*Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất, hất tung một cột khói bụi xám xịt cao hàng chục trượng lên bầu trời.
Cổng đá cổ kính của Mã Miếu, thứ vốn dĩ đứng vững qua hàng ngàn năm phong ba, lúc này đổ sụp xuống như một tòa lâu đài cát trước sóng thần.
Giữa làn khói bụi đặc quánh đó, một bóng người loạng choạng lao ra.
Lê Khang vác Lâm Vô Niệm trên vai, bước chân hắn run rẩy hệt như một ngọn nến trước gió.
Phổi hắn nóng rát, mồ hôi trộn lẫn bụi đá chảy xuống cay xè cả mắt, nhưng cánh tay hắn vẫn siết chặt lấy đôi chân thon dài của vị Thánh nữ.
Vừa mới lọt ra khỏi ranh giới sụp đổ, chưa kịp hít hà lấy một hơi không khí trong lành, một luồng uy áp nặng nề từ bốn phương tám hướng đã bủa vây lấy hắn.
"Nghiệt súc!
Ngươi đã làm gì bên trong?"
Tiếng gào thét của Huyền Cơ Trưởng lão vang lên sắc lẹm.
Ngay lập tức, hàng chục đệ tử Thiên Sư Đạo rút kiếm, ánh kiếm sáng quắc vây kín lấy Lê Khang thành một vòng tròn chết chóc.
Huyền Cơ đứng ở trung tâm, khuôn mặt lão vặn vẹo vì phẫn nộ.
Lão nhìn thấy cơ duyên thượng cổ vừa mới hé lộ đã tan thành mây khói, lòng lão hệt như bị dao cắt.
Lê Khang khuỵu gối xuống, không phải vì sợ, mà vì thọ mệnh của hắn đang bị đốt cháy đến mức báo động đỏ để duy trì sức lực phàm nhân.
Tuy nhiên, thay vì buông Vô Niệm xuống để cầu xin, hắn lại dùng một tay xốc nàng lên cao hơn một chút, che chắn ngay trước ngực mình.
"Lão già.
Khụ khụ.
Đừng có gào to thế, kẻo làm vị Tiên tử tỷ tỷ này giật mình."
Lê Khang phun ra một ngụm nước bọt dính máu, nhếch môi cười đắc ý dù hơi thở đã đứt quãng.
"Gỗ mục!
Ngươi dám vô lễ với Thánh nữ, lại còn làm sập bí cảnh thượng cổ của tông môn ta!"
Huyền Cơ bước tới một bước, bàn tay lão tỏa ra lôi quang xanh biếc, chực chờ nghiền nát gã phàm nhân to gan này.
"Buông nàng ra, sau đó ta sẽ tự tay lột da ngươi để tra khảo xem ngươi đã cuỗm mất thứ gì bên trong!
"Lê Khang không đáp lại Huyền Cơ.
Hắn biết, lúc này nói lý lẽ với một lão già đang phát điên là vô nghĩa.
Hắn khẽ nghiêng đầu, ghé sát vào tai Lâm Vô Niệm — người đang rúc vào hõm vai hắn, hơi thở vẫn còn yếu ớt và run rẩy.
Hắn có thể cảm nhận được trái tim nàng đang đập loạn nhịp, một sự dao động mãnh liệt không nên có ở một tu sĩ.
'Tiên tử tỷ tỷ, tỉnh lại đi.
Nếu nàng còn giả vờ ngủ, ta sẽ bị lão già này nướng chín mất.
' Lê Khang thầm nhủ trong đầu, đồng thời khẽ siết nhẹ bàn tay vào bắp đùi trắng nõn của nàng như một lời cảnh báo điếm thúi.
Lâm Vô Niệm khẽ rùng mình.
Thực tế nàng đã tỉnh lại từ khoảnh khắc hắn vác nàng chạy ra khỏi cổng, nhưng sự chấn động từ phản phệ và cảm giác nhục thân va chạm quá mức thân mật khiến nàng rơi vào một trạng thái bàng hoàng chưa từng có.
Nàng khàn giọng, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
"Ngươi.
buông tay ra.
dám vô lễ với ta.
.."
"Vô lễ?"
Lê Khang cười khẩy, giọng hắn thì thầm nhưng đầy sự đe dọa.
"Tiên tử, nhìn đống đổ nát đằng sau đi.
Nếu nàng không cứu ta, ta sẽ nói cho lão già Huyền Cơ kia và cả giới tu tiên biết rằng, vị Thánh nữ Mật Tông 'băng thanh ngọc khiết' tôn quý vừa rồi đã định chặt tay hiến tế để cứu một thằng phàm nhân rẻ rách là ta.
Nàng đoán xem, cái hình tượng 'Tiên tử' của nàng sẽ còn giữ được mấy phần?"
Vô Niệm lặng đi.
Trong đầu nàng bùng lên một sự phẫn nộ xen lẫn hổ thẹn.
Lời nói của gã phàm nhân này hệt như những mũi kim độc, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của nàng.
Nếu chuyện này lộ ra, không chỉ danh duy nhất bản thân sụp đổ, mà cấm chế trong người nàng sẽ vì sự rung động này mà bùng phát dữ dội hơn.
muốn gì?"
"Cược một ván không?"
Lê Khang nháy mắt, dù mắt hắn đang đầy cát bụi.
"Nàng nhận ta làm hầu cận riêng mang về Linh Sơn.
Đổi lại, ta sẽ giúp nàng che giấu bí mật về sự 'yếu lòng' này.
Ta sẽ khiến mọi người tin rằng Mã Miếu sập là do thiên cơ hết hạn, và ta chỉ là kẻ ăn may cứu mạng nàng.
"Vô Niệm cảm nhận được sự nhạy bén đến đáng sợ của gã nam nhân này.
Hắn không có tu vi, nhưng hắn lại đang tống tiền danh dự của nàng một cách vô sỉ nhất.
Ở phía bên kia, Huyền Cơ đã mất hết kiên nhẫn.
Lão vung tay định đánh xuống:
"Chết đi!"
"Dừng tay!
"Giọng nói của Lâm Vô Niệm tuy yếu ớt nhưng mang theo một uy nghi lạnh lẽo, hệt như sương muối phủ xuống đại điện.
Nàng gắng gượng dùng linh lực tàn dư, đẩy nhẹ người ra khỏi vai Lê Khang, đứng vững trên mặt đất, dù thân hình nàng vẫn còn hơi loạng choạng.
Cả đám đệ tử Thiên Sư Đạo lập tức thu kiếm, cung kính hành động theo lễ nghi tiếp đón khách quý nhưng không giấu nổi vẻ e dè.
Huyền Cơ cũng khựng lại, lôi quang trong tay tắt ngấm.
Lão hơi khom người, giọng điệu chuyển từ giận dữ sang khách sáo nhưng vẫn đầy vẻ chất vấn:
"Thánh nữ.
Người đã tỉnh?
Kẻ phàm nhân này đã làm gì người?"
Vô Niệm không nhìn Huyền Cơ.
Ánh mắt nàng lướt qua Lê Khang — kẻ lúc này đang ngồi bệt dưới đất, thở hồng hộc nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên cái vẻ
"nắm thóp"
người khác.
"Mã Miếu đã đến kỳ hạn sụp đổ, đó là thiên cơ, không liên quan đến hắn."
Vô Niệm lạnh lùng tuyên bố, từng chữ một rõ ràng hệt như băng gõ vào đá.
"Gã phàm nhân này có công hộ giá, cứu ta ra khỏi đống đổ nát.
Từ nay về sau, hắn là vật sở hữu của Mật Tông Linh Sơn, đi theo hầu hạ ta để chuộc lại những tội lỗi trước đây ở Đạo Tràng.
"Cả khu vực im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng khói bụi bay.
Huyền Cơ trợn mắt, lão không tin nổi vào tai mình:
"Thánh nữ!
Hắn chỉ là một gã hoàn khố, ác nghiệp đầy mình.
"Ngươi đang nghi ngờ lời nói của ta?"
Vô Niệm liếc nhìn, luồng khí tức tịnh hoá sắc lẹm khiến Huyền Cơ lập tức câm lặng.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ lão, không phải vì sợ nàng, mà vì lão biết rõ uy thế của Linh Sơn đằng sau nàng.
Bật lại vị Thánh nữ này đồng nghĩa với việc đẩy Thiên Sư Đạo vào thế đối đầu với một gã khổng lồ mà họ không thể đắc tội.
Vô Niệm quay sang Lê Khang, đôi mắt thanh tú ẩn chứa một tia phức tạp khó tả.
"Lê Khang, khế ước đã lập.
Ngươi từ nay là hầu cận của ta.
Hiểu chưa?"
Lê Khang cười khà khà, hắn lồm cồm bò dậy, phủi phủi bộ áo gấm đã rách nát, hành lễ một cách cực kỳ tùy tiện:
"Rõ, thưa Tiên tử tỷ tỷ.
à không, Tiên tử chủ nhân.
Từ nay tiểu nhân nguyện vì người mà.
múa mép."
[Hệ thống:
Kích hoạt liên kết 'Nhân Quả Nghịch Lý' với nhân vật Lâm Vô Niệm.
[Tính toán:
Ghi nhận hành vi ghi đè danh phận thành công.
[Thu hoạch PP:
500.
[Số dư PP hiện tại:
1, 500.
[Trạng thái:
Thọ mệnh tạm thời ngừng sụt giảm do ký sinh vào khí vận Thánh nữ.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, Lê Khang bước theo sau bóng lưng trắng muốt của Vô Niệm, bỏ lại sau lưng một Huyền Cơ đang run lên vì uất hận.
Hắn biết, một sòng bạc lớn hơn, tàn khốc hơn ở Linh Sơn đang chờ đợi mình.
Nhưng đó là chuyện của ngày mai.
Còn hôm nay, thắng lợi thuộc về kẻ chơi bẩn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập