Bữa tối, đại đội trưởng và Đại Mãn đều mời Cố Quân uống rượu, nhưng anh nhất quyết không uống.
Đại Mãn dường như nhận ra điều gì, trêu:
"Anh Quân sợ chị dâu mắng nên không dám uống à?"
Hai nhân vật chính nhìn nhau rồi vội lảng đi chỗ khác.
Cố Quân:
"Vợ tôi mang thai, tối phải để ý nhiều hơn, không được ngủ say quá.
"Đại đội trưởng:
"Cậu có phải uống một chén là say đâu, tửu lượng cậu thế nào bọn tôi biết cả, uống một chén cho vui thôi.
"Cố Quân định nói gì nữa thì Lâm Thư bảo:
"Anh uống với đại đội trưởng một chén đi, không sao đâu.
"Lần trước xảy ra chuyện đâu phải do uống nhiều rượu.
Không biết loại thuốc kích dục cho lợn nái mà nguyên chủ bỏ vào có để lại di chứng gì không.
Ví dụ như – liệt dương, xuất tinh sớm.
Trong đầu Lâm Thư hiện lên toàn những thứ đen tối linh tinh, chột dạ cúi đầu ăn rau.
Cố Quân cũng chỉ nhấp môi vài ngụm, không dám uống nhiều.
Bữa cơm kéo dài đến hơn chín giờ tối mới tan.
Vì Hổ Tử đòi đi ngủ nên Xuân Phân bế con về trước, Đại Mãn ở lại giúp Cố Quân dọn dẹp.
Hai người rửa bát ngoài sân, Đại Mãn hạ giọng:
"Vợ em vừa bảo em, vợ anh nếu không phải mang thai đôi thì bụng hơi to quá.
Hồi vợ em mang bầu tầm này bụng không to thế đâu."
"Bụng to, hoặc là thai ngược, hoặc là con to, cả hai đều dễ gây khó sinh, cô ấy bảo em nhắc anh đưa chị dâu đi bệnh viện khám sớm đi.
"Cố Quân nhìn cửa sổ phòng Lâm Thư, lông mày nhíu chặt.
Tuy biết thai của cô lớn hơn mọi người nghĩ một tháng rưỡi, nhưng nghe Đại Mãn nói thế, trong lòng anh vẫn thấy lo lắng.
Đại Mãn về rồi, Cố Quân gõ cửa phòng Lâm Thư.
Lâm Thư ăn no hay buồn ngủ, đang định ngủ thì nghe tiếng gõ cửa, cô ngại dậy mở cửa nên nói vọng ra:
"Cửa không khóa, vào đi anh.
"Cố Quân đẩy cửa, thấy cô đã nằm rồi nên chỉ đứng ở cửa, không vào trong.
"Gì thế anh?"
Cô hỏi.
Cố Quân trầm ngâm vài giây rồi nói:
"Vợ Đại Mãn lo cho cô, nhờ Đại Mãn nhắc tôi mấy câu, tôi tính mai xin phép đại đội trưởng đưa cô đi bệnh viện khám.
"Lâm Thư nghe vậy đoán ngay Đại Mãn nói gì, cô bật cười.
"Mới đi khám được nửa tháng chứ mấy, với lại tháng này bụng to thế là bình thường mà.
"Hồi trước bạn bè cô mang bầu đầy ra, dinh dưỡng còn tốt hơn, tám tháng bụng còn to hơn cô bây giờ, con sinh ra cũng sáu bảy cân, không to quá đâu.
Dù cô nói thế nhưng lông mày Cố Quân vẫn không giãn ra:
"Tôi vẫn không yên tâm lắm.
"Lâm Thư thấy anh thế này, nếu không đi khám chắc anh cũng chẳng ngủ ngon được.
Cô tính toán rồi bảo:
"Thế đợi anh nghỉ rồi đi.
"Cố Quân:
"Còn bốn ngày nữa mới nghỉ, lâu quá.
"Lâm Thư:
Đang nghĩ cách thuyết phục anh thì bỗng cảm nhận được thai máy, con đang đá cô.
Cô vội gọi anh:
"Vào đây nhanh lên, con đạp rồi, anh sờ thử xem chân con ở chỗ nào.
"Cố Quân nghe vậy sững người, chân đã tự động bước vào.
Lúc hoàn hồn lại thì đã đứng cạnh giường rồi.
Lâm Thư cầm tay anh, đặt nhẹ lên bụng mình.
Lòng bàn tay Cố Quân áp vào bụng cô, bỗng cảm nhận được cú đá nhẹ, cả người anh căng cứng ngay lập tức.
Lâm Thư cười tít mắt nhắc nhở:
"Thở đi anh.
"Cố Quân mới nhận ra mình đang nín thở.
Sau cú đá đầu tiên, cú thứ hai mạnh hơn.
Lâm Thư tuy thấy hơi khó chịu nhưng vẫn chịu được.
Cô kiên nhẫn giải thích:
"Nó đang đạp đấy, chân ở chỗ này, đầu quay xuống dưới, thai thuận rồi.
"Thai máy khoảng nửa phút rồi dừng, tay Cố Quân vẫn đặt trên bụng Lâm Thư.
Đợi một lúc, Lâm Thư nhắc:
"Con ngủ rồi.
"Cố Quân giật mình hoàn hồn, vội rụt tay về.
Lâm Thư nói với anh:
"Thai thuận rồi, anh đừng lo quá, mấy hôm nữa đi khám cũng được.
"Cố Quân đờ đẫn hai giây rồi gật đầu.
"Giờ anh yên tâm về ngủ được chưa."
Cô nói.
Cố Quân gật đầu, lơ ngơ quay người đi ra khỏi phòng, bàn tay vẫn xòe ra, cứng đờ.
Lâm Thư nhìn bóng lưng thất thần của anh, thầm nghĩ mới sờ thai máy thôi mà đã sốc thế à?
Sau này nhìn thấy con chắc ngất luôn quá?
Thấy anh định về phòng mình, cô gọi với theo:
"Đóng cửa hộ em.
"Giờ cô lên xuống giường khó khăn lắm, không muốn dậy đóng cửa rồi lại nằm xuống.
Cố Quân đang ngẩn ngơ bị gọi hoàn hồn, vội vàng quay lại đóng cửa, nói với cô:
"Thế khoan đi bệnh viện đã, đợi ngày nghỉ rồi đi.
"Đi bệnh viện khám lại lần nữa, thai thuận, con phát triển tốt, không có vấn đề gì.
Nhận được kết quả chính xác, Cố Quân mới thở phào nhẹ nhõm.
Về đến đội sản xuất, Cố Quân trả xe đạp, đại đội trưởng hỏi thăm tình hình vợ anh xong thì đưa cho anh một bức thư.
Bảo là nhà vợ gửi đến.
Cố Quân ít kể chuyện gia đình với người ngoài nên đại đội trưởng không biết chuyện Vương Tuyết từng dốc hết vốn liếng gửi về nhà mẹ đẻ.
Đại đội trưởng:
"Đợi con được trăm ngày, cậu vẫn phải về nhà vợ một chuyến đấy, đến lúc đó tôi cho cậu nghỉ mấy ngày, viết giấy giới thiệu cho.
"Đại đội trưởng cũng không biết chuyện nhà họ Vương, biết Vương Tuyết học hết cấp ba nên tưởng nhà họ Vương cưng chiều con gái lắm.
Cố Quân không nói nhiều, gật đầu bảo biết rồi.
Anh cầm thư về nhà đưa cho Lâm Thư:
"Nhà cô lại gửi thư này.
"Lâm Thư chẳng buồn xem.
"Anh mở ra đọc đi.
".
Tôi đã biết mấy chữ đâu.
"Thì đọc những chữ biết rồi ấy.
"Cố Quân im lặng vài giây rồi bóc thư.
Mở tờ giấy viết thư ra, nhìn những dòng chữ chi chít, cũng không nắn nót lắm, anh thấy hoa cả mắt.
Nhìn kỹ một lúc, anh mới bắt đầu đọc chậm rãi:
"Con gái Tuyết, dạo này con sống thế nào?"
"Sao con mãi không hồi âm, ở nhà cũng không nhận được phiếu lương thực nào, con có chuyện gì à?"
Cố Quân đọc chậm nhưng vẫn trôi chảy.
Lâm Thư ngạc nhiên nhìn anh, ngắt lời:
"Không phải bảo chưa biết mấy chữ sao, sao đọc trôi chảy thế?"
"Dựa vào văn cảnh đoán đại khái thôi.
"Lâm Thư bảo anh đọc tiếp.
Đọc đến chữ không biết, anh hỏi cô:
"Chữ này đọc là gì?"
Lâm Thư liếc nhìn:
"Bằng, tên em trai em, Vương Bằng.
"Cô nhìn xuống dưới, cười khẩy:
"Vương Bằng cũng ốm rồi, cần tiền nằm viện, bảo không có tiền, muốn vay ít, tiện thể gửi cả phiếu lương thực về.
"Cố Quân nhìn cô:
"Cô nghĩ sao?"
Lâm Thư đảo mắt:
"Thư đi thư lại mất hai tuần, bệnh em trai em mà nặng thì chết toi rồi, còn không nặng thì lúc nhận được thư cũng khỏi rồi."
"Bố mẹ em thiên vị lắm, em trai em chỉ cần hắt hơi sổ mũi tí thôi là cả nhà loạn lên rồi.
Nếu ốm thật, họ bán nhà bán cửa chữa chạy ngay, hơi đâu mà viết thư cho em.
"Cố Quân ngẫm nghĩ lời cô nói:
"Ý cô là họ lừa cô à?"
Lâm Thư gật đầu:
"Chín mươi chín phần trăm là lừa.
"Cô nghĩ ngợi rồi bảo:
"Em phải viết thư trả lời.
"Cố Quân nhướng mày, nghe cô nói tiếp:
"Em phải than nghèo kể khổ, em phải xin họ tiền sinh con!
"Lâm Thư nói là làm, giật lấy bức thư trong tay anh, chạy vội về phòng, lấy vở của nguyên chủ ra, bắt đầu bắt chước nét chữ viết thư.
Tiền sinh con anh có mà.
Nhưng nghĩ lại, chắc cô cũng biết nhà mẹ đẻ sẽ không gửi tiền cho đâu, chỉ muốn chặn họng họ không đòi tiền đòi lương thực nữa thôi.
Cố Quân nghĩ một đằng, Lâm Thư nghĩ một nẻo.
Lâm Thư thực sự muốn bòn rút chút tiền từ nhà họ Vương.
Hai đồng cô đang cầm bây giờ cũng là Cố Quân đưa cho.
Nhưng kho lương đầy mà túi rỗng tuếch, cô vẫn thấy không an toàn.
Phải bắt nhà họ Vương nôn ra một ít.
Cô đoán cũng chẳng nôn ra được bao nhiêu, nhưng năm đồng chắc chắn xin được.
Nhà họ Vương gửi thư đi đội sản xuất Hồng Tinh, cứ dăm bữa nửa tháng lại ra bưu điện hỏi có thư từ thành phố Quảng An gửi về không.
Hai tuần sau cuối cùng cũng nhận được thư.
Cả nhà bốn người tránh mặt bà cụ, trốn trong phòng đọc thư.
Chị cả nhà họ Vương bóc thư, lấy giấy viết thư ra, dốc ngược phong bì lên tay.
Mẹ Vương không tin nổi:
"Hết rồi á?
"Chị cả tưởng kẹp trong thư, vội mở thư ra, thấy đúng là chỉ có mỗi tờ giấy viết thư thật.
Mặt ai nấy đều thất vọng tràn trề.
Mẹ Vương chửi đổng:
"Cái con ranh này đủ lông đủ cánh rồi à, sao chẳng có cái gì thế này!
Mau xem nó viết cái gì?"
Chị cả đọc nội dung bức thư, lông mày cau lại.
"Hình như con Hai bị chồng đánh.
"Mẹ Vương thắc mắc:
"Đang mang bầu mà còn bị đánh á?"
Chị cả đưa thư cho mẹ:
"Mẹ tự xem đi.
"Mẹ Vương chộp lấy ngay.
Bố Vương cau có:
"Rốt cuộc viết cái gì?
"Chị cả:
"Con Hai bảo phát lương thực xong, nó định lén mang lương thực đi đổi phiếu lương thực thì bị chồng phát hiện, bị tát mấy cái, giờ đến gạo cũng không được đụng vào, toàn phải ăn lương thực thô.
"Bố Vương sa sầm mặt mày:
"Bảo nó kiếm tí phiếu lương thực mà cũng không xong, còn đòi ăn gạo!
"Bố bé mồm thôi, bà nghe thấy lại làm ầm lên bây giờ.
"Em trai bĩu môi:
"Bà nội nhà người ta toàn thương cháu trai, bà nội nhà mình chỉ biết thương chị Hai.
"Mẹ Vương vừa đọc thư vừa xoa đầu con trai:
"Bà già đấy mù mắt mù lòng, cứ làm mình làm mẩy đi, sau này đừng hòng hưởng phúc của thằng Bằng nhà mình.
"Bố Vương hỏi bà ta:
"Phía sau viết gì nữa?"
Mẹ Vương đọc xong thư, bảo:
"Con ranh bảo không được ăn thịt ăn gạo chắc sảy thai mất.
"Bố Vương dửng dưng:
"Sảy thì chửa lại, có phải không đẻ được nữa đâu.
"Như thể đang nói về người dưng nước lã chứ không phải con gái mình.
Mẹ Vương nhìn bức thư, cau mày nói:
"Nó bảo hỏi người ta rồi, thai này là con trai, nếu đẻ được ra, chắc chắn sẽ có chỗ đứng ở nhà chồng, sau này muốn gửi tiền gửi lương thực về nhà cũng dễ hơn."
"Con ranh còn bảo, chồng nó hồi trước làm ở xưởng dệt trên thành phố hơn một tháng, kiếm được mấy chục đồng, lại còn mang về bao nhiêu là vải, chồng nó trước đây đi làm toàn điểm tối đa, tích cóp được khối tiền."
"Nếu con ranh dỗ được số tiền đó về, cũng gom góp được một khoản, đợi sang năm thằng Bằng tốt nghiệp cấp hai là mua được một công việc tốt.
"Con trai nhất quyết không chịu đi học nữa, không thì đã cho học cấp ba rồi.
Không học nữa mà không có việc làm thì chắc chắn phải xuống nông thôn.
Hai vợ chồng đều là công nhân viên chức, cũng dành dụm được ít tiền, nhưng đợt trước thằng Bằng đánh nhau với người ta, lỡ tay đánh người ta bị thương, nếu không phải tốn mấy trăm đồng dàn xếp vụ đó thì nhà thừa sức bỏ tiền ra mua việc cho nó.
Bố Vương nhíu mày, khó chịu hỏi:
"Thế nó bảo sao?"
Mẹ Vương:
"Con ranh bảo muốn xin ít phiếu thịt với sữa mạch nha tẩm bổ, còn muốn xin mười đồng đi bệnh viện khám, tiêm mấy mũi an thai.
"Bố Vương sầm mặt, giận dữ quát:
"Loạn rồi, nhà đã thế này rồi mà nó còn dám đòi tiền nhà!
"Mẹ Vương tính toán một hồi rồi bảo:
"Con ranh này xuống nông thôn bao lâu nay, gửi tiền gửi lương thực về không ít, chắc chắn không giở trò đâu, nếu không phải cùng đường rồi chắc cũng không dám mở miệng xin tiền nhà."
"Thành phố mình thiếu lương thực, nhưng nông thôn chắc chắn không thiếu, chưa nói hiện tại, sau này chắc chắn kiếm chác được khối thứ, nhưng với điều kiện nó phải thuận lợi đẻ được thằng cu.
"Vương Bằng bỗng chen ngang:
"Cái này con biết, không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô.
"Thế giờ làm thế nào, gửi tiền gửi phiếu cho nó thật à?"
Bố Vương cũng suy nghĩ nghiêm túc, một lúc lâu sau mới nói:
"Gửi cho nó cái phiếu thịt mấy lạng, còn sữa mạch nha thì đừng hòng, với cả mười đồng kia.
.."
Ông ta cau mày:
"Cho nó sáu đồng là kịch kim, không đủ thì tự đi mà vay.
"Chị cả nghe thế bất mãn:
"Sao cho nó nhiều tiền thế?"
Vương Bằng:
"Chị cả, vừa bảo rồi mà, không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô, muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ chứ?"
"Cứ đòi đồ của chị ấy mãi mà mình không có tí gì gọi là, sau này chị ấy còn lâu mới chịu gửi đồ về nữa.
"Mẹ Vương tán thành:
"Thằng Bằng nói đúng đấy, sữa mạch nha cứ gửi cho nó một hộp đi, thế nó mới chết mê chết mệt lo cho nhà mình."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập