Ngày thứ tư.
Bầu không khí hạ điện phảng phất mùi trầm hương và sáp nến cũ.
Ánh đèn từ những cây nến vừa đủ để tạo nên cái cảm giác trang nghiêm mà rỗng tuếch — thứ ánh sáng được thiết kế để người ta tin rằng mình đang ở chốn thần thánh, chứ không phải trong một căn phòng lạnh lẽo toả mùi đá ẩm.
Lê Khang nằm ngửa bên chân tượng thần Vô Diện, một cánh tay gối dưới đầu, chiếc quạt giấy rách lủng lẳng trên ngón tay như đang thiu thiu ngủ.
Trông hắn thanh thản đến mức không thực — nếu không đếm màu xanh đậm dưới mí mắt và vài đốm máu đen đã khô cứng trên vạt áo.
Giao diện hệ thống nhấp nháy ngay giữa trần nhà trong mắt hắn:
[Báo cáo chu kỳ:
Tiến trình ghi đè nhãn dữ liệu — 31%.
[Cảnh báo:
Cực Đạo Ác Nghiệp phản phệ tích lũy.
Thần thức suy kiệt 62%.
[PP hiện tại:
845.
Chi phí mỗi chu kỳ nén tiếp theo:
100 PP.
[Dự tính:
Hết PP sau 4 lần nén.
Ngày còn lại trong ván cược:
4.
Lê Khang nhẩm tính không cần giấy bút.
Bốn ngày, bốn lần nén, bốn trăm PP — nhưng tiến trình hiện tại mỗi chu kỳ chỉ tăng được chừng 8%.
Bốn lần nữa cũng chỉ đạt ~63%.
Tượng thần chưa chắc đổ lệ ở mức đó.
'Hỏng rồi.
Hắn phẩy nhẹ cái quạt rách, mắt nhìn lên trần nhà với vẻ trầm ngâm của một con bạc vừa nhận ra mình đặt nhầm cửa.
—
Cách đó khoảng mười trượng, ba mươi mấy tu sĩ đang quỳ thành hàng trước bệ thờ phụ, mỗi người cầm một chuỗi hạt Bồ Đề, tụng niệm rì rầm không ngớt.
Mây hương trắng mờ cuộn quanh họ, trông rất đạo vị.
Lê Khang ngồi thẳng dậy, dụi mắt.
Cái mũi lập trình viên từng quen với việc phân tích lỗi bắt đầu hoạt động.
Hắn bắt đầu nhìn không phải bằng mắt, mà bằng cái cách hệ thống của hắn
"đọc dữ liệu"
Người đầu tiên — tu sĩ tụng niệm nhưng mắt liếc sang tu sĩ bên cạnh để xem mình có đang niệm đúng không.
*Tự ty.
* Người thứ hai — chuỗi hạt Bồ Đề đắt tiền, đang cố niệm to hơn để Trưởng lão đi ngang nghe thấy.
*Phô trương.
* Người thứ ba — không niệm, chỉ mấp máy môi, thực chất đang nhẩm danh sách mua sắm.
*Lười biếng được cải trang thành sùng đạo.
Giao diện hệ thống tự động cập nhật:
[Quét môi trường:
Phát hiện 43 tu sĩ đang thực hiện hành động tụng niệm.
[Chất lượng Nguyện lực đầu vào:
0.
003%.
Phân loại:
Tạp niệm hỗn hợp – Tự ty / Phô trương / Thụ động.
[Ghi chú:
Quá trình
"sám hối bằng mồm"
đang tạo ra Oán Niệm thứ cấp — phó phẩm của việc tự ép buộc sám hối về tội lỗi mà bản thân không thật sự muốn từ bỏ.
Nồng độ:
12 đơn vị/canh giờ.
Lê Khang đọc xong bản báo cáo, nghiêng đầu sang một bên.
'Nhà máy rác.
Quy mô vừa.
Chạy cả ngày miễn phí.
Hắn ném cái quạt lên trời và đón lại, môi cong lên nụ cười của gã buôn bán lâu năm vừa nhìn thấy một kho hàng bị bỏ quên.
'Hệ thống — nếu ta thiết lập một Vỏ bọc để thu Oán Niệm thứ cấp từ đám đó, tốn bao nhiêu?
[Phân tích yêu cầu:
Vỏ Bọc Thu Nghiệp Thứ Cấp — thiết lập bán kính 15 trượng.
[Chi phí:
50 PP.
Hiệu suất thu hoạch ước tính:
20-35 PP mỗi canh giờ (tùy mức độ Tạp niệm môi trường)
[Rủi ro:
Nếu tu sĩ cấp Kết Xá Lợi quét qua khu vực, xác suất phát hiện 67%.
Lê Khang tính nhanh trong đầu.
Năm mươi PP vốn, hai mươi lăm PP lãi mỗi canh — nếu chạy được hai canh giờ thì hòa vốn.
Nhưng nếu bị phát hiện?
Vô Đạo sẽ có lý do hợp pháp hủy ván cược ngay lập tức.
Vấn đề không phải là
"có làm không"
Vấn đề là
"làm sao để không bị bắt"
Hắn gấp quạt lại, đứng dậy phủi bụi đạo mạo, rồi bắt đầu đi về phía đám tu sĩ với dáng bộ của một Trưởng lão mới lên.
Tu sĩ đầu tiên hắn tiếp cận là một gã trung niên mặt mũi khắc khổ, tụng niệm đang sai nhịp.
Lê Khang dừng lại bên cạnh, không nói ngay.
Hắn đứng nhìn theo hướng gã đang nhìn — là bức tường trống — rồi thở dài rất nhẹ, đủ để gã nghe thấy.
Gã tu sĩ khựng lại, liếc sang.
"Huynh.
"Lê Khang nhìn thẳng vào mắt gã, giọng trầm và thận trọng như đang nói điều bí mật.
"Ta quan sát huynh trong một lúc.
Phật quang của huynh.
nặng.
"Gã tu sĩ ngơ ngác:
"Nặng?"
"Nghĩa là trong lòng huynh đang gánh rất nhiều thứ chưa được buông bỏ.
"Lê Khang gật đầu chậm rãi, với vẻ cố kìm nén trách nhiệm của một bậc tu hành.
"Sám hối bằng miệng là tốt, nhưng tâm bệnh cần thầy thuốc tâm.
Nghiệp nặng tụ lại không thoát ra thì cũng bằng không.
"Gã tu sĩ nuốt nước bọt, ánh mắt hiện ra chút e ngại và.
một chút nhẹ nhõm vì có người dám nói thẳng.
"Vậy huynh có thể.
.."
"Nếu huynh muốn thật sự tịnh hóa, hãy đặt tay lên vai ta trước khi tiếp tục tụng niệm.
"Lê Khang mở tay ra, vẻ mặt từ tốn.
"Ta sẽ làm vật dẫn.
Nghiệp chướng sẽ được kéo ra, huynh sẽ cảm thấy nhẹ hơn.
"Đó là một lời nói hoàn toàn vô căn cứ về mặt pháp thuật.
Không có một kỹ thuật tu luyện nào gọi là
"vật dẫn nghiệp chướng"
theo cách hắn mô tả.
Nhưng nó đúng theo nghĩa kỳ lạ khác:
Cực Đạo Ác Nghiệp trên người Lê Khang thực sự có tính chất hút tạp niệm như một lỗ đen hút bụi, chỉ là hắn không nhận ra điều đó từ trước.
Gã tu sĩ do dự mất vài giây, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai hắn.
Lê Khang cảm thấy ngay.
Một luồng ấm xộc qua vai, mang theo những mảnh vỡ nhỏ li ti của lo lắng, của sự ganh tị, của việc tụng niệm mà tâm không theo.
Chúng tan ngay vào cái Ác Nghiệp bẩm sinh của hắn như muối vào biển.
[Thu hoạch:
+3 PP.
Nguồn:
Tu sĩ #1.
Ba điểm.
Không nhiều.
Nhưng là lần đầu tiên hắn thu hoạch mà không phải trả giá gì cả.
Sau gã đó là người thứ hai.
Người thứ ba.
Thứ năm.
Lê Khang đi dọc theo hàng tụng niệm, nói những câu gần như nhau với từng người, thay đổi đủ để phù hợp với vẻ mặt của họ.
Với gã phô trương:
"Ta cảm nhận được huynh đặt rất nhiều kỳ vọng vào bản thân.
Đó là gánh nặng không nhỏ.
"Với gã lười biếng:
"Huynh đang mệt mỏi.
Không phải vì tu hành, mà vì gánh thứ không phải của mình.
"Với cô ni cô trẻ đang tụng niệm mà tay run rẩy:
"Nỗi sợ không phải là tội lỗi.
Nó chỉ là thứ cần được gỡ ra đúng chỗ.
"Từng người đặt tay lên vai hắn, mỗi người vài giây, rồi tiếp tục tụng niệm với ánh mắt dịu hơn một chút.
[Thu hoạch tích lũy:
+87 PP.
Phản phệ Ác Nghiệp tăng nhẹ do tiếp nhận lượng Tạp Niệm hỗn hợp.
Khuyến cáo nghỉ.
Lê Khang bỏ qua cảnh báo đó.
Hắn vẫn còn chục người nữa.
Nhưng đến người thứ mười bảy, khi luồng Oán Niệm từ một ông Trưởng lão đầu bạc phơ chảy qua tay — dày đặc hơn nhiều so với mấy người trước, tích góp hàng chục năm giả đạo — Lê Khang đột ngột cảm thấy đầu gối mình mềm nhũn.
Hắn kịp bám vào cột đèn bên cạnh, giữ thẳng người.
Nhưng vị Trưởng lão hỏi:
không ổn sao?"
"Không sao.
"Lê Khang bặm môi, lấy lại thăng bằng.
"Nghiệp huynh hơi nặng.
Ta cần một chút thời gian để.
tiêu hóa.
"Ông Trưởng lão nhìn hắn với ánh mắt lạ lùng rồi rời đi.
Lê Khang thở dốc, tựa lưng vào cột, nhắm mắt lại.
Cổ họng hắn có vị máu.
Bát Tự Đại Hung đang phản ứng mạnh hơn:
không phải vì hắn bị tấn công từ bên ngoài, mà vì hắn đang ép bản thân làm thứ mà thân xác phàm nhân không được thiết kế để làm — dẫn truyền nghiệp chướng của người khác.
[Cảnh báo cấp 2:
Thần thức suy kiệt 78%.
Tiếp tục sẽ dẫn đến xuất huyết não.
942.
Tổng thu hoạch chu kỳ:
+97 PP (Nguồn:
17 tu sĩ — tiến trình bị ngắt giữa chừng do phản phệ)
Hắn thở ra một hơi thật dài.
'Được rồi.
Dừng ở đây.
Hắn rời cột đèn, bước khập khiễng về phía tượng thần Vô Diện, chọn chỗ quen thuộc bên chân tượng ngồi xuống.
Cơn đau từ Ác Nghiệp vẫn còn âm ỉ trong xương cốt, nhưng cái đầu của hắn đang tính toán đều đặn.
+97 PP trong chưa đầy nửa canh giờ.
Nếu hắn có thể lặp lại điều này hai lần mỗi ngày mà không bị phát hiện — đó là ~380 PP trong bốn ngày còn lại.
Đủ để chạy thêm ba chu kỳ nén, đẩy tiến trình lên gần 90%.
Nhưng thân xác hắn có chịu được không?
Đó mới là câu hỏi.
Hắn đang tự mình làm thứ
"cống vật"
không cần pháp thuật — một kẻ phàm nhân dùng thân xác yếu ớt của mình làm bộ lọc cho nghiệp chướng của người khác.
'Kẻ không có giáp, không có người chữa thương, đang vào giao chiến bằng cách chịu đòn thay cho thiên hạ.
Hắn cười khẽ một mình.
Đúng lúc đó, từ góc tối phía sau tượng thần — nơi không có đèn nến, chỉ có bóng tối dày đặc bên cạnh một cây cột đá sứt mẻ — hắn bắt gặp một đôi mắt tròn xoe đang nhìn chằm chằm vào mình.
Không có nỗi sợ trong đôi mắt đó.
Không có khinh miệt hay tò mò kiểu người lớn.
Chỉ là một cái nhìn thẳng thắn như gương, quan sát tất cả mọi thứ nhưng không phán xét bất kỳ điều gì.
Một đứa trẻ.
Khoảng mười tuổi.
Mặc bộ quần áo xám nhạt của tạp dịch hạ điện, gối ôm vào lòng, ngồi co ro trong bóng tối như một con mèo hoang tìm chỗ ẩn.
Giao diện hệ thống nhấp nháy:
[Phát hiện:
Nguồn Nguyện lực không xác định.
Tần số khác thường.
[Phân loại:
Chưa rõ.
Đang truy tìm.
Lê Khang nghiêng đầu, nhìn đứa trẻ không chớp mắt.
Đứa trẻ cũng không chớp mắt.
"Ở đây lâu chưa?"
Hắn hỏi, giọng bình thường như hỏi thời tiết.
"Từ hồi thúc thúc bắt đầu đi thu tiền của mấy người kia.
"Đứa trẻ đáp, giọng không có ý phán xét.
Chỉ là sự thật.
Lê Khang ngừng lại một giây.
Rồi bật cười.
"Thúc thúc không thu tiền.
Thúc thúc thu.
nghiệp."
"Con thấy thúc thúc ho ra máu hai lần.
"Đứa trẻ chớp mắt.
"Thúc thúc không cần người giúp sao?"
Câu hỏi đơn giản đến mức không tưởng.
Không có người lớn nào ở Linh Sơn này hỏi câu đó.
Lê Khang nhìn đứa trẻ thêm ba giây.
Giao diện hệ thống vẫn đang nhấp nháy câu truy tìm nguồn Nguyện lực lạ — và cái tần số đó đang phát ra từ đúng hướng góc tối nơi đứa trẻ đang ngồi.
'Thú vị.
Hắn gập đầu gối lại, chống cằm, nhìn đứa trẻ theo cách người ta nhìn một bài toán mới và chưa có lời giải.
"Tên là gì?"
"Bảo Nhi."
"Bảo Nhi.
"Hắn lặp lại tên, thử trọng lượng của nó.
"Ta là Lê Khang.
Gã phàm nhân đang thua cược bốn ngày nữa.
"Đứa trẻ gật đầu, không có vẻ lo lắng thay cho hắn.
"Con biết.
Mọi người đều nói huynh sắp thua."
"Đúng.
"Lê Khang đồng ý đơn giản, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Nhưng đó là chuyện của bốn ngày nữa.
Chừng nào ván bài chưa lật ngửa, kẻ thắng người bại.
vẫn chưa biết được đâu.
"Tượng thần Vô Diện đứng im lìm sau lưng hắn, toàn thân đá xám xịt không biểu cảm.
Nhưng tiến độ ghi đè dữ liệu vẫn đang nhích — rất chậm, từng phần trăm một, như giọt nước lọc qua đá.
Ba mươi mốt phần trăm.
Còn sáu mươi chín phần trăm nữa.
Còn bốn ngày.
Và một đứa trẻ với đôi mắt kỳ lạ vừa bước vào ván cược mà không ai mời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập