Lê Khang dốc ngược hai chén rượu ngọc thạch, để hai dòng chất lỏng trong vắt — một mang hơi thở của sự sống, một nặc mùi tử vong — hòa quyện vào nhau ngay giữa không trung.
Một tiếng *xèo xèo* vang lên, khói trắng bốc lên nghi ngút từ lòng chén khi hai luồng năng lượng đối nghịch va chạm.
Bức tượng nữ nhân bằng đá trắng mờ ảo đột ngột khựng lại.
Đôi mắt đá vốn sầu muộn bỗng chốc lóe lên những tia sáng đỏ rực, loạn nhịp.
Cánh tay đá đang vươn ra của nó run rẩy kịch liệt giữa không trung, không biết nên chộp lấy chén nào.
Quy tắc của Ải Luân Hồi rất đơn giản:
Người chọn một, tượng uống một.
Kẻ cầm cái luôn có quyền tráo đổi Độc và Sinh vào giây cuối cùng để đảm bảo kẻ thách thức luôn nhận phần chết.
Nhưng lúc này, đối tượng mà nó cần tráo đổi đã không còn là A hay B.
Nó là một hỗn hợp dung dịch mới mang thuộc tính Undefined — vừa sống vừa chết, hoặc không sống cũng không chết.
"Uống đi chứ?"
Lê Khang nhếch môi cười, đẩy hai chén rượu đã trộn đều về phía bức tượng.
"Độc dược hay Trường sinh, giờ ngay cả ông trời cũng không phân định nổi.
Ngươi là người cầm cái, ngươi chọn trước đi.
"Bức tượng đá trắng há miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra ngoài những tiếng rắc rắc khô khốc.
Hệ thống chấp pháp của nó vốn chạy trên nền tảng nhị phân 1 hoặc 0.
Ép nó phải xử lý một biến số hỗn mang không nằm trong danh mục định nghĩa chính là đẩy nó vào trạng thái Bế tắc tuyệt đối (Deadlock)
*Rắc!
Một vết nứt chạy dài từ cổ bức tượng xuống đến tận đài sen.
Ánh sáng đỏ trong mắt nó nhấp nháy liên hồi rồi vụt tắt.
*ẦM!
Bức tượng nữ nhân vỡ tan thành từng mảnh vụn, tạo nên một âm thanh khô khốc hệt như tiếng gốm sứ bị nghiền nát dưới gót chân.
Màn sương mù vô căn cứ vốn bao phủ Ải Luân Hồi cũng theo đó mà tan biến, để lộ ra một hành lang dài dằng dặc, dẫn sâu vào trái tim của Mã Miếu.
Lê Khang không đợi cho bụi đá kịp lắng xuống.
Hắn thản nhiên phủi phủi lòng bàn tay, rồi bất ngờ vươn tay ra, nắm chặt lấy những ngón tay thon dài, lạnh lẽo như băng tuyết của vị Thánh nữ đang đứng sững sờ bên cạnh.
"Tiên tử tỷ tỷ, còn đứng đó nhìn đống đồng nát làm gì?
Mau đi thôi, cái trò Pha trộn rượu này chỉ lừa được cái hệ điều hành lỗi đó trong vài phút thôi.
"Lâm Vô Niệm khẽ giật mình.
Cảm giác ấm nóng từ bàn tay của một gã phàm nhân truyền tới khiến đạo tâm vốn đã dao động của nàng lại một lần nữa gợn sóng.
Nàng theo bản năng định vung tay hất ra, nhưng khi nhìn thấy cái dáng vẻ lộc cộc, bước thấp bước cao nhưng đầy quyết đoán của Lê Khang, đôi môi nàng khẽ mấp máy, cuối cùng lại chọn cách im lặng.
Nàng lén nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy mình.
Đây là lần đầu tiên trong đời, một nam nhân dám chạm vào nhục thân Tịnh Thân của nàng mà không bị khí tức tịnh hóa đánh vỡ nát thần hồn.
Hắn.
rốt cuộc là thứ gì?
Một kẻ không có tu vi, nhưng lại có thể dắt mũi cả những quy tắc nhân quả thượng cổ này?
Vô Niệm thầm nhủ, bước chân nàng vô thức nhanh hơn, bám sát theo bóng lưng gầy gò của hắn.
Hành lang đá đen kết thúc, mở ra một không gian rộng lớn đến rợn ngợp.
Trước mắt họ là một vực thẳm không thấy đáy, chỉ có một cây cầu đá độc mộc nhỏ xíu, vắt ngang qua như một sợi chỉ mỏng manh nối liền hai bờ sinh tử.
Ngay chính giữa cầu, một bàn cân bằng đá sừng sững mọc lên, to lớn hệt như một ngọn núi nhỏ.
Trên đỉnh bàn cân, một bóng người hư ảo, mặc đạo bào Thiên Sư rách nát, tỏa ra luồng uy áp nặng nề như chì nóng đang tỏa ra hơi thở của cái chết.
"Trước cửa thoát, cân tội định hình."
"Ác nghiệp đặt bên trái, Công đức đặt bên phải."
"Cân bằng được đi tiếp, lệch lạc xuống vực sâu.
"Âm thanh của tàn hồn Tông chủ Thiên Sư Đạo đời thứ n rền rĩ như sấm sét, khiến không gian xung quanh rung chuyển bần bật.
Lê Khang nhìn cái bàn cân khổng lồ kia, khóe mắt giật giật.
Sâu trong võng mạc của hắn, những dòng thông tin màu máu hiện lên, nhấp nháy đầy dồn dập:
[Phân tích:
Ải 3 – Hệ Thống Thanh Toán Công Đức.
[Trạng thái:
Máy móc, bảo thủ, chạy bằng đơn vị lưu trữ dữ liệu Công Đức.
[Xác suất sống sót hiện tại:
0.
0001%]
"Mẹ nó, lại là một cái máy tính tiền phiên bản Đạo sư."
Lê Khang khạc một bãi nước bọt, buông tay Vô Niệm ra, chậm rãi bước lên cầu độc mộc.
Vừa mới đặt một chân lên đĩa cân bên trái, toàn bộ cây cầu đá rung lên một tiếng *Oàng!
* kinh thiên động địa.
Đĩa cân bên phía Lê Khang ngay lập tức chúi thẳng xuống vực thẳm với tốc độ ánh sáng.
Cùng lúc đó, tiếng chuông đồng từ sâu trong Mã Miếu vang lên dồn dập, sắc lẹm như tiếng dao cạo.
"Trọng tội!
Trọng tội!"
"Kẻ mang Cực Đạo Ác Nghiệp!
Trời không dung, đất không tha!
"Áp lực từ bàn cân đá tỏa ra như muốn nghiền nát xương cốt Lê Khang.
Hắn khuỵu xuống, mồ hôi bằng hạt đậu chảy dài trên trán.
Cái gọi là Ác Nghiệp từ thân xác gốc của Lê Khang đời trước quả thực là một biến số Vô Cực, một lỗi dữ liệu mà bất kỳ cái cân nhân quả nào cũng không thể xử lý nổi.
Chính trong khoảnh khắc đó, một cơn sóng hắc khí cuồng bạo bùng phát từ đáy vực thẳm — ban đầu lao thẳng về hướng Vô Niệm đang đứng trên cầu độc mộc.
Nhưng trước khi chạm đến nàng, luồng hắc khí ấy đột ngột xoắn hướng lại, cuốn ào ào về phía Lê Khang như sắt vụn gặp cực nam châm.
Toàn bộ áp lực nhắm vào nàng chuyển dồn xuống người hắn trong nháy mắt.
Vô Niệm không bị thương.
Nàng đứng thẳng, nhìn chằm chằm vào cảnh đó, không nói một lời — nhưng bàn tay nắm chuỗi Phật châu siết thêm một nấc.
"Lê Khang!
"Vô Niệm thất kinh thét lên.
Nàng nhìn thấy nửa người của hắn đã bị kéo xuống mép vực.
Không một chút do dự, nàng rút kiếm gỗ, ánh mắt hiện lên một sự kiên định đến điên rồ.
"Ác nghiệp của hắn.
để ta gánh!
"Lâm Vô Niệm vận toàn bộ tu vi của bản thân, bàn tay trái của nàng tỏa ra hào quang Phật giáo rực rỡ nhưng nhuốm màu thê lương.
Nàng nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ, rồi lại nhìn sang Lê Khang.
Trong tâm trí nàng, hình ảnh gã phàm nhân cười cợt dắt tay nàng qua hai cửa tử vừa rồi hiện lên rõ rệt.
Với nàng, đây không còn là chuyện cứu người, mà là một ván cược sòng phẳng với chính Đạo tâm của mình.
Nếu để hắn chết vì sự yếu đuối của nàng, vết nứt trong Ý niệm Tịnh Thân sẽ vĩnh viễn không thể hàn gắn.
Nàng thà chịu cảnh phế đi nhục thân, dùng tinh huyết và tu vi Thánh nữ — thứ Công đức tinh khiết nhất — để lấp đầy hố sâu ác nghiệp này, còn hơn để bản thân mang một món nợ không bao giờ trả hết.
"Dừng lại!
Đồ ngốc!
"Lê Khang gầm lên, tiếng quát của hắn át cả tiếng chuông đá.
Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng bóp chặt lấy cổ tay đang cầm kiếm của nàng.
"Tỷ tỷ, cái tay của tỷ quý giá hơn ba cái đồ trang trí của lũ đạo sĩ này nhiều.
Để đó ta xử lý.
"Nàng sững sờ:
"Ngươi điên rồi sao?
Cân đã lệch hoàn toàn, hắn sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi!
"Lê Khang không đáp.
Hắn lôi từ trong ống tay áo xộc xệch ra cái đồng Phù Tiền âm phủ rẻ rách dính chút máu khô từ ải trước.
Ánh mắt hắn lúc này không còn là của một gã công tử bột, mà là của một con bạc khát máu đang nhìn thấy lỗ hổng cuối cùng của sòng bạc.
Hệ thống Công đức này thực chất chỉ là một đơn vị kế toán, một kiểu lưu trữ tiền tệ để các người quản lý nô lệ.
Hắn thầm nhủ, ngón tay run rẩy viết trực tiếp lên mặt đồng tiền rách bằng một loại tà ngữ:
"Lời thề phàm nhân:
Lê gia từ nay tuyệt giao chu sa, vàng mã với Thiên Sư Đạo, phế bỏ huyết mạch hương hỏa của vạn tu sĩ!
"Đây không phải là một câu chửi đẩu.
Đây là một đòn đánh vào huyết mạch kinh tế.
Việc cắt đứt nguồn cung Hương Hỏa cho vạn tu sĩ sẽ tạo ra một cơn sóng thần Ác Nghiệp — nhưng nó là ác nghiệp tiềm năng, một khoản nợ xấu khổng lồ sắp đổ lên đầu toàn bộ hệ thống.
[Hệ thống:
Phát hiện hành vi Ghi đè nhân quả thông qua lời thề phàm nhân.
[Tính toán:
Tiêu tốn 4, 000 PP để biến lời thề thành Thiên cơ tất tất nhiên.
Lê Khang nhìn số điểm PP vốn tích góp bấy lâu đang đứng trước bờ vực bay màu, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Hắn gằn giọng trong tâm thức:
Thực hiện đi!
Chơi khô máu với lũ thần tiên này!
[Xác nhận:
Kích hoạt Bẻ Cong Thiên Cơ.
Lời thề đã được ghi đè vào mã nguồn quy tắc.
[Số dư PP còn lại:
1, 000.
"Nạp mạng đây!
"Lê Khang gào lên, ném mạnh đồng phù tiền lên đĩa cân bên phải — đĩa cân vốn chỉ dành cho Công Đức.
Một hành động hoàn toàn ngược đời.
Ném Ác Nghiệp vào ô chứa Công Đức.
Trong khoảnh khắc đó, linh lực từ 4, 000 PP bùng nổ, cưỡng ép quy luật của Mã Miếu phải ghi nhận giá trị của đồng tiền đó.
Bàn cân đá bắt đầu run rẩy điên cuồng.
Các bánh răng quy tắc bên trong nghiền sấn lên nhau tạo ra những tiếng rít chói tai.
Hệ thống của bàn cân đang cố gắng tính toán:
Ác nghiệp khổng lồ vừa được nạp vào ở ô Công đức?
Phép tính cộng trừ nhân quả bỗng chốc gặp phải một con số vượt quá giới hạn chịu tải của thiên quy cổ đại.
Một vết nứt khổng lồ bò lan từ trụ cân lên đến đỉnh đầu tàn hồn tên tông chủ.
"Nhân quả.
không thể quy nạp.
Đại loạn.
Đại loạn rồi!
"*ẦM!
Vụ nổ lớn nổ ra ngay giữa cầu độc mộc.
Không phải là nổ linh lực, mà là sự sụp đổ của một hệ thống logic bị quá tải.
Bàn cân đá nổ tung thành hàng triệu mảnh vụn tro xám.
Áp lực đè ép biến mất trong nháy mắt.
Mã Miếu mất đi cột trụ quy tắc cuối cùng, bắt đầu rung chuyển dữ dội như một tòa nhà đang bị sập móng.
"Lâm Vô Niệm!
Chạy!
"Lê Khang hét lớn, nhưng khi quay lại, hắn thấy nàng đang quỳ sụp xuống, khuôn mặt trắng bệch vì bị uy áp từ vụ nổ logic chấn động đến nội thương.
Sự phản phệ của thiên quy luôn nhắm vào những kẻ có linh lực.
Lâm Vô Niệm là tu sĩ, thần thức của nàng nhạy cảm với mọi biến động quy tắc trong Mã Miếu, nên khi Bàn Cân sụp đổ, sự đứt gãy của nhân quả tạo ra một luồng phản chấn cực mạnh đánh thẳng vào linh hồn nàng.
Còn Lê Khang?
Hắn là phàm nhân vô căn cống — không linh lực, không thần thức.
Trong mắt những quy luật cổ xưa này, hắn hoàn toàn tàng hình, vụ nổ logic đơn giản là không thể tìm thấy điểm kết nối nào trên người hắn để gây sát thương.
Thêm vào đó, lớp màng bảo vệ từ 4, 000 PP vẫn đang âm thầm che chắn cho hắn khỏi những dư chấn cuối cùng.
Không một giây do dự, gã phàm nhân vốn luôn mồm sợ chết, sức trói gà không chặt kia đột ngột cúi xuống, xốc bổng vị Thánh nữ cao quý lên vai mình.
"Đã bảo rồi mà, chơi với sòng bạc là phải chơi bẩn!
"Hắn vác nàng trên vai, loạng choạng chạy đua với những khối đá đang rơi xuống từ trần hầm.
Ở phía sau, trong bóng tối sâu thẳm vừa bị xé rách, những tiếng gào thét u uất của các vị Quỷ Sai phục chế bắt đầu đuổi tới.
Ánh sáng từ lối ra đã hiện lên ở phía trước, nhưng chân Lê Khang bắt đầu run rẩy.
1.
3 năm thọ mệnh đang bị đốt cháy âm ỉ để duy trì sức lực điên cuồng này.
"Đừng.
buông ta ra.
"Vô Niệm khàn giọng thì thầm trên vai hắn, bàn tay nàng vô thức siết lấy cổ áo phèn chua của hắn.
Lê Khang chỉ cười khà khà, hơi thở hồng hộc:
"Yên tâm, nợ của tỷ tỷ chưa trả hết đâu, ta chưa để tỷ chết được!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập