Bóng tối trong đường hầm của Mã Miếu không phải là cái tối của đêm đen, mà là một loại u minh đặc quánh, dính dớp như nhựa cây bị đốt cháy.
Mỗi bước chân của Lê Khang trên nền đá lạo xạo đều dội lại những âm thanh méo mó, hệt như có hàng ngàn con rết đang bò dọc theo sống lưng.
Lâm Vô Niệm đi phía trước, tà áo trắng của nàng là điểm sáng duy nhất trong cõi hỗn mang này.
Nhưng bước chân nàng đã chậm lại, không còn cái vẻ hờ hững tiêu sái như lúc ở Đại Điện Thiên Sư.
"Lâm tiên tử, thong thả thôi, ta sắp đứt hơi rồi.
"Lê Khang vừa ôm ngực ho sù sụ vừa lóp ngóp chạy theo.
Hắn không nói láo, phổi hắn như đang bị nướng chín bởi thứ không khí nồng mùi lưu huỳnh này.
Lâm Vô Niệm dừng lại.
Nàng xoay người, đôi mắt thanh tú ẩn sau màn sương mờ ảo nhìn xoáy vào gã nam nhân đang chật vật trước mặt.
Nàng không ra tay giúp đỡ, nhưng cũng không bỏ mặc.
"Nghiệp báo và Nhân quả là gốc rễ của vạn vật.
"Giọng nàng lạnh lùng nhưng mang theo một sự xao động khó giấu.
"Ngôn từ của ngươi.
rốt cuộc đã gieo rắc thứ ác nghiệp gì mà khiến pho tượng Đọa Phật ngàn năm tự hủy?"
Lê Khang khựng lại.
Hắn nhìn thấy trong ánh mắt của vị Thánh nữ Khổ Hạnh kia không chỉ là sự cảnh giác, mà còn là một sự hiếu kỳ nguyên thủy – thứ mà bất kỳ thực thể có trí tuệ nào cũng nảy sinh khi đối diện với một quy luật bị bẻ gãy.
Hắn cười khổ, ngồi bệt xuống một phiến đá đen, thản nhiên vắt chân chữ ngũ như thể đang ngồi ở quán trà vỉa hè thay vì một bí cảnh tử thần.
"Tiên tử, tỷ tỷ có tin vào lời thề không?"
Nàng nhíu mày:
"Đạo tâm kiên định, lời thề là khế ước với trời đất."
"Vậy ta lấy ví dụ thế này.
"Lê Khang nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ giảo hoạt.
"Nếu bây giờ ta đứng trước mặt tỷ tỷ và thề rằng:
Lê Khang ta lúc này đang nói dối.
Vậy theo tiên tử, câu nói đó của ta là Thật hay là Giả?"
Lâm Vô Niệm im lặng.
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Nếu ngươi đang nói thật.
"Nàng chậm rãi phân tích, "Vậy thì vế Ta đang nói dối phải là đúng.
Mà nếu nó đúng, nghĩa là ngươi thực sự đang nói dối.
Nhưng.
nếu ngươi đang nói dối, làm sao câu nói đó có thể là Thật?"
Nàng khựng lại, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nàng thử đi theo hướng ngược lại:
"Nếu ngươi đang nói dối.
Vậy thì mệnh đề Ta đang nói dối phải là sai.
Phủ định của nói dối là nói thật.
Nghĩa là lúc đó ngươi lại đang nói thật.
"Mâu thuẫn.
Một vòng lặp vô tận hiện ra trong tâm trí nàng, quay cuồng và không có lối thoát.
Nó giống như một con rắn tự cắn đuôi mình, càng cố gắng nuốt chửng thì lại càng làm chính mình tổn thương.
"Thấy chưa?"
Lê Khang cười điếm thúi, ánh mắt lấp lánh sự đắc ý.
"Bức tượng Phật không đầu kia cũng vậy.
Nó vốn dĩ chỉ được thiết lập một quy tắc chấp pháp tuyệt đối:
Chỉ phạt kẻ có tội.
Ta ném cho nó một tình trạng mà việc Phạt hay Tha đều khiến nó tự phá luật của chính mình.
Ta gọi đây là Điểm Chết — một sự bế tắc tuyệt đối vì xung đột quy tắc.
Khi cái bộ não gỗ đá đó không thể tìm ra kết quả, đạo tâm của nó chỉ còn nước tự nổ tung.
"Lâm Vô Niệm đứng sững như trời trồng.
Nàng nhìn Lê Khang, ánh nhìn hệt như đang nhìn một con quái vật đội lốt người.
"Thần Phật.
Quy tắc trời đất.
trong mắt ngươi chỉ đơn giản như vậy sao?"
"Trong mắt ta, vạn vật đều vận hành theo những quy luật thép.
"Lê Khang đứng dậy, phủi bụi trên mông, giọng nói trở nên trầm thấp và mang theo một chút trào phúng.
"Mà đã là luật lệ do thực thể tạo ra, dù là Thần hay người, thì luôn luôn có sơ hở.
Ta không thắng bằng linh lực, ta thắng bằng cách đánh vào cái sơ hở đó.
"Những lời lẽ dị hợm trượt khỏi môi hắn như một thứ ngôn độc từ ngoại giới, khiến Vô Niệm không hiểu, nhưng nàng hiểu được bản chất.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng vị Thánh nữ.
Nàng nhận ra gã phàm nhân này không phải là một kẻ điên, hắn là một kẻ Nghịch Đạo theo cách thức cực kỳ tinh vi.
Hắn không lật đổ trật tự, hắn chỉ nhẹ nhàng rút ra một thanh gỗ then chốt khiến cả tòa tháp sụp đổ.
Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng.
Đường hầm đột ngột kết thúc, mở ra một gian phòng bằng đá trắng tinh khiết đến mức chói mắt.
Sự sạch sẽ ở đây mang lại một cảm giác ghê rợn, giống như một phòng thí nghiệm vô trùng hơn là một điện thờ.
Ở giữa phòng, một bức tượng nữ nhân bằng đá trắng mờ đang ngồi tĩnh tọa sau một cái bàn ngọc.
Trên bàn đặt hai chén rượu ngọc thạch đẹp đẽ, tỏa ra mùi hương thanh tao nhưng lại khiến người ta có cảm giác buồn nôn vì quá mức hoàn hảo.
"Người đến là khách, rượu này là tiễn biệt.
"Bức tượng đá trắng lên tiếng, giọng nói sầu muộn như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya.
Đôi mắt đá mờ ảo của nó khóa chặt lấy hai người.
"Một chén Độc Hồn, hồn bay phách lạc, vĩnh viễn không được đầu thai."
"Một chén Trường Sinh, thịt xương tái sinh, thọ mệnh tăng thêm trăm năm."
"Chọn một chén, người uống.
Ta uống chén còn lại."
"Trong Mã Miếu, mệnh trời định sẵn vận số sinh tử.
Kẻ sống sót được đi tiếp.
Kẻ chết, hãy hóa thành bụi trắng nơi này.
"Lâm Vô Niệm biến sắc.
Nàng bước lên nửa bước, che chắn trước mặt Lê Khang, thanh kiếm gỗ trong tay nàng rung lên bần bật như đang cảnh báo một hiểm họa cực lớn.
"Lê Khang, đừng chạm vào!
"Nàng khàn giọng nói, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán:
"Đây là Ải Luân Hồi.
Bức tượng này là chủ trận, nó có thần thông Chuyển Di Thuộc Tính.
Dù ngươi có dùng bất kỳ phương pháp nào để nhìn thấu chén nào là Độc, chén nào là Sinh, thì ngay khoảnh khắc tay ngươi chạm vào, nó sẽ tráo đổi nội dung bên trong bằng ý niệm.
Đây là ván cờ chết, nó sẽ luôn để ngươi chọn chén Độc.
"Nàng siết chặt kiếm:
"Phá trận này không thể dùng lý lẽ.
Ta sẽ thử dùng kiếm khí cưỡng cầu phá hủy cả bàn rượu, dẫu có bị phản phệ cũng phải thử.
"Lê Khang không nghe.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai chén rượu, rồi lại nhìn vào bức tượng nữ nhân sầu muộn với một ánh mắt kỳ quặc.
Trong võng mạc của hắn, các tham số xác suất đang nhảy múa điên cuồng, và tất cả đều dẫn về một kết quả duy nhất:
0% thắng lợi cho bất kỳ lựa chọn nào.
Nếu cái mồi nhử đã bị kẻ cầm cái kiểm soát, thì chọn trái hay phải cũng chỉ là cùng một kết quả chết tiệt.
Lê Khang cười dâm lê, sự điếm thúi lại trồi lên bề mặt.
Hắn lách qua người Vô Niệm, đi lảo đảo như một gã say về phía bàn rượu trước sự kinh hãi của nàng.
"Ngươi làm gì vậy!
Đứng lại!
"Vô Niệm thét lên.
Nhưng đã muộn.
Tranh thủ lúc bức tượng đang im lặng chờ đợi một sự lựa chọn A hoặc B theo đúng quy trình cũ kịch, Lê Khang đột ngột duỗi cả hai tay ra.
Hắn không chỉ chọn một chén.
Dưới ánh mắt trố ra của Vô Niệm và sự khựng lại đầy kinh ngạc của bức tượng đá, Lê Khang cùng lúc cầm cả hai chén rượu ngọc lên.
Hắn dốc ngược chúng lại gần nhau, để hai làn nước trong vắt hòa quyện vào nhau, đổ qua đổ lại điên cuồng giữa hai lòng chén.
Hắn nhìn bức tượng nữ nhân, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích:
"Chơi chọn một trong hai thì chán lắm.
Hôm nay, ta dạy đạo hữu cách Pha trộn rượu nhé!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập