Sương mù tan dần, để lộ ra một khung cảnh khiến bất cứ phàm nhân nào cũng phải quỳ gối sùng bái.
Linh Sơn Đạo Tràng không nằm trên mặt đất, mà là một quần thể kiến trúc cổ kính trôi nổi giữa tầng không, được nối với nhau bởi những dải lụa mây trắng xóa.
Tiếng chuông chùa ngân vang thanh thoát, mùi hương hỏa đậm đặc đến mức kết thành những hạt sương li ti bám trên tà áo.
Lê Khang ló đầu ra khỏi rèm xe, nheo mắt nhìn những bức tượng Phật khổng lồ cao hàng trăm trượng tạc vào vách núi lơ lửng.
Hắn không cảm thấy sự thiêng liêng, trái lại, cái mũi thính của một kẻ từng lăn lộn ở những sòng bạc bốc mùi thuốc lá ở Dubai đang ngửi thấy một thứ khác.
'Mùi này.
không phải chỉ là hương trầm.
Có mùi hóa chất bảo quản, cực kỳ nồng.
Hắn vừa định xoa mũi thì giao diện Hệ thống đột ngột hiện ra, che lấp cả tầm nhìn bằng một màu đỏ nháy liên hồi:
[Cảnh báo:
Phát hiện Tín hiệu Đồng bộ Vật Chủ tăng cao!
[Đối tượng:
Lâm Vô Niệm]
[Tỷ lệ bảo quản nhục thân:
88.
5% (Đang duy trì trạng thái 'Tươi')
[Khuyến cáo:
Tránh xa trung tâm xử lý dữ liệu của Linh Sơn.
Lê Khang khựng lại, nụ cười mỉa mai trên môi đóng băng.
'Tỷ lệ bảo quản nhục thân?
Trạng thái tươi?
Các người đang nuôi Thánh nữ hay là đang đóng gói thực phẩm xuất khẩu vậy?
'"Đến nơi rồi.
Xuống xe.
"Giọng nói lạnh lùng của Vô Niệm vang lên từ phía trước.
Nàng bước xuống cỗ xe, bạch y tung bay giữa làn sương, trông vẫn thanh khiết như một đóa sen tuyết.
Nhưng trong mắt Lê Khang lúc này, những vệt hào quang bao quanh nàng đột nhiên trông giống như.
một lớp màng bọc nilon bảo vệ.
Đoàn người vừa bước vào Thiên Môn, một luồng uy áp mạnh mẽ đã ập đến.
Trần Vô Đạo — vị sư huynh thiên tài của Vô Niệm — đang đứng đó với thanh trường đao đeo chéo sau lưng, ánh mắt khinh miệt nhìn chằm chằm vào Lê Khang.
"Vô Niệm muội muội, muội đi Mã Miếu lần này, không đem về được tâm tạng của Đọa Phật, mà lại mang về một gã phàm nhân rác rưởi thế này sao?"
Vô Đạo bước tới, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung động.
"Linh Sơn là nơi thanh tịnh, không phải bãi rác để muội nhặt nhạnh những thứ ác nghiệp này về.
"Vô Niệm không lùi bước, giọng nàng vẫn phẳng lặng như nước mặt hồ:
"Ta là người bảo lãnh cho hắn.
Có Huyền Cơ Trưởng lão và lệnh bài làm chứng."
"Lệnh bài của lão già hám lợi kia không có tác dụng ở đây.
"Vô Đạo cười khẩy, luồng uy áp đột ngột tăng vọt, nhắm thẳng vào lồng ngực Lê Khang.
"Kẻ mang Cực Đạo Ác Nghiệp bước vào đây là một sự sỉ nhục với Phật tổ.
Nếu muội cứng đầu, ta sẽ giúp muội 'thanh lý' gã này ngay tại chỗ.
"Lê Khang cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân đè nén, hơi thở trở nên khó khăn.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn lại bật cười.
Hắn rút cái quạt giấy rách ra, phẩy phẩy vài cái như muốn xua tan cái không khí ngột ngạt:
"Ấy ấy, Sư huynh bình tĩnh.
Ta biết mình là rác, nhưng đôi khi rác cũng có giá trị tái chế đấy.
Huynh muốn giết ta?
Dễ thôi.
Nhưng huynh có biết tại sao Thánh nữ lại chọn ta không?"
Vô Đạo nheo mắt, sát khí bắt đầu ngưng tụ:
"Tại sao?"
"Vì ta là.
'vật tế dự phòng'.
"Lê Khang bịa chuyện mà không chớp mắt, nụ cười càng thêm điếm thúi.
"Ta mang ác nghiệp nặng như vậy, chính là để làm vật dẫn dụ những thứ dơ bẩn nhất ở Linh Sơn này ra ngoài.
Huynh giết ta, chính là phá hỏng cái 'bẫy' mà các vị đại năng đã dày công sắp đặt.
Huynh gánh nổi trách nhiệm này không?"
Vô Đạo khựng lại.
Y vốn là kẻ hay đa nghi, lại thấy gã phàm nhân này đối mặt với uy áp của mình mà vẫn nói năng trôi chảy, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia do dự.
"Được, ta không giết ngươi ngay bây giờ.
"Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, phất tay.
"Nhưng Linh Sơn không có chỗ cho hạng tạp chủng như ngươi.
Chấp pháp đệ tử đâu, đưa gã này xuống Chuồng Ngựa Oán Than.
Chừng nào 'Hình Đường' chưa có phán quyết cuối cùng, không cho phép gã bước ra khỏi đó một bước.
"Vừa nghe đến ba chữ
"Chuồng Ngựa Oán Than"
, mấy đệ tử đứng xung quanh đều rùng mình, nhìn Lê Khang bằng ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết.
Lê Khang không phản đối, hắn chỉ liếc nhìn Vô Niệm.
Nàng khẽ gật đầu, một tia lo lắng thoáng qua đôi mắt nhưng nhanh chóng bị nàng che lấp.
Tối hôm đó, tại một góc khuất của Linh Sơn, Vô Niệm ngồi trong tịnh xá của mình.
Trước mặt nàng là một chén sứ nhỏ chứa thứ dịch lỏng màu bạc, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Đây là
"Thánh Thủy"
mà mỗi tháng nàng đều phải uống theo lời dặn của Sư tôn.
Họ bảo nó sẽ giúp nàng 'gột rửa tạp niệm', giữ cho linh đài luôn thanh tịnh như gương soi.
Nhưng Vô Niệm chỉ biết rằng, mỗi lần chén thuốc này trôi xuống cổ họng, nàng lại thấy tim mình lạnh thêm một phân, như thể có một phần nào đó trong tâm hồn đang dần tan biến vào hư không.
Nàng đưa chén thuốc lên môi, nhưng bàn tay khẽ run.
Câu nói của Lê Khang ở trên xe ngựa về
"bệnh tâm lý"
và
"sự sám hối giả tạo"
đột ngột vang lên trong đầu nàng.
'Nàng cứu ta không phải là sai, đó là bản năng con người.
Vô Niệm nhắm mắt, dứt khoát hất đổ chén thuốc xuống sàn nhà.
Thứ dịch lỏng chảy ra, đóng băng cả một mảng gạch đá.
Hệ thống của Lê Khang lúc này đang ở trong chuồng ngựa ẩm thấp, đột nhiên vang lên một tiếng thông báo lạ lùng:
Chỉ số bảo quản của Vật Chủ sụt giảm bất thường:
5% ->
2%.
[Nguyên nhân:
Từ chối nạp chất ức chế nhân tính (Thánh Thủy)
[Kí chủ chuẩn bị tâm lý, 'dữ liệu bẩn' bắt đầu bộc phát.
Lê Khang đang ngồi trên đống rơm khô, nhìn cái hố sâu hoắm tỏa mùi oán khí dưới chân mình, lẩm bẩm:
"Chơi lớn thế sao, Tiên tử tỷ tỷ?
Vậy thì ta cũng phải bắt đầu 'nhặt rác' thôi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập