Sương mù trong Mã Miếu không lạnh, mà mang theo một cái nóng đặc quánh mùi máu rỉ sét.
Lê Khang vừa lúi húi bò dậy, ho sặc sụa vài tiếng đã phải nín bặt.
Không khí ở đây có độc.
Cách đó năm mươi bước chân, bóng lưng thẳng tắp của nữ tử bạch y khẽ khựng lại giữa một hành lang được tạo nên từ những phiến đá đen tuyền.
Lối đi hẹp và ngột ngạt lạo xạo tiếng xương khô vỡ vun dưới mỗi bước đi.
Nhưng thứ khiến vị Thánh nữ tu vi Khổ Hạnh phải dừng bước không phải là xương cốt, mà là một chướng ngại vật quái gở chắn ngang lối đi duy nhất.
Đó là một bức tượng Phật bằng đồng xanh lở loét.
Tượng cao đến bốn trượng, ngồi kiết già trên đài sen nứt nẻ, có đến bốn cánh tay cuồn cuộn cơ bắp nhưng.
hoàn toàn cụt mất phần đầu.
Trên vết cắt phẳng lỳ ở cổ bức tượng lún phún những mảng rêu đỏ như máu, thi thoảng nhớt dãi lại tứa ra thả xuống nền đá.
"Tiên tử tỷ tỷ.
"Lê Khang cợt nhả bám riết lấy vạt áo nàng theo thói quen sinh tồn.
"Tượng Phật nhà các người ai thiết kế mà dị hợm thế này?"
Nàng không buồn trả lời câu đùa thiếu tế nhị của hắn, tay trái siết chặt chuỗi Phật châu, tay phải hơi nắm lấy chuôi thiết kiếm.
Ánh mắt lạnh lẽo của nàng quét qua vách đá xung quanh.
Có thứ gì đó đang vận hành.
Một luồng uy áp cổ xưa cực kỳ tà ác vắt ngang qua hành lang.
Chợt, một âm thanh ồm ồm rền rĩ vang lên.
Âm thanh không phát ra từ cái cổ cụt của tượng đồng, mà dội lại từ khắp bốn bề vách đá, chui thẳng vào màng nhĩ như những chiếc đinh gỉ.
"Nơi Phật ngự, kẻ phàm phu đều mang tội."
"Tiến một bước là sát sinh."
"Lùi một bước là tham sống."
"Đứng yên là ngạo mạn."
"Kẻ có tội quỳ xuống chịu biến thành bệ đá.
"Âm thanh vừa dứt, một áp lực vô hình như núi Thái Sơn ập xuống hành lang hẹp.
Nữ tử bạch y nhíu mày.
Nàng không lùi không tiến, chỉ đứng yên quan sát.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một dải màu tro xám bắt đầu từ từ bò lên đôi bàn chân trần đang giẫm trên đá đen của nàng.
Cảm giác lạnh lẽo tột cùng của việc hóa đá chạy dọc theo gót chân.
Đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại.
Nàng đang vi phạm quy tắc:
Đứng yên là ngạo mạn.
Nàng thử nhấc cước bộ, tính lùi lại nửa bước để thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng.
Nhưng vừa xê dịch, dải tro xám càng bám chặt lấy mắt cá chân, tốc độ hóa đá tăng lên gấp rưỡi.
Lùi là tham sống – Có tội!
Khuôn mặt hờ hững của vị Thánh nữ thoáng hiện nét ngưng trọng.
Nàng rốt cuộc cũng nhận ra sự đáng đáng của cái gọi là Bí Cảnh Lỗi.
Ở ngoài khiêu chiến sinh tử dẫu có chênh lệch cảnh giới nhưng vẫn nằm trong hệ thống ngũ hành, vẫn có thể dùng lực phá xảo.
Nhưng ở đây, đạo lý căn bản đã bị bẻ cong thành một chuỗi vòng lặp tuyệt đối.
Hoặc tiến, hoặc lùi, hoặc đứng yên.
Trạng thái tồn tại nào của loài người cũng đều bị nó gắn thẻ
"Có Tội"
Nàng vận toàn bộ linh lực của Khổ Hạnh đỉnh phong, vung thiết kiếm chém ra một đường cong cực nhọc hòng phá nát bức tượng đồng rách nát kia.
Nhưng kiếm khí vừa chạm vào mép hành lang đã bị màn sương máu cắn nuốt sạch sẽ, không lưu lại dẫu chỉ là một tiếng gió.
Bức tượng kia không phải là thực thể vật lý, nó là hiện thân của một loại quy tắc cấm kỵ.
Sự bế tắc bao trùm.
Bờ vai của kẻ được mệnh danh là Đỉnh cao võ học Linh Sơn cũng bắt đầu run lên dưới sự đè ép của Luật Tắc quá tải kia.
Lớp đá xám đã lan tới bắp chân nàng, bắt đầu hút sạch sinh lực.
Phá không được, lùi không xong.
Mạng của vị Thánh nữ oai phong này dường như sắp phải chôn vùi trong cái hành lang tanh tưởi dưới dạng một bệ đá kê chân cho Tà Phật.
Nhưng nàng quên mất, phía sau vạt áo mình còn ôm theo một cái
"Biến Số"
Lê Khang lảo đảo tách khỏi phần áo bào của nàng.
Sắc mặt hắn tái nhợt vì không có linh khí bảo hộ, mồ hôi bằng hạt đậu lấm tấm trên trán.
Nhưng khác với sự ngưng trọng của người đối diện, trong đáy mắt hắn lúc này dâng lên một tia phấn khích đến điên rồ.
Dưới góc nhìn mù tịt tu tiên của một kẻ kỹ sư phần mềm chuyên làm web cờ bạc bịp, hắn không nhìn thấy một pho tượng tà ác hay luật tắc sâu xa gì sất.
Hắn nhìn thấy một đoạn mã nguồn bị hỏng, trói buộc trong những câu lệnh điều kiện rách nát ngàn năm không được ai bảo trì.
'Mẹ nó, một cỗ máy ngu học chạy bằng luật luân lý nhị phân 1 hoặc 0.
Lê Khang khạc một bãi nước bọt lẫn tơ máu xuống đất.
"Ngươi.
cút ra sau lưng ta.
"Nữ tử bạch y khàn giọng quát, cắn răng vận khí ngăn chặn tốc độ hóa đá.
Nàng kinh ngạc khi thấy tên phế vật 0 PP này không những không chạy trốn mà còn run rẩy đi vòng lên che chắn trước mặt nàng.
"Tỷ tỷ yên tâm, cái loại máy làm luật cứng nhắc này, muốn chơi nó thì phải dùng tư duy cờ bạc.
"Lê Khang đáp lại bằng một cái điệu cười điếm thúi.
Hắn thọc tay vào ống tay áo tàn tạ của mình, lục lọi điên cuồng.
Vài giây sau, tay hắn rút ra một vật phẩm thảm hại nhất trần đời:
Đầu ngón tay cái hắn kẹp một đồng Phù Tiền âm phủ loại rẻ mạt nhất, nồng nặc mùi lưu huỳnh – chính là đồng tiền hắn ném cho gã ăn mày ngoài Đạo Tràng ban sáng rốt cuộc lại bị chê mà nhét lại.
Hắn luôn mang theo một vật có mệnh giá cốt để phân tích lạm phát sinh hoạt phí của phàm phu tục tử thế giới này.
Nhưng giờ đây, thứ rác rưởi ấy lại là miếng mồi ngon nhất để câu cá lớn.
Hắn loạng choạng tiến lên phía trước một bước.
Theo đúng quy tắc
"Tiến là sát sinh"
, cẳng chân hắn ngay lập tức cứng đờ, lớp vảy đá xám bắt đầu ăn lên xương ống đồng.
Lê Khang đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng hắn cắn mạnh vào đầu ngón tay cho đến khi máu tươi rỉ ra.
Hắn quệt ngang vệt máu đen ngòm lên đồng Phù Tiền bằng tờ giấy ráp thô, rồi đột ngột giơ thẳng cánh tay gầy gò về phía bức tượng Phật không đầu.
Giữa màn sương máu tĩnh lặng, một kẻ phàm phu không có nổi mống linh khí oai hùng gầm lên một câu chửi thề xé rách màng nhĩ thiên đạo:
"Trước mặt Thần Phật chứng giám!
Ta dùng quyền của một kẻ phàm phu, lấy máu và đồng tiền này thề một câu chắc chắn:
Ngày hôm nay, ngay tại nơi này, BỨC TƯỢNG RÁCH NÁT NHÀ MÀY SẼ HÓA ĐÁ VÀ TRỪNG PHẠT TA!
"Một câu nói ngắn gọn, đập tan màn sương đỏ quạch của hành lang.
Nữ tử bạch y sững hờ.
Đôi mắt thanh tú của nàng mở to cực độ trước lời tự sát điên loạn đầy ngốc nghếch kia.
Tự nguyện xin bị phạt?
Hắn bị tà khí xâm nhập đến mức não tàn rồi sao?
Nhưng khoảnh khắc Lê Khang vừa thét câu đó xong, vạn vật trong Mã Miếu bỗng dưng.
đứng hình.
Luồng áp lực đè ép hóa đá trên chân Lê Khang lẫn mũi kiếm của nữ tử bạch y đột ngột khựng lại.
Âm thanh vọng vách lanh lảnh của Tà Phật tắc nghẹn ở yết hầu, cứ rè rè như tiếng kim loại cọ sát vào nhau.
Nước cờ tư duy kinh điển nhất của nhân loại từ thời Hy Lạp cổ đại –
[Nghịch Lý Kẻ Nói Dối]
– chính thức đập nát cái hệ điều hành nhân quả bảo thủ của Tà Phật.
Một định lý tử thần không có lối thoát:
– Nếu bức tượng tiếp tục trừng phạt (hóa đá)
Lê Khang ->
Lời thề của hắn là SỰ THẬT ->
Kẻ nói sự thật trước mặt Phật là kẻ Không Có Tội ->
Mà Hệ thống của bức tượng được lập trình là:
Chỉ trừng phạt kẻ Có Tội.
Nó không thể phạt kẻ nói thật.
– Nhưng, nếu bức tượng tha cho Lê Khang (không hóa đá)
->
Lời thề của hắn biến thành một LỜI NÓI DỐI ->
Gian dối trước mặt Phật là một Đại Tội ->
Thế là bức tượng bắt buộc phải tuân theo tập lệnh:
Khởi động án hóa đá để trừng phạt hắn!
Phạt cũng sai.
Tha cũng sai.
Biến số 1 và 0 đâm sầm vào nhau, xoắn xuýt lấy nhau tạo thành một thứ hỗn mang lỗi nhịp, tuần hoàn vô tận.
"K-k-k.
Kẻ có.
t-.
Ngạo mạn.
Sát sinh.
Ta.
Ngươi.
"Âm thanh rè lanh lảnh trong hành lang lặp đi lặp lại những cụm từ rời rạc.
Áp lực vô hình bị xé rách thành từng mảnh.
*Rắc!
Một tiếng nứt nhói tai vang lên.
Mười ngón tay bằng đồng xanh của bức tượng không đầu bắt đầu chịu một sức ép vặn vẹo khủng khiếp từ bên trong, cong gãy ngược ra đằng sau.
Vết rạn từ chân đài sen bò lan lên bức tượng nhanh như mạng nhện.
Bức tượng được lập trình để phá hủy tội lỗi, nay tự kẹt trong một logic lỗi đạo tâm không thể phân định tội lỗi.
Mạch xử lý của nó nổ bùng.
Nữ tử bạch y lùi lại một bước dài, nàng trố mắt nhìn bức tượng khổng lồ ngàn năm tuổi tự đưa một tay lên siết chặt lấy cái cổ cụt của chính nó, điên cuồng vặn gãy, rồi vỡ vụn.
*ẦM!
Một vụ nổ xỉ đồng và rêu đỏ hất tung màn sương mù mờ ảo.
Bầu không khí ngột ngạt của chặng đầu tiên trong hành lang tội lỗi chính thức bị thổi bay.
Hành lang đá đen trải thẳng tắp mở ra lối đi mới, an toàn tuyệt đối.
Sự trói buộc hóa đá trên chân hai người biến mất hoàn toàn.
Nữ tử bạch y sững sờ trong cõi im lặng.
Ánh mắt nàng chậm rãi chuyển dời từ đống xỉ đồng phế liệu trên nền đất, nhìn chằm chằm vào gã nam nhân cợt nhả đang phủi bụi tung tóe trên tay áo.
Đạo Tâm của nàng bị rung động mạnh.
Kẻ này không dùng linh khí tịnh hóa, không có Phật châu.
Hắn chỉ dùng một cái cớ rẻ tiền dính máu, dùng một câu chửi đổng, mà lách qua cái cửa ải sát sinh có thể khiến ngay cả những cường giả như nàng cũng phải thúc thủ chịu trói, vĩnh viễn hóa thành bệ đá này ư?
Đây không phải là tà pháp, đây là một kiểu điếm thúi mang tầm vũ trụ.
Một cấp độ nhận thức bóp nát vạn vật.
Giữa lúc đó, một ma trận mã code đỏ au bung tràn trong võng mạc của Lê Khang.
[Báo Cáo:
Logic của Hệ thống Tôn giáo (Cấp thấp)
sụp đổ toàn diện.
[Phân tích:
Ác nghiệp Vặn vẹo Đạo Tâm Thần Phật – Hoàn thành xuất sắc.
[Lỗ hổng Logic sinh ra năng lượng Tín Niệm cực điểm.
Thu hoạch:
5, 000 PP]
[Số dư PP:
5, 000]
Khóe môi Lê Khang giật giật, hắn suýt thì rú lên cười hoang dại vì bắt trúng cái mạch trúng mánh khổng lồ của trò lừa đảo.
Nhưng rồi hắn vội vã nuốt nụ cười đắc ý xuống bụng, ôm ngực ho sụ sụ, lấy tay huơ huơ đuổi khói.
Hắn quay sang nữ tử bạch y, đổi ngay sắc mặt u sầu tủi hờn thường ngày, sấn tới nắm lấy dải băng lụa của nàng.
"Thấy sao?
tiên tử tỷ tỷ thấy thằng em hèn nhát này tốt chưa?
Vừa nãy rớt cả nước mắt dũng cảm xông lên đỡ chết thay cho tỷ tỷ đấy!
Chúng ta vào sinh ra tử chung một ải rồi, rốt cuộc.
ngài tên là gì vậy?
Đừng có chém người có ân chứ!
"Lê Khang liến thoắng giảo hoạt, đòi công trạng một cách không biết ngượng mồm.
Nữ tử bạch y lạnh lùng lùi ra xa ba bước.
Nàng vung tay áo, hất rơi cái bàn tay cợt nhả của hắn ra khỏi áo lụa của mình.
Khuôn mặt băng lãnh hoàn toàn không có ý định cảm kích, ngược lại, sự cảnh giác đối với một Biến Số rùng rợn dâng lên đỉnh điểm.
"Lâm Vô Niệm.
"Nàng phun ra ba chữ, thanh âm lạnh ngắt như muốn đóng băng không gian.
"Khoảng cách an toàn là năm bước.
Ngươi bước qua giới hạn, ta sẽ chém đứt chân ngươi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập