Chương 14: Kẻ Giám Sát Xuất Hiện

Sáng sớm hôm sau, Linh Sơn Đạo Tràng hoàn toàn lột xác.

Tiếng chuông chùa ngân vang dồn dập, không còn vẻ thanh thoát hiền hòa thường ngày mà mang theo một sự hối hả, căng thẳng đến nghẹt thở.

Từ mờ sáng, hàng ngàn môn đồ đã được huy động để

"tổng vệ sinh"

Những dải lụa phướn cũ kỹ bị hạ xuống, thay vào đó là những dải lụa vàng ròng lấp lánh phật quang.

Từng phiến đá trên quảng trường trung tâm đều được kỳ cọ sạch sẽ, thậm chí sương mù cũng được các bậc trưởng lão dùng pháp thuật tịnh hóa để trở nên trắng muốt, không chút bụi trần.

Lê Khang bị một bàn tay thô bạo xách cổ dậy từ đống rơm trong chuồng ngựa khi trời còn chưa kịp sáng hẳn.

"Dậy!

Gã rác rưởi này, hôm nay đại nhân hạ phàm, nếu ngươi làm bẩn mắt ngài, ta sẽ ném ngươi xuống vực sâu vạn trượng!

"Trần Vô Đạo nghiến răng, gương mặt vốn dĩ kiêu ngạo lúc này lại lộ ra vẻ lo lắng không giấu giếm.

Hắn ném cho Lê Khang một bộ đồ xám tro rách nát nhưng đã được giặt sạch sẽ đến mức bạc màu, kèm theo một chiếc chổi tre và một cái hốt rác bằng đồng.

"Cầm lấy!

Nhiệm vụ của ngươi là đứng ở rìa quảng trường, quỳ xuống đó.

Thấy bất cứ thứ gì làm vẩn đục thảm đỏ — dù là lọn tóc hạc hay một mảnh lá khô — phải lập tức dọn sạch cho ta.

Khôn hồn thì hãy biến mình thành một tảng đá, không được ngẩng đầu, không được lên tiếng.

Nghe rõ chưa?"

Lê Khang dụi mắt, lững thững cầm lấy cây chổi.

Hắn không hề tức giận, ngược lại còn nhếch mép nở một nụ cười đầy ẩn ý:

"Sư huynh yên tâm, ta chuyên trị đồ bẩn mà.

Chỉ là.

vị 'đại nhân' này quyền thế đến mức nào mà khiến các người phải cuống cuồng như kiến cỏ thế này?"

"Ngậm miệng!"

Trần Vô Đạo quát khẽ, ánh mắt liếc nhìn lên đỉnh núi với sự sợ hãi thành kính,

"Đó là đại nhân đến từ Thượng Giới, kẻ nắm giữ quyền phán quyết sự hưng vong của cả một đạo tràng.

Ngươi chỉ là con kiến hôi, hỏi nhiều làm gì?"

Lê Khang bị đẩy ra phía quảng trường trung tâm.

Hắn quỳ ở một góc khuất sát mép vực, nơi thảm đỏ bắt đầu trải dài lên phía đài cao.

Chung quanh, hàng vạn môn đồ khác cũng đang quỳ phục, yên lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Ở trung tâm quảng trường, Lâm Vô Niệm đang đứng trên đài cao.

Nàng mặc một bộ bạch y trang trọng nhất, gương mặt lạnh lùng như tượng băng, nhưng đôi mắt hơi dao động mà Lê Khang bắt gặp được cho thấy nàng cũng đang chịu một áp lực khổng lồ.

Bầu trời sụp xuống.

Không phải sụp xuống theo nghĩa đen, mà là một luồng uy áp từ trên cao dạt xuống khiến không ít môn đồ cấp thấp phải hộc máu tại chỗ.

Một vết rách rực rỡ vàng kim hiện ra giữa tầng không, và rồi một chiếc xa giá khổng lồ, được kéo bởi chín con hạc trắng toát ra linh khí nồng nặc, từ từ hạ xuống.

Một nam tử mặc trường bào thêu hoa văn mây tía bước ra khỏi xa giá.

Hắn chẳng cần dùng sức, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến cả không gian Linh Sơn như đông cứng lại.

Đó là Lý Huyền, Giám sát viên Nhân quả.

Hắn không nhìn bất cứ ai, ánh mắt hờ hững lướt qua đám Chưởng môn, Trưởng lão đang khúm núm chào đón như nhìn những con sâu cái kiến.

Hắn đi thẳng tới đài cao nơi Lâm Vô Niệm đang đứng.

"Kiểm tra định kỳ."

Giọng hắn lạnh lùng, âm vang như tiếng chuông đồng vọng lại từ hư không.

Đôi mắt Lý Huyền đột ngột chuyển thành màu vàng bạc kỳ quái.

Thần Nhãn quét qua người Lâm Vô Niệm.

Lê Khang đang quỳ dưới đất, chiếc hốt rác đặt bên cạnh.

Hắn vẫn cúi đầu, nhưng giao diện Hệ thống trong tầm mắt hắn đang nháy đỏ điên cuồng:

[Cảnh báo:

Phát hiện ý niệm 'Giám sát phẩm cấp' của cấp cao hơn.

[Mục tiêu quét:

Vật Chủ 001]

[Phân tích rủi ro:

Đạo tâm Vật Chủ 001 có xác suất 94.

2% bị phán định là 'Phế phẩm' do vết rạn nhân quả mới xuất hiện.

[Hình phạt dự kiến:

Thu hồi linh căn, tái chế nhục thân ngay lập tức!

Lê Khang nheo mắt nhìn qua khe ngón tay.

'Tái chế nhục thân?

Ý là nấu cao nàng ta ngay tại chỗ sao?

Nàng ta mà chết, cái khế ước ký sinh của ta cũng tan tành, thọ mệnh của ta sẽ sụt về mức báo động đỏ ngay lập tức.

'Hệ thống, giải pháp rẻ nhất để che giấu vết rạn kia là gì?

' Hắn thầm hỏi trong đầu.

[Yêu cầu thiết lập 'Màng lọc Nhân quả' cấp độ Thượng Giới để làm nhiễu Thần Nhãn.

[Chi phí:

1, 200 PP.

[Thời gian hiệu lực:

5 phút.

Lê Khang suýt nữa thì chửi thề thành tiếng.

1, 200 PP!

Hắn vừa mới nhọc nhằn kiếm được 800 PP từ hố rác hôm qua, giờ phải nhả ra cộng thêm cả vốn liếng cũ nữa sao?

Đúng là cướp ban ngày!

Nhưng nhìn thấy bàn tay Lâm Vô Niệm đang run rẩy nhẹ trên đài cao, và ánh mắt Lý Huyền đang dần trở nên sắc lạnh, Lê Khang biết mình không còn lựa chọn nào khác.

"Mẹ kiếp.

chốt đơn!

Làm đi!"

[Xác nhận:

Tiêu hao 1, 200 PP.

Đang kích hoạt Màng lọc Nhân quả.

[PP hiện tại:

1, 045]

Một luồng sóng vô hình, mỏng đến mức ngay cả Giám sát viên cũng không nhận ra, đột ngột lan tỏa từ vị trí của Lê Khang, phủ lên người Lâm Vô Niệm trên đài cao.

Nó không làm biến mất vết rạn, mà nó khiến cho mọi luồng thông tin phản hồi về Thần Nhãn của Lý Huyền đều bị nhiễu loạn, chỉ hiện lên một màu trắng tinh khiết hoàn mỹ.

Lý Huyền nheo mắt, Thần Nhãn thu lại.

Hắn khẽ gật đầu, lần đầu tiên buông lời khen ngợi khô khốc:

"Tốt.

Đạo tâm thuần khiết như tuyết đầu mùa, không chút tạp niệm.

Linh Sơn lần này làm khá tốt.

"Hàng vạn môn đồ, bao gồm cả đám Chưởng môn, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử.

Nhưng ngay khi Lý Huyền định quay người trở lại xa giá, hắn đột ngột dừng bước.

Ánh mắt lạnh lẽo của hắn xoay ngược lại, lướt qua hàng nghìn môn đồ đang quỳ rạp, rồi dừng lại đúng vị trí ở rìa quảng trường.

Nơi Lê Khang đang quỳ với chiếc chổi tre.

"Tại sao ở đây lại có một luồng hắc khí nồng nặc và.

khác thường đến thế này?"

Lý Huyền chậm rãi bước tới, từng bước đi của hắn khiến mặt đất Linh Sơn như rung chuyển.

Trần Vô Đạo mồ hôi chảy ròng ròng, lắp bắp không thành tiếng.

Lê Khang cảm thấy một áp lực kinh khủng đè xuống vai mình, khiến xương cốt kêu răng rắc.

Hắn biết, cái

"Mệnh cách nhân quả"

của hắn quá đặc thù, dù có che giấu thế nào cũng không thể thoát khỏi sự nhạy cảm của một kẻ chuyên đi soi xét như Lý Huyền.

Hắn từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt hiện ra một nụ cười vô tội đến mức ngờ nghệch, tay vẫn nắm chặt cán chổi:

"Bẩm báo đại nhân cao thượng.

Tiểu nhân chỉ là kẻ hốt phân ngựa trong chuồng ngựa oán than.

Có lẽ mùi vị hôi hám đó đã ám vào mệnh cách bẩn thỉu này, khiến đại nhân thấy chướng mắt.

Xin đại nhân đại xá cho cái giống rác rưởi này.

"Lý Huyền đứng cách hắn năm bước chân, Thần Nhãn lại xoáy sâu vào người Lê Khang.

Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên môi vị Giám sát viên Thượng Giới.

"Kẻ hốt phân ngựa sao?

Thú vị."

[Cảnh báo:

Đã bị Giám sát viên ghi nhớ 'Ấn ký linh hồn'!

[Mức độ nguy hiểm:

Cực kỳ nghiêm trọng!

Lý Huyền không nói gì thêm, hắn quay người bước lên xe giá.

Chín con hạc trắng vỗ cánh, xa giá bay vút vào vết rách không gian, để lại Linh Sơn trong một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Lê Khang cúi xuống, tiếp tục hốt một mảnh lá khô vừa rơi xuống thảm đỏ, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lẽo vô cùng.

'Chó thật.

1, 200 PP đổi lấy một suất bị kẻ nắm quyền hạn soi xét.

Ván cược này.

ta lỗ nặng rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập