Chương 100: Chuyện gia đình Lưu Phương (Phần 2)

Lâm Thư nán lại bên Lưu Phương một lúc lâu.

Đợi Lưu Phương khóc lóc chừng dăm sáu phút, tâm trạng dần ổn định lại, Lâm Thư mới đưa chiếc khăn tay của mình cho cô ta:

"Cậu lau mặt đi.

"Lưu Phương nhận lấy chiếc khăn, khẽ nói tiếng

"Cảm ơn"

Lau khô những giọt nước mắt, cô ta mới lí nhí:

"Chuyện lúc trước, tôi xin lỗi cậu.

"Khi đó, tâm lý của cô ta hoàn toàn mất cân bằng.

Căm ghét nơi mình bị phân công làm thanh niên trí thức, và cũng chán ghét luôn cả người đàn ông mình đã lấy làm chồng.

"Chuyện cũ tôi đã quên lâu rồi.

"Với Lâm Thư, đó chỉ là những xích mích nhỏ nhặt, cô chẳng buồn bận tâm.

"Còn chuyện tối qua, tôi coi như chưa từng thấy gì."

"Nhưng giấy không gói được lửa, ở đâu cũng có tai vách mạch rừng.

Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, thì chắc chắn người tiết lộ không phải là tôi.

"Lưu Phương đưa tay vò đầu, chìm trong sự giằng xé và hoang mang tột độ.

"Tôi phải làm sao đây?

"Lâm Thư đáp:

"Hoàn cảnh của hai ta hoàn toàn trái ngược, tôi không thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào.

Với tư cách là bạn cùng lớp, tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu:

Hãy suy nghĩ thật thấu đáo trước mọi quyết định, đừng để bản thân phải ân hận vì đánh mất đi tương lai và danh dự của mình.

"Lưu Phương ngước lên nhìn cô, ánh mắt vẫn chất chứa sự hoang mang tột độ.

Cuối cùng, cô cất tiếng hỏi:

"Cậu và chồng cậu, hai người đến với nhau như thế nào?"

Nếu là lúc bình thường, Lâm Thư sẽ dùng những lời lẽ hoa mỹ để tô vẽ cho câu chuyện tình yêu của mình.

Nhưng giờ đây, cô chẳng muốn tô vẽ thêm nữa.

"Bố mẹ tôi thiên vị, luôn tìm mọi cách bòn rút tiền bạc, lương thực của tôi.

Bị dồn vào đường cùng, tôi đành nhắm mắt gả bừa cho một người.

"Chẳng qua là do số phận đưa đẩy, cô đã chọn nhầm người mà thôi.

Lưu Phương sững người, dường như không thể ngờ một người luôn toát lên vẻ hạnh phúc viên mãn như Lâm Thư lại mang trong mình những nỗi niềm xót xa đến vậy.

Lâm Thư đặt tay lên ngực trái:

"Khi đứng trước những ngã rẽ cuộc đời, cậu hãy đặt tay lên trái tim mình và tự hỏi:

Liệu mai này mình có hối hận vì quyết định ngày hôm nay không?"

Chưa từng nếm trải nỗi đau của người khác, đừng vội khuyên họ phải sống bao dung.

Cô tất nhiên sẽ không đưa ra quá nhiều lời khuyên can.

Hơn nữa, nếu lời khuyên của cô hôm nay làm thay đổi quyết định của Lưu Phương, thì ngày sau, nhỡ Lưu Phương có hối hận, cô ta sẽ trút mọi oán hận lên đầu người đã khuyên mình.

"Cậu cứ suy nghĩ cho kỹ đi, tôi về trước đây.

"Lâm Thư quay bước rời đi.

Đi được một đoạn khá xa, cô mới ngoái đầu nhìn lại.

Thấy Lưu Phương vẫn ngồi thụp xuống chỗ cũ, cô cũng không về thẳng mà nấp vào một góc khuất để quan sát.

Dù tâm trạng Lưu Phương đã bình tĩnh hơn, nhưng cảm xúc vẫn còn rất bất ổn, cô thực sự lo sợ Lưu Phương sẽ nghĩ quẩn.

Lâm Thư âm thầm theo dõi vài phút, cho đến khi thấy Lưu Phương đứng lên và đi về phía ký túc xá, cô mới yên tâm rời đi.

Buổi tối, khoảng 7 giờ, Cố Quân về đến con hẻm.

Ba bố con kia vẫn đang ngồi bần thần ở ngôi miếu hoang.

Về đến nhà, Cố Quân xách phích nước nóng đi ra.

Anh rót cho người đàn ông một cốc nước nóng rồi hỏi:

"Anh đã gặp vợ rồi, giờ tính sao?"

Người đàn ông cúi gằm mặt, nhìn hai đứa trẻ đang ngồi trên lớp báo cũ, giọng nghẹn ngào:

"Vợ tôi không muốn sống chung với tôi nữa.

Rõ ràng trước lúc thi đại học, cô ấy đã hứa.

hứa sẽ trở về mà.

"Cố Quân hỏi tiếp:

"Vậy dự định tiếp theo của anh là gì?

Chẳng lẽ cứ ngồi lỳ ở đây mãi?"

Người đàn ông im lặng hồi lâu rồi mới đáp:

"Ngày mốt tôi sẽ đưa bọn trẻ về.

"Nói đến đây, anh ta lầm bầm như tự nói với chính mình:

"Người trong làng bảo cô ấy đi học đại học rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Tôi không tin, nên mới dắt díu hai đứa nhỏ cất công lên đây, chỉ mong được nghe chính miệng cô ấy xác nhận xem có đúng là cô ấy không cần bố con tôi nữa hay không.

"Đứa lớn trong hai đứa trẻ có vẻ hiểu chuyện, nghe bố nói vậy thì cúi gằm mặt, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ.

"Vợ tôi là người có học thức, giờ lại là sinh viên đại học.

Còn tôi vừa ít học, lại chẳng có tài cán gì, cô ấy chán ghét tôi cũng là lẽ đương nhiên.

"Cố Quân im lặng một lúc rồi nói:

"Vợ tôi cũng đang học ở trường đại học này, còn tôi thì ngay cả trường tiểu học cũng chưa từng bước chân vào, trước đây còn mù chữ cơ.

"Người đàn ông nghe vậy, ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn Cố Quân.

Cố Quân ngồi xuống bên cạnh anh ta, ngước nhìn vầng trăng sáng trên cao, chậm rãi kể:

"Tôi cũng xuất thân từ nông dân, ít học, cuộc sống trước đây cũng xuề xòa, chẳng biết chăm chút bản thân.

Nhưng vợ tôi là người có học, lại rất ưa sạch sẽ.

Vì vậy, tôi cố gắng học hỏi, tập sống gọn gàng, sạch sẽ theo vợ, để bản thân trở nên xứng đáng với cô ấy hơn."

"Tôi không muốn sau này, khi chung sống lâu dài, chủ đề nói chuyện giữa hai vợ chồng chỉ loanh quanh việc bao giờ thu hoạch lúa, hôm nay ăn món gì.

"Người đàn ông ngẩn người một lúc lâu, rồi nói:

"Trước đây cậu cũng là xã viên của đội sản xuất à?

Nhưng nhìn cậu bây giờ, phong thái chẳng khác gì người thành phố thực thụ.

"Cố Quân mỉm cười:

"Nhờ có vợ tôi mà tôi mới có động lực hoàn thiện bản thân."

"Khi chính anh còn cảm thấy mình thấp kém hơn vợ, nhưng lại giậm chân tại chỗ, không chịu nỗ lực phấn đấu, thì cuộc hôn nhân này khó mà bền vững được.

Bất luận tương lai của hai người ra sao, anh cũng phải cố gắng vươn lên, coi như đó là.

"Anh hướng ánh mắt về phía hai đứa trẻ:

".

coi như đó là vì tương lai của con cái anh.

"Khi Cố Quân quay sang nhìn người đàn ông, anh ta vẫn đang sững sờ, trong mắt chất chứa sự hoang mang.

Một lúc lâu sau, anh ta mới ấp úng lên tiếng:

"Chưa từng có ai khuyên bảo tôi những điều này.

"Hình ảnh người đàn ông lúc này, phảng phất chút bóng dáng của Cố Quân thuở nào.

Chỉ là sau này, nhờ nghe được những lời thức tỉnh từ Tề Kiệt, bản thân anh mới tự mình giác ngộ.

Anh khẽ vỗ vai người đàn ông:

"Anh cứ suy nghĩ kỹ đi."

"Và nhớ rằng, anh và cô ấy từng là những người thân thiết nhất, đừng để đến cuối cùng lại hóa thành kẻ thù.

"Cố Quân xách phích nước đứng dậy, quay bước về nhà.

Sau khi Cố Quân rời đi một lúc, Lưu Phương cũng tìm đến.

Cô đứng khựng lại ở khúc quanh con hẻm hồi lâu, rồi mới chậm rãi tiến về phía chồng con đang trú tạm.

Người đàn ông nhìn thấy bóng người đứng ngoài cửa, dù không nhìn rõ mặt nhưng anh vẫn nhận ra ngay đó là người vợ đầu ấp tay gối của mình.

Anh lí nhí gọi:

"Vợ ơi.

"Hai đứa trẻ không vội vã chạy ùa ra như hôm trước, mà chỉ rụt rè đứng dậy, nép sát vào người bố.

Nhìn hai bóng dáng nhỏ bé ấy, mắt Lưu Phương hoe đỏ.

Cô hít một hơi thật sâu, hỏi:

"Anh có mang theo giấy giới thiệu không?"

Người đàn ông ngớ người một lúc rồi gật đầu:

"Có.

"Cô nói:

"Thu dọn đồ đạc đi, theo tôi.

"Mặc dù không biết vợ định đưa đi đâu, nhưng người đàn ông vẫn ngoan ngoãn thu xếp đồ đạc.

Lưu Phương dẫn ba bố con đến một nhà khách gần nhất, cách đó chừng mười phút đi bộ.

Đến nơi, cô đưa thẻ sinh viên và giấy giới thiệu của mình cho lễ tân:

"Cho tôi một phòng giá bình dân nhất, tôi không ở lại, 8 rưỡi tối tôi sẽ trả phòng.

"Cô lễ tân đưa chìa khóa phòng, nói:

"Giá phòng 5 hào.

"Lưu Phương đang định rút tiền trả thì người đàn ông đã nhanh tay đặt những tờ tiền nhàu nhĩ lên quầy:

"Để tôi trả.

"Tờ mệnh giá lớn nhất là hai hào, tiếp theo là một hào, còn lại toàn là tiền xu lẻ tẻ.

Nhìn những tờ tiền lẻ ấy, lòng Lưu Phương nặng trĩu.

Ngày cô rời quê lên thành phố học đại học, trong nhà chỉ còn vỏn vẹn vài chục đồng, vậy mà anh đã vét gần như tất cả đưa cho cô làm lộ phí.

Nhận phòng xong, Lưu Phương quay sang nhìn hai đứa con, lòng chợt thắt lại.

Mấy ngày nay phải màn trời chiếu đất, chúng bị muỗi đốt chi chít.

Vì những lần trước chỉ dám đứng nhìn từ xa, đêm qua ghé qua cũng không nhìn rõ, giờ nhìn kỹ lại, trên da thịt lộ ra của chúng đầy những vết muỗi đốt sưng tấy.

So với lúc cô mới rời quê, chúng lại càng gầy gò, hốc hác hơn.

Cô quay sang lườm chồng, giọng trách móc:

"Triệu Quân, anh chăm sóc con cái kiểu gì vậy?

"Lời trách móc vừa buông ra, mắt cô cũng đỏ hoe.

Bản thân cô cũng đâu có tư cách gì để oán trách anh.

Triệu Quân luống cuống giải thích:

"Anh.

anh muốn tiết kiệm chút tiền nên mới không thuê nhà khách.

"Lưu Phương quay mặt đi, sống mũi cay xè.

Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, cô quay sang nhìn đứa con út, cô con gái giờ đây trông chẳng khác nào một cậu con trai với mái tóc cắt ngắnn cũn cỡn.

Cô vươn tay về phía con, giọng run rẩy:

"Tiểu Hương, để mẹ đưa con đi tắm.

"Ánh mắt cô bé nhìn mẹ thoáng nét sợ sệt, ngập ngừng một lúc rồi mới rụt rè đặt bàn tay nhỏ bé vào tay mẹ.

Lưu Phương không nhìn Triệu Quân, hỏi:

"Quần áo của con đâu?"

Triệu Quân lật đật lấy quần áo của con từ trong cái bọc vải rách ra, phân trần:

"Anh đã giặt sạch sẽ rồi.

"Cầm lấy quần áo của con gái, Lưu Phương thả vào chiếc chậu tráng men của nhà khách rồi dắt tay con bước ra ngoài.

Cậu con trai nhìn theo bóng lưng mẹ dắt em gái đi, trong mắt ánh lên vẻ ghen tị.

Ra đến cửa, Lưu Phương chợt dừng bước, quay lại dặn con trai:

"Lát nữa mẹ tắm cho em xong, bố sẽ đưa con đi tắm nhé.

"Nói xong, cô quay sang Triệu Quân:

"Tắm rửa cho con xong, tôi có chuyện muốn nói với anh.

"Lưu Phương dắt con gái vào phòng tắm.

Khi cởi bỏ quần áo của con, nhìn thân hình gầy nhom, bé tẹo, nước mắt cô không kìm được mà trào ra, làm mờ đi tầm nhìn.

Quả thật là cốt nhục do chính mình dứt ruột đẻ ra, lúc chưa gặp mặt thì còn có thể tự nhủ phải sắt đá, nhưng khi tận mắt nhìn thấy con, trái tim người mẹ làm sao có thể cứng rắn cho được.

Cô bé rụt rè kéo nhẹ áo mẹ, lí nhí hỏi:

"Mẹ ơi, có phải mẹ không cần chúng con nữa không?"

Lưu Phương không kìm được nữa, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Thấy mẹ khóc, cô bé cũng mếu máo khóc theo:

"Mẹ đừng khóc nữa mà.

"Lưu Phương quệt vội nước mắt, nhẹ nhàng dỗ dành:

"Tiểu Hương, con và anh cố gắng đợi mẹ thêm một thời gian nữa nhé.

Khi nào mẹ học thành tài, mẹ sẽ đón hai anh em ra khỏi cái nơi đó, để các con được sống sung sướng.

"Cô bé ngước nhìn mẹ, đôi mắt ngấn lệ:

"Mẹ không bỏ rơi chúng con thật ạ?"

Lưu Phương gật đầu xác nhận.

Có lẽ cô đã từng nhen nhóm ý định đó, nhưng giờ đây cô mới nhận ra mình không thể nào dứt bỏ núm ruột của mình.

Nếu để các con tiếp tục sống ở nơi hẻo lánh ấy, tương lai của chúng sẽ ra sao?

Con trai chắc sẽ đi vào vết xe đổ của bố nó, trở thành kẻ nhu nhược, cam chịu để gia đình bòn rút.

Còn con gái rồi cũng sẽ giống như bao cô gái khác trong làng, bị gả đi từ lúc còn rất trẻ theo sự sắp đặt của gia đình.

Cô tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho con gái.

Trở lại phòng, cô dặn Triệu Quân đưa con trai đi tắm.

Mười phút sau, hai bố con sạch sẽ trở về phòng.

Triệu Quân đứng bẽn lẽn nhìn vợ.

Lưu Phương hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh:

"Tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi đó nữa.

"Cái nơi đó chính là cơn ác mộng kinh hoàng của cô.

Sắc mặt Triệu Quân bỗng chốc tối sầm lại.

Hai đứa trẻ cũng ngoan ngoãn im lặng, nghe mẹ nói vậy, đôi mắt chúng cũng đượm buồn.

Lưu Phương tiếp tục:

"Nơi đó làm tôi ghê tởm, gia đình anh cũng khiến tôi ngạt thở, tôi chỉ muốn trốn thoát khỏi đó.

Nếu quay lại, tôi sẽ lại bị ám ảnh bởi những chuỗi ngày cơ cực, nơm nớp lo sợ.

Hơn thế nữa, tôi sẽ bị gia đình anh lợi dụng, bòn rút đến tận xương tủy suốt quãng đời còn lại, anh có hiểu không?"

Những lời oán trách của vợ khiến Triệu Quân nhớ lại cuộc trò chuyện với người đàn ông tốt bụng lúc tối.

Anh nhìn vợ, mấp máy môi định nói điều gì đó.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, Lưu Phương đã nói tiếp:

"Chúng ta không thể tiếp tục sống chung được nữa, dù sao chúng ta cũng chưa đăng ký kết hôn nên không cần phải làm thủ tục ly hôn.

Sau này khi tôi tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định, tôi muốn đón hai đứa con lên thành phố, cho chúng đi học, để chúng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

"Đôi mắt hai đứa trẻ bỗng chốc sáng rực lên hy vọng.

Triệu Quân nghe những lời vợ nói, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.

Vợ chỉ cần con, chứ không cần anh nữa.

Anh liếm đôi môi khô khốc, nghẹn ngào cất lời:

"Vợ ơi.

chúng mình đừng ly hôn được không?"

Ánh mắt Lưu Phương vẫn kiên định, không hề có chút dao động.

Triệu Quân cuống quýt cầu xin:

"Sau này em không về quê cũng không sao, để anh lên thăm em được không?"

"Em không thích gia đình anh, anh hứa sẽ không tiết lộ chỗ ở của em cho họ biết.

Những gì em không vừa lòng, anh nguyện sẽ thay đổi, được không em?"

Lưu Phương né tránh ánh mắt của anh, giữ thái độ im lặng.

Thấy vợ vẫn kiên quyết cự tuyệt, Triệu Quân càng thêm hoảng hốt, nài nỉ:

"Vợ ơi, xin em hãy cho anh một cơ hội nữa, anh hứa sẽ thay đổi thật mà.

"Lưu Phương quay sang nhìn anh, chất vấn:

"Anh thay đổi bằng cách nào?

Anh có thể dứt bỏ gia đình anh không?

Có thể phớt lờ họ không?"

"Và nữa, anh có thể rời khỏi đội sản xuất được không?

Không thể đúng không?

Vậy chẳng lẽ mấy chục năm tiếp theo, năm nào anh cũng lặn lội lên đây thăm tôi thế này sao?"

Triệu Quân gật đầu lia lịa:

"Được chứ, về nhà anh sẽ xin ra ở riêng.

Từ nay tiền bạc anh làm ra anh sẽ tự giữ, để mỗi năm đều có thể lên thăm em.

"Lưu Phương nhìn anh đăm đăm.

Thâm tâm cô không muốn dồn ép anh đến bước đường cùng, khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ và ầm ĩ.

"Anh sống sao cũng được, tôi chỉ có một điều kiện duy nhất:

hãy đối xử thật tốt với hai đứa trẻ."

"Chỉ cần các con được chăm sóc chu đáo, tôi đồng ý cho anh lên thăm mỗi năm một lần, nhưng ngoài chuyện đó ra, tôi sẽ không chấp nhận thêm bất cứ yêu cầu nào khác.

"Triệu Quân rối rít gật đầu:

"Anh hứa sẽ chăm sóc các con thật tốt.

"Chỉ cần cô ấy còn chịu gặp mặt, thì anh vẫn còn hy vọng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập