Năm 1975, trên đường phố huyện thành vắng vẻ đìu hiu, lác đác vài người đi bộ, thỉnh thoảng có người đạp xe đạp, rung chuông kính coong để người đi đường nhường lối.
Chín giờ sáng, một chiếc máy kéo chở theo thùng xe nổ máy bình bịch chạy vào huyện thành, những chiếc xe đạp cũng tự giác dạt sang hai bên đường.
Máy kéo vào đến thành, tấp vào lề đường.
Sau khi xe dừng hẳn, một người phụ nữ trẻ mặc áo sơ mi hoa nhí màu xanh, bụng hơi nhô lên, vịn vào thùng xe, chậm rãi bước xuống.
Người phụ nữ trẻ dáng người cao ráo, nước da trắng ngần khiến người qua đường phải ngoái nhìn.
Chỉ là đẹp thì đẹp thật, nhưng lại quá gầy, gầy đến mức nhìn không ra là đang mang thai mấy tháng.
Lâm Thư đứng vững, lấy chiếc giỏ từ trong thùng xe ra.
Lúc này, cậu thanh niên lái máy kéo quay đầu lại, nói với ba người vừa xuống xe:
"Tôi đi nhà máy phân bón chở hàng, tầm một tiếng rưỡi nữa sẽ quay lại đây, mọi người cũng phải canh giờ giấc đấy, đừng để lỡ chuyến.
"Thời đại này, đồng hồ đeo tay là món đồ xa xỉ, trong cửa hàng càng không có đồng hồ treo tường, chỉ có thể dựa vào hướng mặt trời và bóng râm để phán đoán thời gian.
Lâm Thư quan sát bóng râm trên mặt đất, tính toán nhẩm để xác định phương hướng, sau đó âm thầm ghi nhớ.
Trong một tiếng rưỡi này, cũng không biết có tìm được người thuận lợi hay không.
Lâm Thư lên thành phố là để tìm người, tìm người chồng trên danh nghĩa mà cô còn chưa từng gặp mặt.
Mới hai ngày trước, Lâm Thư vẫn còn là một con giáp vùng vẫy nơi công sở của thế kỷ 21, chỉ gục đầu xuống bàn chợp mắt một lát, lúc mở mắt ra đã thấy mình xuyên không rồi.
Lâm Thư xuyên thành một nữ thanh niên trí thức tên Vương Tuyết, trên người nguyên chủ chỉ lưu lại chút ký ức vụn vặt chắp vá.
Từ những mảnh ký ức tàn khuyết này, Lâm Thư nhận ra mình không chỉ xuyên không đơn thuần, mà là xuyên sách.
Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết còn chưa đọc xong.
Bối cảnh là thập niên 70 thiếu thốn vật chất, thiếu ăn thiếu mặc.
Cô xuyên vào một bộ truyện niên đại nam chính lập nghiệp, trở thành người vợ đoản mệnh của phản diện.
Hiện tại, cô đang là một thai phụ mang bầu sáu tháng.
Nữ phụ tên Vương Tuyết, vài tháng trước, cô ta cứ tưởng nam chính là con ông cháu cha xuống nông thôn công tác.
Vì không chịu nổi cảnh làm lụng vất vả ngày qua ngày, cũng không chịu được cảnh ăn không đủ no, cô ta khát khao được quay về thành phố đến mức đã hạ thuốc nam chính, định bụng gạo nấu thành cơm.
Nhưng âm sai dương thác thế nào, gạo lại nấu thành cơm với nhân vật phản diện, hơn nữa còn mang thai.
Đã có thai thì rất khó bỏ, vì vậy để giữ thanh danh, Vương Tuyết đành phải bắt phản diện chịu trách nhiệm.
Nhưng Vương Tuyết là phần tử tri thức, vốn đã khinh thường người nhà quê, lại càng chướng mắt phản diện, chê anh ta mù chữ, thô lỗ cục cằn, nên dù đã kết hôn cũng chưa từng cho phản diện sắc mặt tốt.
Chưa hết, cô ta còn ỷ mình mang thai mà bỏ luôn việc đồng áng, ngày nào cũng ngủ đến trưa trật mới dậy, chỉ giặt đồ của mình, nấu cơm phần mình.
Phản diện vì đứa con nên cũng cắn răng nhịn nhục.
Không lâu sau, phản diện và nam chính hợp tác làm ăn phi pháp, tiền chưa kiếm được bao nhiêu thì bị đội hồng vệ binh càn quét, phản diện bị bắt, còn nam chính nhờ vầng hào quang chói lọi nên thoát nạn.
Sau khi bị bắt, phản diện kiên quyết không khai nam chính ra, chỉ nhờ nam chính giúp đỡ chăm sóc vợ và đứa con chưa chào đời.
Chỉ là nữ phụ vốn bản tính cao ngạo, sau khi dính vết nhơ thành phần gia đình thì suốt ngày ủ rũ u sầu, cộng thêm thiếu thốn dinh dưỡng nên sinh non lúc bảy tháng, một xác hai mạng.
Ba năm sau, phản diện mãn hạn cải tạo trở về, phát hiện vợ con đều đã không còn, còn người nam chính được gửi gắm chăm sóc vợ con mình thì đã vượt qua kỳ thi đại học, trở về thành phố.
Khi phản diện tìm đến nam chính, nam chính không chỉ sống sung túc, đã yên bề gia thất, vợ đẹp, mà còn sắp sửa làm cha.
Hạt giống bất mãn trong lòng phản diện cũng bắt đầu nảy mầm.
Lại nói nam chính cảm thấy có lỗi với phản diện, bèn cưu mang anh ta, cùng nhau chung vốn mở một xưởng sản xuất.
Càng về sau, mâu thuẫn tích tụ càng nhiều, phản diện hắc hóa, tự lập môn hộ, đối đầu một mất một còn với nam chính.
Tuyến truyện này tuy motif cũ rích cẩu huyết, nhưng bù lại tuyến tình cảm của nam nữ chính lại rất cuốn, cô cũng không có thói quen nhảy cóc chương nên Lâm Thư đã đọc một mạch từ đầu đến chương mới nhất.
Nhưng ai mà ngờ được, cô chỉ đọc một cuốn tiểu thuyết thôi, vậy mà cũng xuyên không?
Chán nản suốt hai ngày, cô mới dần chấp nhận sự thật là mình đã xuyên không, sau đó bắt đầu vắt óc suy nghĩ cách sinh tồn ở thời đại này.
Ở cái thời đại y tế còn chưa phát triển này, phá thai là điều không tưởng, thứ nhất là không có tiền, thứ hai là kỹ thuật phá thai thời này còn non kém, tiềm ẩn vô vàn nguy cơ nhiễm trùng.
Thế nhưng, trong cái thời buổi vật chất thiếu thốn này, một người phụ nữ bình thường đâu thể chỉ dựa vào sự chăm chỉ là nuôi tốt được một đứa trẻ.
Vừa phải tự nuôi bản thân, vừa phải đèo bòng thêm một đứa con, cuộc sống chắc chắn sẽ vô vàn gian nan.
Trong tình cảnh này, nhất định phải có người đỡ đần.
Phản diện chính là người đó.
Chưa tính đến những chuyện khác, chỉ nội việc phản diện là cha của đứa trẻ, thì anh ta cũng sẽ tình nguyện nuôi con.
Nhưng điều kiện tiên quyết là phản diện không được bị bắt đi cải tạo như trong nguyên tác.
Tuy cô không biết phản diện bị bắt vào lúc nào, nhưng theo cốt truyện, hình như là lúc lên huyện phụ xây ký túc xá cho xưởng dệt thì bị tóm.
Hai ngày từ lúc xuyên qua, cô chưa hề thấy mặt phản diện.
Lúc ra cửa tình cờ gặp một đứa bé, thuận miệng hỏi một câu mới biết phản diện lúc này đúng là đang trên thành phố phụ xây ký túc xá thật.
Nếu không có gì thay đổi, phản diện chính là bị bắt trong khoảng thời gian này, còn cụ thể là ngày nào thì Lâm Thư mù tịt.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, để đảm bảo an toàn, sáng sớm ngày thứ ba, Lâm Thư đã ngồi máy kéo lên thành phố.
Vì ký ức của nguyên chủ rất ít nên Lâm Thư cũng không mấy quen thuộc với huyện thành này.
Lâm Thư hỏi thăm vài người đi đường mới thuận lợi tìm được xưởng dệt.
Bên ngoài xưởng dệt có một ông cụ bảo vệ.
Lâm Thư đi tới trước mặt ông cụ, hỏi:
"Bác ơi, cháu muốn tìm người ạ.
"Ông cụ đang nằm trên ghế trúc nghe thấy tiếng động, mở mắt ra nhìn người tới, thấy là một phụ nữ mang thai nên cũng không làm khó dễ, hỏi:
"Tìm ai?"
Lâm Thư:
"Dạ, công nhân thời vụ phụ xây ký túc xá, tên Cố Quân, cháu là vợ anh ấy.
"Ông cụ nhướn mày, đáp:
"Hôm nay có lãnh đạo đến thị sát, xưởng mới không thi công, được nghỉ một ngày.
Sao thế, chồng cô chưa về nhà à?"
Lâm Thư thầm kinh ngạc nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì, đáp:
"Chắc là đi lạc nhau rồi, để cháu về nhà xem sao, cảm ơn bác ạ.
"Ông cụ xua tay.
Lâm Thư xoay người rời đi, trong lòng thấp thỏm không yên.
Chắc không xui xẻo đến mức hôm nay chính là thời điểm phản diện bị bắt đấy chứ?
Lâm Thư bất giác căng thẳng.
Cô phải mau chóng tìm thấy Cố Quân mới được, nhưng biết đi đâu tìm bây giờ?
Cô nhớ trong tiểu thuyết có miêu tả vị trí của chợ đen.
Hình như là ở gần chỗ nào đó, dù có xách theo một cái bọc lớn cũng không bị nghi ngờ.
Bọc lớn.
Đầu óc Lâm Thư bỗng bừng sáng.
—— Bưu điện!
Đúng rồi, ở gần bưu điện, xách một bọc đồ lớn, người ta chỉ nghĩ là gia đình thanh niên trí thức gửi đồ lên cho, sẽ không nghi ngờ nhiều.
Lúc Lâm Thư tìm đường đến bưu điện, cô thấy trên đường có rất nhiều người mặc quân phục xanh lục, trên cánh tay ghim một dải lụa đỏ đang đi lại.
Chẳng cần nghĩ ngợi sâu xa, cô cũng biết những người này làm nghề gì.
Bắt quả tang quan hệ nam nữ bất chính, truy quét đầu cơ trục lợi, tóm lại cứ vi phạm pháp luật là sẽ bị bắt.
Nhẹ thì giáo huấn cảnh cáo, nặng thì bắt đi xử bắn.
Lâm Thư rùng mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Phải nhanh chóng tìm thấy người mới được!
Dọc đường đi, Lâm Thư bắt gặp vài tốp người đeo băng đỏ trên tay, bọn họ đều vội vã đi về cùng một hướng, hình như là muốn đi đâu đó tập hợp.
Lâm Thư càng thêm căng thẳng, bước chân cũng thoăn thoắt hơn.
Có lẽ do tinh thần căng như dây đàn, lại thêm đoạn đường xóc nảy từ đội sản xuất lên huyện thành, giờ đây bụng dưới của cô bắt đầu quặn đau khó chịu.
Cô cố nhịn cảm giác khó chịu, tìm khoảng hai mươi phút mới thấy bưu điện, nhưng gần đó có mấy lối rẽ vào ngõ nhỏ, cô không biết nên đi đường nào.
Cô dừng bước, nhắm mắt lại cẩn thận hồi tưởng một hồi lâu mới nhớ ra trong truyện viết là ở đối diện bưu điện.
Lâm Thư nhìn sang đối diện bưu điện, có hai lối vào ngõ.
Dựa trên nguyên lý các con ngõ đều thông nhau, Lâm Thư chọn đại một ngõ rồi đi vào.
Con ngõ chằng chịt ngã rẽ, Lâm Thư như con ruồi mất đầu, cứ đi loanh quanh.
Đi được một lúc lâu, cô thấy có người xách giỏ, người nọ nhìn thấy cô còn lấm lét che giấu chiếc giỏ, Lâm Thư lập tức hiểu ra vấn đề.
Không chút do dự, cô đi về hướng người nọ vừa đi ra.
Khi vòng qua một ngã rẽ, Lâm Thư nhìn thấy ba đứa trẻ đang ngồi xổm chơi đùa trước cửa sau của một hộ gia đình.
Mấy đứa trẻ này tầm bảy, tám tuổi.
Đám trẻ nhận ra có người, đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đánh giá quét từ đầu đến chân cô, pha lẫn vẻ cảnh giác.
Đúng rồi, mấy đứa trẻ này là người canh chừng.
Cô bước tới, nói thẳng:
"Lúc nãy đi đến đây, chị thấy có rất nhiều người đeo băng đỏ đi tuần, chắc là đi dẹp chợ đen, bắt bọn đầu cơ trục lợi đấy, mấy đứa nhắc nhở mọi người cẩn thận chút.
"Nói xong, Lâm Thư vội vã quay ngoắt đi theo đường cũ, làm ra vẻ sợ rước họa vào thân để đám trẻ canh chừng tin tưởng.
Cô cũng chẳng biết tình hình chợ đen thế nào, càng không biết phản diện đang chui rúc ở cái xó xỉnh nào, lỡ lúc tìm thấy người thì đội hồng vệ binh ập đến tóm cổ, có khi cô cũng bị bắt chung vì tội đồng lõa.
Tình hình chưa rõ ràng, tốt nhất cứ báo tin cho chắc ăn.
Lâm Thư cũng không rời đi, cô nán lại chỗ ngã rẽ vừa chạm mặt người nọ, sốt ruột chờ đợi.
Khoảng năm, sáu phút sau, Lâm Thư liền thấy có người hối hả bước ra.
Những người này đều đi tay không, đoán chừng đồ đạc đều đã giấu kỹ.
Những người bước ra đều nhìn cô với ánh mắt dò xét, nhưng vì e ngại đội hồng vệ binh nên cũng không nán lại lâu, vội vàng rời đi.
Cuối cùng, sau bao lâu ngóng trông, Lâm Thư cũng nhìn thấy người quen.
Người xuất hiện nhiều nhất trong ký ức của nguyên chủ.
Một người đàn ông đeo kính, mặc áo sơ mi trắng, dáng người cao gầy, trắng trẻo thư sinh.
Cô có thể cảm nhận được, người đàn ông đó rất quan trọng đối với nguyên chủ.
Người nọ nhìn thấy cô cũng sững sờ trong giây lát, sau đó sải bước nhanh về phía cô.
Đúng rồi, người này chắc chắn là Cố Quân.
Chỉ là hơi khác so với hình ảnh tên đàn ông cục cằn, thô kệch mà cô tưởng tượng.
Nhưng bây giờ không phải lúc để đào sâu chuyện này.
Đợi người nọ đi gần đến nơi, Lâm Thư chẳng nói chẳng rằng, nắm lấy cổ tay anh ta, gấp gáp nói:
"Em vừa thấy người của đội hồng vệ binh, đi mau.
"Lâm Thư kéo người quay lưng định đi, nhưng giật mãi không nhúc nhích, người đàn ông bị cô nắm tay còn dùng sức vùng ra.
Cô khó hiểu quay đầu lại, liền thấy
"Cố Quân"
mặt mũi sượng sùng nhìn sang người bên cạnh.
Lâm Thư nương theo tầm nhìn của anh ta nhìn sang người đàn ông bên cạnh, trong chớp mắt, cô bị khí thế nam tính bức người của đối phương làm cho chấn động.
Người đàn ông đó có làn da màu lúa mạch, cao tầm một mét tám, vai rộng chân dài, kiểu tóc húi cua làm tôn lên hàng lông mày rậm và ngũ quan sắc nét, sâu hút.
Dưới lớp áo xám xịt, chẳng cần nhìn kỹ cũng có thể cảm nhận được thân hình cường tráng, vạm vỡ.
Người đàn ông có diện mạo xuất chúng, khí thế cũng rất đáng gờm.
Sắc mặt anh ta lúc này lạnh như băng, đôi mắt đen láy đang nhìn cô chằm chằm đầy vẻ u ám.
Không hiểu sao, Lâm Thư lại thấy sống lưng lạnh toát.
Người đàn ông vừa bị cô kéo tay vội vàng giải thích:
"Đồng chí Cố Quân, cậu nghe tôi giải thích, tôi cũng không biết sao vợ cậu tự nhiên lại kéo tay tôi, cậu phải tin tôi!
"Đồng chí Cố Quân?
Cố Quân?
Lâm Thư ngây người nhìn người đàn ông mặt đen sì trước mặt.
Vậy là, cô nhận nhầm người rồi?
Ngay trước mặt chồng của nguyên chủ, cô lại đi kéo tay người đàn ông khác?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập