Chương 4: Gặp Gỡ Tịnh Thân Tiên Tử

Đỉnh Vọng Nguyệt Sơn sừng sững đâm toạc tầng mây, từ hàng ngàn năm nay luôn là biểu tượng của uy quyền tuyệt đối tại vùng đất này.

Lê Khang bám vào thành xe, lảo đảo bước xuống.

Con đường đá cẩm thạch trải dài tít tắp dẫn lên Đại Điện của Thiên Sư Đạo Tràng tỏa ra một luồng áp lực vô hình, nặng nề đến mức ba vòng xe ngựa đi theo hắn đều phải dừng bước ở chân núi.

Dân phàm tục không có tư cách bước chân vào nơi ngự trị của thần tiên.

Lê Khang là ngoại lệ, bởi vì hôm nay là ngày

"phán xử"

Vừa bước qua cửa Đại Điện, mùi trầm hương thượng hạng lượn lờ bao phủ lấy khứu giác, đặc quánh đến mức khiến người ta có cảm giác ngạt thở.

Trong điện rộng thênh thang, hai hàng đệ tử nội môn đứng chắp tay như tượng đá, ánh mắt không che giấu vẻ tham lam và khinh bỉ khi nhìn chằm chằm vào

"con heo béo"

họ Lê đang bước vào.

Giữa đài cao, những tôn tượng Thần khổng lồ dát vàng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng chói chang, uy nghiêm không thể diễn tả bằng lời.

Nhưng, đó chỉ là trong con mắt của người phàm.

Dưới hàng mi hơi rủ xuống của Lê Khang, bảng trạng thái vô hình của Hệ thống lặng lẽ hiện lên những con số đo lường lạnh lẽo.

Hắn không nhìn thấy thần tính.

Hắn chỉ thấy những sợi dây màu đỏ sẫm mỏng như mạng nhện, gọi là

"Hương Hỏa"

, đang vắt vẻo nối từ hàng vạn sinh linh dưới chân núi hội tụ về những tôn tượng này.

Nơi đây không phải đài phun nước của lòng từ bi, mà là một cỗ máy hút máu khổng lồ được thiết kế hoàn hảo.

Tôn nghiêm và tín ngưỡng chính là bộ khung xương sống của cỗ máy này.

Không có tôn nghiêm, sẽ không có tín ngưỡng;

không có tín ngưỡng, cỗ máy sẽ rỉ sét and chết đói.

Lê Khang nhếch mép, mỉm cười nhạt.

Hắn bung xòe chiếc quạt giấy trượt trên tay áo, vung tay phẩy nhẹ, nghênh ngang đi vào như đang đi dạo hoa viên nhà mình, mặc kệ hàng vạn áp lực từ tu vi của đám Tôn Giả đang cố tình dồn ép lên vai hắn.

Chợt, bước chân của Lê Khang khựng lại.

Có một thứ gì đó hoàn toàn lạc lõng giữa cái không gian đặc mùi vụ lợi và quyền lực này.

Ở góc trái đài sen, tách biệt với những Trưởng Lão khoác Đạo bào màu vàng óng, có một nữ tử đang ngồi nhắm mắt tĩnh tọa.

Nàng mặc một bộ bạch y tinh khiết lỏng lẻo, chuỗi Phật châu trên cổ tay trắng ngần tỏa ra từng luồng ánh sáng huỳnh quang dìu dịu.

Nàng mở mắt.

Một đôi mắt trong vắt, lạnh lẽo, nhìn thấu hồng trần nhưng lại hoàn toàn trống rỗng, vô dục vô cầu.

Lê Khang không biết nàng là ai, nhưng nhìn vị trí ngồi tách biệt với đám người mặc đạo bào và thái độ kiêng dè kính cẩn của các đệ tử xung quanh, thân phận của nữ tử này tuyệt đối không tầm thường và không thuộc về Thiên Sư Đạo.

Nàng giống như một giọt nước trong vắt rơi nhầm vào vũng bùn tanh tưởi nơi đây vậy.

*Thịch.

Trái tim Lê Khang đột ngột đập mạnh một nhịp, nhưng không phải vì nhan sắc kinh tài tuyệt diễm của nàng.

Sâu trong tủy sống,

"Ác Nghiệp"

do lần bóp méo sinh tử đêm trước đang cào xé điên cuồng, dồn đập dội lên đại não những cơn đau tê dại.

Nhưng ngay giây phút hắn trân trân nhìn về phía nữ tử bạch y kia, một luồng hương thơm thanh tịnh tựa như tuyết đầu mùa lan tỏa đến.

Hương thơm ấy chạm vào màng nhĩ, len vào đường thở, thần kỳ đến độ lập tức trấn áp đám Ác Nghiệp đang sục sôi trong máu thịt hắn.

Lê Khang thở ra một hơi dài, sống lưng khẽ buông lỏng.

Bộ óc lập trình viên của hắn lập tức ra kết luận:

'Hương hỏa trên người nữ tử này vậy mà có thể chế ngự được phản phệ của Hệ thống.

Lúc này ta quá yếu, chỉ có thể mượn hơi thở của nàng để tạm thời cầm cự.

Hắn âm thầm ghi nhớ vị trí của nàng, rồi quay đầu lại, nghênh đón cái nhìn như dao cạo của kẻ thù chính.

Ngồi giữa trung tâm đài sen là Trưởng Lão Huyền Cơ, nhân vật quyền lực thứ hai của Thiên Sư Đạo Tràng.

Lão vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sắc như chim ưng nhìn xuống kẻ phàm nhân ngông cuồng.

"Lê Khang.

Ngươi biết tội của mình chưa?

"Giọng nói của Huyền Cơ vang vọng, mang theo nội lực đinh tai nhức óc.

Lão không thể trực tiếp xòe tay xin tiền, cũng không thể vô cớ cướp trắng gia sản của Lê gia vì mang tiếng ức hiếp dân chúng, làm dơ bẩn bát nhang.

Huyền Cơ cần một cái cớ hoàn mỹ nhất.

"Đêm qua, ngươi ngông cuồng rải phù tiền của Đạo Tràng dâng tế, làm nhiễu loạn luân hồi, mua chuộc Quỷ sai, ô uế cửa Phật, khinh nhờn thần linh!

Trái với phép tắc của Cửu Lăng Lục Địa!

"Huyền Cơ gầm lên, từng chữ như búa nện.

"Tội ác tày trời, nay Đạo Tràng đại diện ý chí của Thiên Ý trừng phạt!

Tịch thu toàn bộ xưởng đúc và tài sản Lê gia để tịnh hóa nghiệp chướng.

Riêng ngươi, phế bỏ hai chân, quỳ trước điện một ngàn ngày sám hối!

"Xung quanh, đám đệ tử xì xào đồng tình.

Vài tên đã lăm lăm giới trượng, trực chờ nhào tới đập gãy gối Lê Khang.

Có cả Mật Tông ở đây, Huyền Cơ rõ ràng là đang mượn cái mạng nhỏ của hắn để lập uy, giương oai về sự tôn nghiêm của Thiên Sư Đạo.

Trong mắt nữ tử bạch y xẹt qua một tia hờ hững, rồi nhắm lại.

Chuỗi Phật châu lăn một vòng chậm rãi trên lòng bàn tay — thứ cử chỉ của kẻ không muốn tốn thêm một giây chú ý vào xung quanh nữa.

Nhưng không.

Lê Khang không quỳ.

Hắn khép quạt lại bằng một tiếng *bộp* khô khốc.

Giữa tiếng xì xào uy hiếp, tiếng cười cợt nhả của hắn cất lên, sắc lẹm và chát chúa.

"Trưởng Lão nói chuyện nghe buồn cười thật đấy.

"Lê Khang tiến lến một bước, ngẩng cao đầu:

"Tiền do Lê gia ta in ấn bằng chu sa hảo hạng, mục đích là để cúng Thần dâng Phật.

Bọn ta sản xuất theo đúng tỷ lệ hương hỏa ngàn năm nay.

Nếu chê tiền dơ bẩn, chê tiền ô uế, vậy tại sao tối qua đám Quỷ sai dưới âm phủ lại tranh nhau nhặt không sót một đồng?"

Cả Đại Điện bỗng chốc im phăng phắc.

Huyền Cơ sững người.

Lê Khang nhướng chân mày, liên tục ép góc:

"Quỷ sai do Thiên Đình cai quản.

Quỷ sai nhặt tiền của Lê gia, tức là Âm phủ chấp nhận đồng tiền đó sạch sẽ hợp lý.

Âm phủ đã nhận, Thần Phật đã ưng, vậy cớ xin hỏi Trưởng Lão lấy thân phận gì, quyền hạn gì mà dám đứng ra phán xét thay cho ý muốn của cõi Âm?"

"Ngươi.

thằng ranh con lộng ngôn!

"Huyền Cơ nghẹn họng đỏ mặt, nhất thời cứng lưỡi.

Lê Khang xoay người, vung quạt chỉ thẳng vào mặt lão, giọng nói trầm xuống, mang theo hơi thở lạnh lẽo đánh thẳng vào tâm lý đám đông:

"Các ngài muốn tiền của Lê gia cứ nói thẳng một tiếng, Lê gia ta không thiếu vài đồng bạc lẻ.

Sinh ra trong cái đạo bào cao quý, cớ sao lại lấy danh nghĩa Thần Phật ra làm bình phong ăn cướp?

Trừ phi.

ngài chứng minh được Thiên Ý thực sự muốn phạt ta!

Nếu không, Đạo Tràng này chỉ là lũ cường hào ác bá mượn áo thần thánh đi ăn cướp mà thôi!

"Những lời này như sấm sét nổ giữa ban ngày.

Đám đệ tử tái mặt.

Nữ tử bạch y thoáng mở mắt, ngưng tụ nhìn tên thiếu gia mồm mép tép nhảy không biết từ ngữ kiêng kỵ là gì kia.

Huyền Cơ run lên vì giận dữ.

Bị bóc mẽ ngay trước mặt kình địch Mật Tông, lão không thể xuống tay giết người, bằng không uy tín và

"Hương Hỏa"

của Đạo Tràng sẽ sụp đổ.

"Tốt!

Rất tốt!

Kẻ ngoan cố ngỗ nghịch!

"Huyền Cơ nghiến răng, giật lấy cái ống xăm Bát Quái trên bàn thờ.

"Ngươi đòi Thiên Ý?

Lão phu sẽ thay trời hành đạo, gieo Quẻ Thiên Cơ ngay tại đây!

Nếu quẻ ra chữ HUNG, ngươi tự sát tạ tội!

Nếu ra chữ CÁT, lão phu thả ngươi đi!

"Lão cười gằn.

Với tu vi Trúc Miếu đỉnh phong, lão chỉ cần truyền nội lực vào ống xăm, muốn rơi ra chữ Hung có gì khó?

Sinh tử của thằng ranh này đã được định đoạt.

Lê Khang nở một nụ cười rạng rỡ, cái nụ cười của một gã lập trình viên vừa tìm thấy lỗ hổng chết người trong hệ thống bảo mật của nhà cái.

"Thành giao."

[Điểm Tín Niệm (PP)

hiện tại:

0]

Trạng thái hệ thống trong võng mạc Lê Khang nhấp nháy đỏ chót.

Hắn nhìn Huyền Cơ đang nhắm mắt vận công, lôi điện trên tay lão lách tách kêu.

*Xác suất Huyền Cơ thả ra quẻ Hung là 100%.

*Chi phí để bẻ cong xác suất này thành Trưởng Lão bị sét đánh chết:

10, 000 PP.

'Hệ thống, tính năng rút trước sinh mệnh hôm qua.

nay ta có thể chủ động thế chấp tuổi thọ lấy thẻ PP tiếp không?

Lê Khang gặng hỏi nhanh trong tiềm thức.

Tính năng này vốn không hiển thị trên giao diện chính yếu của bảng Tín Niệm, hắn phải tự nhẩm xem có lách luật được không.

[Khẳng định:

Tạm ứng Thọ Mệnh là tính năng ẩn phá vỡ thiên đạo, tỷ lệ hoán đổi thấp và kèm Ác Nghiệp phản phệ cấp tính.

Tỷ giá chợ đen:

1 năm tuổi thọ = 10 PP.

[Tuổi thọ khả dụng hiện tại:

3 năm 3 tháng.

Cảnh báo:

Thọ mệnh giảm xuống dưới mốc 1 năm sẽ khiến thần hồn tự vỡ nát.

Hạn mức thế chấp tối đa khả thi:

2 năm.

Hắn khẽ siết chặt tay giấu trong ống áo rộng.

'Thân xác này mười tám tuổi, đêm qua cản cái xà nhà rơi đã bốc hơi mất đứt 50 năm.

Tuổi thọ phàm nhân gốc cỡ 71 tuổi, trừ đi tính lại thì hiện giờ cỗ máy đếm ngược trên đầu hắn chỉ còn nhỉnh hơn 3 năm sinh tồn.

Lê Khang lén cắn nát cả góc trong của khoang miệng mỉm cười.

Mười điểm một năm?

Lại còn chặn trần sinh mệnh sống tối thiểu?

Bọn sòng bạc thế giới ngầm cũng không khốn nạn đến thế.

Đổi kịch khung cũng chỉ nặn ra được vỏn vẹn 20 PP.

'Hệ thống, 20 điểm PP bèo bọt thì làm được gì để cản cái đòn sát thủ từ Quẻ Hung đang bay tới kia?

Hắn rít lên.

[Ghi nhận:

20 PP không mang đủ tỷ trọng để thay đổi xác suất tử vong trực diện do Quẻ Hung.

Gợi ý khả thi nhất:

Nhắm mắt chờ chết.

Lê Khang cười nhạt.

Một con bạc bị kề dao sát cổ thì không có tư cách mặc cả.

Giữ cái mạng ở khoảnh khắc này đã, hơn 1 năm tàn dư còn lại trên dương gian hắn sẽ từ từ gỡ gạc.

'Đốt 2 năm tuổi thọ.

Hắn lạnh lùng ra lệnh.

[Xác nhận giao dịch.

Thọ mệnh trừ 2.

PP +20]

20 PP bèo bọt không đủ dập tắt Quẻ Bát Quái.

Nhưng tư duy của kẻ lách luật là không cần đỡ trực diện đòn đánh của kẻ địch, hắn chỉ cần ném một cái 'Lỗi ngoại lệ' (Exception)

ngớ ngẩn nhất vào tiến trình này.

Huyền Cơ vung tay, chiếc xăm trúc đen ngòm mang theo sát khí chữ

"HUNG"

lơ lửng bay ra khỏi ống.

'Hệ thống, đốt sạch 20 PP!

Lê Khang ra lệnh trong tiềm thức.

'Tìm cho ta một biến số vật lý ngẫu nhiên nào đó quanh đây, miễn sao có khả năng ngắt quãng được hành động gieo quẻ của lão già kia.

Execute!

[Mệnh lệnh được tiếp nhận.

[Phân tích dữ liệu bằng 20 PP.

Khóa mục tiêu:

Một rãnh áp thấp quy mô rất nhỏ đang thổi qua khu phơi đồ ở hậu viện.

[Giao dịch hoàn tất.

Tỷ lệ khuếch đại:

100%.

Hiệu ứng:

Cánh bướm nhiễu loạn.

*Vù ú ú.

Ngay khoảnh khắc chiếc xăm chuẩn bị rơi xuống mặt đất để định đoạt mạng sống Lê Khang, Hệ thống đã dùng 20 PP đó kéo tới một trận gió oái oăm không biết từ đâu thốc thẳng qua cửa đại điện.

Gió mang theo một thứ gì đó mềm mại, đỏ chót, sặc sỡ mùi phấn son bay thẳng vào mặt Huyền Cơ.

*Bép!

Một chiếc yếm bụng nữ tử sặc sỡ in hình mẫu đơn – thứ treo trên dây phơi của đám nữ đệ tử hạ sơn – trùm thẳng lên khuôn mặt nhăn nheo của Huyền Cơ Trưởng Lão.

Lão giật mình lùi lại, vấp phải đệm cói, ngã chổng vó lật nhào ra phía sau.

Cái ống xăm Bát Quái văng tung tóe lên không trung.

Chiếc túi gấm đựng đồ trang điểm rơi ra từ yếm bụng đập mạnh xuống đất, tung ra một mảnh giấy bùa.

Đó là Quẻ

"ĐÀO HOA"

(Hái hoa bắt bướm)

, màu hồng rực rỡ đè ngay lên chiếc xăm chữ Hung.

Toàn trường chết lặng.

Mấy trăm đệ tử há hốc mồm.

Vị Trưởng lão đạo mạo đạo đức sáng ngời, đứng ra thay trời gieo quẻ, giờ lại bị một cái yếm nữ tử úp thẳng vào mặt, kéo theo là quẻ Đào Hoa lố lăng cùng cực.

Thiên Ý cái nỗi gì?

Sự linh thiêng đổ sập trong nháy mắt.

Sắc mặt của nữ tử bạch y khẽ biến.

Nàng là người duy nhất nhìn thấy một luồng sức mạnh vô hình kỳ lạ, không thuộc về tâm linh, đã bóp méo quỹ đạo của ngọn gió kia.

"Đa tạ Thiên Ý ban quẻ Đào Hoa cho Trưởng Lão!

Vãn bối xin cáo lui trước.

"Lê Khang cợt nhả chắp tay, xoay người định bước đi.

Nhưng nụ cười chưa kịp tắt, lồng ngực hắn nổ tung.

[Cảnh báo nhân quả!

Lạm quyền sinh tử đổi tuổi thọ, Nghiệp Chướng cực độ phản phệ!

Mắt Lê Khang tối sầm.

Cổ họng tanh tưởi trào ra một ngụm máu đen ngòm.

Cơn đau không giống bị đâm bằng dao, mà giống như hàng vạn con trùng độc đang gặm nhấm não tủy.

Hắn hoàn toàn mất đi nhận thức vật lý, hai chân mềm nhũn lảo đảo ngã về phía trước.

*Bịch.

Lê Khang đổ sập xuống, nhưng không chạm đất.

Đầu hắn rũ rượi gục thẳng vào bờ vai gầy guộc thơm tho của nữ tử bạch y.

Nàng nhíu chặt mày, một tay đặt lên cán kiếm định hất văng tên đăng đồ tử vô lễ này ra.

Nhưng mũi kiếm mới rút được một nửa thì sững lại.

Máu đen rỉ ra từ thất khiếu của Lê Khang.

Mặt hắn lạnh ngắt như người chết, nhưng hai bàn tay lại siết chặt lấy góc áo bạch y của nàng như người đuối nước vớ được cọc.

Đáng nói hơn, ngay khi hắn chạm vào nàng, mùi hương Tịnh Hóa trên người nàng tỏa ra mãnh liệt, cưỡng ép phong ấn luồng Ác Nghiệp hung bạo đang muốn xé nát cơ thể hắn.

Nữ tử bạch y cúi đầu nhìn tên hoàn khố công tử này.

Nàng đột nhiên nhận ra, phía sau cái vỏ bọc mồm mép gian xảo đến mức đùa bỡn cả Thần linh kia, linh hồn của hắn lại đang bị thế gian và

"Nghiệp Chướng Quả Báo"

ruồng rẫy đuổi đánh một cách thê thảm tột cùng.

Lần đầu tiên trong đời, Thánh Nữ vô dục vô cầu cảm thấy nhịp thở nặng nhọc của một nam nhân lại rõ ràng và sinh động đến vậy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập