Chương 15: Anh nhìn thanh niên trí thức Tề không được thuận mắt cho lắm

Trước khi đi làm, Cố Quân còn cố ý lượn lờ một vòng quanh ruộng rau do bà mẹ kế chăm sóc.

Trần Hồng buổi trưa không về nghỉ ngơi, nhìn thấy anh cứ như thấy ôn thần, lớn tiếng oang oang với Cố Quân:

"Tao ngày nào cũng canh chừng ở đây, mày đừng hòng giở trò với ruộng rau của tao!

"Cố Quân nhướn mày với bà mẹ kế, chẳng nói chẳng rằng, đi tuần một vòng, đạt được mục đích rồi mới đi làm.

Anh có thể từ từ vờn Trần Hồng, vờn cho bà ta lao tâm khổ tứ, ít nhất cũng đổi lấy được một khoảng thời gian yên tĩnh, để Vương Tuyết yên tâm dưỡng thai.

Lúc Cố Quân đi làm, tình cờ gặp mấy thanh niên trí thức, trong đó có Tề Kiệt.

Tề Kiệt nhìn thấy Cố Quân, chạy chậm tới, hạ giọng hỏi:

"Mấy tấm vải của cậu còn không?"

Thật kỳ lạ, Cố Quân nhìn Tề Kiệt chạy tới, tự dưng trong khoảnh khắc lại thấy không thuận mắt.

Cố Quân thu lại cảm xúc kỳ quái đó, hỏi:

"Còn, sao thế?"

Tề Kiệt đáp:

"Vải của tôi bán một ít, gửi về nhà một ít rồi, tình cờ có thanh niên trí thức ở đội sản xuất bên cạnh muốn mua vài thước để may quần áo.

"Cố Quân ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

"Chia ra vài thước thì được, tôi có thể để rẻ hơn giá hợp tác xã hai xu một thước, là hai hào hai một thước, nhưng cậu bảo người mua nghĩ cách kiếm cho tôi nửa cân đường đỏ.

"Tề Kiệt nghi hoặc hỏi:

"Sao tự nhiên lại cần đường đỏ?"

Cố Quân thành thật đáp:

"Vương Tuyết đang mang thai, thỉnh thoảng uống chút nước đường đỏ cũng tốt.

"Nói đến đây, anh lại bảo:

"Cậu quan hệ rộng, xem có nhờ mua được hộp sữa mạch nha không.

"Ngày nào cũng ăn trứng gà thì không đủ dinh dưỡng, không có thịt, uống một cốc sữa mạch nha cũng bổ sung được chút dưỡng chất.

Tề Kiệt thầm kinh ngạc trong lòng.

Chẳng hiểu nổi cái người trước đây cứ nhắc đến Vương Tuyết là không muốn nói thêm nửa lời, sao mới về nhà vài ngày đã thay đổi thế này?

Tuy không hiểu nhưng Tề Kiệt vẫn nhận lời:

"Được, để tôi hỏi thử xem sao, nhưng chưa chắc đã hỏi mua được đâu nhé.

"Cố Quân:

"Ừ.

"Tề Kiệt:

"Còn đường đỏ, lúc tan làm tôi sẽ đi tìm người đó nói rõ, tối nay hoặc ngày mai tôi sẽ tìm cậu bàn lại chuyện này.

"Chiều tối, Lâm Thư tắm rửa thoải mái trong nhà tắm mới dựng.

Có lẽ vì điều kiện quá hạn chế, nên dù chỉ mới có nhà xí và nhà tắm, Lâm Thư cũng đã cảm thấy chất lượng cuộc sống được nâng lên một tầm cao mới.

Hôm nay Cố Quân cũng không có việc gì bận rộn, nên cũng tắm rửa sớm.

Có nhà tắm rồi, anh không cần phải tắm lộ thiên nữa, cô cũng không cần phải lẩn tránh, cả hai đều tiện.

Lúc Cố Quân đang tắm thì có người gõ cửa cổng.

Lâm Thư sợ là người nhà mẹ kế của anh, nên không vội mở cửa mà hỏi vọng ra từ sau cánh cổng:

"Ai đấy?"

Người bên ngoài đáp:

"Tôi đây, Tề Kiệt, đồng chí Cố Quân có nhà không?"

Lâm Thư thầm nghi hoặc, Tề Kiệt đến đây làm gì?

Lâm Thư nhìn về hướng nhà tắm, nghĩ ngợi một chút, rồi vẫn mở cửa ra.

Cửa mở, Tề Kiệt nhìn thấy Vương Tuyết, sắc mặt hơi bối rối, hỏi:

"Đồng chí Cố Quân có nhà không?"

Lâm Thư đâu phải là Vương Tuyết, cũng chẳng có gì phải bối rối, cô đáp:

"Đang tắm, vừa mới vào chưa được.

"Lời còn chưa dứt thì từ phía sau vang lên giọng Cố Quân:

"Có chuyện gì thế?"

Lâm Thư quay đầu lại nhìn, Cố Quân vừa vào tắm chưa được mấy phút đã bước từ nhà tắm ra, nước trên người còn chưa lau khô, ngay cả quần áo cũng bị ướt một mảng lớn.

Lâm Thư:

Rốt cuộc anh ta lo lắng cô sẽ câu dẫn nam chính đến mức nào cơ chứ?

Hơn nữa chỉ mới có tí thời gian này, cô câu dẫn kiểu gì được?

Lâm Thư thấy Cố Quân đề phòng như vậy, bực dọc nói:

"Hai người nói chuyện đi.

"Nói xong, cô quay người đi thẳng vào gian nhà chính.

Cố Quân nhìn cô về phòng rồi mới quay sang nhìn Tề Kiệt, hỏi:

"Là chuyện sáng nay nói à?"

Tề Kiệt dường như cũng nhìn ra sự đề phòng của Cố Quân, ho khan hai tiếng có vẻ không được tự nhiên, đáp:

"Người đó đồng ý rồi, bảo mai sẽ ra hợp tác xã mua đường đỏ, trưa mai sẽ qua xem vải.

"Cố Quân gật đầu:

"Được, tôi ở nhà đợi.

"Tề Kiệt thấy Cố Quân dè chừng như thế, đâu dám ở lại lâu, nói xong chuyện liền vội vã rời đi.

Cố Quân đóng cổng viện lại, xoay người, đăm chiêu nhìn về phía cửa sổ phòng Vương Tuyết.

Lâm Thư nhận ra Tề Kiệt đã đi, cô vén rèm cỏ nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy Cố Quân đang đứng trong khoảng sân mờ tối.

Anh đang nhìn về phía cửa sổ phòng cô, dù nhìn không rõ, cô cũng có thể đoán được lúc này ánh mắt anh chắc chắn đang u ám đen kịt.

Lâm Thư rùng mình, vội vàng buông rèm cỏ xuống, rồi tự vỗ nhẹ vào tay phải của mình.

Ai bảo mày kéo nhầm người cơ chứ.

Cố Quân căng thẳng như vậy, có lẽ là do lần đầu tiên gặp mặt, cô đã nhận nhầm người, lại còn ngang nhiên kéo tay người đàn ông mà nguyên chủ từng thích ngay trước mặt anh.

Quan trọng là anh cũng đoán được việc nguyên chủ từng thích Tề Kiệt, nên cảnh tượng lúc đó chẳng khác nào một sự khiêu khích trắng trợn.

Nhưng cũng có thể do âm sai dương thác, có chuyện này rồi, biết đâu sau này Cố Quân sẽ không làm ăn chung với nam chính nữa, cũng sẽ không đi đầu cơ trục lợi.

Không đi đầu cơ trục lợi, thì sẽ không bị bắt.

Nghĩ đến đây, Lâm Thư thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tuy cô và Cố Quân quen biết nhau chưa đầy hai tuần, nhưng cô cũng không muốn thấy anh vì đầu cơ trục lợi mà bị bắt đi cải tạo.

Ngoài sân, Cố Quân nhìn một lúc mới thu hồi tầm mắt, anh vào nhà tắm xách thùng nước ra, múc đầy nước lạnh rồi lại xách vào nhà tắm.

Vào nhà tắm, Cố Quân cởi bộ quần áo ướt dở ra, tiếp tục tắm nốt phần còn dang dở.

Đầu vừa mới vò bồ kết, còn chưa gội sạch đã vội chạy ra ngoài.

Cố Quân quả thực rất lo Vương Tuyết sẽ làm chuyện hồ đồ.

Chuyện say rượu làm bậy lúc trước, tuy không chắc chắn có phải do cô ta tính kế hay không.

Nếu thực sự là cô ta tính kế, thì chắc chắn người cô ta nhắm tới không phải là tên thô kệch như anh, mà là kẻ thư sinh được nhiều cô gái yêu thích, Tề Kiệt.

Cô ta đã thích đến mức bất chấp cả nguy cơ bị bắt vì tội lưu manh để có được Tề Kiệt, thì biết đâu có ngày lại nghĩ quẩn, lại làm liều, nên anh phải canh chừng cô ta.

Nếu không, chuyện này mà đồn ra ngoài, cả anh và cô ta đều sẽ phải hứng chịu đủ thứ lời đàm tiếu, ngay cả với đứa trẻ, tổn thương cũng sẽ vô cùng lớn.

Lời ra tiếng vào nhiều, sẽ có người nghi ngờ thân thế của đứa trẻ, đứa trẻ cả đời này sẽ phải sống trong sự tự ti hoài nghi bản thân.

Từ nhỏ anh đã sống khổ sở, nên không muốn con mình cũng giống mình, phải lớn lên trong cay đắng tủi nhục.

Cố Quân tắm xong, ra ngồi hóng mát dưới mái hiên suy nghĩ, lát sau, Lâm Thư cũng xách đèn dầu từ trong phòng đi ra.

Cô nói:

"Em xoa bóp vai cho anh chút nữa nhé.

"Cố Quân chừng như đã trải nghiệm được cái cảm giác vừa đau vừa sảng khoái, lần này anh không từ chối nữa, lặng lẽ bỏ chiếc quạt nan lớn trong tay xuống, hai tay đặt trên đầu gối, ngồi thẳng lưng xoay người lại với cô.

Lâm Thư chép miệng thầm mắng, lúc trước còn từ chối cô đến hai lần cơ mà.

Giờ mới gọi một tiếng đã bày sẵn tư thế rồi, đúng là điển hình của kiểu miệng nói không nhưng thân thể lại thành thật.

Lâm Thư đứng ra phía sau anh, đặt đèn dầu xuống đất, đứng thẳng người, hai tay cũng đặt lên vai anh.

Đây đã là lần thứ hai rồi, vậy mà tay cô vừa chạm xuống, người Cố Quân đã cứng đờ, thân thể ngay lập tức căng lên.

Lâm Thư:

Phản ứng này của anh, làm cho bầu không khí trở nên mờ ám dễ gây hiểu lầm quá.

Cứ như thể cô đang trêu ghẹo cợt nhả anh vậy.

Lâm Thư lắc lắc đầu, xua đi những suy nghĩ không trong sáng ấy, lúc này mới tập trung toàn ý xoa bóp vai gáy cho anh.

Chắc do quá thoải mái, Cố Quân nhắm nghiền hai mắt, bờ vai hơi trĩu xuống, cơ thể cũng dần dần thả lỏng.

Lâm Thư thấy anh thả lỏng mới hỏi:

"Hôm nay thanh niên trí thức Tề tìm anh có chuyện gì thế?"

Kiểu gì cũng phải dò xét một chút, cẩn tắc vô ưu, chỉ sợ nhỡ đâu hai người họ vẫn tiếp tục làm chuyện đầu cơ trục lợi.

Cố Quân làm ăn chung với ai thì Lâm Thư cũng không cảnh giác đến mức đó, chỉ sợ làm chung với nam chính, kịch bản vì muốn sửa chữa sai lệch, đưa cuộc đời Cố Quân về đúng quỹ đạo, cứ làm là sẽ bị tóm gọn.

Vừa nhắc đến Tề Kiệt, Cố Quân lập tức mở trừng mắt, đáy mắt đen kịt.

Lâm Thư lập tức cảm nhận được bờ vai của Cố Quân lại căng cứng lên.

Chỉ cần từ miệng cô nhắc đến tên Tề Kiệt là anh sẽ sinh ra phản ứng phòng vệ ngay đúng không?

Xem ra anh thực sự rất lo lắng việc nguyên chủ, cũng chính là cô hiện tại, sẽ làm ra chuyện hồ đồ.

Biết Cố Quân e dè điều gì, nhưng cô lại không thể nói toạc ra để đảm bảo.

Lâm Thư đành phải giải thích đơn giản:

"Anh biết đấy, lần trước các anh đi chợ đen, nếu không có em thì có khi các anh bị đội hồng vệ binh bắt hết rồi, em chỉ lo anh lại đi chợ đen thôi.

"Cũng không biết Cố Quân có tin lời cô nói không, chỉ nghe anh đáp:

"Không đi chợ đen.

"Lâm Thư thở phào nhẹ.

Một hơi còn chưa kịp thở ra, lại nghẹn ứ lên tận cổ họng.

Không đi chợ đen, thế thì đi đâu?

Ý của anh là vẫn muốn làm chuyện đầu cơ trục lợi à?

Lâm Thư kinh hãi hỏi:

"Các anh còn định đi đầu cơ trục lợi á?"

Cố Quân đột nhiên trầm giọng nói:

"Sao thế, cô lo lắng Tề Kiệt sẽ bị tôi liên lụy đến thế cơ à?"

Lâm Thư:

".

"Lời ra tiếng vào của cô hình như đâu có đặc biệt quan tâm đến Tề Kiệt đâu nhỉ?

Thế sao cái miệng của anh ta lại âm dương quái khí, bóng gió móc mỉa thế kia?

Lâm Thư cũng có chút nóng tính, cô rút tay về, không xoa bóp nữa.

"Câu nào của em là quan tâm anh ta hả?

Rõ ràng là em đang quan tâm anh.

Nếu anh mà bị bắt thật, anh có nghĩ xem em vác cái bụng to vượt mặt này làm sao ra đồng làm việc kiếm công điểm?

Sống tiếp kiểu gì?"

Kết cục của nguyên chủ Vương Tuyết chính là một minh chứng sống sờ sờ, tuy đó là sự an bài của cốt truyện, nhưng giờ đổi lại là cô xuyên không vào, ở cái thời đại này, cô cũng không dám bảo đảm một mình mang theo đứa trẻ có thể sống yên ổn qua ngày.

Cố Quân sững sờ, một lúc lâu sau mới quay đầu lại, ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt dường như mang theo sự kinh ngạc:

"Cô quan tâm tôi á?"

Trong lòng Lâm Thư đang bực bội, nhưng vừa chạm phải ánh mắt ngỡ ngàng kia của anh, sự bực dọc liền tan biến hết.

Chắc từ nhỏ anh đã thiếu vắng sự quan tâm, Vương Tuyết lúc trước lại dùng thái độ quá đỗi lạnh nhạt, nên anh mới không dám tin cô đang quan tâm mình.

Cô đi so đo tính toán với một người thiếu thốn tình thương từ nhỏ làm gì cơ chứ?

Hơn nữa, nguyên chủ vốn dĩ đã có tình cảm với Tề Kiệt, chẳng trách anh hiểu lầm.

Cố Quân nghe thấy những lời này, trong lòng khẽ run lên, nhưng khi thấy cô lúc thì cau mày, lúc lại mang vẻ mặt bất đắc dĩ, hàng lông mày của anh cũng bất giác cau lại.

Anh hỏi:

"Câu hỏi của tôi khó trả lời đến thế sao?"

Lâm Thư hoàn hồn, liền thấy sắc mặt Cố Quân đang dần chùng xuống.

Xong, lại hiểu lầm rồi.

Lâm Thư kéo khóe môi nở một nụ cười:

"Sao thế được, đương nhiên là em quan tâm anh rồi, anh là cha của đứa trẻ, cũng là lao động chính trong nhà, em quan tâm anh hơn bất cứ ai hết.

"Lông mày Cố Quân càng nhíu chặt hơn.

Lời này nói ra không sai, nhưng sao nghe xong trong lòng lại thấy tức nghẹn thế nhỉ?

Lâm Thư không bận tâm đến những suy nghĩ rối rắm trong lòng anh, nói:

"Quay lại đi, em xoa bóp thêm một lát nữa cho.

"Cố Quân lại đứng phắt dậy, lắc đầu:

"Không cần đâu, hôm nay không còn khó chịu đến mức ấy nữa, tôi ra ngoài đi dạo một chút.

"Trong lòng thấy nghẹt thở, cả người cũng cảm giác khó chịu không thôi.

Chắc là do trời nóng quá, phải ra ngoài hóng gió mới được.

Lâm Thư lại không để anh đi, gặng hỏi:

"Anh đừng đi vội, nói em nghe anh với thanh niên trí thức Tề định làm gì.

"Cố Quân:

Cô vậy mà vẫn cố truy hỏi bằng được.

Ngoài miệng thì nói là quan tâm anh, sao anh lại thấy lời này chẳng đáng tin chút nào thế nhỉ?

Trong phút chốc, cảm giác nghẹn ứ trong lòng Cố Quân lại càng thêm nặng nề.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập