Chương 30: Một chương

Cả năm đội sản xuất mới giết lợn một lần, phần lớn mọi người cả năm chỉ được ăn thịt lợn có hai bữa, nên hầu như cả đội sản xuất đều kéo đến xem.

Hơn hai trăm người lĩnh thịt, lần lượt từng người một, không biết đến bao giờ mới xong, nên mỗi nhà chỉ cử một hai người đại diện đi xếp hàng.

Tuy nhiên cũng có trường hợp mẹ chồng nàng dâu bất hòa, hoặc thiên vị, chuyện này trong đội ai cũng biết.

Thế nên nếu có bà mẹ chồng nào định lĩnh luôn phần của con trai con dâu, vợ con đại đội trưởng đứng canh bên cạnh sẽ ngăn lại ngay.

Lâm Thư đứng nhìn, thầm cảm thán thảo nào sản lượng đội này tốt thế, đứng đầu cả đại đội.

Cách làm việc công bằng liêm chính của đại đội trưởng khiến ai nấy đều phục, sẵn lòng đi theo ông làm ăn thực chất.

Đại đội trưởng phân công hai người chia thịt, hai người cân thịt.

Cố Quân đang xếp hàng cũng bị kéo ra cầm dao chia thịt.

Vị trí xếp hàng của anh vẫn giữ nguyên, đến lượt anh thì nhờ người bên cạnh cắt hộ, chỉ cần dặn người trước người sau nhớ hộ là được.

Lâm Thư phe phẩy quạt, nhìn mọi người làm việc khí thế ngất trời, ngồi mỏi thì đứng dậy đi lại.

Khoảng hai mươi phút sau, một bà thím xách miếng thịt, tay cầm bát đựng hai miếng đậu phụ đi tới bảo cô:

"Vợ Cố Quân, chồng cô gọi cô lên lĩnh thịt kìa.

"Nói xong còn trêu:

"Ghế đẩu quạt nan chuẩn bị đầy đủ thế này, nhàn nhã gớm nhỉ.

"Lâm Thư đứng dậy đáp:

"Biết sao được ạ, tháng lớn rồi, dễ mệt lắm.

"Bà thím bảo:

"Tối nay được ăn thịt rồi, phải tẩm bổ cho kỹ vào.

"Lâm Thư cười đáp:

"Chắc chắn rồi ạ.

"Cô đứng dậy đi lên phía trước.

Cố Quân nhìn thấy cô, liếc cái làn bên cạnh, bảo:

"Cô mang mấy thứ này về trước đi, ở nhà nghỉ ngơi, lát nữa tôi mang ghế về sau.

"Xung quanh đông người, nghe Cố Quân nói vậy thì nhao nhao cười trêu:

"Không ngờ cái thằng lầm lì như hũ nút này lại biết thương vợ thế."

"Biết cậu biết thương người thế này, hồi trước tôi đã giới thiệu em gái tôi cho cậu rồi."

"Vợ người ta đứng lù lù đấy mà bà dám nói thế, không sợ vợ nó giận à.

"Mọi người kẻ tung người hứng, Lâm Thư chịu không nổi nhiệt, xách làn đi thẳng, kệ Cố Quân ở lại chịu trận.

Lâm Thư xách làn rời khỏi sân phơi.

Cô cúi đầu nhìn miếng thịt ba chỉ và miếng đậu phụ trong làn, càng nhìn càng thấy vui.

Xuyên không đến đây hơn tháng rồi, số lần được ăn thịt cũng không ít, nhưng đây là lần đầu tiên được ăn thịt lợn.

Trước đây bữa cơm nào cũng có thịt lợn, Lâm Thư không thích lắm, nhưng lâu không ăn lại thấy thèm.

Về đến nhà, cô bắt tay vào nấu bữa trưa ngay.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, quá giờ cơm trưa rồi, sáng nay cô mới ăn có hai cái bánh bao ngô, đói meo rồi.

Trong nhà có lương thực, Lâm Thư trút nốt cân gạo cuối cùng vào nồi nấu cơm.

Thịt lợn hầm đậu phụ, thả thêm quả ớt nhỏ vào cho đậm vị, lúc sắp bắc ra thì ra vườn hái ít hành hoa, thái khúc, cho vào nồi đảo vài cái rồi múc ra đĩa.

Tiếp đó xào thêm đĩa rau, làm nộm hai quả dưa chuột.

Cơm vừa chín tới thì Cố Quân hối hả chạy về, vào thẳng phòng mình.

Lâm Thư bưng thức ăn lên nhà chính, thấy anh xách một thúng thóc đi ra.

Cô thắc mắc:

"Sắp ăn cơm rồi, anh định đi đâu đấy?"

Cố Quân bảo:

"Hôm nay mọi người chắc ở nhà cả, không ai tranh cối nước đâu, tôi tranh thủ đi xay gạo trước, cô cứ ăn đi, lát nữa tôi về ăn sau.

"Nói rồi, chẳng đợi Lâm Thư phản ứng, anh đổ thóc vào gùi, xách cái thùng đi luôn.

Lâm Thư:

Đúng là người thời này, không chịu ngồi yên lúc nào, cứ như rảnh rỗi là sinh bệnh ấy.

Lâm Thư ngồi trước bàn ăn, nhìn mâm cơm, nghĩ đến sự chăm sóc của Cố Quân suốt tháng qua.

Lại nghĩ đến chuyện hôm nay hỏi vay tiền, anh chẳng nói chẳng rằng móc tiền đưa ngay, cô không thể vô tâm vô phế được.

Quan trọng nhất là cô đói rồi, cũng ngại ăn trước, thế thì chỉ còn cách mang cơm ra nhà máy xay nước ăn cùng anh thôi.

Lâm Thư xếp cơm canh vào làn, Cố Quân đi được vài phút cô cũng xách làn đi theo.

Cố Quân chân dài bước nhanh, quãng đường bình thường Lâm Thư đi mất hai mươi phút thì anh chỉ đi mất mười phút.

Đúng như dự đoán, mọi người đang mải mê với niềm vui được chia thịt nên cối nước vắng tanh.

Cố Quân dùng chổi quét sạch cối đá, đổ thóc vào, tháo thanh gỗ chặn guồng nước ra, guồng nước từ từ quay theo dòng chảy, cối đá cũng bắt đầu chuyển động.

Vừa mới bắt đầu xay thì bên ngoài có tiếng gọi:

"Cố Quân, anh có trong đó không?"

Cố Quân sững người, tưởng mình nghe nhầm.

Người này đáng lẽ phải đang ở nhà ăn cơm chưa, sao lại chạy ra đây?

Cố Quân ra cửa nhìn, đúng là cô thật.

Anh nhìn cái làn trên tay cô, ngẩn người.

Lâm Thư cẩn thận, sợ người trong nhà không phải Cố Quân nên đứng ngoài gọi trước, thấy anh ra, cô giơ cái làn lên, cười tươi rói:

"Ở nhà ăn cơm một mình buồn lắm, em mang ra ăn cùng anh.

"Bên ngoài nắng chói chang, cô đội mũ rơm, mặc áo hoa xanh, đứng dưới ánh mặt trời cười rạng rỡ như hoa.

Đẹp quá.

Khoảnh khắc đó, tim Cố Quân đập thình thịch, dồn dập liên hồi.

Lâm Thư xách làn bước lên mấy bậc thang, hỏi anh:

"Mình ăn trong này được không anh?"

Cố Quân ngẩn ngơ đáp:

"Được.

"Lâm Thư xách làn vào nhà máy xay, đây là lần đầu tiên cô vào đây.

Trước đây chỉ đi ngang qua, đi một mình chắc chắn không dám vào, nhà hoang vắng vẻ thế này, ai biết bên trong có người nấp hay không.

Vào trong, Lâm Thư đặt làn xuống, tò mò nhìn cối đá vận hành.

Thời cô sống, máy móc thay thế hết sức người sức vật rồi, nên chưa bao giờ thấy mấy thứ đồ cổ này.

Cố Quân đứng ở cửa một lúc lâu mới hoàn hồn, quay vào trong.

Ánh mắt anh dừng lại trên người Lâm Thư đang ngắm nghía guồng nước.

Cố Quân hỏi:

"Không ăn cơm à?"

Lâm Thư quay lại:

"Ăn chứ.

"Cô nhìn quanh, chỉ có mấy khúc gỗ, cô dồn mấy tảng đá lại một chỗ.

Cố Quân thấy thế cũng xúm vào giúp, dồn hết mấy khúc gỗ lại.

Hai cái để ngồi, hai cái để thức ăn.

Tháng bảy tháng tám trời nóng như đổ lửa, thức ăn lâu nguội nên vẫn còn hơi ấm.

Miếng thịt đầu tiên vào miệng, mắt Lâm Thư híp lại vì ngon.

Lợn thời này toàn ăn rau dại nên thịt thơm, không bị bở chút nào.

Thấy Cố Quân ít gắp thịt, cô bảo:

"Em không thích ăn thịt mỡ.

"Cố Quân nhớ lại lúc sáng xếp hàng cô cũng bảo thế, nên không nghi ngờ gì, gắp mấy miếng thịt mỡ trong bát ăn.

Lâm Thư gắp thêm cho anh hai miếng, bảo:

"Ăn thịt đi anh, đừng ăn hết đậu phụ của em.

"Cô cũng thích ăn đậu phụ.

Cố Quân gật đầu.

Vừa ăn, thỉnh thoảng Cố Quân lại đứng dậy quét vỏ trấu.

Anh vừa ăn vừa làm, Lâm Thư cũng ăn nhanh theo, hai người ăn xong cùng lúc.

Ăn xong, Cố Quân mang bát ra bờ sông rửa, nhìn mặt trời nắng gắt, nghĩ đến quãng đường về nhà, đi lại dễ bị say nắng.

Anh bưng bát vào nhà, bảo Lâm Thư:

"Tôi mang ít thóc thôi, khoảng một tiếng nữa là xay xong, lát nữa tôi về cùng cô.

"Nhà máy xay gần sông, lại thông gió nên rất mát mẻ.

Giờ đang là lúc nắng nóng nhất trong ngày, ở nhà ngồi không cũng toát mồ hôi, Lâm Thư đương nhiên muốn ở lại đây hơn.

"Vâng, em đợi anh.

"Khóe môi Cố Quân khẽ nhếch lên.

"Nếu mệt cô cứ bảo, tôi cởi áo trải ra cho cô ngồi.

"Lâm Thư vội xua tay:

"Thôi thôi, em ngồi thế này được rồi.

"Cởi trần thì ra thể thống gì, người trong đội sản xuất mồm mép tép nhảy, thấy cô ở cùng người đàn ông cởi trần, không biết sẽ đồn đại thành cái gì nữa.

Cố Quân xếp mấy khúc gỗ lại cho cô ngồi rộng rãi thoải mái hơn, còn mình ngồi bệt xuống đất.

Lâm Thư nhìn guồng nước quay đều đều bên ngoài, hóng gió mát một lúc rồi quay sang nhìn Cố Quân đang dọn vỏ trấu.

Quần áo anh quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ba bộ.

Hai bộ rách nát, vá chằng vá đụp, toàn mặc đi làm.

Bộ hôm nay mặc đi thành phố đỡ hơn chút nhưng cũng có mảnh vá.

Trước đây anh kiếm được bao nhiêu vải, thế mà chẳng có lấy một bộ quần áo tử tế.

Lâm Thư tính toán.

Quần áo chăn màn cho con xong rồi, quần áo của cô cũng sắp xong, chỉ còn luồn dây chun vào đồ lót nữa thôi.

Lúc nào rảnh rỗi may cho anh bộ quần áo mới vậy.

Nhưng vẫn phải nhờ Xuân Phân cắt vải hộ, cô chỉ phụ trách khâu vá thôi.

Mấy hôm nay động vào kim chỉ nhiều, tay nghề cô cũng lên tay hẳn, đường may đều tăm tắp.

Lâm Thư ngồi một lúc, gió mát hiu hiu làm cô buồn ngủ, chẳng biết từ lúc nào đã dựa vào tường ngủ thiếp đi.

Cố Quân quay lại nhìn, thấy tư thế cô ngủ vững chãi, không sợ ngã mới tiếp tục làm việc.

Cố Quân chưa bao giờ cảm thấy như thế này.

Làm việc mà người tràn trề sức lực.

Trước đây làm việc không phải không mệt, mà là chai sạn rồi, mệt đến mấy cũng cắn răng chịu đựng.

Về đến căn nhà trống trải yên ắng, lại một mình gặm nhấm cơn đau nhức ê ẩm trong đêm dài đằng đẵng.

Nhưng giờ khác rồi, mệt mỏi đau đớn có người quan tâm.

Cũng không cần đi làm về mệt rã rời vẫn phải lê tấm thân tàn vào bếp nấu cơm.

Về đến nhà là có cơm nóng canh sốt.

Đây mới là gia đình.

Thảo nào ai cũng mong vợ con đề huề.

Xay gạo xong, Cố Quân vẫn không gọi cô dậy, anh dựa vào tường, ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cô, như muốn khắc sâu vào tim.

Khóe miệng anh cứ thế cong lên, nụ cười ngày càng rạng rỡ.

Chẳng biết qua bao lâu, nghe thấy tiếng người nói chuyện văng vẳng từ xa, anh mới lay nhẹ cô:

"Về thôi.

"Lâm Thư mở mắt, dụi dụi mắt ngái ngủ:

"Xay xong rồi hả anh?"

Cố Quân gật đầu

"ừ"

một tiếng.

Lâm Thư ngáp một cái, vịn tường đứng dậy:

"Thế về nhanh thôi, hai giờ chiều còn phải ra sân phơi uống canh tiết lợn nữa.

"Cố Quân nhìn trời, chưa đến hai giờ, vẫn kịp.

Trong làn có bát, không cần về nhà, đi thẳng ra sân phơi uống canh luôn.

Đội sản xuất này chỉ có một hai kẻ lười biếng, còn lại đa số đều trên một trăm công điểm.

Nên sân phơi toàn người già và trẻ con, ngồi núp bóng cây, tay cầm bát đợi, ước chừng hơn bảy mươi người.

Đợi khoảng mười phút thì Cố Dương và mấy anh em khiêng cái nồi to đùng đến.

Cố Quân cũng chạy lại giúp.

Mọi người xếp hàng rồng rắn.

Náo nhiệt như tết.

Canh tiết lợn rau tạp nấu với bí đao to, thả thêm ít rau má, mùa hè ăn giải nhiệt rất tốt, người già trẻ con ăn vào mát ruột.

Khuấy lên vẫn thấy tí thịt băm.

Chia canh xong, có người ăn luôn tại trận, có người bưng về nhà chia cho người thân, ai nấy đều cười tươi rói.

Người thời này dễ thỏa mãn thật.

Với họ, mỗi tháng được ăn một bữa có hơi thịt là sướng như tiên rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập