Màn kịch vừa rồi không gây ảnh hưởng gì đáng kể đến Cố Quân và Lâm Thư.
Cố Quân về phòng ngủ trưa, còn Lâm Thư ngồi ở gian nhà chính may vá.
Cố Quân chỉ chợp mắt được mười mấy phút, tỉnh dậy thấy vai gáy càng đau nhức hơn.
Lúc từ phòng đi ra gian nhà chính, anh cứ xoa bóp cổ mãi.
Lâm Thư nghe tiếng mở cửa, dừng tay kim chỉ, ngước mắt nhìn Cố Quân.
Thấy động tác xoa vai của anh, cô hỏi:
"Vai gáy vẫn đau nhức à anh?"
Hai ngày nay cô cứ thấy anh xoa bóp vai cổ suốt.
Cố Quân không ngờ cô ở gian nhà chính, hơi ngạc nhiên rồi bỏ tay xuống, nhìn cô đáp:
"Nghỉ ngơi chút là đỡ.
"Lâm Thư không đồng tình:
"Đây là do lao lực quá độ rồi, khó mà tự khỏi lắm.
"Cô ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
"Chiều đi làm về, anh hỏi xem nhà ai có ngải cứu, xin ít về đun nước tắm, đỡ mệt mỏi đấy.
"Cố Quân
"ừ"
một tiếng cho qua chuyện, chẳng biết có nghe lọt tai không.
Ánh mắt anh vô tình rơi xuống đùi cô, nơi đặt bộ quần áo đang may dở.
Anh nhìn không kỹ lắm, chỉ thấy là một miếng vải rất nhỏ.
May cái gì thế nhỉ?
Quần áo cho con à?
Lâm Thư nhận ra ánh mắt của anh, lén dùng tay che chiếc quần lót đi.
Cố Quân không hiểu sao cô phải che giấu, cũng chẳng nghĩ nhiều, nói:
"Chỗ vải này để cô may quần áo cho mình, vải cho con vẫn còn.
"Lâm Thư hiểu ra, anh tưởng cô đang may quần áo cho con, cô cũng chẳng giải thích, chỉ đáp:
"Em biết rồi.
"Cố Quân đội mũ rơm, xách ca nước đi ra ngoài.
Đến ruộng, Đại Mãn sán lại gần.
"Chuyện lúc trưa em nghe nói rồi, lúc đi làm em còn đặc biệt lượn qua ruộng rau nhà ông già anh xem thử, anh đoán xem thế nào?"
"Nắng chang chang thế này mà bà mẹ kế anh đội mũ rơm ngồi canh ở ruộng rau, lúc em đi qua đúng lúc thấy thằng tư nhà anh ra thay ca.
"Trần Hồng mang theo một đứa con trai đi bước nữa, kém Cố Quân hai tuổi, năm nay hai mốt, vì tiếng xấu đồn xa nên giờ vẫn chưa lấy được vợ, ở nhà họ Cố xếp thứ hai.
Sau đó Trần Hồng đẻ thêm một gái một trai, con gái thứ ba mười tuổi, con trai thứ tư tám tuổi.
Cố Quân nhướng mày, bảo:
"Chú làm việc trước đi, anh đi một lát, mười lăm phút nữa quay lại.
"Đại Mãn hiểu ý anh ngay, cười hề hề:
"Anh Quân, anh thâm thật đấy, còn cố tình đi dọa người ta nữa.
"Cố Quân nói:
"Rau nhà anh đâu có dễ ăn thế.
"Nhắc đến rau, Đại Mãn gợi ý:
"Anh Quân, nếu rau nhà anh chưa mọc kịp, thời gian này cứ sang ruộng nhà em hái tạm mà ăn.
"Cố Quân không muốn nợ ân tình nhiều quá nên từ chối:
"Thôi, rau ở nhà cũng đủ ăn mấy ngày rồi."
"Thế còn trứng gà không?"
Đại Mãn hỏi.
Cố Quân:
"Nhà chú còn bao nhiêu?"
Đại Mãn:
"Không còn nhiều, có hai con gà mái không đẻ nữa, nên mỗi ngày chỉ để ra được một quả trứng thôi."
"Hay là thế này, con gà đang đẻ trứng ấy, nếu anh Quân muốn thì em bán cho anh, đỡ mất công ngày nào cũng phải chạy qua lấy trứng, phiền phức lắm.
"Cố Quân hỏi:
"Vợ chú có đồng ý không?"
Đại Mãn hạ giọng:
"Giờ không đồng ý cũng không được.
Đại đội trưởng đã đặc biệt nhắc nhở rồi, bảo nhà em chú ý một chút, có người ghen ăn tức ở thấy nhà em ngày nào cũng có trứng gà ăn, đi mách lẻo với ông ấy rồi.
Nên mấy ngày này em định thịt bớt mấy con gà thừa đi.
"Cố Quân nghe vậy bèn hỏi:
"Gà mái già không đẻ trứng nữa, định thịt à?"
"Chắc chắn là phải thịt rồi, biếu bố mẹ em nửa con, bố mẹ vợ nửa con, đúng dịp đang vụ gặt, mọi người cùng húp bát canh tẩm bổ.
"Nói đến đây, cậu ta đổi giọng:
"Anh Quân có lấy không?"
"Cũng chia cho anh một cân đi.
"Đại Mãn gật đầu:
"Được, thế tối trời tối em mang sang cho.
"Cố Quân vẫn nhớ lời Lâm Thư dặn về ngải cứu, nên lúc tan làm anh đi nhổ một bó to.
Lúc anh về đến nhà, Lâm Thư đã nấu cơm xong rồi.
Ăn cơm xong, Cố Quân tiếp tục làm nốt cái nhà xí và nhà tắm đang dang dở.
Hai gian này liền nhau, ở giữa ngăn cách bằng phên tre.
Chỉ còn mỗi nền là chưa làm xong.
Lâm Thư quan sát nhà ở, nền đất nện rất láng, hơn nữa chống thấm rất tốt.
Cô đoán nền của hai gian nhà nhỏ kia chắc cũng dùng loại đất này.
Cố Quân làm xong phần thô thì đi ra ngoài.
Một lúc lâu sau, anh xách một thùng vôi về, sau đó lại đi đào hai thùng đất đỏ.
Lâm Thư tò mò lại gần xem anh làm.
Anh trộn vôi với đất đỏ, thêm nước vào nhào.
Hỗn hợp bùn nhão trông hơi giống xi măng, chắc đây là loại tam hợp thổ của thời đại này.
Cố Quân làm việc, Lâm Thư đang định phụ giúp thì Xuân Phân bế con sang dạy cô may quần áo.
Xuân Phân thấy Lâm Thư, vội kéo cô vào gian nhà chính nói chuyện.
"Trưa nay tôi không qua xem náo nhiệt được, nghe Đại Mãn kể chuyện mẹ kế Cố Quân là Trần Hồng đến gây sự rồi, còn nghe bảo Cố Quân mở cửa hắt cho bà ta một chậu nước.
"Nhắc đến chuyện này, Lâm Thư phấn khích hẳn lên:
"Chứ còn gì nữa, một mình anh ấy cân tất, em trốn trong phòng xem kịch hay, chẳng thèm ló mặt ra.
"Xuân Phân cảm thán:
"Phụ nữ ở nhà chồng có sướng hay không, đúng là phải xem chồng mình có đáng tin hay không.
May mà chồng cô đáng tin cậy, chứ vớ phải gã không ra gì thì chỉ có nước nuốt cục tức vào bụng.
"Cảm thán xong, Xuân Phân lại hỏi:
"À đúng rồi, hôm nay chồng cô lượn lờ qua ruộng rau nhà mẹ kế mấy vòng thế?"
Lâm Thư ngớ người:
"Cố Quân không kể với em chuyện này.
"Nhưng cô lập tức nổi máu hóng hớt, hỏi:
"Hôm nay anh ấy đến ruộng rau nhà lão Cố à?"
Cô không ngờ Cố Quân lại ngấm ngầm giở trò xấu thế này.
Xuân Phân bảo:
"Chồng tôi kể với tôi đấy, bảo là trước giờ làm anh Quân có đi một chuyến, không biết giữa giờ với lúc tan làm có đi không."
"Trưa nay anh Quân dọa cho một trận, người nhà bố anh ấy sợ anh ấy lại đến hái trộm nên thay phiên nhau canh chừng ruộng rau đấy.
"Nói đến đây, Xuân Phân tỏ vẻ khó hiểu:
"Cô bảo có phải bà mẹ kế kia bị lừa đá vào đầu rồi không, tính nết con chồng thế nào bà ta còn không biết?
Cứ thích đâm đầu vào chọc ngoáy.
"Nhìn xem, đây mới là suy nghĩ của người bình thường.
Chỉ có bà bác đầu óc có vấn đề kia mới làm ra cái chuyện trộm rau mà không màng hậu quả.
Lâm Thư hỏi cô ấy:
"Chị nghĩ họ canh được bao lâu?"
Xuân Phân nhún vai:
"Ai biết được, nhưng giờ đang vụ gặt, về sau mà bận quá, đại đội trưởng chắc chắn sẽ phải ra mặt."
"Nghe đâu mẹ kế Cố Quân còn đi tìm đại đội trưởng, đòi đại đội trưởng làm chủ cho bà ta nữa cơ.
"Lâm Thư ngạc nhiên:
"Còn có chuyện này nữa ạ?"
Cố Quân đúng là hũ nút, về nhà cũng chẳng kể chuyện gì với cô, may mà cô là người trầm tính, chứ không thì ru rú trong nhà cả ngày chắc phát điên mất.
Xuân Phân gật đầu:
"Bà ta cũng không nghĩ xem, đại đội trưởng nhìn Cố Quân lớn lên, còn lạ gì tính nết cậu ấy?"
"Đại đội trưởng cũng thương Cố Quân sớm phải sống một mình, nên chướng mắt bà mẹ kế cay nghiệt kia, làm sao mà thèm tiếp lời bà ta?"
Nói đến đây, Xuân Phân lắc đầu chán ghét, bảo:
"Thôi không nhắc đến bà ta nữa, nhắc đến lại bực mình.
Nói chuyện may quần áo đi, cô lấy vải với kéo ra đây, tôi dạy cô cắt.
"Lâm Thư về phòng lấy vải mang ra gian nhà chính sáng sủa hơn.
Xuân Phân sờ chất vải, bảo:
"Vải này chắc anh Quân kiếm được hồi đi làm ở xưởng dệt nhỉ?"
Lâm Thư không biết Cố Quân kiếm được chính xác bao nhiêu vải, nhưng anh có thể mang ra chợ đen bán lại chứng tỏ là không ít, nhưng chuyện này chắc chắn không thể nói ra ngoài.
Lâm Thư:
"Cũng là lo cho con cái cả thôi ạ, phải nghĩ cách kiếm ít vải về.
"Xuân Phân đã làm mẹ nên cảm thán:
"Con chào đời xong phải chuẩn bị quần áo, tã lót, mà trẻ con lớn nhanh lắm, cứ phải nới ra sửa lại suốt.
"Lâm Thư nói:
"Quần áo cho con chắc chắn em phải may rồi, nhưng giờ em muốn may cho mình trước.
Bụng em to lên rồi, quần áo cũ sắp mặc không vừa nữa.
"Xuân Phân nghe vậy, vỗ tay cái đét:
"Cần gì phải may áo mới, tháo đường chỉ hai bên sườn áo cũ ra, may thêm hai miếng vải vào, thế là phần eo rộng ra ngay, đúng không?"
"Đợi đẻ xong lại tháo miếng vải đó ra, thế là tiết kiệm được vải, để dành sau này sinh con xong may bộ đẹp hơn mà mặc.
"Mắt Lâm Thư sáng rực:
"Em không nghĩ ra cách này đấy.
"Xuân Phân cười:
"Cô ở thành phố, điều kiện tốt hơn ở quê bọn tôi, không biết cũng là bình thường.
"Lâm Thư thầm nghĩ không phải đâu, cô sống ở thời đại ấm no sung túc.
Tuy cũng có lúc phải tính toán chi li nhưng còn lâu mới biết cách vun vén như người thời này.
Xuân Phân hỏi cô:
"Thế cái áo này còn may không?"
Lâm Thư khẳng định:
"May chứ chị, em muốn may mấy cái áo tã cho con.
"Xuân Phân gật đầu:
"Dù sao lúc đứa bé chào đời trời cũng lạnh rồi, may dài tay là vừa đẹp."
"Tay áo với ống quần cứ may dài ra một chút, có thể mặc đến tận năm sau, lúc đấy tay áo ngắn đi thì thành áo cộc tay quần đùi.
"Lâm Thư bỗng thấy mời Xuân Phân sang dạy may vá quả là quyết định sáng suốt.
Nghe cô ấy nói mấy cái này, Lâm Thư cảm thấy tiết kiệm được khối vải rồi.
Xuân Phân cắt vải cho cô xong, chỉ dẫn tỉ mỉ nên bắt đầu khâu từ đâu, vì con quấy khóc nên phải về.
Trước khi về, Xuân Phân nói với cô:
"Chồng cô đối xử với cô tốt đấy, cố gắng mà sống cho tốt vào.
"Lâm Thư gật đầu.
Xuân Phân nói tiếp:
"Gà mái một đồng một cân, nặng mấy cân liền, nói mua là mua, chẳng do dự chút nào.
"Lâm Thư ngớ người:
"Gà mái ạ?"
Xuân Phân thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, bực mình nói:
"Chồng cô cái gì cũng không nói với cô à?
Hai người nằm chung một giường, chẳng lẽ ngoài chuyện tạo em bé ra thì chỉ nhắm mắt đi ngủ thật à?"
Không phải bảo người thời đại này ý nhị lắm sao?
Câu này chẳng ý nhị tí nào!
Họ không những không nằm chung giường, thậm chí còn chẳng ở chung phòng.
Xuân Phân đành phải giải thích lại một lần nữa:
"Chồng cô mua một con gà mái đang đẻ trứng, còn mua thêm một cân thịt gà, chỗ này cũng phải đến bốn năm đồng đấy."
"Người nhà quê mang bầu, được ăn trứng gà đã là tốt lắm rồi, lấy đâu ra gà mái mà ăn?
Thế nên mới bảo Cố Quân tốt với cô thật đấy.
"Lâm Thư hiểu sự thiếu thốn vật chất của thập niên 70, nên mới biết mấy ngày nay ngày nào cũng ăn trứng, ăn cá có sức nặng thế nào.
Dù Cố Quân chỉ vì đứa con trong bụng cô mới có trách nhiệm như vậy, nhưng cô cũng được hưởng sái, phải ghi nhận.
Xuân Phân:
"Lát nữa chồng tôi mang sang, tôi về trước đây.
"Lâm Thư tiễn cô ấy ra khỏi sân.
Đóng cổng sân lại, cô đi đến bên ngoài nhà xí.
Cố Quân đã trát tam hợp thổ lên nền nhà xong, giờ đang dùng ván gỗ đập cho phẳng.
Trời nóng, lại tốn sức, trên làn da màu lúa mạch của anh lấm tấm mồ hôi, quần áo ướt sũng dính chặt vào người, những đường nét cơ bắp hiện lên rõ mồn một.
Lâm Thư lén ngắm vài lần, sau đó bê cái ghế đẩu lại, lấy một tấm ván gỗ giúp anh đập đất.
Cố Quân nghe tiếng thì dừng lại, nhìn cô nói:
"Chỗ này không cần cô.
"Lâm Thư:
"Em ngồi mà, chỉ động tay thôi, không sao đâu.
"Cố Quân đưa tay giật lấy tấm ván gỗ trong tay cô, nghiêm giọng:
"Chỗ chật hẹp, một lát nữa là xong rồi, về phòng đi.
"Lâm Thư thấy thái độ anh cứng rắn, đành nói:
"Thế em đi đun nước ngải cứu.
"Lâm Thư rửa sạch ngải cứu, giữ lại một ít để phơi khô làm điếu ngải.
Xông ngải cũng có tác dụng hành khí hoạt huyết, giảm đau nhức do mệt mỏi.
Cố Quân làm đến tận khuya, Lâm Thư sợ làm phiền anh nên lau người ngay trong bếp.
Tầm hơn tám giờ, Cố Quân mới làm xong việc.
Lâm Thư ngồi dưới hành lang, thấy anh từ nhà tắm đi ra bèn đứng dậy bưng bát nước đã để nguội cho anh.
"Uống miếng nước đã, nghỉ một lát rồi hẵng đi tắm.
"Cố Quân mệt đến mức chẳng buồn nói chuyện, nhận lấy bát nước gật đầu.
Uống nước xong nghỉ ngơi một lát, anh quay sang nói với cô:
"Cô về phòng đi, tôi tắm ở ngoài.
"Lâm Thư
"vâng"
một tiếng, đứng dậy định về phòng, Cố Quân nhắc:
"Nhà xí tối nay chưa dùng được đâu, chắc phải đến trưa mai mới dùng được.
"Lâm Thư gật đầu, do dự một chút rồi nói:
"Anh tắm xong em xoa bóp vai cho anh nhé.
"Cố Quân vẫn câu nói cũ:
"Không cần.
"Lâm Thư không đáp lại, đi thẳng về phòng.
Đợi anh tắm xong về phòng một lúc, cô xách đèn dầu đến gõ cửa phòng anh.
Trong phòng vọng ra tiếng Cố Quân:
"Đợi một chút.
"Cố Quân mặc áo xong, vừa lau đầu tóc húi cua vừa ra mở cửa.
Anh nhìn người đứng ngoài cửa, lờ mờ đoán được cô đến làm gì, nhưng vẫn hỏi:
"Có việc gì thế?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập