Vụ gặt qua đi, mạ mới cấy chưa cần làm cỏ, mọi người hàng ngày ra ruộng lạc, ruộng ngô, ruộng khoai lang làm cỏ, tưới nước, bón phân, công việc không nặng nhọc lắm.
Lâm Thư vẫn đi làm buổi sáng, làm mấy việc nhẹ nhàng kiếm hai ba công điểm.
Cô định đến tháng thứ tám sẽ nghỉ làm.
Không chỉ nghỉ làm mà còn phải ở lì trong nhà, hạn chế ra ngoài, kẻo mấy người có kinh nghiệm sinh nở trong đội nhìn ra điều bất thường.
Chuyện đủ tháng mà lại bảo sinh non, cô chắc chắn phải bàn bạc trước với Cố Quân.
Cơm tối xong, Cố Quân ngồi trong sân đan rổ.
Rổ đan xong mang ra cửa hàng nông cụ trên thành phố bán, một cái được một hào.
Nhưng đan rổ tốn thời gian, không ảnh hưởng đến việc đồng áng thì ba ngày mới xong một cái.
Một tháng cũng chỉ đan được năm sáu cái, kiếm được năm sáu hào.
Lâm Thư tắm xong ra ngồi hóng mát dưới mái hiên, nhắc chuyện sinh nở:
"Tháng mười em sinh, anh định nói với mọi người thế nào?"
Cố Quân đang mải đan rổ, đầu óc chưa kịp nhảy số, ngơ ngác nhìn cô:
"Nói gì?"
Lâm Thư bực mình:
"Thì nói tại sao con lại sinh sớm một tháng chứ sao.
"Cố Quân nghe vậy chẳng thấy khó xử chút nào, thản nhiên đáp:
"Đội mình khối người đẻ non, sớm một tháng là bình thường, có người bảy tháng đã đẻ rồi.
"Nói đến đây, Cố Quân khựng lại, nhớ ra cô cũng được bảy tháng rồi.
Anh bảo:
"Hay cô đừng đi làm nữa, họ toàn bị sinh non lúc đi làm đấy, nguy hiểm lắm.
"Lâm Thư nghe thấy chuyện sinh non ở thời đại này là chuyện cơm bữa, cũng thấy bình thường:
"Làm nốt tuần này em nghỉ.
"Cô muốn kiếm tiền nhưng cũng tiếc mạng.
"Em cũng định không ra ngoài nữa, cứ ở nhà thôi, nhỡ ai nhìn thấy bụng to bất thường lại sinh nghi.
"Dạo này tẩm bổ tốt, bụng to như thổi bóng, gần như mỗi tuần một khác.
Ánh mắt Cố Quân dừng lại trên bụng cô, gật đầu tán thành.
Trốn tránh là cách tốt nhất để bảo vệ cô và con.
Giá mà hai người yêu đương bình thường rồi cưới xin sinh con thì tốt biết mấy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu không có chuyện ngoài ý muốn đó, chắc họ cũng chẳng dây dưa gì với nhau.
Lâm Thư bảo:
"Đến lúc đó ai hỏi sao sinh sớm thì cứ lờ đi, đợi sinh xong mình thống nhất lý do rồi hẵng trả lời.
"Cô hơi mê tín, sợ nói trước bước không qua, thành ra trù ẻo mình.
Cố Quân gật đầu:
"Được.
"Một lúc sau, Lâm Thư hỏi:
"Bao giờ thì đan xong cái rổ này?"
Nhìn qua thì thấy cũngòm hòm rồi.
Cố Quân không ngẩng đầu lên, đáp:
"Lát nữa.
"Lâm Thư:
"Làm xong anh đi tắm luôn đi, em đo kích thước cho anh.
"Động tác của Cố Quân khựng lại, vẫn ngơ ngác nhìn cô.
"Kích thước gì?"
Lâm Thư:
"Anh chẳng đưa cho em bao nhiêu vải còn gì, có miếng vải xanh lam ấy, chắc may được cho anh cái áo dài tay.
"Cố Quân sững sờ mấy giây:
"May áo cho tôi á?"
Lâm Thư gật đầu:
"Đằng nào cũng ở nhà suốt, phải kiếm việc mà làm chứ."
"Anh không thích à?"
Cố Quân:
"Vải đấy để dành cho cô với con là được rồi, tôi không cần.
"Thế không được, anh chiều em thì được, nhưng không được chiều con quá, hi sinh tất cả vì con là hỏng đấy.
"Cố Quân hơi khó hiểu.
Chắc anh nghe không nhầm, ý cô là để con khổ một tí, chứ không được để cô khổ à?
Cố Quân đang thắc mắc thì Lâm Thư giải thích:
"Trẻ con chiều quá dễ sinh hư, thành phá gia chi tử đấy.
"Cố Quân nghe vậy, trên mặt thoáng nụ cười, cúi đầu tiếp tục đan rổ:
"Nhà mình không có điều kiện để con thành phá gia chi tử đâu.
"Thế là anh sai rồi, nhà nghèo mà cái gì cũng nhường nhịn nó, nó đòi gì được nấy thì càng dễ hư hỏng.
.."
"Ơ kìa, con còn chưa đẻ, em nói mấy cái này làm gì nhỉ?"
Lâm Thư nhận ra mình lạc đề, lắc đầu kéo câu chuyện về:
"Con sau này thiếu gì vải may quần áo, cứ may cho anh trước đã, lát nữa tắm xong nhớ sang phòng em.
"Tắm xong sang phòng cô.
Không biết Cố Quân nghĩ đến cái gì mà cổ và tai đỏ bừng lên, đen đỏ lẫn lộn.
Lâm Thư phe phẩy quạt:
"Sao trời càng ngày càng nóng thế nhỉ.
"Cố Quân gật đầu:
"Ừ, nóng thật.
"Nói rồi còn lấy tay quạt quạt cho mình.
Lâm Thư đứng dậy, xách ghế lại gần anh, vừa quạt cho mình vừa tiện tay quạt cho anh một chút gió.
Cô hỏi:
"Mát hơn chưa?"
Lâm Thư vừa tắm xong, dùng xà phòng thơm mua ở hợp tác xã, mùi hoa thơm ngát thoang thoảng theo gió bay sang.
Hình như còn nóng hơn.
Anh bật dậy, bảo:
"Rổ cũng chưa cần gấp, tôi đi tắm cái đã.
"Lâm Thư cũng ngớ người, tự nhiên phản ứng mạnh thế làm gì?
Cố Quân không dám nhìn cô, treo cái rổ lên góc tường rồi đi múc nước nóng.
Chỉ múc vài gáo nước nóng, còn lại toàn nước lạnh.
Anh giật cái khăn mặt trên dây phơi xuống, xách nước chạy biến vào nhà tắm.
Từ đầu đến cuối không dám liếc Lâm Thư cái nào.
Lâm Thư lắc đầu cười.
Kỳ quặc thật.
Lát sau, nghe tiếng nước dội ào ào, Lâm Thư sực nhớ ra, gọi vọng vào nhà tắm:
"Anh đi tắm có mang quần áo không đấy?"
Tiếng nước trong nhà tắm im bặt, một lúc lâu sau mới vang lên giọng nói rầu rĩ của Cố Quân:
"Không.
"Lâm Thư cười:
"Anh nói câu gì dễ nghe đi, em lấy cho."
"Cô muốn nghe gì?"
Lâm Thư nghiêm túc suy nghĩ:
"Anh khen tính cách em thế nào đi.
"Gần như không cần suy nghĩ, Cố Quân đáp ngay:
"Rất tốt, rất tốt.
"Khen cũng chẳng biết khen cho hay, nhưng nghe cũng thật lòng:
"Được rồi, không trêu anh nữa, em đi lấy cho.
"Cô đứng dậy, sang phòng anh lấy quần áo trên giường mang ra.
Đến cửa nhà tắm, vì cửa thấp không kịch trần nên Cố Quân cao lớn nhìn thấy ngay người bên ngoài.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Thư cũng sững sờ.
Có lẽ vì người bên trong đang trần như nhộng nên cô thấy hơi ngượng.
Lâm Thư lảng tránh ánh mắt, vắt quần áo lên cửa rồi quay người bỏ đi.
Cô cầm cái quạt trên ghế, vừa quạt vừa đi về phòng.
Trời nóng thật đấy.
Về phòng khoảng mười mấy phút thì có tiếng gõ cửa.
Lâm Thư tìm cái thước gỗ may áo của Xuân Phân để lại, cùng với cuốn sổ và cái bút.
"Vào đi, cửa không khóa.
"Cố Quân đẩy cửa bước vào.
Lâm Thư quay lại nhìn, đầu tóc húi cua của anh đã gần khô.
Cô tò mò:
"Anh cắt tóc ở đâu mà chẳng thấy dài ra tí nào thế?"
"Trong đội có người biết cắt, đưa ít đồ ăn là được, một tháng tôi cắt một lần.
"Lâm Thư gật đầu:
"Anh đứng thẳng lên, em đo vai, tay với thân người thôi.
"Áo may rộng rãi nên không cần đo vòng eo.
Cố Quân nghe vậy đứng thẳng tắp như cây cột.
Lâm Thư cầm thước đo tay cho anh, thấy người anh cứng đờ như lính canh.
"Thả lỏng chút đi.
"Lâm Thư thầm nghĩ sắp làm bố trẻ con rồi mà cứ như trai tân ấy, cứ lại gần là cứng đờ như đá.
Cố Quân không nói gì.
Lâm Thư đo rất nhanh, một phút là xong hết.
Lúc ghi số đo vào sổ, cô bảo Cố Quân đang đứng sau lưng:
"Đừng đi vội, còn việc nữa.
"Cố Quân:
"Việc gì?"
Cách một ngày mới chườm nóng mát xa một lần, hôm qua làm rồi, chắc không phải việc đó.
Lâm Thư lấy ra một cuốn sách đặt lên bàn, gõ gõ ngón tay lên bìa sách:
"Học chữ.
"Ánh mắt Cố Quân chuyển từ mặt cô xuống cuốn sách dưới tay cô.
Một cuốn sách nhỏ màu đỏ, trông quen quen.
Anh hỏi:
"Đây chẳng phải là Ngữ lục của Vĩ nhân sao?"
Cố Quân không chắc chắn lắm:
"Hay nghe mấy thanh niên trí thức đọc, biết viết gì trong đó.
"Biết nội dung rồi thì càng dễ học."
"Với lại sau này học thuộc lòng cuốn này, ra ngoài bị ai bắt nạt cứ lôi ra mà nói lý, đảm bảo không ai cãi lại được.
"Chân lý là gì, ở cái thời đại này, Ngữ lục của Vĩ nhân chính là chân lý.
Lâm Thư hất hàm về phía cái ghế:
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, ngồi xuống đi.
"Vụ gặt xong mấy ngày rồi, Cố Quân tưởng cô quên chuyện dạy anh học chữ rồi nên không nhắc, ai ngờ tự nhiên cô lại lôi ra, chẳng báo trước tiếng nào.
Cố Quân im lặng một lát rồi ngồi xuống bàn.
Lâm Thư cầm thước gỗ gõ lên mặt bàn:
"Được rồi, giờ chúng ta mở trang đầu tiên ra.
"Cố Quân lặng lẽ mở trang đầu tiên.
Lâm Thư liếc nhìn nội dung, bảo:
"Bốn chữ to trên cùng là Ngữ lục Vĩ nhân.
Mấy chữ này giống bìa sách, không cần dạy anh cũng biết."
"Nội dung bên dưới em dạy anh đọc một lượt trước, nào, đọc theo em."
"Nâng cao chủ nghĩa Mác – Lê nin trong toàn Đảng.
"Cố Quân từng đi qua lớp học tiểu học:
Cô từng làm giáo viên à?
Sao phong thái hệt như cô giáo thế này?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập