Bữa trưa, Lâm Thư thấy hơi ngột ngạt.
Sự ngột ngạt đến từ người đối diện.
Cố Quân cứ chốc chốc lại liếc nhìn cô.
Lâm Thư bị nhìn đến mức mất tự nhiên, ngẩng đầu bắt quả tang:
"Nhìn em thêm mấy lần là nuốt trôi cơm à?"
Cố Quân bị bắt quả tang, cúi gằm mặt xuống:
"Đâu có."
"Không thì anh ăn rau đi, chẳng chịu gắp rau gì cả.
"Cố Quân gật đầu, gắp một đũa rau xanh.
Một lúc sau, Lâm Thư hỏi:
"Xì dầu với giấm không cần phiếu có mua được không anh?"
Cố Quân nhớ lại:
"Cửa hàng thực phẩm ở công xã, dùng ít lương thực thêm tí tiền là đổi được."
"Mất bao nhiêu lương thực?"
Nhiều quá cô chắc chắn không chịu.
Cố Quân:
"Nửa cân gạo đổi được một cân xì dầu, thêm một hào nữa.
"Cũng không phải không chấp nhận được, một cân xì dầu, không xào nấu thịt thà gì nhiều, chỉ kho cá hay làm nộm thì dùng được hai tháng.
"Giấm thì sao?"
"Giấm thì tôi không rõ lắm.
"Lâm Thư suy tính rồi bảo:
"Thế bao giờ rảnh anh lên công xã một chuyến, đổi ít xì dầu với giấm về nhé.
"Cố Quân gật đầu cái rụp, còn hỏi thêm:
"Cô muốn mua gì nữa không?"
Lâm Thư lắc đầu.
Thầm nghĩ anh ta hăng hái quá mức rồi, giờ cô mà bảo muốn ăn thịt, chắc chiều nay anh nghĩ nát óc kiếm thịt về cho cô bằng được.
Buổi chiều đi làm, mặt Cố Quân cứ tươi roi rói, lúc nghỉ giải lao còn lôi cuốn sổ đỏ ra xem.
Đại Mãn thấy thế, quàng vai bá cổ anh:
"Anh Quân, trưa nay gặp chuyện gì vui thế?
Sáng còn thấy anh nhăn nhó đọc sách, chiều đọc sách lại cứ tủm tỉm cười một mình."
"Nói thật nhé, em hiếm khi thấy anh cười, suýt nữa tưởng anh bị liệt cơ mặt rồi cơ.
"Cố Quân bị trêu, tắt ngay nụ cười, quay sang nhìn Đại Mãn:
"Chú biết chữ không?"
Đại Mãn:
"Học hết mấy năm tiểu học.
"Cố Quân:
"Thế hay quá, anh đọc một đoạn trong này, chú xem anh đọc có sai không, sai thì sửa cho anh.
"Đại Mãn nhìn qua:
"Đây là Ngữ lục Vĩ nhân mà, anh Quân xem cái này làm gì?"
"Chưa đi học bao giờ, học vài chữ cho biết.
"Đại Mãn nhớ đến ông bố của anh, cũng không trêu nữa, cầm cuốn sách bảo:
"Để em xem xem có biết hết chữ không đã.
"Đại Mãn xem một lượt, bảo:
"Có mấy chữ không biết, nhưng đoán được đại khái, anh Quân đọc đi.
"Cố Quân đọc một lượt từ đầu đến cuối, giữa chừng cũng ngắc ngứ mấy lần, nhưng ít ra cũng đọc hết được.
"Chỗ này, chỗ này, mấy chỗ này sai rồi.
"Hai người cứ thế ngồi dưới gốc cây, người đọc người nghe, thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Hôm nay, hai người thường xuyên đạt điểm công tối đa, hiếm hoi lắm mới chỉ được tám điểm.
Trên đường về, Cố Quân rủ Đại Mãn:
"Hai hôm nữa nghỉ, anh định vào núi một chuyến, chú đi cùng không?"
Đại Mãn ngạc nhiên:
"Săn thú rừng á?"
Cố Quân
"ừ"
một tiếng:
"Vợ anh cần tẩm bổ.
"Đại Mãn:
"Ngày nào cũng ăn trứng gà, mấy hôm trước chẳng ăn thịt rồi còn gì?"
"Vợ anh cứ cách mấy ngày phải ăn tí thịt, không anh sợ con đẻ ra lại ốm đau quặt quẹo như con nhà người ta."
"Cũng không muốn vợ anh về già đau lưng mỏi gối.
"Đại Mãn nghe vậy, nheo mắt:
"Anh Quân, anh có thấy hôm nay anh mở mồm ra là nhắc đến vợ không?"
"Thế á?"
Đại Mãn chép miệng chê bai:
"Còn không à, vừa nãy nhắc bao nhiêu lần rồi, chị dâu cho anh uống bùa mê thuốc lú gì mà anh mê muội thế?"
"Nói linh tinh, đấy là vợ anh, mẹ của con anh, anh muốn tốt cho cô ấy chẳng phải chuyện bình thường sao?"
"Chú chẳng ngày nào cũng nhắc vợ chú là gì?"
Đại Mãn ngẫm nghĩ, hình như đúng là thế thật, gãi đầu cười hề hề:
"Kể cũng phải.
"Cố Quân hỏi:
"Thế tóm lại có đi không?"
"Đi chứ!
"Ngày nghỉ, Lâm Thư ngủ đến tận bảy giờ mới dậy.
Ra khỏi phòng, xung quanh yên ắng.
Tối qua Cố Quân bảo sáng sớm nay sẽ lên công xã đổi xì dầu, giấm và dầu ăn về, tiện thể cầm giấy giới thiệu của bác sĩ đi mua xương.
Cô vào bếp mở vung nồi, quả nhiên có nồi cháo nhỏ đã nấu xong.
Vừa húp cháo vừa liếc nhìn chậu ốc ngâm, nửa chậu ốc ngâm mười mấy ngày nay chắc nhả hết đất cát rồi.
Đợi Cố Quân mua xì dầu về, sang hỏi Xuân Phân xem nhà có tía tô với bạc hà không, xào một chậu ốc to, làm thêm nộm dưa chuột, mời vợ chồng Xuân Phân với đại đội trưởng sang ăn bữa cơm cũng được.
Dù sao đại đội trưởng cũng chạy vạy lo việc cho Cố Quân, chưa cảm ơn tử tế.
Cả Xuân Phân nữa, hồi Cố Quân vắng nhà cũng chăm sóc cô suốt, phải cảm ơn người ta một tiếng.
Ăn sáng xong, Lâm Thư bỏ vải vào làn, phủ quần áo cũ lên trên rồi đi tìm Xuân Phân.
Hôm nay cắt xong vải may áo cho Cố Quân, chiều cô có thể bắt tay vào làm luôn.
Xuân Phân đang cho gà ăn, thấy cô đến thì niềm nở mời:
"Ngồi đi, ngồi đi.
"Lâm Thư:
"Lát nữa chị bận gì không?"
Xuân Phân:
"Không bận gì, đang định may cho thằng Hổ bộ quần áo, hôm nọ chẳng đi bắt trạch với cá trê cùng chồng cô với hai thanh niên trí thức đấy thôi, được chia mấy thước vải, vừa khéo may cho thằng bé một bộ.
"Khéo quá, em cũng muốn may áo cho Cố Quân, nhờ chị cắt hộ.
"Xuân Phân:
"Được thôi, đợi tôi cho gà ăn xong đã.
"Lâm Thư đặt làn xuống, vẫy Hổ Tử lại trêu:
"Tiểu Hổ Tử đang làm gì đấy?"
Hổ Tử chưa biết nói nhiều, chỉ vào đám gà bập bẹ:
"Gà, gà."
"Là cho gà ăn à?"
Tiểu Hổ Tử gật đầu cái rụp, vì cô đoán đúng ý nên thằng bé cười tít cả mắt.
Trẻ con tuổi chưa biết nói mà hiểu chuyện là đáng yêu nhất.
Lâm Thư càng nhìn càng thấy yêu, thơm nó một cái, thằng bé ngẩn ra một lúc, rồi kiễng chân lên, hôn
"chụt"
một cái vào má Lâm Thư khiến cô ngạc nhiên.
Xuân Phân thấy thế cười bảo:
"Cái thằng nhóc háo sắc này, bố bảo hôn thì không hôn, thế mà hôn cô thím ngay, hóa ra là mê cái đẹp đấy.
"Lâm Thư cũng bị chọc cười, véo má thằng bé:
"Sao con đáng yêu thế hả.
"Tiểu Hổ Tử chẳng hiểu người lớn cười cái gì, nhưng dường như cảm nhận được họ thích mình nên cũng nhe mấy cái răng sún cười khanh khách.
Lâm Thư ở nhà Xuân Phân cả buổi sáng, tầm mười một giờ mới về.
Về đến nhà vẫn thấy yên ắng, cô hơi ngạc nhiên.
Từ đội sản xuất lên công xã đi bộ chưa đến một tiếng, đi từ sớm thế mà giờ vẫn chưa về?
Lâm Thư vào nhà chính mới thấy trên bàn để chai xì dầu, giấm và một cái bát đựng khúc xương ống to đùng.
Thịt trên xương ống đã được lọc sạch sẽ, chỉ còn trơ lại khúc xương trắng hếu.
Lâm Thư cất đồ đi, thầm thắc mắc giờ này Cố Quân đi đâu rồi.
Mãi đến hơn bốn giờ chiều, Lâm Thư đi hái rau, trên đường về nhìn thấy từ xa có bóng người giống Cố Quân đang cõng ai đó xuống núi.
Tuy không chắc chắn là Cố Quân nhưng cô vẫn đi về phía đó.
Đến gần nhìn kỹ mới thấy đúng là Cố Quân thật, người trên lưng anh là.
Tề Kiệt?
Hai người này lại dính lấy nhau làm gì thế?
Lâm Thư do dự một chút rồi cũng đi tới.
Nhìn tình hình này thì không phải lúc để so đo chuyện hai người họ.
Tề Kiệt bị sao thế này?
Cố Quân cũng nhìn thấy Lâm Thư từ xa, nói to:
"Thanh niên trí thức Tề bị rắn cắn, giờ tôi đưa cậu ấy đến trạm y tế công xã, cô về nhà trước đi!
"Lâm Thư đáp to:
"Được, anh đi đi.
"Cố Quân cõng người chạy về phía nhà đại đội trưởng.
Lâm Thư nhìn bóng người xa dần, lông mày nhíu chặt.
Tề Kiệt là nam chính cơ mà?
Hào quang nam chính đâu rồi?
Chẳng lẽ cô xuyên vào một cuốn sách giả à?
Hay là cô là con bướm nhỏ, vỗ cánh tạo ra hiệu ứng cánh bướm rồi?
Dù thế nào đi nữa, cô vẫn mong Tề Kiệt không sao.
Lâm Thư về nhà, ninh canh xương, lấy nước hầm cháo.
Cô đợi mãi, đợi đến khi trời tối đen cũng không thấy Cố Quân về.
Trời tối hẳn, bỗng nghe tiếng gõ cửa, cô tưởng Cố Quân về.
Hỏi vọng ra thì là Đại Mãn và Xuân Phân.
Mở cửa ra thấy Xuân Phân bế Hổ Tử, xách cái làn đựng đầy trứng gà so.
Còn Đại Mãn xách một con gà rừng và một con thỏ rừng.
Đại Mãn bảo:
"Mấy thứ này là anh Quân săn được đấy.
"Tài nguyên trên núi là của chung, mọi người không được tùy tiện lên núi săn bắn.
Nhưng lén lút thì ai cũng thỉnh thoảng lên núi kiếm tí thịt cải thiện bữa ăn.
Đại đội trưởng biết thừa, miễn là không quá đáng, không lộ liễu thì ông cũng nhắm mắt làm ngơ.
Lâm Thư nhìn quanh quất, vội bảo:
"Vào nhà nói chuyện.
"Cả nhà kéo nhau vào, Đại Mãn đặt đồ xuống mới kể:
"Hôm nay em với anh Quân lên núi săn thú, tự nhiên nghe tiếng kêu cứu, chạy lại xem thì thấy thanh niên trí thức Tề và thanh niên trí thức Vương."
"Họ cũng lên núi săn thú, ai ngờ thanh niên trí thức Tề không cẩn thận bị rắn lục cắn."
"Anh Quân bôi cho ít lá thuốc rồi cõng cậu ấy xuống núi tìm bác sĩ.
"Lâm Thư nghe xong mới hiểu tại sao hai người này lại dính lấy nhau.
Nam chính và phản diện đúng là nghiệt duyên, cắt mãi không đứt.
Cô hỏi:
"Rắn lục độc lắm không?"
"Không phải kịch độc nhưng nếu không kịp thời cứu chữa thì chỗ bị cắn sẽ hoại tử, cái chân bị cắn coi như bỏ đi.
"Lâm Thư nghe mà rùng mình.
Cô không nghĩ Cố Quân sẽ trở thành phản diện nữa.
Còn về nam chính, sau này anh ta có đi trên con đường thênh thang rộng mở nữa hay không thì cô không biết, chỉ biết hiện tại anh ta đen đủi thật, chẳng thấy hào quang nam chính đâu cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập