Chương 50: Rèn luyện đặc tính

Ngày hôm sau, 7 giờ sáng.

Chưa đến giờ báo thức, Tần Dao đã tỉnh giấc theo thói quen.

Cô nhìn điện thoại rồi nằm lười thêm 10 phút nhưng không sao ngủ lại được.

Cô đành dậy xem lại thông số của Tiểu Dạ.

[Tên: Tiểu Mặc Long (→ Mặc Lân Long)]

[Cấp: Sơ cấp]

[Thuộc tính: Rồng, Hỏa]

[Đặc tính 1: Ngọn Lửa Tai Ương (Cấp độ: S)

Giới thiệu: Khi sử dụng ngọn lửa sở hữu sức mạnh đặc biệt, có thể làm giảm lực phòng ngự của đối thủ, khiến đối thủ dễ rơi vào trạng thái bỏng.]

[Đặc tính 2: Kiên Nhẫn (Cấp độ: C)

Giới thiệu: Sở hữu ý chí kiên cường bền bỉ, thể lực càng sung mãn càng khó bị kỹ năng và đặc tính của đối thủ quấy nhiễu, bản thân càng khó rơi vào trạng thái hỗn loạn.]

[Kỹ năng: Cắn Xé, Màn Khói, Đóm Lửa, Hỏa Diễm Cầu, Long Trảo, Long Tức, Long Quyển Phong, Thiết Vĩ, Trừng Mắt.]

[Điểm tiến hóa: 0]

Sau trận chung kết, Tiểu Dạ đã có thêm kỹ năng Trừng Mắt, có lẽ là tự lĩnh hội trong chiến đấu.

Trừng Mắt là kỹ năng sơ cấp hệ Thường, dùng ánh mắt sắc bén khiến đối thủ sợ hãi và giảm phòng ngự.

Với ngoại hình và tính cách đầy uy lực, Tiểu Dạ vốn đã có lợi thế khi học chiêu này.

Kỹ năng này khá hữu dụng. Sau này có thể phối hợp Trừng Mắt với các đòn tấn công mạnh để hạ gục đối thủ bất ngờ.

Học được Trừng Mắt dễ dàng chứng tỏ Tiểu Dạ có khiếu về loại năng lực này, biết đâu sau này còn thức tỉnh được đặc tính Cảm Giác Ngạt Thở.

Nhưng đó là chuyện tương lai, giờ cô muốn tập trung nâng cấp đặc tính Kiên Nhẫn vì nó rất thực chiến.

Với một sủng thú chuyên tấn công như Tiểu Dạ, đối thủ thường dùng hiệu ứng tiêu cực thay vì đối đầu trực diện. Đặc tính này như một chiếc ô bảo vệ giúp nó thoải mái chiến đấu.

Cô định nhắn tin hỏi giáo viên Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự về cách rèn luyện đặc tính Kiên Nhẫn. Vị huấn luyện viên trưởng đó từng dặn có chuyện cứ tìm ông ấy.

Mải suy nghĩ, cô mới nhớ ra mình định nghỉ ngơi, hưởng thụ mà…

Tần Dao mở mắt, lười nhác tóm lấy cái đuôi đen đang ngoe nguẩy trước mặt.

"Mò Mò?"

Tiểu Dạ ghé đầu nhìn Ngự Thú sư.

Chẳng phải hôm qua nói sẽ ngủ đến trưa sao?

Tần Dao ngồi dậy, thở dài: "Chị không ngủ thêm được."

Đáng ghét thật, định bụng thi xong sẽ ngủ nướng bù cho những ngày dậy sớm chạy bộ, ai dè cơ thể đã quen với nhịp sinh học cũ.

Giờ chẳng thấy buồn ngủ chút nào, muốn ngủ cũng chịu.

Tần Dao bế Tiểu Dạ đang lăn lộn trên giường vào nhà vệ sinh: "Rửa mặt rồi ăn sáng nào."

Lúc rửa mặt, Tần Dao không nhịn được mà vuốt ve sủng thú. Lớp vảy bóng loáng cùng bộ móng sắc lẹm trông thật bắt mắt.

Tiểu Dạ vẫy đuôi đắc ý, ưỡn ngực hưởng thụ cái nhìn khen ngợi của chủ nhân.

Tần Dao phì cười: "Lại còn biết tự sướng nữa cơ đấy."

Nhưng nói một cách công bằng, giờ Tiểu Dạ đã thay đổi chóng mặt, trông cực ngầu, chẳng còn dấu vết gì của chú sủng thú gầy gò ngày đầu.

Làm Ngự Thú sư thực sự mang lại cảm giác thành tựu tuyệt vời.

Kiểm tra túi thức ăn năng lượng, cô thấy chẳng còn bao nhiêu. Với sức ăn của Tiểu Dạ thì hôm nay là hết sạch, chắc lát nữa phải đi siêu thị một chuyến.

Tiểu Dạ ngoan ngoãn ngồi trước bát chờ được cho ăn.

Những lúc này nó luôn cực kỳ tập trung.

Bỗng điện thoại trên giường reo vang, Tiểu Dạ lập tức lộ vẻ khó chịu. Nó liếc cái bát đầy thức ăn rồi cũng nhanh chóng chạy đi lấy điện thoại mang cho Tần Dao.

Cô xoa đầu nó, thấy người gọi đúng là người cô đang định tìm.

Cô bắt máy: "Huấn luyện viên Từ, thầy tìm em ạ?"

Đầu dây bên kia, giọng Từ Lĩnh Phong khá ôn tồn: "Thầy có làm phiền em nghỉ ngơi không?"

Tần Dao ngồi vào bàn: "Dạ không, em dậy rồi, đang cho Tiểu Dạ ăn sáng."

Nghe tiếng Tiểu Mặc Long nhai chóp chép, Từ Lĩnh Phong thầm cảm thán. Người ta chỉ thấy Tần Dao có sủng thú mạnh, chứ chẳng mấy ai thấy nỗ lực của cô.

Giải đấu vừa kết thúc mà cô chẳng để mình nghỉ ngơi chút nào.

So với đám học sinh cứ hễ nghỉ là như ngựa đứt cương, ông lại càng quý mến cô hơn, giọng nói cũng thêm dịu dàng.

"Chuyện là thế này, vì em mới học lớp 8 nên thủ tục chuyển trường và hồ sơ hơi phức tạp. Thầy định tranh thủ lúc trường chưa bận để hỗ trợ em."

Tận tâm thế sao? Là huấn luyện viên trưởng mà lại đích thân lo cả việc chuyển trường… tất nhiên Tần Dao không từ chối: "Vậy phiền thầy quá, em cũng đang rảnh."

Cô sẵn tiện hỏi luôn về việc rèn luyện đặc tính.

"Đặc tính Kiên Nhẫn sao?"

Từ Lĩnh Phong hơi bất ngờ vì Tiểu Mặc Long chưa từng lộ đặc tính đó trong các trận đấu. Có lẽ đúng như cô nói, cấp bậc của nó chưa cao.

May là ông nắm rõ điều này…

"Muốn nâng cấp đặc tính Kiên Nhẫn thì đơn giản là phải dùng nhiều. Nhưng thực tế không dễ, phải để Tiểu Mặc Long thường xuyên tiếp xúc với các kỹ năng gây hiệu ứng cản trở. Hiệu quả thăng tiến phụ thuộc vào ý chí và kháng tính tinh thần của nó."

Tần Dao gật đầu, thầm nghĩ phải tìm bạn tập cho Tiểu Dạ: "Em hiểu rồi ạ."

Từ Lĩnh Phong ở đầu dây bên kia có vẻ lưỡng lự.

Ông luôn chuẩn bị kỹ lưỡng và ghi chép tiến độ của học sinh để điều chỉnh kế hoạch huấn luyện. Ông cũng đã soạn sẵn một bản cho Tần Dao và Tiểu Mặc Long…

Nhưng giờ mới thấy ông hiểu về Tiểu Mặc Long còn quá ít. Tần Dao lại chưa đến kỳ nhập học, trại huấn luyện thì phải sau kỳ thi cấp ba mới mở…

Từ Lĩnh Phong nảy ra ý định linh hoạt hơn. Đằng nào Tần Dao cũng không cần học trường cũ nữa, cô hoàn toàn có thể đến trường mới sớm để làm quen.

Ông bèn đề nghị: "… Tần Dao, em thấy sao? Nếu hôm nay em qua đây, thầy sẽ giúp em chuyển đồ, những gì cần thiết cứ mang theo hết."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập