Cố Quân và Tề Kiệt cùng một số người bị bắt bị nhốt trong một căn phòng không có cửa sổ, đến một tia sáng cũng không lọt vào.
Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và đủ thứ mùi khó chịu.
Hai người cũng không biết bị nhốt bao lâu, trong căn phòng tối om không nhìn thấy ánh mặt trời, thời gian trôi qua chậm chạp vô cùng.
Trong phòng đừng nói là ánh sáng, chẳng có cái gì cả, chỉ là một căn phòng trống tuếch nhồi nhét đầy người.
Hai người ngồi bệt dưới đất, Tề Kiệt hạ giọng nói với Cố Quân bên cạnh:
"Là tôi liên lụy cậu.
"Vì cả nửa ngày không được uống giọt nước nào, giọng hai người đều hơi khàn.
Cố Quân:
"Không liên quan đến cậu.
"Nếu mối của Tề Kiệt không chính quy thì đành chịu, đằng này là chính quy, nên đây hoàn toàn không phải lỗi của Tề Kiệt, mà là lỗi của đội trị an.
So với việc trách móc Tề Kiệt vốn chẳng có lỗi gì, giờ anh lo cho Vương Tuyết ở nhà hơn.
Nếu biết anh bị bắt, liệu cô có vì lo lắng mà động thai không?
Nếu anh bị đưa đi cải tạo thật, sau này cô sống thế nào, nuôi con ra sao?
Sắp phát lương thực rồi, chỗ lương thực đó chỉ cần cô không gửi về nhà mẹ đẻ thì đủ cho cô ăn cả năm.
Còn cả ba mươi đồng anh giấu trong lỗ tường sau tờ lịch, hoàn toàn đủ cho cô sinh con.
Anh hỏi rồi, đi bệnh viện sinh con tốn nhiều nhất là mười đồng.
Số còn lại cô có thể tiết kiệm, phòng khi con ốm đau có tiền đi viện.
Tề Kiệt nói:
"Thủ tục của mình hợp pháp, chú họ tôi biết mình bị nhốt chắc chắn sẽ tìm cách cứu mình ra.
"Cố Quân im lặng một lúc rồi nói:
"Chú họ cậu thực sự có cách cứu chúng ta ra à?"
Tề Kiệt:
"Dù sao chú họ tôi cũng là lãnh đạo ở xưởng dệt, quan hệ vẫn có, anh em mình cũng đâu có vi phạm pháp luật thật, chú tôi chắc chắn sẽ lo."
"Chỉ là phải để chú tôi biết chúng ta bị nhốt mới được.
"Nói đến đây, Tề Kiệt lại thở dài:
"Nhưng phải có người trong đội sản xuất đến tìm trước thì chú tôi mới tra ra được chúng ta bị bắt."
"Chắc đêm nay anh em mình phải ngủ lại đây rồi.
"Nói đến đây, cả hai đều im lặng.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu, chẳng biết là mấy giờ, cửa phòng tối bỗng mở ra, ánh sáng chói lòa chiếu vào, tất cả mọi người đều theo phản xạ lấy tay che mắt.
Người mở cửa gọi vọng vào:
"Cố Quân, Tề Kiệt, hai người ra đây.
"Nghe thấy tên mình, cả hai đều sững sờ.
Sau khi thích ứng với ánh sáng, hai người đứng dậy.
Có lẽ do ngồi quá lâu nên chân tê cứng.
Hai người lê đôi chân tê dại, lảo đảo đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng tối, cả hai không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.
Mặt trời vừa sắp lặn, trời vẫn còn sáng.
Họ đến thành phố lúc mặt trời mọc, không ngờ giờ đã sắp tối rồi.
Mới qua mười mấy tiếng đồng hồ mà họ cảm giác như bị nhốt cả ngày trời.
Người gọi họ ra nói:
"Chúng tôi đã điều tra rõ ràng, các anh không đầu cơ trục lợi, theo tôi về văn phòng nhận lại đồ đạc.
"Hai người im lặng, đi theo sau lưng người đeo băng đỏ.
Đồ đạc không thiếu thứ gì, xe đạp cũng trả lại cho họ.
Hai người dắt xe đạp ra khỏi đội trị an.
Tề Kiệt bỗng nói:
"Lạ thật, đám người này lại trả hết đồ cho mình.
"Vừa dứt lời thì nghe tiếng ai đó gọi tên họ.
"Thanh niên trí thức Tề, Cố Quân.
"Hai người nhìn theo hướng tiếng gọi, thấy đại đội trưởng và chủ nhiệm Tề của xưởng dệt đang đợi bên kia đường.
Tề Kiệt nhìn thấy người thân, khuôn mặt cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.
Hai người dắt xe đạp đi sang.
Đến gần, đại đội trưởng mới nhìn kỹ họ từ đầu đến chân:
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.
"Chủ nhiệm Tề liếc nhìn đội trị an phía sau họ, hỏi:
"Đồ đạc trả hết chưa?"
Tề Kiệt gật đầu:
"Trả hết rồi ạ, chú làm thế nào hay vậy?"
"Còn làm thế nào nữa, quan trên đè chết người dưới chứ sao, chú lên thẳng Ủy ban Cách mạng tố cáo đội trị an bắt người bừa bãi."
"Đội trị an qua vụ này, không bị kỷ luật thì cũng bị phê bình.
"Chủ nhiệm Tề nghe bạn ở Ủy ban Cách mạng nói, dạo này đội trị an lộng hành quá, Ủy ban Cách mạng cũng gai mắt rồi.
Ủy ban Cách mạng đang đợi đội trị an phạm lỗi để nắm thóp, chỉnh đốn lại cái thói hống hách của họ.
"Thôi được rồi, thấy cháu không sao chú về trước đây, hôm nào được nghỉ lại đến nhà ăn cơm.
"Chủ nhiệm Tề đi rồi, Tề Kiệt mới hỏi đại đội trưởng:
"Sao mọi người biết bọn cháu bị bắt thế, cháu tưởng ít nhất cũng phải mai mới biết cơ.
"Đại đội trưởng thở phào, nhìn Cố Quân, nói:
"Còn không phải nhờ vợ cậu cẩn thận sao, sáng sớm đợi mãi không thấy người về, đi hỏi khắp nơi không thấy, mới đến tìm tôi."
"Lúc tôi lên thành phố tìm các cậu, cô ấy con khuyên tôi đến đội trị an hỏi trước, nếu không nhờ cô ấy nhắc, chắc hôm nay các cậu không ra được đâu, phải ngủ trong đó một đêm.
"Tề Kiệt nghe vậy, nhìn sang Cố Quân.
Đúng là phải cảm ơn vợ cậu ấy thật.
Cố Quân nghe những lời này, trong lòng kinh ngạc.
Cô ấy lo lắng cho anh.
Nhưng quay sang nhìn Tề Kiệt, anh lại không dám chắc cô chỉ lo lắng cho mỗi mình anh.
Khi họ về đến đội sản xuất, trời đã tối hẳn.
Vào đến đội, mấy người đứng nói chuyện dưới gốc đa.
Tề Kiệt nói với đại đội trưởng:
"Cháu với Cố Quân bàn trước rồi, vải vóc bọn cháu không lấy, chia cho Đại Mãn và thanh niên trí thức Vương mỗi người bảy thước, còn lại sung công quỹ."
"Nhưng hai cân phiếu dầu và hai cân phiếu đường thì cháu với Cố Quân chia nhau.
"Đại đội trưởng gật đầu:
"Được, cứ theo ý các cậu."
"À, về nhà nhớ hái ít lá bưởi tắm rửa xả xui nhé, bác nhớ bên điểm thanh niên trí thức có hai cây bưởi đấy, qua đó mà hái.
"Hai người đều vâng dạ.
Chia tay đại đội trưởng, hai người đi cùng về một hướng.
Tề Kiệt móc phiếu ra đưa cho Cố Quân, nói:
"Phiếu đường tôi không lấy, coi như quà cảm ơn thanh niên trí thức Vương.
"Cố Quân lắc đầu:
"Vẫn phải phân minh rõ ràng.
"Anh chỉ rút một tờ phiếu đường và một tờ phiếu dầu.
Tề Kiệt thấy vậy cũng không ép, nói tiếp:
"Vụ sữa mạch nha cậu nhờ tôi hỏi, sáng nay tôi hỏi chú tôi rồi.
Chú ấy bảo trung thu xưởng sẽ phát, chắc được hai hộp."
"Chú ấy bảo muốn lấy thì phải đợi, đến lúc đó có thể mang lương thực ra đổi, mười cân lương thực đổi một hộp.
"Quy ra tiền thì cũng ngang giá hợp tác xã.
Nhưng vấn đề là phải có phiếu, nên mười cân lương thực vẫn là rất hời.
Người thành phố thiếu lương thực.
Người nông thôn thiếu nhu yếu phẩm.
Thỉnh thoảng người trong đội sản xuất cũng mang lương thực đi đổi nhu yếu phẩm.
Cố Quân nói:
"Thế cậu nói với chú cậu một tiếng, giữ sữa mạch nha lại, đến lúc đó tôi mang lương thực đến đổi, nếu đổi được cả hai hộp thì càng tốt.
"Hai mươi cân lương thực, anh ăn ít cơm đi một tí, tiết kiệm một tháng là đủ.
Bây giờ là tháng bảy, hơn tháng nữa là trung thu, lúc đó cô mang bầu tám tháng rồi, đúng lúc cần tẩm bổ.
"Được thôi.
"Anh ta lại thở dài:
"Dù sao đi nữa, tai bay vạ gió hôm nay cũng do tôi liên lụy cậu, tôi chính thức xin lỗi cậu.
"Cố Quân vỗ vai anh ta:
"Chuyện này không phải lỗi của cậu, đừng để bụng.
"Nói rồi, anh đi trước về nhà.
Lúc nãy về, đại đội trưởng tiện đường trả xe đạp về đại đội, nên đoạn đường từ đại đội về đây là Cố Quân đèo đại đội trưởng.
Vừa nãy đại đội trưởng về đã thuận tay dắt xe về luôn rồi.
Cố Quân về đến cửa nhà, không gõ cửa ngay.
Trong lòng anh tự nhiên thấy chột dạ, lúc trước khẳng định chắc nịch là không sao, cuối cùng vẫn bị bắt.
Cố Quân hít sâu một hơi rồi mới giơ tay gõ cửa.
Hôm nay Lâm Thư mở cửa cả ngày để ngóng tin tức.
Mãi đến chập tối cô mới đóng cửa lại.
Cô lo lắng đến mức chẳng buồn nấu cơm tối, đói quá không chịu được mới xách đèn dầu xuống bếp nấu cơm.
Vừa từ gian nhà chính đi ra thì nghe tiếng gõ cửa.
Nghe thấy tiếng, cô vội băng qua sân ra mở cửa.
Lâm Thư tuy ngóng tin nhưng vẫn cảnh giác hỏi:
"Ai đấy?"
Cố Quân đáp:
"Là tôi, Cố Quân đây.
"Chữ
"Quân"
vừa dứt, cửa đã mở toang.
Cố Quân nhìn Lâm Thư, chột dạ nói:
"Tôi về rồi.
"Lâm Thư nhìn thấy Cố Quân, vỗ ngực mấy cái thùm thụp, mừng rỡ nói:
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi.
"Cốt truyện cuối cùng cũng đảo ngược rồi.
Cố Quân thấy vẻ mặt cô tràn ngập sự vui mừng vì anh bình an vô sự, trái tim như bị ai đó khẽ va vào, lâng lâng khó tả.
Câu đầu tiên cô nói không phải là hỏi thăm Tề Kiệt thế nào.
Liệu anh có thể tin chắc rằng, sự lo lắng cả ngày hôm nay của cô đều là dành cho anh không?
Hai người vào sân, Cố Quân lơ ngơ đóng cửa lại.
Lâm Thư hỏi anh:
"Hôm nay anh ăn gì chưa?"
Cố Quân hoàn hồn, lắc đầu.
Lâm Thư:
"Chưa ăn chút gì á?"
Cố Quân gật đầu.
Sáng sớm đã bị bắt, chỉ được uống ngụm nước ở xưởng dệt, không thì hôm nay đúng là chẳng có giọt nước nào vào bụng.
Lâm Thư thở dài:
"Trưa em sợ anh về nên nấu dư cơm, giờ em lấy cơm trưa nấu cháo trứng gà, anh ăn lót dạ trước nhé.
"Cố Quân:
"Cô lo lắng cả ngày rồi, để tôi làm, cô nghỉ đi.
"Lâm Thư cũng không tranh, để anh làm.
Cô đứng ngoài cửa bếp, hỏi anh:
"Hôm nay xảy ra chuyện gì thế?"
"Hôm nay đội cờ đỏ đi dẹp chợ đen, tôi với Tề Kiệt đi trên đường cũng bị bắt.
"Lâm Thư cau mày:
"Tề Kiệt cũng bị bắt à?"
"Thế hai người đen thật đấy."
Cô nói, nghĩ ngợi rồi lại bảo:
"Sau này anh giữ khoảng cách với Tề Kiệt một chút.
"Nói đến đoạn sau, Lâm Thư cũng tự thấy mình hơi vô lý.
Cố Quân quay sang nhìn cô, trong mắt thoáng vẻ ngạc nhiên.
Hình như cô thực sự không còn tình cảm gì với Tề Kiệt nữa, anh thậm chí còn cảm thấy cô có vẻ không ưa Tề Kiệt.
Tại sao nhỉ?
Tuy không hiểu nhưng anh vẫn chọn cách bảo vệ Tề Kiệt:
"Chuyện này không liên quan nhiều đến Tề Kiệt đâu, cậu ấy cũng có lòng tốt giúp tôi, bị bắt thì tôi với cậu ấy đen như nhau.
"Nghe đến đây, Lâm Thư cảm thán hào quang nam chính hình như không linh nghiệm lắm, thế mà cũng xui xẻo theo Cố Quân được.
Chẳng biết là Cố Quân đi theo anh ta nên xui.
Hay là anh ta đi cùng
"thánh nhọ"
Cố Quân nên hào quang bị lu mờ.
Lâm Thư nghĩ ngợi, tìm một lý do:
"Cũng không phải nói là có liên quan đến anh ấy hay không.
Mà là hai người đi với nhau cứ thấy xui xẻo kiểu gì ấy, có khi là bát tự xung khắc đấy.
"Ở đây không có người ngoài, nói mấy câu mê tín dị đoan chắc không sao.
"Lần trước nếu em không đến chợ đen tìm các anh, không biết các anh có thoát được không."
"Lần này dù là bị vạ lây, nhưng hai người vẫn bị bắt cùng nhau, không xui thì là gì?"
"Tóm lại là giữ khoảng cách đi, lần sau có việc cũng đừng làm chung nữa.
"Cố Quân định mở miệng giải thích đôi câu, nhưng rốt cuộc không nói những lời cô không thích nghe, gật đầu:
"Được, tôi nghe cô, sẽ giữ khoảng cách.
"Ăn cơm tối xong, Cố Quân dọn bát đũa, nói với cô:
"Tôi ra ngoài một lát, về ngay.
"Lâm Thư không nhịn được hỏi dồn:
"Đi đâu đấy?"
Qua vụ hôm nay, cô phải quản chặt mới được.
Người này cô đã biết trước cốt truyện rồi, ngay dưới mắt cô mà còn bị bắt được, không quản chặt sao được?
Cố Quân giải thích:
"Tôi đi hái ít lá bưởi về xả xui, kẻo vận đen ám vào cô với con.
"Nếu là trước đây, anh chẳng thèm bận tâm mấy chuyện này, nhưng giờ khác rồi, anh làm chồng, sắp làm cha rồi, phải lo cho vợ con chứ.
Lâm Thư nghe anh nói thế thì tán thành:
"Đúng là phải xả xui, anh hái nhiều một chút.
"Cô còn hơi hối hận vì lúc nãy không bắt Cố Quân bước qua chậu than lửa.
Không được, lát nữa anh về, cô phải kiếm thanh củi đang cháy để ở cửa, bắt anh bước qua lại lần nữa.
Lâm Thư trước đây chỉ tin Thần Tài, sau khi trải qua chuyện xuyên không quái đản này, cô cái gì cũng tin, cái gì cũng kiêng kị.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập