Đã quá giờ làm việc một tiếng đồng hồ, Lâm Thư vẫn chưa biết nhóm Cố Quân đã về hay chưa.
Dù sao nơi làm việc cũng khác nhau, cô cũng không biết còn những ruộng nào chưa cấy xong.
Hết cách, cô đành đi tìm đại đội trưởng.
Đại đội trưởng cũng giống mọi người, xắn quần, đội mũ rơm cấy lúa dưới ruộng.
Lâm Thư đi từ bờ ruộng ra giữa ruộng, nói với đại đội trưởng là đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Quân đâu.
Nghe cô nói vậy, đại đội trưởng thẳng lưng lên nhìn cô.
"Cô bảo Cố Quân chưa về á?"
Lâm Thư đáp:
"Cháu cũng không rõ, nhưng lúc đi làm thì chưa thấy người đâu.
Vừa nãy đi trên đường, cháu hỏi mấy người khác, họ cũng bảo không thấy Cố Quân và thanh niên trí thức Tề.
"Nghe cô nói thế, đại đội trưởng đặt mạ trong tay xuống, từ dưới ruộng bùn bước lên bờ.
"Cô đừng vội, lên đường lớn đợi đã, để tôi đi hỏi người khác xem sao.
"Đại đội trưởng đi hỏi những người ở các ruộng chưa cấy xong khác.
May mà chỉ còn lại công việc của hai ngày, số ruộng chưa cấy cũng không còn nhiều.
Lâm Thư cẩn thận bước lên đường lớn, đứng trên đó nhìn đại đội trưởng đi hỏi thăm.
Mười mấy phút sau, đại đội trưởng quay lại, rõ ràng là không tìm thấy người.
Ông nói:
"Để tôi sang bên Ngưu Giác Loan xem sao, bên đấy còn mấy mảnh ruộng chưa cấy, có khi họ làm bên đó."
"Cô đi làm trước đi.
.."
Nghĩ ngợi một chút, ông lại bảo:
"Thôi, cô cứ về nhà đợi, lát nữa có tin tức tôi bảo người sang báo một tiếng.
"Lâm Thư đáp:
"Vâng, thế cháu về nhà đợi, có tin hay không bác cũng cho người báo cháu một tiếng nhé, cháu cảm ơn đại đội trưởng.
"Đại đội trưởng xua tay:
"Về đi.
"Lâm Thư chỉ đành nặng trĩu nỗi lòng đi về nhà.
Cô không lo gì khác, chỉ lo cốt truyện quay về quỹ đạo cũ.
Lâm Thư đợi ở nhà gần một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa có tin tức.
Từ ruộng lúc nãy sang Ngưu Giác Loan, đi bộ căng lắm cũng chỉ hai mươi phút, đáng lẽ phải có tin rồi chứ.
"Chị dâu, chị dâu ơi!
"Lâm Thư vừa nghe tiếng gọi liền lao ra mở cổng.
Người đến là một cậu bé mười một mười hai tuổi, Lâm Thư từng gặp một hai lần trong đội sản xuất nhưng không nhớ tên.
Cô vội hỏi:
"Có tin của Cố Quân rồi hả em?"
Cậu bé lắc đầu:
"Bác đại đội trưởng bảo có khi lỡ việc trên thành phố, đợi trưa tan làm nếu các anh ấy chưa về, bác ấy sẽ lên thành phố tìm.
"Nghe câu này, Lâm Thư thầm than hỏng bét.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Cô đoán chín phần mười là bị bắt rồi.
Chỉ không rõ là xảy ra vấn đề ở khâu nào.
Là Tề Kiệt bị lừa?
Giấy thu mua là giả nên họ bị bắt?
Hay là tai bay vạ gió?
Lâm Thư càng nghĩ càng đau đầu, cô muốn lên thành phố nghe ngóng tin tức nhưng ngặt nỗi không đi được.
Máy kéo không phải lúc nào cũng lên thành phố, mà cả đội sản xuất chỉ có đúng hai chiếc xe đạp.
Một chiếc chỗ Tề Kiệt, một chiếc là của công đội sản xuất.
Cả hai chiếc đều đã bị họ đạp lên thành phố rồi.
Đại đội trưởng chiều nay muốn lên thành phố cũng phải đi bộ hơn hai mươi phút lên đại đội để mượn xe.
Cô không đi được, chỉ có thể ngồi nhà lo sốt vó.
Theo lý mà nói, Tề Kiệt có hào quang nam chính, cho dù Cố Quân bị bắt, anh ta chắc cũng sẽ thoát nạn.
Lâm Thư hỏi cậu bé:
"Thế thanh niên trí thức Tề Kiệt đã về chưa?"
"Dù sao em cũng chưa thấy anh Tề, em nghe bác đại đội trưởng nói với bố em là cả hai người đều bặt vô âm tín.
"Cậu bé nói xong rồi chạy đi.
Sắc mặt Lâm Thư sa sầm.
Cho dù bị bắt, chỉ cần tờ giấy thu mua kia không có vấn đề gì, giam một hai ngày chắc là được thả.
Nhưng nhỡ tờ giấy đó là giả thì sao.
Thế thì xong đời thật, Cố Quân sẽ phải đi theo cốt truyện trong nguyên tác.
Ba năm cải tạo ở nông trường, lao động ngày đêm không nghỉ, đến lúc trở về tóc đã bạc một nửa.
Lâm Thư càng sợ hơn là nếu Cố Quân không thoát khỏi kiếp nạn đi cải tạo, thì cái kết của Vương Tuyết trong truyện sẽ ứng nghiệm lên người cô lúc này.
—— Khó sinh, một xác hai mạng.
Nghĩ đến đây, da đầu Lâm Thư tê dại, nổi da gà khắp người.
Tuy cô muốn trở về thời đại công nghệ phát triển, có điện thoại, điều hòa, đồ ăn ngon, nhưng cô không chắc chắn liệu chết ở đây rồi có về được không.
Nhỡ không về được mà chết thật, hồn xiêu phách lạc thì sao?
Lâm Thư không dám đánh cược chút nào.
Còn sống thì phải tìm mọi cách để sống sót lay lắt.
Chỉ khi Cố Quân bình an qua khỏi vụ này, cô mới dám tin là cốt truyện có thể thay đổi.
Mới dám yên tâm.
Trước giờ tan làm buổi trưa, Lâm Thư đã ra con đường độc đạo lên thành phố đợi đại đội trưởng.
Đại đội trưởng đang định đi bộ lên đại đội mượn xe đạp thì thấy vợ Cố Quân, ông thở dài.
"Vợ Cố Quân à, cô cũng đừng lo quá, lần trước Tề Kiệt cho tôi xem giấy thu mua rồi, con dấu bên trên không làm giả được đâu, nên chắc chắn không sao đâu.
"Lâm Thư nói:
"Để đề phòng vạn nhất, lúc bác lên thành phố, bác tạt qua đội trị an một chuyến giúp cháu, cháu không lo gì khác, chỉ sợ các anh ấy bị bắt nhầm thôi.
"Lâm Thư tuy không phải người thời đại này, nhưng cũng từng đọc một số truyện niên đại có logic chặt chẽ.
Thập niên 60-70 bắt đầu cơ trục lợi rất gắt, bất kể anh có chính quy hay không, cứ bắt người về đồn đã, thẩm vấn xong xuôi mới đi xác minh xem có chính quy thật không.
Thậm chí có khi còn chẳng thèm xác minh, gây ra bao nhiêu án oan sai.
Đại đội trưởng ngẫm nghĩ, thấy vợ Cố Quân nói cũng có lý, có khi bị bắt nhầm thật.
Dù sao sáng sớm tinh mơ mang nhiều cá như thế lên thành phố, cũng dễ gây chú ý.
Nếu bị bắt nhầm thật thì ông phải nhanh chân đến đội trị an ngay.
Bị bắt vào đội trị an, họ chưa thẩm vấn ngay đâu, mà sẽ nhốt vào phòng tối trước.
Nếu đông người thì một hai ngày cũng thẩm vấn chưa xong.
"Được, đến thành phố tôi sẽ qua đội trị an trước, nếu bị bắt nhầm thật thì tôi sang xưởng dệt."
"Cô bụng mang dạ chửa, về nhà nghỉ ngơi đi, đừng chạy lung tung.
"Đại đội trưởng dặn dò xong liền lên đường.
Lâm Thư ngoài việc về nhà tiếp tục đợi tin cũng chẳng còn cách nào khác.
Việc đầu tiên đại đội trưởng làm khi đến thành phố là đến đội trị an.
Ông hỏi thăm người dân xung quanh mới biết sáng sớm nay, lúc trời chưa sáng hẳn, đội cờ đỏ đã đi càn quét chợ đen, bắt không ít người nhốt vào phòng tối.
Đại đội trưởng nghe ngóng được tin này, thầm nghĩ hai thằng nhóc kia không xui xẻo đến mức ấy chứ?
Trong lòng thấp thỏm, ông tìm đến đội trị an, vào một văn phòng hỏi:
"Đồng chí ơi, cho tôi hỏi, mấy người bị bắt vì đầu cơ trục lợi sáng nay đều là bắt ở chợ đen cả à?"
Người đàn ông đeo băng đỏ, đeo kính, ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc, đẩy gọng kính, nheo mắt:
"Sao, ông có người quen phạm pháp à?"
Đại đội trưởng vội lắc đầu:
"Không thể nào, chủ yếu là đội sản xuất của tôi có hai thanh niên, sáng nay đi đưa trạch với cá trê cho nhà máy, cái này không phải vi phạm pháp luật đâu, có giấy thu mua đàng hoàng, cũng không lấy tiền, chỉ đổi ít đồ thôi, nhưng giờ người vẫn chưa về, tôi muốn hỏi xem có khi nào bị bắt nhầm không.
"Sắc mặt người nọ trầm xuống:
"Nếu có hiểu lầm, chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng, nhưng không phải các ông bảo bắt nhầm là bắt nhầm!
"Đại đội trưởng vội nói:
"Tất nhiên không phải ý đó, chỉ là không thấy người đâu, gia đình lo lắng lắm, nên tôi muốn đến hỏi xem trong danh sách bị bắt có tên bọn họ không thôi.
"Người đeo băng đỏ lạnh lùng hỏi:
"Tên gì?"
Đại đội trưởng:
"Tề Kiệt, Cố Quân.
"Người đó gọi vọng ra ngoài
"Tiểu Trần"
, lát sau một thanh niên chạy vào:
"Tổ trưởng, việc gì thế ạ?"
Tổ trưởng đội cờ đỏ hỏi:
"Trong số những người bắt sáng nay có ai tên Tề Kiệt, Cố Quân, khai là đi đưa cá trê, trạch cho nhà máy không?"
Tiểu Trần nhớ lại, đáp:
"Đúng là có hai người như thế thật, họ cứ khăng khăng là làm ăn chính quy, không đầu cơ trục lợi.
Nhưng mà bị bắt vào đây thì thằng nào chẳng bảo mình không đầu cơ trục lợi?"
Đại đội trưởng nói:
"Họ có giấy thu mua chính quy trong tay mà, các anh không tìm thấy à?"
Tiểu Trần đáp:
"Lúc bắt được, hai cái thùng cũng chẳng còn mấy hàng, chắc bán gần hết rồi, chuẩn bị về, chúng tôi cũng chẳng thấy giấy thu mua gì cả.
"Đại đội trưởng nghe vậy thầm than hỏng rồi.
Giao hàng xong rồi thì giấy thu mua chắc chắn đã nộp lại cho bên kia.
Tổ trưởng nghe vậy, mặt càng lạnh hơn:
"Về đợi tin đi, chúng tôi sẽ điều tra rõ vụ này."
"Chúng tôi sẽ không bỏ lọt bất kỳ con sâu mọt nào của xã hội, nhưng cũng không oan uổng cho người vô tội.
"Đại đội trưởng nhìn thái độ hống hách của hắn, như thể đã khẳng định hai người kia đầu cơ trục lợi vậy, nhìn không giống kiểu sẽ điều tra nghiêm túc.
Rất có thể còn chẳng thèm điều tra, trực tiếp kết tội luôn.
Đại đội trưởng biết tỏng đám người này chỉ thích cầm lông gà làm lệnh tiễn, nên cũng không lãng phí thời gian ở đội trị an nữa.
Đại đội trưởng tìm đến xưởng dệt, ông nhớ mang máng chủ nhiệm phê duyệt trên tờ giấy thu mua họ Trịnh.
Ông tìm bảo vệ ngoài xưởng, nói:
"Tôi là đại đội trưởng đội sản xuất Hồng Tinh, có việc muốn tìm chủ nhiệm Trịnh quản lý nhà bếp.
"Bảo vệ bảo:
"Giờ nhà bếp đang bận, phải đợi đến ba giờ chiều mới rảnh.
"Đại đội trưởng nhìn trời, giờ mới tầm hơn một giờ.
"Tôi đợi được.
"Đại đội trưởng ngồi xổm ở vỉa hè ngoài xưởng đợi.
Đến ba giờ rưỡi mới gặp được người.
Chủ nhiệm Trịnh nghe nói là đại đội trưởng đội sản xuất Hồng Tinh, nhớ lại số cá sáng nay được đưa đến đúng là của đội sản xuất này.
Gặp người, chủ nhiệm Trịnh hỏi:
"Sao thế?"
Đại đội trưởng kể chuyện hai thanh niên bị bắt.
Chủ nhiệm Trịnh nghe xong, cau mày:
"Không bảo là đưa cho xưởng dệt chúng tôi à?"
Đại đội trưởng thở dài:
"Nói rồi, người ta không tin, lại chẳng có giấy tờ chứng minh nên bị nhốt rồi.
"Chủ nhiệm Trịnh ngẫm nghĩ:
"Hôm nay cũng không nghe thấy người bên đội trị an đến hỏi gì cả.
"Đại đội trưởng:
"Nghe giọng điệu của họ, chắc họ chẳng coi ra gì đâu, rất có thể sẽ tống đi cải tạo luôn, tôi đến đây là muốn nhờ chủ nhiệm Trịnh giúp đỡ.
"Chủ nhiệm Trịnh thực ra cũng chẳng muốn dây dưa với đám đầu trâu mặt ngựa bên đội trị an, ông cân nhắc một lát rồi bảo:
"Ông đi với tôi tìm chủ nhiệm Tề bàn bạc xem sao.
"Chủ nhiệm Tề, chắc là người họ hàng của thanh niên trí thức Tề.
Tìm được chủ nhiệm Tề, nghe kể sự tình, ông ấy cũng không chần chừ, lục tìm tờ giấy thu mua rồi đứng dậy, nói ngay:
"Đi tìm người.
"Đại đội trưởng hỏi:
"Đến đội trị an ạ?"
Chủ nhiệm Tề:
"Cái đội trị an đấy khác gì lũ cướp, bất kể có đầu cơ trục lợi hay không cũng phải nôn tiền ra, thấy con ruồi bay qua cũng muốn vặt cái chân, đoán chừng lúc thả người ra, đồ đạc trên người bọn nó chẳng còn lại tí gì."
"Mọi người vất vả bao nhiêu ngày, không phải để vỗ béo túi tham của lũ đó."
"Không cần đôi co với bọn họ, chúng ta lên thẳng Ủy ban Cách mạng, để cấp trên gây sức ép xuống.
"Chỉ cần Ủy ban Cách mạng ra mặt, không những phải thả người mà đồ đạc bọn họ cũng không dám tham ô.
Đại đội trưởng nghe những lời này mới biết mình tìm đúng người rồi.
Họ đi thẳng đến Ủy ban Cách mạng, tìm được lãnh đạo trước giờ tan tầm năm giờ chiều.
Xưởng dệt là xưởng lớn nhất thành phố Quảng An, chủ nhiệm cũng quen biết người trong Ủy ban, nên tìm lãnh đạo rất thuận lợi.
Việc này có thủ tục đàng hoàng, chẳng có gì phải bàn cãi.
Lãnh đạo lập tức gọi điện cho đội trị an, nói vài câu rồi cúp máy.
Lãnh đạo đặt điện thoại xuống, nói:
"Họ sẽ thả người ngay, đồ đạc tịch thu trên người cũng sẽ trả lại.
"Đại đội trưởng thở phào nhẹ nhõm, vội nói:
"Cảm ơn lãnh đạo, cảm ơn lãnh đạo.
"Lãnh đạo xua tay:
"Đây là việc chúng tôi nên làm."
"Hơn nữa đội trị an bắt nhầm người cũng là lỗi của họ, đáng lẽ chúng tôi phải xin lỗi mới đúng."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập