Ăn uống no say, mấy người đàn ông cùng nhau dọn bàn, rửa bát.
Họ ngồi hóng mát trong sân, ngắm nhìn bầu trời đêm vừa buông xuống.
Tề Kiệt bỗng cảm thán:
"Chẳng mấy chốc mà tôi đã về nông thôn được hai năm rồi.
"Thanh niên trí thức Vương hỏi:
"Trước đây tôi không dám hỏi, nghe bảo nhà cậu có người làm cán bộ, sao lại phải về nông thôn làm thanh niên trí thức?"
Tề Kiệt:
"Con cán bộ cũng phải về nông thôn như thường.
Với lại, kể cả là cán bộ thì nhà tôi sống cũng chẳng dễ dàng gì, đang bị người ta soi mói, hơi đâu mà lo cho tôi.
"Nói đến đây, anh ta hỏi:
"Cậu không thấy dạo này tôi chẳng nhận được gói đồ tiếp tế nào à?"
Thanh niên trí thức Vương gật đầu:
"Hình như thế thật, năm nay mới thấy cậu nhận được một gói đồ.
"Thanh niên trí thức Vương thở dài:
"Chẳng biết cái cảnh ăn không đủ no, mặc không đủ ấm này bao giờ mới qua.
Nhiều lúc làm việc đến mụ mị cả người, tự nhiên thấy cuộc sống chẳng còn hi vọng gì nữa.
"Tề Kiệt vỗ bốp vào gáy cậu ta:
"Nghĩ gì thế, sao lại không có hi vọng."
"Tôi thấy chúng ta sẽ không mãi thế này đâu.
"Cố Quân và thanh niên trí thức Vương đều nhìn anh ta.
"Chưa nói chuyện khác, chỉ nói chính sách sẽ không bất biến, đất nước mình muốn phát triển thì phải có nhân tài, mà nhân tài đâu phải nói có là có ngay được."
"Hiện tại chỉ giữ lại đại học công nông binh, nhưng người đi học đều là do tiến cử, chất lượng học tập cũng tạp nham, vàng thau lẫn lộn, chưa chắc đã thành nhân tài được.
"Thanh niên trí thức Vương nghe xong, kinh ngạc:
"Ý cậu là sẽ khôi phục thi đại học?"
"Khôi phục thi đại học là chuyện tất yếu, chỉ là không biết phải đợi bao lâu thôi.
"Lâm Thư ở trong nhà nghe Tề Kiệt nói chuyện, thầm cảm thán, nam chính đúng là nam chính, tầm nhìn xa trông rộng thật.
Nhiều lúc cũng không trách người ta sống sướng, chủ yếu là người ta có tầm nhìn, biết nắm bắt thời cơ.
Thanh niên trí thức Vương vỡ lẽ:
"Thảo nào, tôi cứ thắc mắc sao về ký túc xá là cậu lôi sách ra đọc, hóa ra là thế.
"Tề Kiệt nhìn bầu trời đầy sao, cảm thán:
"Bất kể sau này tôi có đợi được đến ngày khôi phục thi đại học hay không, tôi cũng không muốn quên hết kiến thức đã học.
"Cố Quân nhìn Tề Kiệt, nghe những lời anh ta nói.
Khoảnh khắc này, dường như anh cảm nhận được khoảng cách giữa mình và Tề Kiệt.
Yêu cầu cuộc sống của anh trước giờ rất đơn giản, trước đây là tự nuôi sống bản thân, sau này là chăm chỉ làm việc nuôi vợ con, để họ sống sung sướng.
Cái gọi là chăm chỉ làm việc của anh, dường như cũng chỉ là cắm đầu vào làm.
Thứ anh có thể mang lại cho vợ con, có lẽ chỉ là cơm no áo ấm, còn những thứ sâu xa hơn thì không có.
Vợ anh là người có học, không thể cứ nói mãi chuyện đồng áng, chuyện bếp núc với anh được.
Sau này cô bàn luận chuyện học vấn, chuyện thời sự trên báo, anh chỉ biết ngồi nghe, mà nghe cũng chẳng hiểu, lâu dần liệu cô có thấy anh nhạt nhẽo không?
Rồi không muốn nói chuyện với anh nữa?
Tề Kiệt thấy Cố Quân ngẩn ngơ, khua tay trước mặt anh:
"Anh Quân nghĩ gì thế?"
Cố Quân hoàn hồn, lắc đầu:
"Không nghĩ gì cả, ngẩn người tí thôi.
"Tề Kiệt:
"Thời thế sẽ không đứng yên mãi đâu, dù không biết bao giờ thay đổi, nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, để khi cải cách đến không bị trở tay không kịp.
"Cố Quân không biết thời thế sẽ thay đổi thế nào, nhưng ngay lúc này, anh cảm thấy mình không thể cứ sống thế này mãi được.
Tiễn Tề Kiệt và thanh niên trí thức Vương về xong, Cố Quân xách nước nóng vào phòng Lâm Thư.
"Ngâm chân đi, rồi tôi bóp chân cho.
"Lúc Lâm Thư ngâm chân, Cố Quân ngồi vào bàn chép bài.
Cô tò mò:
"Hôm nay chăm thế?"
Bình thường bảo học thì anh cũng nghiêm túc đấy, nhưng không đến mức tranh thủ mấy phút cô ngâm chân để học.
Cố Quân im lặng một lát mới nói:
"Nghe Tề Kiệt nói chuyện, tôi thấy mình không nên cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời mãi."
"Nếu thực sự có cơ hội thay đổi hiện trạng, tôi cũng muốn nắm bắt.
"Lâm Thư nhướng mày.
Hóa ra hai người này còn tác động qua lại, giúp nhau cùng tiến bộ cơ đấy.
Nhưng mà.
Nếu không có hiềm khích, Cố Quân sống hạnh phúc, chắc chắn họ sẽ không đi đến bước đường cùng trở mặt thành thù.
Điều Cố Quân bất mãn không phải là mấy năm đi cải tạo, mà là lúc trước rõ ràng đã nhờ Tề Kiệt chăm sóc vợ con, kết quả vợ con đều mất mạng, còn Tề Kiệt thì vợ con đề huề, sống hạnh phúc viên mãn.
Nhưng giờ kể cả Cố Quân không ở đây, cô cũng sẽ liều mạng sống sót ở thời đại này.
Cô và con đều bình an vô sự, Cố Quân và Tề Kiệt còn hiềm khích gì được nữa?
Lâm Thư không nghĩ sâu xa nữa, dù sao bây giờ chuyện gì cũng chưa chắc chắn.
Cô ngâm chân mười phút, Cố Quân đặt bút xuống, bê ghế ngồi trước mặt cô.
Đặt chân cô lên đùi mình, nhìn mắt cá chân sưng vù, trong mắt anh hiện lên vẻ xót xa, hỏi:
"Đau không?"
Lâm Thư lắc đầu:
"Không đau, chỉ là sưng lên thấy khó chịu thôi.
"Cố Quân im lặng xoa bóp cho cô, lát sau nói:
"Chúng ta chỉ sinh đứa này thôi, sau này không sinh nữa.
"Lâm Thư:
Chủ đề nhảy cóc nhanh thế?
Họ còn chưa nằm chung một giường, đã bàn đến chuyện sinh con thứ hai, có sớm quá không?
Lâm Thư im lặng một lát, không kìm được tò mò hỏi:
"Lỡ sinh con gái, anh cũng không ngại à?"
Khẩu hiệu thời đại này là phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời, nhưng tư tưởng trọng nam khinh nữ cũng lên đến đỉnh điểm.
Cố Quân cúi đầu xoa bóp cho cô, giọng đều đều:
"Trước giờ tôi chỉ muốn có một mái ấm."
"Chỉ muốn tối đến có người nói chuyện cùng, lúc ốm đau có người quan tâm, đi làm về có đứa trẻ cười tươi chạy ra gọi bố."
"Còn là trai hay gái, với loại người như tôi, không quan trọng đến thế.
"Lâm Thư nghe giọng anh có ý tự ti, lập tức sa sầm mặt mày:
"Anh là quần chúng lao động cần cù chất phác, cái gì mà loại người này loại người nọ, đừng có nói mấy câu đấy nữa.
"Cố Quân cười nhạt:
"Loại người như tôi, không cha mẹ giúp đỡ, lại còn ông bố không ra gì và bà mẹ kế hay gây sự, trước đây có người định làm mối cho tôi, ai cũng lắc đầu kêu tiếc.
"Lâm Thư bỗng bắt được trọng điểm:
"Khoan đã, có người làm mối cho anh á?"
Cố Quân cũng không giấu:
"Có.
"Còn không ít là đằng khác.
Lâm Thư:
"Vô lý, anh trông thế này, dáng người cao ráo, lại khỏe mạnh chăm chỉ, kiểu gì chẳng có cô ưng ý, sao lại không ai thèm?"
Nghe cô khen mình, khóe miệng Cố Quân dần nhếch lên.
"Đẹp trai có mài ra ăn được đâu, cũng chẳng giải quyết được rắc rối."
"Cơ mà, cô thấy thế thật à?"
"Hả?"
Thấy gì cơ?
Cố Quân:
"Tôi đẹp trai?"
Lâm Thư buồn cười:
"Anh không biết à?"
Cố Quân lắc đầu:
"Tôi chưa soi gương bao giờ, toàn soi xuống nước thôi.
Đúng là đẹp trai mà không tự biết.
Lâm Thư với tay lấy cái gương úp trên bàn đưa cho anh:
"Tự soi đi.
"Cố Quân ngẩng lên, nhìn mình trong gương.
Lần đầu tiên nhìn thấy mình rõ nét thế này, Cố Quân sững sờ.
"Đẹp trai quá phải không?"
"Cũng được.
Thế này mà gọi là cũng được, đã bảo ai cũng nhìn mình qua màng lọc mà, sao áp dụng lên anh lại sai bét thế này.
Cố Quân chỉ liếc một cái rồi không hứng thú lắm thu hồi tầm mắt, cúi đầu xoa bóp chỗ sưng trên chân cô.
Lâm Thư lật gương lại, nhìn khuôn mặt giống mình hồi trước đến bốn năm phần, thở dài một hơi rồi úp gương xuống.
Chân bỗng thấy hơi rát, cô nhìn tay Cố Quân, thấy ngón cái của anh đã nứt nẻ.
Mới tháng tám đã nứt nẻ rồi, mùa đông thì làm thế nào?
Cố Quân xoa bóp chân cho cô gần hai mươi phút mới bảo:
"Xong rồi.
"Anh bưng nước đi đổ, rửa tay xong định quay lại học tiếp.
Lâm Thư lấy hộp sáp nẻ con sò cuối cùng ra, bảo anh:
"Đưa tay đây em xem nào.
"Cố Quân thấy cô mở nắp hộp, hiểu cô định làm gì, bèn nói:
"Tôi da dày thịt béo, không cần đâu.
"Lâm Thư lườm anh:
"Vừa nãy xoa chân làm em rát hết cả da, không dưỡng đi, đợi con ra đời, da dẻ non nớt, chịu sao nổi tay anh thô ráp thế này, xước da con đấy."
"Giờ dưỡng đi, mùa đông đỡ nứt nẻ.
"Cố Quân lặng lẽ chìa hai tay ra.
Đợt trước gặt lúa, tay anh bị lá lúa cứa nát bươm, mới khỏi chưa được bao lâu, dạo này lại đan lát suốt nên tay lại xước xát hết cả.
Lâm Thư bôi sáp nẻ lên những vết xước, bôi cả lên vết chai trong lòng bàn tay.
May mà sáp nẻ rẻ tiền, chứ với đôi tay này của anh, một lần bôi hết một phần tư hộp, cô xót ruột chết mất.
Cô cẩn thận bôi cho anh, dần dần cảm thấy lòng bàn tay anh nóng lên.
Lâm Thư bôi xong, dặn:
"Lát nữa đừng rửa tay vội.
.."
Cô ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt đen láy sâu thẳm của Cố Quân.
Cố Quân nhìn cô chằm chằm, ánh mắt u tối sâu thẳm chứa đựng vô vàn cảm xúc không tên.
"Cô đối với tôi tốt quá."
Anh nói.
Lâm Thư thầm nghĩ chẳng phải có qua có lại sao?
Cô cảm thấy nhiệt độ trong phòng như tăng lên mấy độ.
Bầu không khí cũng trở nên kỳ quặc.
Lâm Thư có ngốc đến mấy cũng biết tình huống hiện tại là gì.
Chưa kể phim ảnh tiểu thuyết ngôn tình cô xem không ít, mưa dầm thấm lâu, dù là kẻ chưa mảnh tình vắt vai cũng cảm nhận được tình cảm trong mắt anh.
Người ta thường bảo, ánh mắt khi thích một người không thể giấu được.
Tình trường của Cố Quân vốn đơn giản, ánh mắt nóng bỏng kia lại càng không giấu giếm điều gì.
Lâm Thư dù mặt dày đến đâu cũng bị anh nhìn đến ngượng ngùng, khẽ dời mắt đi chỗ khác.
Cô giả vờ bình tĩnh, giục:
"Mau đi chép bài đi, tối nay phải chép hai lần đấy, giờ một lần còn chưa xong đâu.
"Cố Quân nhìn cô, hai nhịp thở sau, giọng trầm thấp đáp một tiếng:
"Được."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập