Chương 114: Đếm tiền mỏi tay

Hai vợ chồng về đến nhà lúc bảy rưỡi tối.

Nghe thấy tiếng động, bé Bồng Bồng từ trong phòng chạy ùa ra:

"Bố ơi!

Mẹ ơi!

"Lâm Thư uể oải xoa đầu con gái, âu yếm hỏi:

"Bồng Bồng tắm chưa con?"

Cô nhóc gật đầu cái rụp:

"Con tắm sạch sẽ rồi ạ.

"Bà cụ bước ra khỏi phòng, đon đả nói:

"Biết tầm này hai đứa về nên bà đã nấu sẵn nước nóng rồi đấy.

"Nhìn nét mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt cháu gái, bà lo lắng hỏi:

"Sao hôm nay trông cháu tiều tụy thế?

Công việc mệt nhọc lắm à?"

Lâm Thư uể oải đáp:

"Dạ, công việc nhiều quá, làm không kịp thở luôn bà ạ.

"Bà cụ nhìn cháu gái xót xa:

"Mới đi làm được bao lâu đâu mà trông cháu gầy rộc đi hẳn.

"Lâm Thư véo véo má, nắn nắn eo mình, nghi ngờ:

"Hình như đâu có gầy đi bà.

"Tuy làm việc vất vả nhưng bù lại được ăn uống đầy đủ, lại toàn món ngon, làm sao mà sụt cân nhanh thế được?

Bà cụ khăng khăng:

"Gầy đi rồi!

Gầy rõ ràng luôn!

Quân, cháu nhìn xem có phải vợ cháu sụt cân không?"

Cố Quân vừa xách thùng nước nóng từ bếp ra, nghe bà hỏi liền chăm chú quan sát vợ.

Anh gật gù xác nhận:

"Đúng là có gầy đi chút xíu.

"Lâm Thư:

Đúng là hùa nhau tung hứng.

Cố Quân xách thùng nước nóng vào phòng tắm, pha thêm nước lạnh cho vừa độ ấm rồi giục vợ:

"Làm việc cả ngày mệt mỏi rồi, em tắm rửa nhanh rồi nghỉ ngơi đi.

"Lâm Thư vào phòng lấy quần áo rồi đi tắm.

Tắm xong, cô nhường lại phòng tắm cho chồng.

Cố Quân thao tác nhanh gọn, chỉ loáng cái đã tắm xong.

Lâm Thư đang dỗ Bồng Bồng ngủ ở phòng bên cạnh.

Thấy cháu gái liên tục xoa bóp cánh tay nhức mỏi, bà cụ nhẹ nhàng bảo chắt:

"Mẹ cháu mệt rồi, hôm nay không kể chuyện nữa đâu, con để mẹ về phòng nghỉ đi.

"Bồng Bồng chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn mẹ, rồi ngoan ngoãn ôm lấy cổ mẹ, hôn chụt một cái lên má:

"Mẹ mệt thì mẹ đi ngủ đi ạ, con tự ngủ được mà.

"Dù mới bốn tuổi rưỡi nhưng Bồng Bồng đã rất hiểu chuyện và biết nghe lời, thi thoảng mới dỗi hờn vu vơ.

Lâm Thư âu yếm hôn lại lên má con:

"Thế mẹ về phòng ngủ đây, con cũng ngủ sớm nhé.

"Lúc Lâm Thư trở về phòng, Cố Quân đang cởi trần ngồi hóng mát trước quạt điện.

Dù cơ thể mệt nhọc rã rời, Lâm Thư vẫn không kiềm được sự tò mò, đưa tay vuốt ve khuôn ngực săn chắc và những múi cơ bụng rắn rỏi của anh.

Cố Quân bị vợ trêu chọc không chịu nổi, liền kéo tay cô xuống, ôm chặt lấy vợ và hôn cô ngấu nghiến.

Nụ hôn cuồng nhiệt khiến môi Lâm Thư sưng mọng lên.

Ôm vợ vào lòng một lúc, anh cất giọng trầm khàn:

"Ngủ sớm đi em.

"Lâm Thư chỉ muốn trêu ghẹo anh chút thôi, chứ sức lực đâu mà

"làm ăn"

gì lúc này.

Thoát khỏi vòng tay anh, cô sửa sang lại quần áo, trải hai tờ báo cũ lên giường, hồ hởi nói:

"Chưa đếm tiền bán hàng hôm nay, có buồn ngủ mấy em cũng phải đếm xong mới ngủ!

"Nhìn dáng vẻ tham tiền đáng yêu của vợ, Cố Quân không khỏi bật cười.

Anh luôn thấy mọi hành động của cô đều thật đáng yêu.

Lâm Thư lấy túi vải đựng tiền ra, trút toàn bộ lên giường.

Bận bịu cả ngày, họ chẳng có thời gian phân loại tiền, cứ thế vo tròn nhét hết vào túi.

Một đống tiền lẻ tung tóe trên mặt báo trông thật hấp dẫn.

Cố Quân chủ động phân công:

"Em đếm tiền hào, anh đếm tiền xu nhé.

"Lâm Thư đồng ý ngay:

"Dạ vâng.

"Hai vợ chồng phân loại tiền cẩn thận rồi mới bắt đầu đếm.

Một lúc lâu sau, Lâm Thư ghi chép lại các con số rồi nhẩm tính:

"Tổng thu hôm nay là 22 đồng 3 hào.

"Cố Quân ngỡ ngàng:

"Nhiều thế cơ à?"

Lâm Thư ghi lại con số vào sổ, ngước lên nhìn anh:

"Chưa trừ chi phí đâu anh."

"Tính tiền công và tiền thuê mặt bằng là 1 đồng, tiền thức ăn và gạo là 8 đồng.

Suy ra lợi nhuận thực tế hôm nay chỉ được khoảng 13 đồng thôi.

"Nghe vợ phân tích, Cố Quân bật cười:

"Em nói 'chỉ được 13 đồng thôi' nghe nhẹ nhàng thế.

Một tháng làm việc cật lực trong xưởng anh mới kiếm được 60 đồng.

13 đồng này gần bằng cả tuần lương của anh rồi đấy.

Nếu tháng nào cũng bán đều đều 20 ngày, mỗi ngày lãi 10 đồng, là đã kiếm được 200 đồng rồi.

"Cuối cùng, Cố Quân cảm thán:

"Một tháng kiếm được 200 đồng, hèn chi năm nay nhiều người đổ xô đi làm ăn buôn bán đến vậy.

"Lâm Thư cất gọn tiền vào ngăn kéo có khóa, tự tin nói:

"Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

Dựa trên phản hồi của khách hàng hôm nay, ngày mai mình phải nấu nhiều hơn nữa.

"Ngày đầu khai trương, chưa rõ tình hình nên họ không dám chuẩn bị quá nhiều.

Nhưng với lượng khách hàng đông đảo hôm nay, chắc chắn ngày mai khách sẽ còn đông hơn nữa.

Lâm Thư cân nhắc:

"Với lượng khách thế này, ba người sợ xoay xở không kịp, phải mướn thêm một người phụ việc theo giờ nữa.

Nhưng không nên mướn người ở quanh đây, tránh rắc rối về sau.

"Mướn nhân viên lâu dài thì dễ quản lý hơn, chứ mướn theo giờ, không khéo lại xảy ra xích mích, phiền phức lắm.

Sau một lúc suy tính, Lâm Thư nảy ra ý kiến:

"Hay mai em về trường hỏi Lưu Phương xem cô ấy có muốn làm thêm ở quán mình không nhé?"

"Lưu Phương ở lại trường dịp hè để trông coi ký túc xá và dọn dẹp vệ sinh.

Mai em về sớm hỏi cô ấy một tiếng.

"Cố Quân băn khoăn:

"Mối quan hệ giữa em và cô ấy thế nào?"

"Anh không ngại gì cả, chỉ sợ cô ấy lại kiếm chuyện gây khó dễ cho em thôi.

"Lâm Thư nhún vai:

"Cũng bình thường thôi anh.

Làm bạn học hai năm rưỡi rồi, nói chuyện được dăm ba câu, chủ yếu là gật đầu chào hỏi xã giao thôi."

"Từ dạo đó cũng không xảy ra va chạm gì thêm.

Đằng nào mình cũng đang cần người, cứ hỏi thử xem sao.

Nếu cô ấy đồng ý thì phụ việc cho đến lúc khai giảng luôn.

"Cố Quân đứng dậy, bảo:

"Cứ quyết định vậy đi.

"Thấy anh định đi ra ngoài, cô hỏi:

"Anh đi đâu đấy?"

Cố Quân giơ tay lên:

"Vừa đếm tiền xong, anh đi lấy nước rửa tay cho em.

"Tiền qua tay biết bao nhiêu người, chắc chắn rất bẩn.

Lâm Thư nhướng mày trêu chọc:

"Giỏi nha, ý thức vệ sinh của đồng chí Cố ngày càng được nâng cao đấy.

"Cố Quân mỉm cười, quay lưng đi ra ngoài.

Lâm Thư xỏ đôi guốc mộc, chạy theo anh:

"Không cần phiền phức thế đâu, để em tự ra ngoài rửa.

"Rửa tay xong, Lâm Thư nhảy tót lên lưng Cố Quân, anh vội vàng đưa tay đỡ lấy cô:

"Cẩn thận ngã em.

"Lâm Thư tì cằm lên vai anh, thủ thỉ:

"Mình kết hôn mấy năm rồi, anh có thấy chán em không?"

Cố Quân cõng vợ vào nhà, khóe môi hiện lên nụ cười dịu dàng, trầm ấm đáp:

"Ở bên em mỗi ngày đều cảm thấy không bao giờ là đủ.

"Vừa bước vào phòng, Lâm Thư cọ cọ chân làm rơi đôi guốc xuống sàn, để anh thả cô ngồi xuống giường.

Lâm Thư vẫn quặp chân ngang eo Cố Quân, vòng tay ôm cổ anh, cằm tựa trên vai, thầm thì:

"Em cũng không thấy chán, em ngày càng yêu anh nhiều hơn.

"Cố Quân vừa đẹp trai, lại chung thủy, vóc dáng chuẩn chỉnh.

Trải qua nhiều thăng trầm, khí chất anh ngày càng thêm chín chắn, toát lên vẻ quyến rũ vững chãi của người đàn ông trưởng thành.

Nghe vợ thẳng thắn bày tỏ tình cảm, khóe môi Cố Quân cong lên không giấu được niềm hạnh phúc.

Khoảng trống trong trái tim anh trước đây nay đã được tình yêu của cô lấp đầy.

Hôm sau, Lâm Thư phải dậy từ hơn 7 giờ sáng.

Vốn dĩ cô có thể ngủ nướng đến 10 giờ, nhưng vì đã nói dối bà nội là đi làm thêm ở xưởng, nên cô đành phải hy sinh giấc ngủ nướng quý giá.

Nhìn vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt vợ, Cố Quân thầm tính toán:

Còn một tháng nữa mới khai giảng, cô ấy còn phải theo anh phụ quán thêm một tháng nữa.

Phải mau chóng kê thêm một chiếc giường ở quán để cô ấy có chỗ nghỉ trưa.

Cố Quân buộc chiếc quạt điện lên khung xe đạp.

Bà nội thấy vậy liền hỏi:

"Cháu mang quạt điện theo làm gì thế?"

Lâm Thư vừa chải đầu vừa từ trong phòng bước ra, đỡ lời:

"Trời nóng nực thế này, anh Quân nấu nướng trong bếp cực lắm bà ạ.

Cháu mang quạt đi để anh ấy có cái quạt mát lúc nghỉ tay.

"Bà cụ nhíu mày lo lắng:

"Dùng điện của xưởng, sếp người ta không nói gì à?"

Lâm Thư và Cố Quân đưa mắt nhìn nhau.

Cố Quân đáp:

"Không sao đâu bà.

"Nghe cháu rể nói vậy, bà cụ cũng không gặng hỏi thêm.

Ra khỏi ngõ, Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm:

"Cứ giấu bà nội thế này em thấy áy náy quá, thôi thì tìm lúc nào thích hợp nói thật với bà đi anh.

"Cố Quân hỏi:

"Em không sợ bà nội giận à?"

Lâm Thư:

"Sợ thì sợ, nhưng giấu mãi cũng không phải cách.

"Cố Quân trầm ngâm một lát rồi nói:

"Để anh nói chuyện này cho.

"Lâm Thư gợi ý:

"Đợi vài bữa nữa quán bớt bận rộn, mình đưa bà nội và Bồng Bồng đến quán xem thử.

Trăm nghe không bằng một thấy, cho bà tận mắt chứng kiến công việc làm ăn của mình, chắc bà sẽ yên tâm hơn.

"Cố Quân gật đầu đồng ý.

Đạp xe ra khỏi con hẻm, Lâm Thư bảo:

"Vẫn còn sớm, em ghé qua trường trước để hỏi Lưu Phương chuyện làm thêm.

"Vào kỳ nghỉ hè, một số sinh viên vẫn ở lại trường.

Tuy nhiên, nếu không có giấy xác nhận ở lại trường, sinh viên vẫn phải làm thủ tục đăng ký tại cổng bảo vệ.

Sau khi ghi danh, Cố Quân đèo Lâm Thư vào trường.

Vào kỳ nghỉ hè, thư viện và phòng học đóng cửa nên Lâm Thư dễ dàng đoán được Lưu Phương đang ở đâu.

Ký túc xá không có ai quản lý, Lâm Thư bước vào thẳng.

Cô đẩy cửa bước vào, khiến Lưu Phương đang cắm cúi đọc sách giật thót mình.

"Cậu đến đây làm gì?"

Lâm Thư lướt nhìn cuốn sách trên tay cô ta, rồi nhìn ổ bánh mì ngô trên bàn, lên tiếng:

"Có một công việc làm thêm bao ăn bữa tối, cậu có hứng thú không?"

Lưu Phương không ngờ Lâm Thư lại đến giới thiệu việc làm cho mình, thoáng sững sờ.

Hai năm qua, cô ta sống tằn tiện bằng khoản trợ cấp ít ỏi của nhà trường.

Chồng cũ ở quê, năm nào cuối năm cũng gửi tiền lên cho cô ta.

Ở quê làm lụng cực nhọc cả năm cũng chỉ kiếm được vài chục đồng, ngày trước số tiền ấy đều vào tay mẹ chồng cô ta hết.

Nhưng có lẽ sau lần lên thành phố tìm cô ta và nghe những lời nói phũ phàng đó, anh ta đã thay đổi.

Cứ đến đợt chia tiền của đội sản xuất, anh ta lại gửi cho cô ta 50 đồng.

Số tiền đó cô ta luôn cất giữ cẩn thận, định bụng dành dụm cho hai đứa con.

Cũng chính vì thế mà cuộc sống sinh viên của cô ta luôn trong cảnh túng thiếu.

"Cậu nói thật chứ?

Không trêu đùa tôi đấy chứ?"

Lưu Phương dè dặt hỏi.

Lâm Thư phì cười:

"Trông tôi giống người rảnh rỗi đi trêu đùa người khác thế à?"

"Chồng tôi mới mở một tiệm cơm nhỏ, đang cần người phụ giúp.

Làm việc từ 2 giờ chiều đến 7 giờ tối, tiền công 2 hào một giờ.

Cậu có làm không?"

Lưu Phương đáp không do dự:

"Chỉ cần cậu không trêu tôi, tôi làm.

"Đúng như dự đoán, Lâm Thư không hề ngạc nhiên, cô nói:

"Vậy tôi sẽ ghi địa chỉ cho cậu, chiều cậu đến nhé.

"Lâm Thư viết rõ địa chỉ, tuyến xe buýt cần đi và cách tìm đường từ trạm xe buýt đến quán.

Giao việc cho Lưu Phương xong, Lâm Thư cùng Cố Quân đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Đầu tiên, họ đến lò mổ.

Khu vực này đầy mùi máu me và toàn đàn ông cởi trần, nên Cố Quân bảo Lâm Thư đứng đợi bên ngoài, tự mình xách giỏ vào trong.

Người thợ mổ đưa hai cân thịt đã chừa sẵn cho Cố Quân, hỏi:

"Có lấy nội tạng không?"

Cố Quân lấy gói thuốc lá Đại Tiền Môn từ trong túi ra đưa cho thợ mổ, đáp:

"Lấy chứ, có bao nhiêu phần cho tôi bấy nhiêu, từ giờ nhớ để dành cho tôi nhé.

"Bác thợ mổ nhận lấy gói thuốc lá, đút vào túi, cười tủm tỉm:

"Chà chà, xem ra dạo này làm ăn khấm khá quá nhỉ!

"Cố Quân cười đáp lại:

"Cũng nhờ có bác Từ giúp đỡ, chứ không thì cái quán nhỏ của tôi sao mà mở cửa nổi.

"Bác Từ – người thợ mổ – cười xuề xòa:

"Có gì đâu mà khách sáo, ra ngoài làm ăn thì người này giúp người kia một tay thôi mà.

"Bác Từ không hề ngốc.

Dù nhiều người khinh thường việc buôn bán tự do, nhưng thực tế là nó kiếm được tiền.

Chỉ cần giúp đỡ chút đỉnh, bác ấy cũng được hưởng lợi từ việc này.

Cố Quân rất biết cách xây dựng mối quan hệ.

Trước đây, khi còn làm đầu bếp trong xưởng, anh thường xuyên mang đồ ăn ngon biếu bác Từ.

Sau này, khi ngỏ ý nhờ bác Từ để dành cho những suất thịt không cần phiếu để mở quán, bác Từ đã vui vẻ nhận lời ngay.

Bác Từ đưa cho Cố Quân một tảng thịt lớn, rồi hất cằm về phía chiếc chậu to:

"Nội tạng trong chậu kia, cậu tự chọn lấy nhé.

"Nhớ lại lời vợ dặn hôm nay quán sẽ đông khách hơn, Cố Quân suy tính một lát rồi nói:

"Tôi lấy hết chỗ này luôn.

"Bác Từ ngạc nhiên:

"Quán cậu đông khách đến mức cần nhiều nội tạng thế cơ à?

Chế biến chỗ này cũng mất thời gian lắm đấy.

"Cố Quân cười đáp:

"Không sao đâu, quán tôi chỉ mở buổi chiều tối, nên ban ngày tôi có dư thời gian để làm sạch.

Sau này bác cứ để dành thêm cho tôi nhé.

"Bác Từ gật đầu:

"Được thôi.

"Cố Quân nói thêm:

"Nhưng tôi còn phải đi chợ mua thêm đồ, xách nội tạng lỉnh kỉnh khó đi lắm, để tạm đây, tầm 9 rưỡi tôi quay lại lấy nhé.

"Bác Từ đồng ý:

"Tùy cậu, trước 10 giờ đến lấy là được.

"Cố Quân xách giỏ thịt lợn bước ra ngoài.

Trời nóng như đổ lửa, Lâm Thư đang đứng trú nắng dưới bóng cây.

Hôm nay thời tiết oi bức đến lạ thường, mới sáng sớm mà đã mồ hôi nhễ nhại.

Lâm Thư đưa tay lên quạt lấy quạt để.

Chờ khoảng mười phút, cô mới thấy Cố Quân bước ra.

Khi Cố Quân đến gần, Lâm Thư nhìn vào giỏ thịt anh đang xách, hỏi:

"Còn nội tạng lợn thì sao anh?"

Cố Quân đáp:

"Anh lấy hết rồi, nhưng thứ đó bốc mùi quá, lại không có đồ đựng.

Tí nữa chở em đến quán xong, anh đem hai cái thùng gỗ qua lấy.

"Cô giúp anh đeo giỏ lên lưng, đợi Cố Quân ngồi lên xe đạp, cô cũng trèo lên ngồi phía sau.

"Mấy anh công nhân khoái món nội tạng lợn lắm đấy, sau này anh ráng làm nhiều một chút nhé.

"Cố Quân:

"Anh đã nhờ bác Từ để dành cho rồi."

"Món này vốn dĩ đã rẻ, lợi nhuận cao mà khách lại thích, nên anh định bụng đưa nó làm món chính của quán, ngày nào cũng có.

"Nghe thế, Lâm Thư ở phía sau xe lập tức tán thành:

"Trùng hợp ghê, em cũng định bàn với anh chuyện này.

Không ngờ vợ chồng mình lại tâm đầu ý hợp đến vậy."

"Chỉ mỗi tội là khâu làm sạch cực quá.

"Rửa nội tạng lợn quả thực là một cực hình, nội tạng khác thì đỡ, chứ lòng già thì thôi rồi, vừa hôi thối lại phải cọ rửa kỹ, lột sạch lớp mỡ bên trong.

Cố Quân biết vợ xót mình, anh mỉm cười trấn an:

"Em đừng lo, dọn dẹp mớ này có sá gì so với cảnh dãi nắng dầm sương ngoài đồng ở quê.

Cuộc sống hiện tại là niềm mơ ước mà trước đây anh chẳng bao giờ dám nghĩ tới."

"Nên em cứ yên tâm, anh không mệt đâu, "

giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự mãn nguyện.

Lâm Thư bật cười khúc khích, tinh nghịch thọc léc vào eo anh:

"Hóa ra em lo bò trắng răng à?"

Cố Quân khẽ rùng mình, đảo mắt nhìn quanh, hạ giọng nói:

"Đang đi ngoài đường, em đừng đùa thế.

"Lâm Thư cười trêu:

"Sao thế?

Vợ chồng già rồi mà còn ngại ngùng cơ à?"

Cố Quân thở dài bất lực:

"Anh không ngại, nhưng ở ngoài đường đông người qua lại, lỡ ai thấy thì không hay.

Về nhà rồi em muốn làm gì thì làm.

"Lâm Thư bật cười:

"Em trêu anh tí thôi mà, làm gì mà căng thẳng thế.

"Cố Quân:

".

"Đã làm mẹ mấy năm rồi mà cô vợ này của anh vẫn không bỏ được cái tật thích trêu ghẹo chồng.

Sau khi mua rau xanh, hai vợ chồng trở về quán ăn.

Cố Quân cho thịt vào chậu sành, rồi ngâm chậu vào thùng nước gỗ để giữ lạnh, tránh cho thịt bị hỏng dưới thời tiết nóng bức.

Lâm Thư ngẫm nghĩ một lát rồi đề xuất:

"Hay lúc về, anh mua thêm cái thùng xốp, tiện thể tạt qua mua vài que kem que bỏ vào trong để ướp lạnh thịt cho chắc ăn.

"Cố Quân, đang loay hoay buộc thanh gỗ ngang sau yên xe đạp và chằng thêm hai cái thùng gỗ hai bên, nghe vợ nói vậy, cẩn thận cân nhắc rồi gật đầu đồng ý:

"Ý kiến hay đấy, lát nữa anh rẽ qua cửa hàng bách hóa hỏi xem.

"Buộc xong thanh gỗ, Cố Quân vội vàng đạp xe đi.

Lâm Thư nhìn chậu thịt, khẽ lắc đầu, lẩm bẩm:

"Giá mà tủ lạnh rẻ hơn chút thì mình sắm luôn một cái cho tiện.

"Tủ lạnh đắt đỏ quá, cả ngàn đồng một cái.

Dù với mức thu nhập hiện tại của gia đình, cũng phải tích cóp ròng rã cả năm trời mới dám mơ tới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập