Chương 6: Tiểu Dạ

Thế này cũng quá tri kỷ rồi, Tần Dao không khỏi cảm thán.

Cô đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Mặc Long, nhìn nó nheo mắt lại khá là hưởng thụ, trong lòng không nhịn được nghĩ, chung sống với sủng thú cũng chẳng khó chút nào mà.

Sau đó Tần Dao nghĩ đến một chuyện: "Đúng rồi, phải đặt cho em một cái tên."

Quan hệ tốt với sủng thú, phải bắt đầu từ việc đặt tên.

Trước đó ở khu kiểm tra sủng thú, cô cũng nghe thấy khá nhiều cái tên Ngự Thú sư đặt cho sủng thú.

Phần lớn là gọi thẳng tên chủng tộc ví dụ như "Đa Bảo Khuyển", "Chồn Sương Cát"; có một số độc đáo hơn chút như "Cola", "Đậu Đỏ"; còn có kiểu gọi từ lặp như "Trùng Trùng", "Hoa Hoa", "Điềm Điềm"…

"Hay gọi là Mò Mò đi, vừa đáng yêu lại vừa thân thiết." Tần Dao hỏi ý kiến Tiểu Mặc Long: "Em thấy thế nào?"

Mò Mò, mỗi lần Tiểu Mặc Long kêu như vậy cô đều cảm thấy khá đáng yêu.

Tiểu Mặc Long vốn không có ý kiến gì với tên gọi, nhưng khi nghe thấy câu thứ hai thì không nhịn được thẳng người dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Tần Dao: "Mò Mò, Mò Mò."

"… Cái tên vừa uy nghiêm lại vừa thân thiết à."

Tần Dao ra chiều băn khoăn, nhưng Tiểu Mặc Long vẫn đang ở bên cạnh nhìn cô, vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, khi nhìn thấy lớp vảy đen thẫm của Tiểu Mặc Long bỗng nhiên nảy ra một cái tên: "Tiểu Dạ… thấy thế nào?"

Tiểu Mặc Long gật gật đầu, cái đuôi vung vẩy, trông có vẻ rất hài lòng.

Thích là được rồi.

Tần Dao cười gọi: "Tiểu Dạ."

Tiểu Dạ đáp lại một tiếng: "Mò."

Cô đã có một con rồng.

Quả là một chuyện không thể tin nổi.

Tần Dao đặt Tiểu Dạ ở trước mặt, trước đó vẫn luôn chưa quan sát kỹ càng.

Thể hình nó nho nhỏ, nhìn qua khá gầy yếu, không tính cái đuôi thì thân dài khoảng 50cm, toàn thân được lớp vảy màu đen tuyền dày đặc bao phủ, hai bên đầu mọc ra hai cái sừng nhỏ. Trên các khớp tứ chi và cái đuôi đều mọc một số gai xương lồi lên không theo quy tắc, phần mõm khá ngắn, lúc đóng mở để lộ hàm răng sắc bén dày đặc, tay chân to khỏe, cũng toàn là vảy màu đen.

Đặc điểm bắt mắt nhất chính là đôi mắt màu đỏ rực.

Quả nhiên là rồng của cô, càng nhìn càng thấy đẹp.

"Tiểu Dạ." Tần Dao ghé sát lại, vươn tay phải ra: "Có thể cho chị sờ móng của em không?"

Tiểu Dạ cúi đầu nhìn thoáng qua đầu móng không còn sắc bén như trước sau khi bị mài mòn, hơi do dự rồi vẫn đặt chân trước bên phải lên: "Mò Mò."

Tần Dao tò mò sờ rồng là cảm giác gì từ lâu rồi, thấy Tiểu Dạ không kháng cự, cô còn được đằng chân lân đằng đầu, càng sờ càng hăng say.

Mãi cho đến khi có người gõ cửa, cô mới lưu luyến không nỡ rụt tay về.

Nghe thấy tiếng động, Tiểu Dạ đang nằm ngửa trên giường lật người dậy, đồng tử tròn xoe lập tức co lại thành một đường thẳng đứng, nó lao đến trước người Tần Dao, hạ thấp cơ thể, cảnh giác nhìn người đàn ông xa lạ đi vào.

"Ây da…" Người đàn ông mặc áo khoác đen không bị Tiểu Dạ dọa sợ, anh ấy kinh ngạc nhìn Tiểu Dạ đang bày ra tư thế bảo vệ, sau đó nhìn về phía Tần Dao, không nhịn được hỏi: "Ghê đấy, bạn nhỏ, em làm thế nào vậy?"

Tiểu Mặc Long cũng không phải sủng thú hệ Rồng bình thường.

Đây là một cá thể đặc biệt chỉ sinh ra trong quần thể Tiểu Xích Long ở bí cảnh, dường như ngay từ thời kỳ trứng sủng thú đã bị một loại sức mạnh kỳ lạ nào đó trong bí cảnh thay đổi, chúng nó sinh ra đã có sự khác biệt cực lớn với Tiểu Xích Long. Ngoài ngoại hình hoàn toàn khác biệt, còn sở hữu con đường tiến hóa hoàn toàn mới.

Sủng thú biến dị bình thường chỉ là bề ngoài có sự khác biệt với cá thể thông thường, toàn bộ chuỗi tiến hóa vẫn giống nhau. Còn tình huống như Tiểu Mặc Long, được các học giả sủng thú gọi là "thể biến dị hoàn toàn", đồng thời phân chia thành chủng tộc hoàn toàn mới. Trước mắt chỉ mới phát hiện hai trường hợp, hơn nữa chỉ xuất hiện trong quần thể sủng thú hùng mạnh trong bí cảnh.

Trong xã hội loài người, vì hiếm có quý giá nên sủng thú biến dị rất được săn đón, giá trị bản thân cũng rất cao. Nhưng ở trong quần thể hoang dã, cá thể biến dị thông thường dễ bị cô lập, đương nhiên điều này cũng không phải tuyệt đối, một số sủng thú tính tình thân thiện vẫn sẽ bao dung những sự tồn tại đặc biệt này.

Nhưng quần thể Tiểu Xích Long hoàn toàn không chấp nhận sủng thú có thể coi là một chủng tộc khác như Tiểu Mặc Long, vừa sinh ra sẽ bị xua đuổi.

Tuy Tiểu Mặc Long vô cùng hiếm thấy, nhưng trên thế giới có nhiều Ngự Thú sư như vậy, luôn có người may mắn nhìn thấy loại sủng thú đặc biệt này trong bí cảnh. Nhưng bất cứ ai đã từng gặp, đánh giá về nó đều y hệt nhau: Tính tình hung bạo, cô đơn lẻ loi, coi tất cả mọi người hoặc sủng thú là kẻ địch, một khi đến gần sẽ không do dự phát động tấn công…

Mấy năm trước cũng không phải không có Ngự Thú sư hùng mạnh cố gắng khế ước loại sủng thú hung hãn này, dù sao giá trị của loại sủng thú này đã không thể dùng tiền bạc để đong đếm, luôn có người muốn thử thách độ khó cao một chút.

Vị Ngự Thú sư kia đã tốn rất nhiều thời gian mới tìm ra dấu vết của một con Mặc Diễm Phi Long cấp Sĩ, đồng thời chính diện đánh bại đối phương. Sau đó đối phương nghĩ đủ mọi cách uy hiếp dụ dỗ năn nỉ ỉ ôi, thậm chí để sủng thú của mình cùng nhau ra trận. Nhưng mà con Mặc Diễm Phi Long kia vẫn không chịu khuất phục, hễ nhìn thấy đối phương hoặc sủng thú sẽ phát động tấn công ngay lập tức.

Trong lúc bất đắc dĩ, tên Ngự Thú sư này chỉ có thể từ bỏ, ai ngờ trên đường ra khỏi bí cảnh, con Mặc Diễm Phi Long này đột nhiên dẫn theo một đám sủng thú hoang dã phát động tấn công về phía đối phương khiến kẻ này và sủng thú khế ước đều bị thương ở các mức độ khác nhau. Con sủng thú bị thương nghiêm trọng nhất phải tĩnh dưỡng ít nhất hai ba năm, nếu không phải đối phương có kinh nghiệm khám phá bí cảnh phong phú, e là sẽ bỏ mạng ở đó.

Tên Ngự Thú sư này sợ quá, sau khi ra khỏi bí cảnh đã viết lại đoạn trải nghiệm này của mình lên diễn đàn ngự thú, hy vọng những người khác có thể lấy đó làm gương, đừng trêu chọc loại sủng thú hung bạo mạnh mẽ này.

Tóm lại, Tiểu Mặc Long vừa có sự kiêu ngạo của sủng thú hệ Rồng, sự nóng nảy của sủng thú hệ Hỏa, sự không phục quản giáo của sủng thú hoang dã, bản thân vốn có tính cách hung tàn. Mạnh thì mạnh đấy, nhưng đủ loại buff chồng chất, cho dù là Ngự Thú sư có kinh nghiệm phong phú cũng sẽ cảm thấy rất khó giải quyết.

Thế mà một học sinh cấp hai 14 tuổi lại làm được, tính toán đâu ra đấy thì thời gian cô thật sự ở chung với Tiểu Mặc Long còn chưa đến một ngày nhỉ?

Trong lòng Chu Huy như bị mèo cào, lòng hiếu kỳ sắp bùng nổ rồi.

Tần Dao có thể đoán được đại khái suy nghĩ của đối phương.

Vừa nãy cô đã tìm kiếm và xem qua tư liệu trên mạng liên quan đến chủng tộc Tiểu Mặc Long, đương nhiên cũng bao gồm cả bài viết có độ hot khá cao trên diễn đàn kia. Nhưng thuận tay lướt xem tư liệu về các sủng thú khác, sủng thú hệ Rồng nào mà không có miêu tả "tính tình cao ngạo khó tiếp cận", sủng thú hệ Hỏa nào mà không có đánh giá "tùy hứng nóng nảy"?

Nói trắng ra, sủng thú cũng giống như con người, cá thể sủng thú cùng một chủng tộc cũng sẽ có tính tình khác biệt một trời một vực.

Tuy thời gian chung sống không dài, nhưng Tiểu Dạ chưa bao giờ bài xích sự tiếp cận của cô, đương nhiên Tần Dao sẽ không vì nhìn thấy những ngôn luận trên mạng này mà thay đổi cái nhìn đối với Tiểu Dạ.

Cô nghiêm túc trả lời: "Em không làm gì cả, Tiểu Dạ vốn ngoan ngoãn hiểu chuyện mà."

Chu Huy ngạc nhiên, xác nhận đi xác nhận lại sủng thú trước mặt đúng là Tiểu Mặc Long, sau đó nhìn Tần Dao như nhìn quái vật.

"Mò…"

Cái nhìn chằm chằm này trong mắt Tiểu Dạ chính là sự mạo phạm đối với Ngự Thú sư của mình, nó vô cùng khó chịu, nhe răng nanh, ánh mắt hung ác, chuẩn bị phát động tấn công.

"Đừng có nhìn cô bé nhà người ta giống như tên biến thái nữa." Một người phụ nữ vóc dáng cao gầy đi vào, chị ấy nhìn đồng nghiệp của mình với vẻ ghét bỏ: "Lát nữa bị Tiểu Mặc Long tấn công thì là do cậu tự làm tự chịu đấy."

Chu Huy ngượng ngùng nói: "Chị Thanh, em chỉ tò mò thôi mà…"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập