Sáng sớm, Lâm Thư rửa mặt mũi xong, Cố Quân đưa cho cô một ca nước.
Lâm Thư hít hít mũi:
"Cái gì mà thơm thế?
Mùi sữa, sữa mạch nha à?"
Cô nhận lấy, nhìn vào thì đúng là nước màu trắng sữa thật.
Hơi nóng bốc lên mang theo mùi sữa thơm nồng.
"Mở sớm thế á?
Để lâu không được đâu, ẩm mốc đấy."
Cô nói.
Cố Quân:
"Ngày nào cũng uống một cốc thì chẳng mấy mà hết."
"Tôi hỏi Tề Kiệt rồi, hơn nửa ca nước chỉ cần hai thìa thôi.
"Lâm Thư:
"Mở rồi thì phải uống thôi.
"Cô nếm thử một ngụm, ngọt thơm, trước đây cô còn thấy ngọt khé cổ, nhưng với điều kiện bây giờ thì thấy ngon tuyệt.
Lâm Thư uống sữa mạch nha, bảo anh:
"Lát nữa anh mời đại đội trưởng với nhà Xuân Phân sang ăn bữa cơm nhé.
"Nghĩ ngợi một chút, cô nói thêm:
"Mời cả thanh niên trí thức Tề nữa, dù sao trước đó đại đội trưởng cũng vì chuyện của hai người mà chạy vạy, bỏ qua anh ta thì không hay.
"Cố Quân ngẫm nghĩ thấy cô nói cũng đúng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
"Cô không sợ tôi qua lại với Tề Kiệt bị xui xẻo nữa à?"
Lâm Thư thầm nghĩ giờ có không qua lại thì Tề Kiệt vẫn cứ xui xẻo thôi.
Hơn nữa giờ hai người thân nhau đến mức vào sinh ra tử, nam chính còn gọi anh là anh rồi, cô ngăn cản kiểu gì?"
Coi như em chưa nói mấy câu đấy đi."
"Nhưng mà, em nói trước nhé, đừng có theo anh ta đi đầu cơ trục lợi, anh mà làm thế thật, bị bắt thì em không đợi anh ra tù đâu.
"Cố Quân nghe vậy sững người:
"Ý cô là sao?"
Lâm Thư:
"Nghĩa đen đấy, đầu cơ trục lợi bị bắt, không biết bị nhốt bao nhiêu năm, em mà không sống nổi thì chắc chắn phải tái giá.
"Lâm Thư không dám chắc chắn nhiều, nhưng dám khẳng định hiện tại anh có chút tình cảm với mình, nên đành dùng
"tình cảm"
để níu chân anh.
Cố Quân nghe xong, lông mày nhíu chặt.
Bầu không khí bỗng trở nên trầm lắng, Lâm Thư thấy mặt anh căng thẳng, đoán chắc anh giận rồi.
Một lúc lâu sau, Cố Quân nghiêm túc nói:
"Tôi hiểu rồi, cô đừng nghĩ nhiều, biết cô không thích, thậm chí là ghét chuyện đó, tôi chắc chắn sẽ không làm.
"Nghe lời đảm bảo của anh, tim Lâm Thư khẽ run lên.
Ngoài dự đoán, anh lại không giận.
Cố Quân đội mũ rơm, bảo:
"Ban ngày cô ở nhà không cần cài then cửa đâu, có việc gì cứ gọi to lên, trẻ con hàng xóm nghe thấy cũng sẽ chạy sang xem đấy.
"Lâm Thư hoàn hồn, gật đầu:
"Biết rồi.
"Bỗng nhiên cô thấy áy náy, khi Cố Quân quay người định đi, cô gọi giật lại:
"Cố Quân.
"Cố Quân quay đầu, khó hiểu nhìn cô.
Lâm Thư ngập ngừng vài giây rồi giải thích:
"Mấy lời vừa nãy anh đừng để bụng nhé, em chỉ sợ anh muốn em và con sống sung sướng hơn mà làm liều, nên em mới dọa tái giá thôi.
"Lông mày đang nhíu chặt của Cố Quân nghe cô giải thích xong liền giãn ra.
Anh gật đầu:
"Tôi biết mà.
"Nhưng không ngờ cô lại giải thích.
"Tôi đi làm đây.
"Cẩn thận nhé.
"Cố Quân gật đầu, khi quay lưng về phía cô, khóe miệng anh cong lên.
Nhìn bóng anh đi khuất, Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm.
Sau này đừng lấy tình cảm ra dọa dẫm nữa, làm cô thấy kỳ cục, chắc Cố Quân cũng chẳng dễ chịu gì.
Buổi chiều, Lâm Thư ở nhà chặt đuôi ốc, chặt đến mỏi nhừ cả tay mới được một bát.
Thế này không ổn, tối nay đông người hơn hôm qua, chắc phải làm ba bốn cân mới đủ.
Với lại không ăn nhanh thì đám ốc này đẻ thành trại nuôi ốc mất.
Trong chậu đã thấy lổn nhổn ốc con rồi.
Nhưng trong chậu còn ít nhất năm sáu cân, chặt đến bao giờ mới xong?
Lâm Thư cố chặt thêm nửa bát nữa, tay mỏi nhừ không làm nổi nữa đành bỏ cuộc.
Đợi Cố Quân về để anh chặt, cô đi nấu cơm.
Chiều đến giờ tan làm, Cố Quân chưa về nhưng Xuân Phân đã bế con sang trước.
Lâm Thư mở cổng, Xuân Phân xách cái làn vào, bảo:
"Nghe bảo cô mời cơm, chồng tôi bảo tôi sang giúp một tay trước.
"Nói rồi nhìn đám ốc dưới đất, bảo:
"Lát tôi chặt giúp cho ít.
"Thế thì tốt quá.
"Xuân Phân cười:
"Khách sáo gì, có mấy con ốc thôi mà.
"Lâm Thư nhăn nhó:
"Em chặt mỏi nhừ tay mới được bát rưỡi.
"Xuân Phân nhìn cánh tay trắng trẻo mảnh khảnh của cô, trêu:
"Tay cô thế kia, không mỏi mới lạ."
"Tôi khỏe, chỗ ốc này với tôi là chuyện nhỏ.
"Nói rồi, cô ấy đưa cái làn cho Lâm Thư:
"Đây là khẩu phần của vợ chồng tôi, với mấy quả trứng gà.
"Lâm Thư vội từ chối:
"Thế sao được, em mời anh chị sang ăn cơm, sao lại mang lương thực sang thế này?"
Xuân Phân cười:
"Ở quê đi ăn cỗ, không có phong bao thì cũng mang ít trứng gà, lương thực đi, chẳng ai đi tay không cả.
"Lâm Thư không chắc chắn hỏi:
"Thật ạ?"
Xuân Phân:
"Lát nữa cô xem đại đội trưởng có đi tay không đến không là biết ngay.
"Nói rồi thả con xuống, vỗ mông con trai:
"Đi, ra chơi với thím.
"Tiểu Hổ Tử lon ton chạy lại chỗ Lâm Thư, giọng non nớt:
"Bế, bế.
"Xuân Phân bảo:
"Thím đang có em bé, không bế con được đâu, chỉ thơm con được thôi.
"Tiểu Hổ Tử dừng lại, suy nghĩ một lúc rồi ôm chầm lấy chân Lâm Thư, chỉ vào má mình, chưa biết nói
"thơm"
nên cứ bập bẹ:
"Đây đây đây.
"Đáng yêu quá đi mất!
Lâm Thư từ từ ngồi xuống ghế, thơm chụt một cái vào má thằng bé.
Thằng bé cười khanh khách thích thú.
Xuân Phân dặn Lâm Thư:
"Cô trông chừng nó là được, đừng bế nhé, nhớ chưa?"
Lâm Thư ôm thằng bé, gật đầu:
"Em biết rồi.
"Xuân Phân ngồi bên chậu ốc, một tay cầm dao, một tay cầm ốc, chặt thoăn thoắt không tốn chút sức nào, nhanh hơn Lâm Thư nhiều.
Lâm Thư trầm trồ:
"Xuân Phân giỏi thật đấy.
"Xuân Phân vừa làm vừa nói:
"Tôi làm việc nhà nông từ bé nên quen tay, cô không bì được đâu.
"Chẳng mấy chốc Xuân Phân đã chặt được nửa bát ốc, vừa nhanh vừa chuẩn.
Lâm Thư vừa trông Hổ Tử vừa nhặt rau.
Hổ Tử chơi với gà một lúc lại chạy lại chỗ Lâm Thư đòi
"nước nước nước"
, Lâm Thư bèn cho nó uống nước.
Thằng bé rất thích thơm người khác, chắc để cảm ơn, uống nước xong nó thơm chụt một cái vào má Lâm Thư, kêu rõ to.
Cố Quân xách con cá to về, cùng Đại Mãn đi vào sân đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Anh vỗ bốp một cái vào vai người bên cạnh.
Đại Mãn giật mình phòng thủ, ngơ ngác nhìn Cố Quân:
"Anh Quân đánh em làm gì.
.."
Giây sau cậu ta phản ứng lại, trêu:
"Con trai em sàm sỡ vợ anh, anh đánh em làm gì?"
Lâm Thư vừa bị thằng bé thơm một cái thì thấy hai người về, cũng thấy cảnh Cố Quân đánh bố nó, nghe câu trêu chọc không nhịn được cười.
Cố Quân nghe tiếng cười, liếc nhìn cô, rồi nhìn tên lưu manh tí hon trong lòng cô, vẫy tay:
"Hổ Tử, lại đây.
"Hổ Tử chớp mắt nhìn Cố Quân, rồi quay ngoắt sang ôm cổ Lâm Thư:
"Thơm thơm.
"Cố Quân:
Chê anh hôi à?
Cười xong, Lâm Thư hỏi:
"Cá ở đâu ra thế?"
Đại Mãn đáp:
"Bắt ở ao cá đại đội đấy, con trắm cỏ này gần ba cân, mất bảy hào đấy.
"Đại đội cũng bán cá à?"
Đại Mãn:
"Cỗ bàn phải có món mặn, phiếu thịt hiếm, nên đại đội nuôi cá để tiện cho các đội sản xuất trực thuộc."
"Dù là làm cỗ, nhà có khách hay dịp tết nhất đều có thể xin đại đội trưởng viết giấy giới thiệu ra mua một con, nhưng cũng không được mua thường xuyên đâu, người ta dị nghị.
"Không cần phiếu, cũng không phải ra sông bắt, thỉnh thoảng được ăn cá cũng tốt.
Cố Quân đi làm cá, Đại Mãn tiếp quản công việc của vợ.
Làm cá xong, Cố Quân vào bếp nấu ăn.
Lâm Thư cũng đi theo vào, hỏi anh:
"Thanh niên trí thức Tề nói sao?"
Cố Quân xát muối vào bụng và mình cá, đáp:
"Cậu ấy bảo ngại sang luôn, sẽ đến nhà đại đội trưởng cảm ơn riêng.
"Lâm Thư gật đầu, lại hỏi:
"Nhà đại đội trưởng ai sang?"
"Đại đội trưởng với cháu gái ông ấy, lát nữa là sang.
"Lâm Thư tính toán số người, bảo:
"Lát nữa làm thêm món trứng xào cà chua, với một nửa con thỏ hun khói hầm khoai tây nữa.
"Đội sản xuất trồng vài mẫu khoai tây nhỏ, củ to hơn quả trứng gà một chút.
Mấy hôm nay thu hoạch, chia theo đầu người mỗi người ba mươi cân, còn lại chia theo công điểm.
Khoai tây chỉ cần không rửa, để khô đất cát, cất chỗ tối thoáng mát là để được một hai tháng.
Sợ hỏng thì mang ra công xã hoặc cửa hàng thực phẩm trên thành phố bán, nhưng giá rẻ bèo, có mấy xu một cân.
Cố Quân ngẫm nghĩ rồi bảo:
"Cũng được, đợi hôm nào nghỉ tôi lên núi kiếm ít đồ rừng.
"Lâm Thư hơi lo:
"Nhưng đại đội trưởng có nói gì không?"
Dù sao nhìn là biết thịt gì ngay.
"Không sao, đại đội trưởng biết mà.
"Anh còn cõng Tề Kiệt từ trên núi xuống, đại đội trưởng lạ gì họ lên núi làm gì.
Cố Quân để cá sang một bên, đợi làm món chính xong thì hấp.
Anh chặt nửa con thỏ rừng, cô giúp gọt khoai tây.
Đang hầm thịt thì nghe tiếng đại đội trưởng.
Lâm Thư ra xem thấy đại đội trưởng cũng xách cái làn, bên trong có bát gạo và một vò rượu.
Đại đội trưởng bảo Đại Mãn:
"Rượu nếp nhà tự ủ, lát nữa làm vài ly.
"Đi cùng đại đội trưởng là cô cháu gái bốn năm tuổi tên Hiểu Hoa.
Ở quê chạy nhảy suốt nên mặt mũi đen nhẻm, quần áo tuy cũ nhưng không rách vá, lại sạch sẽ.
Cô bé chào mọi người trong sân một lượt rồi chạy tót ra ôm Hổ Tử.
Cô bé tuy nhỏ con nhưng khỏe phết, nhấc bổng Hổ Tử lên.
Lâm Thư nhìn mà lo, vội nhắc:
"Cẩn thận ngã em.
"Xuân Phân lại tỉnh bơ:
"Con bé Hiểu Hoa khỏe lắm, với lại trẻ con ngã không sao đâu.
"Hai đứa trẻ chơi với nhau, không bám người lớn nữa.
Lâm Thư thấy đại đội trưởng đến thì vào bếp tiếp quản vị trí đầu bếp của Cố Quân, bảo anh:
"Anh ra nói chuyện với đại đội trưởng đi, để em xào rau cho.
"Cố Quân gật đầu:
"Hầm thêm mười mấy phút nữa.
"Lâm Thư cười:
"Em có phải không biết nấu ăn đâu.
"Cố Quân đi ra ngoài.
Lát sau Xuân Phân vào giúp, cô ấy nhìn Lâm Thư từ phía sau, bảo:
"Bụng cô to thế này, có phải sinh đôi không?"
Lâm Thư lắc đầu:
"Bác sĩ không bảo thế."
"Chắc dạo này tẩm bổ tốt nên bụng to ra thôi.
"Xuân Phân quan tâm:
"Hôm nào nghỉ bảo Cố Quân đưa đi bệnh viện khám lại xem."
"Tôi nghe các cụ bảo thai ngược bụng cũng to lắm."
"Thai ngược nguy hiểm lắm đấy, phải chú ý, tranh thủ lúc chưa sinh chịu khó quỳ nhiều vào cho thai thuận lại.
"Lâm Thư mới đi khám về, bác sĩ bảo thai thuận.
Bụng to, thứ nhất là do dinh dưỡng tốt, thứ hai.
Cô nào dám giải thích là do thai lớn hơn một tháng rưỡi chứ!
Đành giả vờ sợ hãi:
"Nghe chị nói em cũng sợ, đợi Cố Quân nghỉ em bảo anh ấy đưa đi khám."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập