Cố Quân chuyển củi vào bếp xong liền ra quét sân.
Nguyên chủ chỉ biết dọn dẹp phòng mình sạch sẽ, còn bên ngoài thì cô ta chẳng thèm ngó ngàng tới.
Thế nên, Cố Quân đi làm trên thành phố cả tháng trời, lá khô từ đâu bay tới rụng đầy sân, nhìn bừa bộn vô cùng.
Quét lá khô gom vào hót rác, anh mang vào bếp để nhóm lửa.
Lâm Thư ở trong phòng, thấy trời sắp tối, cô định xuống bếp đun nước nóng tắm rửa.
Vừa mở cửa phòng, cô đã thấy Cố Quân một tay xách thùng nước, một tay cầm chậu gỗ từ ngoài đi vào gian nhà chính.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Thư, anh đi về phía cô, dường như nghĩ ra điều gì, cô vội vàng tránh đường.
Cố Quân xách nước và chậu vào phòng, chẳng nói chẳng rằng rồi lại đi ra.
Lâm Thư ngẩn người một lúc mới khép cửa lại, đi đến bên thùng nước ngồi xổm xuống thử nhiệt độ, nước ấm vừa phải.
Cố Quân này cũng chu đáo phết.
Tuy không hiểu rõ con người Cố Quân, nhưng qua hành động hôm nay của anh, chắc chắn anh không phải người xấu, hơn nữa còn là người có trách nhiệm.
Tóm lại, là một người biết chừng mực và có trách nhiệm.
Hiểu thêm một chút về Cố Quân, Lâm Thư cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô cài chốt cửa rồi mới cởi đồ lau người.
Cởi bỏ quần áo, nhìn chiếc bụng nhô lên, dù đã nhìn suốt ba ngày nay nhưng cô vẫn chưa thể quen, thậm chí còn thấy quái dị.
Mấy ngày nay đối với Lâm Thư cứ như một giấc mơ, chẳng chân thực chút nào.
Nhưng cảm giác đói bụng cồn cào và sự khó chịu từ cơ thể lúc nào cũng nhắc nhở cô rằng, đây không phải là mơ, đây là sự thật.
Cô thực sự đã xuyên không về thập niên 70, mang trong mình cái thai sáu tháng.
Lau người xong, mặc quần áo vào, Lâm Thư nhìn nửa chậu nước tắm trầm ngâm suy nghĩ.
Thôi thì đừng có tự làm khổ mình nữa.
Lâm Thư mở cửa sổ cho thoáng khí, sau đó mở cửa phòng, gọi vọng sang phòng đối diện:
"Em tắm xong rồi.
"Lát sau, cửa phòng đối diện mở ra, Cố Quân vẫn im lặng, đi thẳng vào phòng, bưng chậu nước ra ngoài đổ.
Lâm Thư đóng cửa phòng, lại len lén nhìn qua khe cửa sổ.
Cố Quân đổ nước xong, xách một thùng nước lạnh ra sân, sau đó cởi phăng áo ra, dọa Lâm Thư đang nấp sau cửa sổ giật nảy mình.
Dù sao cũng là người từng trải, nhưng nhìn trộm đàn ông tắm rửa thì quá là biến thái, nên cô lập tức thu hồi tầm mắt, đóng chặt cửa sổ lại.
Cố Quân cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, dường như nghe thấy tiếng đóng cửa sổ, anh quay đầu nhìn về hướng đó.
Cửa sổ vừa nãy còn hé mở, giờ đã đóng im lìm.
Tuy người phụ nữ này không ưa anh, nhưng đứa con trong bụng đúng là của anh, anh phải chịu trách nhiệm.
Hơn nữa, chuyện hôm nay, nếu không có cô kịp thời báo tin, liệu anh có về được suôn sẻ hay không, thật sự rất khó nói.
Cố Quân không muốn nợ nần ai cái gì, nên tắm rửa qua loa xong, về phòng thay quần áo khô ráo, nhân lúc trời chưa tối hẳn, anh cầm năm hào đi ra ngoài, tìm đến nhà người anh em họ xa mấy đời Cố Đại Mãn.
Màn đêm buông xuống, Cố Đại Mãn bế con ra đóng cổng sân thì thấy một bóng người đang đi về phía nhà mình trên con đường tối om.
"Ai đấy?"
Anh ta gọi.
Cố Quân đáp:
"Là anh đây.
"Đại Mãn mừng rỡ:
"Anh Quân, sao anh lại về thế?"
Cố Quân đi tới nơi, nhìn thằng bé Đại Mãn đang bế trên tay, nghĩ đến việc mình cũng sắp làm cha, anh bất giác véo má thằng bé, bảo:
"Gọi bác đi con.
"Đại Mãn cười nói:
"Nó mới chỉ biết gọi mẹ, cha còn chưa biết gọi đâu."
"Anh Quân, không phải anh đang làm việc trên thành phố sao, sao tự nhiên lại về thế?"
"Xưởng có lãnh đạo đến thị sát, được nghỉ một ngày."
"À, nhà chú còn trứng gà không, bán cho anh ít.
"Nhắc đến chuyện bán trứng gà, Đại Mãn nhìn quanh quất, thấy không có ai mới hạ giọng nói:
"Vào trong rồi nói.
"Vào đến sân, Đại Mãn đóng cổng lại, gọi vọng vào nhà:
"Mình ơi, anh Quân đến.
"Lát sau, một người phụ nữ trẻ có khung xương hơi to, da ngăm đen, dung mạo bình thường từ trong nhà đi ra.
Vợ Đại Mãn hỏi:
"Muộn thế này rồi, sao anh Quân còn qua đây?"
Hai vợ chồng hỏi y hệt nhau.
Đại Mãn đi tới gần, nói nhỏ:
"Anh Quân muốn mua trứng gà.
"Vợ Đại Mãn hỏi:
"Anh lấy bao nhiêu?"
Đội sản xuất quy định mỗi hộ chỉ được nuôi ba con gà, hồi trước lúc vợ Đại Mãn sắp sinh, trong nhà lén nuôi thêm hai con để lấy trứng.
Dù con đã hơn một tuổi rồi nhưng vẫn chưa nỡ thịt, để dành trứng bồi bổ cho con.
Thằng bé ăn không hết trứng nên trong nhà vẫn còn dư chút ít.
Cố Quân ngẫm nghĩ rồi nói:
"Trước mắt cứ lấy cho anh mười quả, anh trả theo giá thị trường bên ngoài là bốn xu một quả.
"Vợ Đại Mãn cười đáp:
"Được, em chọn quả to cho anh.
"Vợ Đại Mãn đi lấy trứng, Đại Mãn bèn trò chuyện với Cố Quân:
"Anh Quân, anh định mua trứng về tẩm bổ cho Vương Tuyết à?"
Cố Quân gật đầu:
"Cô ấy đang mang bầu, cần bồi bổ thêm."
"Cái cô Vương Tuyết đấy nhìn cũng chẳng phải người biết vun vén gia đình đâu, anh tốt với cô ta thế, chưa chắc cô ta đã nhớ ơn anh đâu."
Đại Mãn bất bình thay cho Cố Quân.
Cố Quân:
"Cô ấy đang mang thai con của anh, tốt với cô ấy cũng là tốt với con anh.
"Đại Mãn:
"Cũng phải, dù sao cũng mang thai con của anh Quân mà, phải đối xử tốt một chút."
"Cơ mà, em cứ muốn hỏi mãi, cái cô Vương Tuyết này đã không muốn sống với anh Quân, sao hồi đó lại chịu gả cho anh thế?"
Cố Quân tìm đại một cái cớ:
"Không muốn làm việc, muốn tìm người đỡ đần, hồi đó anh chỉ thấy cô ấy xinh đẹp, thế là sa vào lưới tình.
"Có lẽ vì Vương Tuyết xinh đẹp thật nên Đại Mãn cũng không nghi ngờ gì.
"Kể cũng đúng, Vương Tuyết là hoa khôi trong đám nữ thanh niên trí thức, thảo nào anh Quân lại mê mẩn."
"Nhưng Vương Tuyết đẹp thì đẹp thật, chứ làm việc thì lười chảy thây, tính tình lại kiêu ngạo, toàn nhìn người bằng nửa con mắt, dù là ở điểm thanh niên trí thức hay trong đội sản xuất mình, chẳng mấy ai muốn làm chung với cô ta cả.
"Cố Quân thầm nghĩ, cô ta không chỉ tính khí thất thường mà còn lười biếng, chẳng phải người biết lo toan cuộc sống.
Sau này cũng chẳng thể nào ngủ chung giường với anh, có vợ thế này thà không có còn hơn.
Nghĩ đến đây, Cố Quân lại thấy đau đầu.
Anh gần như không có ký ức gì về đêm hôm đó, nếu sau này cô ta vẫn cấm vận anh, thì anh đành phải chịu cảnh
"treo niêu"
, cả đời này chắc cũng chẳng biết mùi vị ngủ với đàn bà là thế nào.
Cố Quân hoàn hồn, nói:
"Dù sao cũng là vợ anh, là mẹ của con anh, thôi thì bỏ qua đi, đừng có lúc nào cũng nói mấy lời khó nghe ấy.
"Đại Mãn nghe vậy, ngạc nhiên nói:
"Anh Quân, sao tự nhiên anh lại đổi tính thế, bình thường nhắc đến vợ là mặt anh đen sì, hôm nay lại còn bênh vực vợ nữa chứ.
"Cố Quân:
"Đừng nói nhảm nữa, bảo chú đừng nói thì đừng nói.
"Ngoài việc là mẹ của con anh, hôm nay anh thoát nạn cũng là nhờ cô, làm người không thể vong ân bội nghĩa.
Đại Mãn nghe vậy, đáp:
"Được rồi, anh Quân đã nói thế thì sau này em không nói nữa."
"Thế nói chuyện khác vậy, sắp đến vụ thu hoạch rồi, đại đội trưởng nhờ hỏi anh với anh Tề bao giờ mới về, nếu không về kịp vụ thu hoạch thì khẩu phần lương thực cơ bản của hai người sẽ bị cắt giảm đấy.
"Chắc tuần sau là về được rồi, kịp đấy.
"Lúc này vợ Đại Mãn bưng bát trứng gà ra.
Cố Quân móc ra bốn hào.
Vợ Đại Mãn nói:
"Trong này có mười một quả trứng, có hai quả hơi nhỏ nên em bỏ thêm hai quả.
"Cố Quân cảm ơn, rồi chia trứng bỏ vào hai túi áo.
Cất trứng xong, anh nhìn vợ Đại Mãn:
"Vợ anh bị động thai, bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng, tuần sau anh mới về được, tuần này phiền em để ý cô ấy giúp anh, tiện thể mấy hôm nữa gánh giúp hai gánh nước.
"Vợ Đại Mãn nghe vậy, đáp:
"Tất nhiên là được rồi, chuyện giúp đỡ nhau thôi mà."
"Chị dâu không sao chứ ạ?"
"Nghỉ ngơi một tuần là khỏi.
"Nói chuyện thêm vài câu, Cố Quân cũng đi về.
Lâm Thư nằm trong căn phòng tối om.
Dầu hỏa là thứ xa xỉ, hai đêm cô xuyên đến đây đều không dám thắp đèn.
Nhưng lại hơi sợ bóng tối, nên hai đêm qua cô cứ nơm nớp lo sợ thức đến tận sáng mới dám ngủ.
Bỗng nghe tiếng mở cổng sân, biết là Cố Quân đã về, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Đêm nay phòng bên cạnh có người, chắc cô sẽ ngủ ngon giấc.
Có lẽ vì phòng bên cạnh có người, hoặc có thể do hôm nay quá mệt mỏi, nên Lâm Thư rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, một mạch ngủ đến sáng hôm sau.
Cô nằm trên giường định thần một lúc mới xuống giường, đi ra sau cửa, áp tai vào cửa nghe ngóng một lát, bên ngoài im ắng, hình như không có ai ở nhà.
Cô mở cửa ra, thấy cửa phòng đối diện lại khóa im ỉm.
Chắc Cố Quân đã về thành phố rồi.
Lâm Thư quay đầu lại, thấy trên bàn trong gian nhà chính đặt hai bát gạo và mấy quả trứng gà trong cái rổ tre.
Cái này để lại cho cô sao?
Lâm Thư đi tới trước bàn, ước lượng thử, chỗ gạo này khoảng hai cân, ăn dè sẻn nấu cháo chắc cũng đủ ăn năm ngày.
Đếm trứng gà thì thấy có mười quả.
Mỗi ngày ăn một quả trứng, ít nhiều cũng bổ sung được chút dinh dưỡng.
Gạo hết rồi ăn gì, chuyện đó để sau hãy tính.
Lâm Thư mang gạo và trứng về phòng, lát sau lấy một ít gạo và khoai lang khô đi ra khỏi phòng, chuẩn bị nấu bữa sáng.
Gọi là bữa sáng, nhưng thực ra là nấu gộp cả bữa trưa.
Vào bếp, thấy góc bếp chất đầy củi, chắc đủ dùng cả tháng.
Cô đặt đồ lên bệ bếp, mở vung nồi ra thì sững người.
Trong nồi còn một ít cháo và trứng hấp.
Cố Quân tuy lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, miệng lưỡi chẳng nói được câu nào tử tế, nhưng những việc anh làm lại trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài.
Người đàn ông này tốt thật đấy.
Lâm Thư đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Cố Quân.
Cô thầm nghĩ, đợi lần sau Cố Quân về, sẽ nói chuyện đàng hoàng với anh, hai người có thể chung sống hòa thuận, vui vẻ với nhau.
Lâm Thư ăn sáng xong thì ra sân giặt bộ quần áo thay ra hôm qua.
Trước khi xuất viện, Lâm Thư đã đặc biệt hỏi bác sĩ, những việc vặt nhẹ nhàng cô vẫn có thể làm được.
Mùa hè quần áo mỏng manh, giặt hai bộ quần áo cũng chẳng phải việc nặng nhọc gì, đơn giản như ăn cơm bữa, cũng chẳng lo bị động thai.
Đang giặt quần áo thì ngoài cổng sân vang lên tiếng gõ cửa và tiếng gọi:
"Đồng chí Vương có nhà không?"
Đội sản xuất Hồng Tinh đối với Lâm Thư vẫn còn xa lạ, nên bất kể ngày hay đêm, cô đều đóng chặt cổng sân.
Xuyên không sang ngày thứ tư rồi mà chưa có ai đến tìm cô cả.
Lâm Thư thắc mắc đi ra cổng sân.
Đến sau cánh cổng, cô mới hỏi:
Người bên ngoài đáp:
"Là tôi, vợ Đại Mãn, Xuân Phân đây.
"Vợ Đại Mãn là ai nữa?
Lâm Thư mở cổng, thấy bên ngoài là một người phụ nữ trẻ bế con, da ngăm đen và dáng người đậm đà.
Thấy cô, Xuân Phân nói:
"Hôm qua anh Quân đến nhà lấy trứng gà, còn dặn dò tôi để ý đồng chí Vương giúp."
"Sáng sớm tôi đã định qua xem có gì cần giúp đỡ không, tiện thể xem sức khỏe đồng chí Vương thế nào rồi.
"Chắc Cố Quân cũng nói chuyện cô bị động thai, nên người phụ nữ trước mặt mới hỏi han như vậy.
Người ta dù sao cũng có lòng tốt, Lâm Thư nở nụ cười đáp:
"Đỡ hơn nhiều rồi chị ạ.
"Xuân Phân quan sát sắc mặt cô, thấy hồng hào, chắc cũng không có vấn đề gì lớn.
"Vậy trong nhà có việc nặng gì cần giúp không?"
Lâm Thư lắc đầu:
"Củi với nước, hôm qua Cố Quân về đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi."
"Thế không có việc gì thì tôi về đây, nếu có việc gì thì cứ sang tìm tôi nhé.
"Lâm Thư cảm nhận được thiện ý, chân thành nói một tiếng
"Cảm ơn"
Xuân Phân nghe thấy tiếng
, ngớ người một chút nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, nói:
"Vậy tôi về nhé.
"Cô ấy quay người đi được vài bước, cánh cổng sau lưng mới khép lại.
Nghe tiếng đóng cửa, Xuân Phân quay đầu nhìn cánh cổng đóng chặt, lẩm bẩm:
"Cô Vương này cũng lễ phép đấy chứ, đâu có khó gần như người ta đồn đại đâu."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập