắt đầu gõ gõ trên máy tính: "Thấu Thấu Nhãn, có thể bắt đầu rồi."

"Thấu Thấu."

Thấu Thấu Nhãn gật đầu, đôi mắt lóe lên ánh xanh lam, mấy miếng dán nối liền với dây bay lên từ thiết bị kiểm tra bên cạnh, sau đó rơi xuống người Tiểu Mặc Long.

Tiểu Mặc Long nhìn Tần Dao bên cạnh, lộ ra biểu cảm nhẫn nhịn.

Thấu Thấu Nhãn nhìn Tiểu Mặc Long, đôi mắt như máy móc quét qua các bộ phận từ trên xuống dưới, mắt lóe sáng xanh điều khiển giấy và bút đang lơ lửng giữa không trung, ghi lại thông tin.

Bác sĩ thì nhìn chằm chằm vào dữ liệu được truyền ra từ thiết bị, hai mươi phút sau nhìn về phía Thấu Thấu Nhãn đã dừng động tác: "Ok, xong rồi."

Thấu Thấu Nhãn ký tên mình lên báo cáo kiểm tra đã hoàn thành, sau đó tháo các miếng dán xuống.

Tiểu Mặc Long vội vàng nhảy vào lòng Tần Dao, còn nhanh chóng dùng đuôi quét quét lên người, rõ ràng trải nghiệm vừa rồi không thoải mái lắm.

Tần Dao ôm Tiểu Mặc Long ngồi xuống đối diện bác sĩ, biểu cảm xem báo cáo kiểm tra của đối phương khá nghiêm túc, thỉnh thoảng còn nhíu mày, trong lòng cô không khỏi lo lắng.

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn Tiểu Mặc Long, đột nhiên hỏi: "Tiểu Mặc Long vừa mới ra khỏi bí cảnh đúng không?"

"Vâng ạ." Tần Dao gật đầu, trong lòng nghĩ đúng là bác sĩ bệnh viện lớn có khác, ngay cả cái này cũng biết: "Bác sĩ, cơ thể Tiểu Mặc Long không có vấn đề gì chứ ạ?"

"Đừng căng thẳng, không có vấn đề gì lớn."

Tần Dao còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy bác sĩ nói tiếp: "Nhưng mà vấn đề nhỏ thì vẫn có một vài cái."

"Nhìn từ tình trạng phát triển xương, con Tiểu Mặc Long này khoảng 10 tháng tuổi, hơi bị suy dinh dưỡng, phát triển hơi chậm. Nhưng nó còn nhỏ, chỉ cần sau này kịp thời bổ sung dinh dưỡng là được. Sừng rồng, móng rồng và vảy của nó đều bị mài mòn ở các mức độ khác nhau, bình thường cần chú ý bảo dưỡng, có thể mua chút dung dịch dinh dưỡng hoặc thứ gì đó tương tự để chăm sóc."

"Nói tóm lại thì vẫn khá khỏe mạnh, hơn nữa sủng thú hệ Rồng có thể chất dẻo dai, chỉ cần đảm bảo đầy đủ dinh dưỡng sẽ không ảnh hưởng đến sự phát triển và trưởng thành sau này."

Tần Dao ghi nhớ từng cái một, rồi lại hỏi thêm về vấn đề sức ăn mà cô vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Bác sĩ gật đầu: "Thức ăn năng lượng mà bệnh viện cung cấp không chứa năng lượng thuộc tính cụ thể, chủ yếu vẫn là có tác dụng làm no bụng. Nhất là khi Tiểu Mặc Long đang ở trạng thái đói khát, sức ăn lớn một chút cũng là bình thường, sau này phải cho nó ăn thức ăn năng lượng sơ cấp hệ Rồng và hệ Hỏa."

Sau đó lại hỏi cụ thể đã ăn bao nhiêu, động tác của bác sĩ khựng lại, gọi sủng thú của mình đến: "Thấu Thấu Nhãn, kiểm tra chi tiết lại hệ tiêu hóa cho con Tiểu Mặc Long này đi."

Nhìn báo cáo trong tay, bác sĩ trâm ngâm suy nghĩ rồi gật đầu.

"Kiểm tra cho thấy việc ăn một lượng lớn thức ăn trước đó không gây gánh nặng gì cho cơ thể Tiểu Mặc Long, cháu không cần phải lo lắng, nó chỉ đơn thuần là tiêu hóa nhanh hấp thụ tốt thôi. Thật ra đây cũng là một chuyện tốt, chỉ cần đảm bảo cung cấp đủ năng lượng, Tiểu Mặc Long của cháu hoàn toàn có thể trưởng thành và tiến hóa nhanh hơn…"

Tần Dao ôm Tiểu Mặc Long bước ra khỏi phòng khám, trong lòng lo âu.

Cô thật sự nuôi nổi Tiểu Mặc Long sao…

Nếu ngay cả việc cho sủng thú của mình ăn no mà cô cũng không làm được, vậy thì có phải là quá vô dụng rồi không…

Tần Dao càng nghĩ càng sốt ruột, chỉ muốn mau chóng về phòng bệnh tìm điện thoại xem số dư tài khoản ngân hàng hiện tại. Nói chứ cô đã xuyên không rồi, chẳng lẽ vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước kia à.

Đi được nửa đường thì gặp bác sĩ điều trị chính: "Đúng lúc quá, tôi đang tìm cháu đây, kết quả kiểm tra đã có rồi, chúng ta đến văn phòng nói chuyện một chút đi."

Sau khi ngồi xuống, bác sĩ mỉm cười hiền từ: "Bạn nhỏ, cháu mới 14 tuổi, trên thế giới này còn rất nhiều chuyện tốt đẹp, bình thường phải đối xử tốt với bản thân một chút…"

Như sét đánh ngang tai.

Nhìn gương mặt hiền hậu thái quá của bác sĩ, trong đầu Tần Dao lập tức nảy ra vô số ý nghĩ, cuối cùng run run nói: "Bác sĩ, có lời gì ông cứ nói thẳng đi ạ, cháu chịu được."

Nhưng nếu câu tiếp theo bác sĩ nói với cô rằng cô chỉ sống được ba ngày nữa, tranh thủ thời gian muốn ăn gì thì ăn muốn uống gì thì uống, chắc cô không những không chịu đựng nổi, mà còn lăn đùng ra đây luôn.

Tiểu Mặc Long cũng rất căng thẳng, nhìn chằm chằm vào bác sĩ, còn nghiêm túc hơn lúc nghe kết quả kiểm tra của mình vừa nãy mấy lần.

"… Tôi không có ý đó, cháu thả lỏng trước đã." Bác sĩ cũng nhận ra lời mình vừa nói rất dễ gây hiểu lầm, ông ấy chỉ nghĩ Tần Dao là trẻ vị thành niên, hoàn cảnh gia đình lại đặc biệt như vậy, cho nên mới định trò chuyện vài câu trước rồi mới vào chủ đề chính.

Ông ấy vội vàng động viên: "Tuy cơ thể cháu hơi yếu, nhưng các chỉ số khác đều khá tốt. Sau này, cho dù cháu chỉ ký khế ước với một mình Tiểu Mặc Long, chỉ cần bồi dưỡng nó đến cấp Sĩ, sống đến 90 tuổi không thành vấn đề."

90 tuổi, còn có thể sống hơn bảy mươi năm nữa…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập