Chương 41: Một chương

Cố Quân đi đến trước mặt, đưa cái chai ra trước mắt cô, Lâm Thư mới giật mình hoàn hồn.

Cô nhận lấy, nhìn những đốm sáng lấp lánh trong chai, khóe miệng cong lên nụ cười, nhưng ngay sau đó lại mở nắp chai, thả đom đóm ra.

"Nhốt thế này đẹp chỉ là tạm thời, cùng lắm nửa tiếng là chết.

Thả ra ít nhất còn sống thêm mấy ngày, còn được chơi với bạn bè.

"Đom đóm bay từ từ ra khỏi miệng chai, vỗ cánh bay đi.

Cố Quân ngồi xuống bên cạnh cô:

"Tôi chưa bao giờ nghĩ thế.

"Lâm Thư nhìn đom đóm bên bờ sông, nói:

"Biết đâu sau này khó mà nhìn thấy cảnh đẹp thế này nữa.

"Thời đại phát triển quá nhanh, giai đoạn đầu không chú trọng bảo vệ môi trường, đến lúc nhận ra thì đã gây ra những ảnh hưởng không thể cứu vãn.

Hóng gió một lúc, Cố Quân hỏi cô:

"Tâm trạng khá hơn chưa?"

Lâm Thư nghe vậy, quay sang nhìn anh ngạc nhiên.

Cố Quân cười:

"Tôi nhìn ra được cô không vui.

"Nghe anh nói thế, Lâm Thư cũng cười theo, thành thật:

"Hơi sợ."

"Em sợ sinh con, sợ không làm mẹ tốt, cũng sợ.

.."

Nói đến đây cô khựng lại, sửa lời:

"Sợ nhiều thứ lắm.

"Cố Quân xòe bàn tay ra trước mặt cô:

"Đưa tay cho tôi.

"Lâm Thư im lặng hai giây, rồi đặt tay lên lòng bàn tay Cố Quân.

Cố Quân hít sâu một hơi, nắm chặt lấy tay cô.

"Tôi sẽ ở bên cô.

"Ánh mắt Lâm Thư từ bàn tay di chuyển lên khuôn mặt anh.

Chân thành, tha thiết, tuấn tú.

Lâm Thư dời mắt đi, thầm nhủ:

Không được nhìn không được ngắm, dễ bị lú lẫn vì tình lắm.

Lâm Thư nhìn mặt sông lấp lánh ánh nước, hỏi khéo:

"Con tè dầm, đi ị, ai thay ai rửa?"

Cố Quân đáp:

"Tôi ở nhà thì tôi làm.

"Lâm Thư lại hỏi:

"Nghe bảo trẻ con đêm hay quấy, anh có giúp em không?"

Cố Quân trả lời không chút do dự:

"Có.

"Lâm Thư ngẫm nghĩ, nheo mắt nhìn anh:

"Anh dỗ ngon dỗ ngọt em đấy à?"

Cố Quân nhìn cô chằm chằm:

"Hình như tôi chưa lừa cô bao giờ nhỉ?"

Lâm Thư bị hỏi vặn lại, ngẫm nghĩ kỹ thì đúng là thế thật.

Tính ra thì cái miệng của cô mới là chuyên đi lừa phỉnh anh.

Lâm Thư chột dạ, cười rút tay về:

"Đương nhiên em tin anh rồi, anh nói được là làm được mà.

"Hai người ngồi ngoài trời mười mấy phút rồi Cố Quân đề nghị về.

Không biết do tối nay được ra ngoài, hay do nói chuyện với Cố Quân về việc chăm con, tâm trạng cô tốt hơn hẳn.

Quả nhiên, con người không nên một mình gặm nhấm cảm xúc tiêu cực.

Về đến nhà, Cố Quân bảo cô:

"Tối nay đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc thật ngon nhé.

"Lâm Thư im lặng không đáp, nhìn anh như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Cố Quân dạo này nhạy cảm lắm, nhìn cái là biết ngay, hỏi:

"Có gì khó xử cứ nói thẳng.

"Lâm Thư nghe anh nói thế cũng không do dự nữa, nói thẳng:

"Em cứ sợ đêm hôm bất chợt trở dạ, gọi anh anh không nghe thấy.

"Cố Quân:

"Tôi ngủ mở cửa mà, phòng cô có tiếng động gì tôi nghe thấy hết.

"Lâm Thư lắc đầu:

"Là em sợ em gọi không đủ to, bất an lắm.

"Dù sao cô cũng chưa sinh con bao giờ, chỉ biết qua phim ảnh, chẳng biết lúc sắp sinh thì thế nào.

"Thế cô muốn sao?"

Anh hỏi.

Lâm Thư ngượng ngùng gãi mũi:

"Anh chịu khó trải chiếu ngủ dưới đất phòng em được không?"

Nói ra câu này Lâm Thư cũng thấy chột dạ.

Trời lạnh rồi mà bắt người ta ngủ đất.

Chủ yếu là cái giường bé quá, hai người lớn nằm chen chúc thì sát sạt nhau, cô ngủ một mình quen rồi, nhất thời chắc chắn không quen ngủ chung.

Cố Quân sững sờ, rồi đáp:

".

Được.

"Ngừng một chút, anh nói thêm:

"Thế để tôi về phòng lấy chiếu.

"Lâm Thư gật đầu.

Trong lúc Cố Quân đi lấy chăn chiếu, cô đi vệ sinh, lúc quay lại Cố Quân đã trải chiếu xong dưới đất.

Cô cởi giày, bước qua chiếu của anh leo lên giường.

Ngồi trên giường, cô áy náy bảo:

"Nếu tối ngủ không thoải mái thì đợi em ngủ rồi anh về phòng anh mà ngủ.

"Cố Quân lắc đầu:

"Hồi trước đi xây ký túc xá trên thành phố toàn trải chiếu ngủ đất, ở đó còn đủ thứ côn trùng bò lổm ngổm, nhà mình hay hun ngải cứu, không có côn trùng đâu.

"Nhắc đến côn trùng, Lâm Thư thấy khó chịu:

"Hay anh về phòng ngủ đi, em không sao đâu.

"Cố Quân đặt cái gối tre lên chiếu, nằm xuống luôn.

Hai tay gối sau đầu, nhắm mắt lại bảo:

"Muộn rồi, ngủ đi.

"Lâm Thư thấy anh quyết tâm ngủ ở đây, không khuyên nữa, thổi tắt đèn rồi cũng nằm xuống.

Mở mắt nhìn trần nhà tối om.

Trong phòng có thêm người, khó tránh khỏi thấy không tự nhiên, nhưng chỉ là không tự nhiên thôi, không còn thời gian suy nghĩ linh tinh nữa.

Mấy phút sau, Lâm Thư hỏi nhỏ:

"Ngủ chưa anh?"

Cố Quân:

"Chưa.

"Lần này đến lượt anh mất ngủ.

Cứ cảm giác cô nằm ngay cạnh mình, anh thở mạnh cũng không dám, sợ làm phiền cô.

Lâm Thư hỏi:

"Nằm đất có khó chịu không?"

Cố Quân im lặng, để cô không lo lắng chuyện anh ngủ không ngon, giọng trầm xuống hỏi:

"Thế tôi lên giường ngủ được không?"

Rõ ràng là mình hỏi, nhưng hỏi xong tim Cố Quân đập thình thịch.

Lâm Thư không cần suy nghĩ, từ chối thẳng thừng:

"Thế không được.

"Chắc sợ từ chối nhanh quá làm anh suy nghĩ nhiều, cô bảo:

"Đợi con sinh xong, anh nới rộng giường ra, em mới cho anh lên giường ngủ.

"Chăm con ban đêm mệt lắm, cô không định gánh vác một mình đâu.

Cố Quân ban ngày đi làm việc nặng, tối còn phải chăm con, tuy hơi quá đáng nhưng để mình không trầm cảm, phải có người chia sẻ.

Hơn một tháng trước Lâm Thư còn tưởng mình ở nhà cũng chịu được, nhưng thực tế chứng minh cô cũng sắp phát điên rồi.

Giờ cô không dám đảm bảo sinh con xong mình có bị trầm cảm sau sinh không nữa.

Cố Quân không ngờ mình chỉ định dọa cô một chút, lại nhận được câu trả lời ngoài sức tưởng tượng, nhất thời ngẩn người.

Không thấy anh trả lời, Lâm Thư hỏi:

"Có vấn đề gì không?"

Một lúc lâu sau, Cố Quân mới đáp khẽ:

"Không vấn đề gì.

"Cuối cùng cũng sắp được ở chung một phòng rồi sao?

Trong bóng tối, Cố Quân thầm thở phào một hơi.

Lâm Thư nói chuyện một lúc thì buồn ngủ, ý thức mơ màng, bảo anh:

"Em ngủ đây, anh tự lo liệu nhé, ngủ được thì ngủ, không thì về phòng.

"Nghe giọng cô ngái ngủ, Cố Quân không nói nhiều, chỉ

"ừ"

một tiếng.

Từ đêm đó trở đi, chiếu của Cố Quân nằm lì trong phòng cô.

Tối trải cạnh giường, sáng cuộn lại để sau cánh cửa.

Sắp đến ngày sinh, quần áo thay giặt của Lâm Thư để sẵn trong túi, quần áo chăn màn của con cũng để trong túi, túi để cạnh giường.

Đi bệnh viện sinh cần mang gì, cô đã dặn dò Cố Quân rồi.

Cố Quân ngủ trong phòng hơn một tuần thì một đêm nọ, bụng Lâm Thư bắt đầu đau từng cơn, cô không có kinh nghiệm nhưng trực giác mách bảo đây là dấu hiệu sắp sinh.

Cố Quân gần như nghe thấy tiếng cô rên rỉ là tỉnh ngay, vội vàng thắp đèn, đến đỡ cô hỏi:

"Sao thế?"

Lâm Thư:

"Hình như em sắp sinh rồi.

"Cố Quân nghe vậy sững sờ ba giây, rồi nói:

"Tôi, tôi thu dọn đồ đạc ngay đây, à không, tôi đi mượn máy kéo đã, không không không, thu dọn đồ đạc trước.

"Lâm Thư:

Cô lườm anh, giọng cứng rắn:

"Đi mượn máy kéo ngay, em dọn đồ.

"Cố Quân:

"Cô, cô.

"Lâm Thư:

"Đừng cô cô nữa, đi nhanh lên!

"Cố Quân cuống cuồng quay người định chạy ra ngoài, Lâm Thư gọi giật lại:

"Đèn dầu, giày!

"Cố Quân vội vàng xỏ giày, cầm đèn dầu và diêm ngoài gian nhà chính chạy biến ra khỏi sân.

Lâm Thư:

Lúc chưa sinh thì cô sợ, anh bình tĩnh.

Đến lúc sắp sinh thật thì cô bình tĩnh, anh lại hoảng loạn.

Lâm Thư điều chỉnh nhịp thở, chịu đựng cơn đau bụng, tìm cái lược chải lại đầu tóc rối bù rồi buộc gọn lên.

Dù đi đẻ cũng không được để mất hình tượng.

Giây phút này, Lâm Thư cũng phải khâm phục nghị lực của chính mình.

Cô mặc bộ quần áo rộng rãi vào, gấp chăn bỏ vào bao tải.

Sau đó nhét tiền vào người.

Lần trước viết thư về nhà, nhà họ Vương ki bo chỉ cho năm đồng.

Giờ cô có tổng cộng mười ba đồng.

Phòng khi Cố Quân cuống quá quên mang tiền, cô còn có cái mà dùng.

Khoảng mười phút sau, cô nghe thấy tiếng máy kéo bình bịch ngoài cổng.

Cố Quân chạy vội vào phòng, nói:

"Cố Dương lái máy kéo đưa mình đi."

"Tôi bảo với họ là cô dậy đi vệ sinh đêm không cẩn thận bị ngã.

"Vừa dứt lời thì nghe tiếng Cố Dương bên ngoài:

"Anh Quân, thế nào rồi?

"Cố Quân ném ngay cái chiếu ra sau cánh cửa.

Lâm Thư vốn còn chịu được đau cũng lập tức gào lên khóc lóc:

"Đau quá.

"Cố Quân không nói hai lời bế thốc cô lên, chẳng có tí lãng mạn nào, quay sang bảo Cố Dương vừa bước vào:

"Anh bế vợ anh ra, chú mang đồ trên giường lên máy kéo hộ anh.

"Cố Dương vội đáp:

"Vâng vâng vâng, anh chị lên xe trước đi, em ra ngay đây.

"Cố Quân bế Lâm Thư đang kêu đau ra khỏi sân.

Cố Dương vơ vội cái chiếu, ôm cả ra ngoài, trải lên thùng xe máy kéo cho bà bầu nằm.

Cố Dương cũng hoảng, cũng lo, không để ý kỹ hai vợ chồng.

Vội vàng quay tay quay máy kéo nổ máy, dựa vào cái đèn pin buộc trước đầu xe soi đường, chạy lên thành phố.

Lúc đầu Lâm Thư còn giả vờ, nhưng sau đường xóc quá, dù nằm trong lòng Cố Quân vẫn bị xóc đến khó chịu, rên hừ hừ suốt dọc đường.

Trong đêm tối, ánh trăng mờ ảo, cô không nhìn thấy sắc mặt Cố Quân tái nhợt đi theo từng tiếng rên của cô.

Chào bạn, thành thật xin lỗi vì sơ suất của mình đã bỏ sót hai chương này trong lúc trích xuất nội dung ngày hôm qua.

Dưới đây là bản dịch đầy đủ của Chương 42 và Chương 43 theo đúng định dạng không in đậm tên chương như bạn yêu cầu nhé:

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập