Về nhà được ba ngày, hai vợ chồng tắm cho con.
Ở bệnh viện, con được tắm bằng nước đun sôi để nguội đến nhiệt độ thích hợp chứ không pha nước lã.
Ngay cả Lâm Thư cũng đun nước sôi để nguội rồi mới lau người.
Làm vậy để diệt khuẩn, giảm nguy cơ nhiễm trùng.
Lại nói chuyện tắm cho con, Cố Quân đốt lò sưởi trong phòng cũ cho ấm, hai người mới rón rén cởi quần áo cho con, đặt vào chậu men, người đỡ, người dội nước.
Cả hai căng thẳng tột độ, không dám lơ là chút nào.
Đứa bé dường như cảm nhận được sự căng thẳng của bố mẹ nên nằm im thin thít.
Họ không dám tắm lâu, chỉ dội qua loa, chưa đầy hai phút đã vớt con ra lau khô, mặc quần áo.
Vớt con ra xong, cả hai thở phào nhẹ nhõm.
Mặc quần áo cho con xong, hai người nhìn nhau cười.
Cố Quân bế con, bảo:
"Về phòng thôi con gái.
"Bế con về phòng xong, Cố Quân đi đổ nước, tiện tay giặt luôn quần áo cho con.
Quay lại phòng thấy Lâm Thư đang nắm bàn tay nhỏ xíu của Bồng Bồng, cười dịu dàng.
Cố Quân đóng cửa lại, đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con.
Ánh mắt dần dừng lại trên người mẹ, bất giác cũng mỉm cười theo.
Lâm Thư nhìn con gái bé bỏng, hỏi Cố Quân:
"Anh bảo con bé ngoan thế này giống ai?"
Cố Quân hoàn hồn, đáp:
"Mẹ tôi bảo hồi bé tôi cũng ngoan lắm, không khóc không quấy, chỉ lúc đói hoặc tè dầm mới gào lên hai tiếng thôi.
"Lâm Thư liếc anh, cười:
"Anh không biết xấu hổ à, tự dát vàng lên mặt mình, còn vòng vo bảo con giống anh."
"Thế giống cô à?"
Anh hỏi.
Anh cũng muốn hiểu thêm về cô.
Lâm Thư nhớ mẹ cô kể hồi bé cô hay khóc nhè, đi đâu cũng phải bế, không bế là khóc, khóc liền một hai tiếng đồng hồ, đúng là tiểu yêu tinh.
Lâm Thư nhếch mép cười, mặt không đỏ tim không đập:
"Thì chắc chắn cũng là bé ngoan giống Bồng Bồng rồi.
"Cô cúi đầu, trán chạm trán con gái, giọng ngọt ngào:
"Bồng Bồng cũng là bé ngoan.
"Tuy ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng trong lòng Lâm Thư thầm cảm tạ trời đất vì con bé không giống cô hồi nhỏ, không thì cô phát điên mất.
Thấm thoắt đã qua hơn nửa tháng, Lâm Thư ở cữ trong nhà, không ai đến làm phiền.
Ngoài Cố Quân ra, người cô tiếp xúc nhiều nhất là con gái.
Hai mươi mốt ngày bên nhau, mở mắt ra là thấy cục bột nếp nhỏ xíu mềm mại, trái tim Lâm Thư tan chảy, tình cảm cũng ngày một sâu đậm hơn.
Hơn hai mươi ngày, con bé đã lớn hơn một chút, mắt mở to hơn, giờ đã nhìn ra nét thanh tú rồi.
Chắc do vàng da nên da dẻ hơi vàng.
Lâm Thư muốn con hết vàng da nên sáng nào tầm tám chín giờ nắng lên, cô cũng đốt lò sưởi trong phòng, mở cửa sổ cho nắng chiếu vào giường, để Bồng Bồng tắm nắng.
Tắm nắng ngắt quãng khoảng nửa tiếng, Lâm Thư đóng cửa sổ, quấn tã cho con.
Ru con ngủ xong, cô mới xuống giường, quấn kín người đi vệ sinh.
Về phòng nhìn mái tóc bết dầu, cô chán nản vô cùng.
May mà Cố Quân không ngủ chung giường, chứ đêm nào cũng ngửi mùi đầu bẩn này, anh không chê thì cô cũng thấy khó chịu khắp người.
Hơn hai tuần nay Cố Quân quản rất chặt, không biết kiếm đâu ra cái khóa, đi làm là khóa cửa bếp lại, đề phòng cô lén tắm gội.
Nhiều lúc Lâm Thư thấy Cố Quân cũng hiểu mình phết, vì cô ngứa đầu đến mức muốn nhân lúc anh vắng nhà gội đầu trộm thật.
Nhưng anh chặn hết đường lui của cô rồi.
Nước trong phích chỉ đủ uống và rửa ráy cho con, còn lại chẳng đủ rửa mặt, nói gì gội đầu.
Cũng may cô năn nỉ ỉ ôi, phổ cập kiến thức vệ sinh cho Cố Quân mãi anh mới cho cô tắm rửa tử tế một lần trong hơn nửa tháng qua.
Không thì hai ngày lau người một lần chắc cô điên mất.
Lâm Thư vì người khó chịu, lại bị quản chặt nên hơn nửa tháng nay nhìn cái mặt đẹp trai của Cố Quân cũng thấy ghét.
Cô nằm xuống giường, quấn tóc lại rồi chợp mắt một lúc.
Mấy ngày nay ngoài trông con, ăn rồi ngủ ra chẳng có việc gì làm.
Lâm Thư bị tiếng mở cổng đánh thức.
Là Cố Quân đi làm về.
Lâm Thư nhìn con bên cạnh vẫn đang ngủ.
Con bé này ngủ tốt thật.
Cố Quân rửa tay xong rón rén đẩy cửa vào.
Lâm Thư đưa tay lên môi ra hiệu im lặng, Cố Quân gật đầu, nhẹ nhàng bước vào.
Cố Quân đến bên giường, nhìn con gái thơm tho mềm mại trên giường, trái tim như bị một bàn tay nhỏ xíu cào nhẹ.
Anh thì thầm:
"Sao con ngủ say thế?"
Lâm Thư:
"Bình thường mà, trẻ sơ sinh ngày ngủ mười mấy tiếng.
"Cố Quân ngạc nhiên:
"Đứa nào cũng ngủ nhiều thế à?"
Lâm Thư vỗ nhẹ vào tay anh:
"Không được nói trẻ con thế.
"Cố Quân bị đánh không đau không ngứa, nhìn cô, khiêm tốn hỏi:
"Tại sao?"
"Thì là không được nói.
"Nghĩ một lúc, cô lấy ví dụ:
"Bình thường em ăn cơm, anh mà bảo em ăn nhiều, em chắc chắn sẽ không ăn nữa, sau này cũng ăn ít đi.
"Cố Quân ngẫm nghĩ, lắc đầu, dưới ánh mắt khó hiểu của Lâm Thư, anh nói:
"Nếu tôi bảo cô ăn nhiều, cô sẽ lườm tôi rồi ăn tiếp.
"Lâm Thư há miệng định cãi, lời đến cửa miệng lại nuốt xuống.
Đúng thật.
Cô đời nào vì vài câu nói mà ngược đãi bản thân.
"Đại khái là thế, trẻ con tính khí thất thường lắm, càng không được nói.
"Cố Quân nghĩ bụng trẻ con bé tí thế này hiểu gì người lớn nói.
Nhưng cô đã nói thế thì anh cũng chỉ biết gật đầu nghe theo.
Ngắm con một lúc, anh đi nấu cơm.
Khoảng hai mươi phút sau, anh bưng cơm vào phòng.
Lâm Thư nhìn bát canh cá diếc to đùng, hỏi:
"Anh lại đi bắt cá à?"
Cố Quân:
"Rảnh rỗi đi bắt hai con.
"Lâm Thư xuống giường:
"Anh đi bắt cá suốt, không ai có ý kiến gì à?"
"Lúc tôi bắt chỉ có Đại Mãn biết.
"Cố Quân trả lời tỉnh bơ, nhưng nội dung thì chẳng tỉnh bơ tí nào.
Khóe miệng Lâm Thư giật giật:
"Đừng đi nhiều quá, người ta dị nghị.
"Cố Quân:
"Biết rồi, cô ăn đi.
"Lâm Thư ăn trong phòng, Cố Quân bê bàn ghế ra cửa ngồi ăn.
Lâm Thư hỏi:
"Anh ăn ngay cửa rồi sao không vào ăn cùng luôn?"
Cố Quân im lặng một lát mới đáp:
"Tôi đi làm, không thể ăn cơm nhạt mãi được, ăn cùng cô sợ cô tủi thân, lại nhìn tôi không thuận mắt.
"Mấy ngày nay anh cảm nhận được sự oán niệm nồng nặc trong mắt cô.
Lâm Thư bĩu môi, thầm nghĩ anh cũng tự biết mình đấy chứ.
Lâm Thư ăn hết cơm canh anh mang vào.
Cô véo lớp mỡ bụng.
Thời đại này, người nhà quê ở cữ mà béo lên được một vòng là tốt lắm rồi.
Cơ mà ăn thế này bao giờ mới gầy lại được?
Nghĩ lại thì cũng chỉ lúc ở cữ ít vận động mới béo lên.
Đợi con hai ba tháng, chắc cô cũng phải địu con đi làm việc nhẹ kiếm chút công điểm.
Thời đại này chẳng có gì giải trí, thôi thì làm trâu làm ngựa cho qua ngày đoạn tháng.
Cố gắng sống qua ngày đến mùa xuân năm 1978 đi học đại học là được.
Cố Quân vào dọn bát đũa đi rửa, mười phút sau mới vào nằm lên giường ngủ trưa.
Lâm Thư hỏi anh:
"Mọi người còn hỏi thăm chuyện em với con không?"
"Có chứ, tôi bảo hai mẹ con đều khỏe, đợi hết cữ thì qua thăm cháu.
"Lâm Thư nhìn con gái.
May là con gái, lại nhẹ cân, chứ sinh con trai hấp thụ tốt, tăng cân vù vù, hết cữ nhìn chẳng giống sinh non tí nào.
"Quan hệ bất chính"
ở thời đại này không chỉ bị người ta phỉ nhổ mà còn có thể bị đấu tố nghiêm trọng.
Lâm Thư và Cố Quân kết hôn rồi, nhưng nếu có người muốn hại họ thì vẫn hại được.
Cố Quân bảo:
"Yên tâm đi, mình chuẩn bị kỹ thế rồi, không ai nghi ngờ đâu.
"Lâm Thư gật đầu.
Cố Quân buồn ngủ:
"Tôi ngủ một lát đây.
"Anh kéo chăn đắp lên người.
Cuối tháng mười rồi, trời ngày càng lạnh.
Lâm Thư nhìn Cố Quân, nhìn cái chăn mỏng dính của anh.
Không kìm được hỏi:
"Hồi trước mùa đông anh cũng đắp cái chăn mỏng tang này à?"
Cố Quân mở mắt nhìn cái chăn trên người,
"ừ"
một tiếng:
"Quen rồi, không lạnh.
"Lâm Thư bực mình:
"Không lạnh nhưng cũng không ấm chứ gì?"
Cố Quân ngẫm nghĩ, đúng là không lạnh cũng không ấm thật.
"Cái chăn này của anh mang đi bật bông lại đi, kẻo trời lạnh hơn lại ốm ra đấy, em chăm con lại còn phải chăm anh nữa à.
"Khóe miệng Cố Quân hơi nhếch lên:
"Lâu lắm rồi không có ai quan tâm tôi có đói không, có lạnh không, được quan tâm thích thật.
"Lâm Thư dạo này tình mẫu tử tràn trề, nghe anh nói thế thương cảm ngay:
"Anh đáng thương thật đấy.
"Trước đây người ta thương hại Cố Quân chỉ thấy tự ti.
Nhưng giờ cô thương hại anh, thậm chí anh còn muốn kể khổ thêm để cô thương hại nhiều hơn.
Như thế cô sẽ chú ý đến anh nhiều hơn.
Cố Quân không phải ghen với con.
Chỉ là mấy ngày nay cô lạnh nhạt với anh quá.
Lâm Thư thở dài:
"Nhanh lên, tranh thủ trời chưa lạnh hẳn mang chăn đi bật lại đi.
"Mắt Cố Quân ánh lên ý cười, gật đầu:
"Được, nghe cô."
"Ngủ đi, em không làm phiền anh nữa, chiều còn phải đi làm.
"Cố Quân
một tiếng, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau Cố Quân mang chăn ra đại đội bật lại.
Đại đội có ông thợ bật bông, dân làng mười dặm tám hướng đều tìm ông ấy bật chăn.
Cố Quân tìm thấy ông thợ, ông ấy đang bận.
Ông thợ dừng tay, xem qua chăn của anh, bảo:
"Chăn này lâu đời lắm rồi, bông xẹp lép cả, đắp lạnh chân lắm, cũng may cậu khỏe mới chịu được.
"Cố Quân không dám đáp lời.
Anh đắp không thấy lạnh nhưng cũng chẳng thấy ấm.
Nếu trời lạnh quá thì mặc áo bông ngủ.
"Vợ cháu xót cháu nên bảo cháu đi bật lại chăn.
"Ông thợ nghe vậy nhìn anh với ánh mắt kỳ quặc:
"Sao, vợ chồng cậu vẫn ngủ riêng à?"
Nhất thời quên béng mất vụ này.
Anh bảo:
"Mới sinh con, cô ấy đắp chung chăn với con.
"Ông thợ ngạc nhiên:
"Sinh rồi á?"
Cố Quân gật đầu:
"Không cẩn thận bị ngã nên sinh non, đẻ con gái ở bệnh viện, mẹ tròn con vuông ạ.
"Ông thợ cau mày:
"Sao không cẩn thận thế, may mà bình an vô sự.
"Tại cháu tối không đưa cô ấy đi vệ sinh.
"Ông thợ thở dài:
"Chuyện qua rồi thì thôi, đối xử tốt với vợ vào, đàn bà đi đẻ như đi qua cửa mả, nguy hiểm lắm."
"Có người sinh con đẻ cái cho là tốt rồi, trai hay gái cũng được, cậu đừng có học thói hư tật xấu, vợ đẻ con gái là chê ỏng chê eo.
"Cố Quân gật đầu:
"Cháu không thế đâu.
"Rồi hỏi:
"Chăn này chiều lấy được không chú?"
Ông thợ:
"Đâu phải mỗi mình cậu bật chăn, nhanh nhất cũng phải chiều mai mới lấy được, tối nay chịu khó chen chúc với vợ một đêm, mai hẵng đến lấy.
"Cố Quân nghe vậy suýt ho sặc sụa, trấn tĩnh lại rồi đổi giọng nài nỉ:
"Chú ơi, chú làm sớm giúp cháu với, nhà có con nhỏ, chăn không đủ đắp.
"Ông thợ:
"Gọi chú cũng vô dụng, cái chăn này tôi làm dở rồi, người ta hẹn hôm nay lấy, sao thất hứa được, mai cậu quay lại đi.
"Cố Quân không thuyết phục được ông thợ, đành hẹn mai quay lại.
Về đến nhà, Lâm Thư đã dậy, đang rót nước nóng rửa mặt trong phòng, hỏi anh:
"Bao giờ lấy được chăn?"
Cố Quân đáp:
"Mai.
"Lâm Thư khựng lại, nhìn anh:
"Không giục à?"
"Giục cũng vô dụng, ông ấy bảo mai mới xong.
"Lâm Thư vắt khăn mặt lên dây phơi cửa sổ:
"Thế tối nay anh tính sao?"
Ban ngày mười bốn mười lăm độ, nhưng đêm xuống còn tám chín độ, lạnh lắm.
"Tôi mặc áo bông ngủ, chịu được.
"Lâm Thư cau mày, định nói gì đó rồi lại thôi.
Cố Quân bưng cháo trứng gà cho cô rồi đi làm.
Ăn sáng xong, Lâm Thư chơi với con một lúc rồi nhìn sang cái giường của Cố Quân.
Mùa đông rồi mà vẫn gối đầu bằng gối trúc, nằm chiếu cói.
Suy bụng ta ra bụng người, thời gian qua Cố Quân chăm sóc cô rất chu đáo, lời nặng nề nhất anh nói với cô chắc là câu cảnh cáo hồi mới gặp.
Bảo cô đừng cắm sừng anh, không thì đừng trách anh không khách khí.
Nghĩ lại thì anh đối xử với cô rất lịch sự, không hề quá phận.
Hay là, thỏa hiệp một chút, ghép giường lại.
Nhưng Lâm Thư có một nỗi khổ tâm khó nói.
So với chuyện ngủ chung với Cố Quân, điều khiến cô khó chịu hơn không phải là nam nữ khác biệt, mà là cái đầu bết dầu này.
Lâm Thư ôm trán.
Do dự không quyết.
Tối đến, Lâm Thư uể oải uống hết bát canh trứng, nhìn cái giường trống trơn của Cố Quân, trong lòng thấy áy náy.
Chuẩn bị đi ngủ, Cố Quân mặc áo bông, nằm xuống cái giường bé tẹo của mình.
Lâm Thư nhìn không nổi nữa, mở miệng:
"Cố Quân.
"Cố Quân nhìn cô:
"Sao thế?"
Cô bảo:
"Anh ghép giường lại đi.
"Cố Quân lắc đầu:
"Không sao, tôi không lạnh, cô ngủ đi.
"Anh còn hay ngại hơn em đấy, bảo ghép thì ghép đi.
"Cố Quân nhìn cô chằm chằm một lúc, bảo:
"Không phải tôi ngại, tôi sợ cô ngủ không ngon.
"Lâm Thư:
"Làm như anh không sang thì tối nay em ngủ ngon được ấy, không khéo em cứ áy náy mãi, nghĩ đến bộ dạng đáng thương của anh.
"Được lời như cởi tấm lòng, Cố Quân không do dự nữa, dậy ngay, kê giường, nhanh gọn lẹ.
Thế vừa nãy ngại ngùng cái gì?
Ghép giường xong, Cố Quân thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thư nhìn anh:
"Nói trước nhé, anh phải quay lưng lại với em ngủ."
"Không được tranh chăn."
"Không được nhân lúc em ngủ gác chân lên người em.
"Cố Quân nghe không kỹ, tâm trí dồn hết vào lần đầu tiên ngủ chung giường một cách tỉnh táo.
Gật đầu xong mới láng máng nhận ra cô vừa nói gì.
Những điều cô nói, đương nhiên anh sẽ không làm.
Lâm Thư bế con vào trong cùng, lấy cái chăn nhỏ may cho con đắp lên người bé, chặn kỹ các góc.
Cố Quân dùng lương thực đổi được một cân bông, dùng hết vào làm chăn cho con.
Có chăn ủ, chăn đắp, không sợ con lạnh.
Con ngủ rồi, Lâm Thư xoay chăn lại, đắp ngang.
Cô chừa lại một nửa cho Cố Quân, rồi quay lưng về phía anh nằm xuống.
Cố Quân đứng bên giường, nhìn bóng lưng cô, yết hầu chuyển động, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Thầm hít sâu một hơi, tự nhủ không được nghĩ bậy bạ.
Anh cởi áo bông, nín thở từ từ nằm xuống, chỉ kéo một góc chăn đắp lên người, nằm im thin thít.
Lâm Thư cảm thấy giường rung nhẹ, quay đầu lại nhìn.
Cố Quân đúng là quay lưng lại với cô, nhưng chăn đắp có một tí tẹo.
Lâm Thư ngồi dậy, kéo chăn đắp cho anh.
Cô cũng hơi căng thẳng, nhưng thấy anh căng cứng như thế, cô lại hết căng thẳng.
Cố Quân nghiêng người, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt rực lửa.
Lâm Thư như bị bỏng, tránh ánh mắt anh.
Bầu không khí có chút ám muội.
Lâm Thư giải thích cho hành động của mình:
"Em không phải người vô tâm, anh tốt với em, em ghi nhớ trong lòng."
"Anh tốt với em, em cũng sẽ tốt với anh.
"Câu này hình như anh cũng từng nói.
Cố Quân bỗng cười.
"Tôi biết, cô mềm lòng lắm.
"Biết là tốt.
"Cô nằm xuống, vẫn quay lưng lại với anh.
Hai người nằm quay lưng vào nhau, cách nhau một khoảng nhỏ, chăn ở giữa hổng, gió lạnh lùa vào.
Cầm cự được mười mấy phút, Lâm Thư không chịu nổi nữa:
"Chăn hở gió quá, mình nằm ngửa ra đi.
"Cố Quân đáp nhỏ:
"Được.
"Hai người gần như đồng thời xoay người, nằm ngửa nhìn trần nhà, tuyệt nhiên không nhìn nhau lấy một cái.
Một lúc sau, Lâm Thư hỏi:
"Hình như mình quên cái gì ấy nhỉ?"
Cố Quân im lặng một chút:
"Quên tắt đèn.
".
"Thảo nào thấy kỳ kỳ.
Cố Quân vén chăn, thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn cuối giường, căn phòng chìm vào bóng tối.
Anh mò mẫm lên giường, về lại vị trí cũ.
Tắt đèn rồi, dường như tiếng thở của nhau cũng rõ ràng hơn.
Hơi ấm cơ thể cũng dần lan tỏa, Lâm Thư cảm nhận được rõ rệt.
Nhiệt độ cơ thể đàn ông thường cao, huống chi Cố Quân dương khí hừng hực thế này.
Lâm Thư bỗng nghĩ, đợi trời lạnh hơn nữa, cho anh nằm sát vào cũng không tệ.
Họ nằm im lặng hồi lâu, dường như đều biết đối phương chưa ngủ.
Cố Quân hỏi nhỏ:
"Có thấy không thoải mái không, hay tôi tách giường ra nhé?"
"Thôi khỏi, cứ thế đi."
"Chỉ là hơi không quen thôi, nhưng em thích nghi được.
"Thích nghi được.
Nghĩa là giường không cần tách ra nữa?
Lòng Cố Quân reo vui.
Lâm Thư bảo:
"Thôi đừng nói chuyện nữa, em dỗ giấc ngủ đây.
"Không thì cứ một câu anh một câu tôi thế này bao giờ mới ngủ được.
Cố Quân
một tiếng.
Căn phòng lại chìm vào yên lặng.
Dù không nói chuyện, sự hiện diện của người bên gối vẫn rất mãnh liệt.
Hơi nóng thỉnh thoảng xuyên qua lớp quần áo truyền sang, Lâm Thư thấy đêm nay ấm áp lạ thường.
Có lẽ vì ấm áp quá, mí mắt cô ngày càng nặng trĩu, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cố Quân cảm thấy người bên cạnh thả lỏng, biết là cô đã ngủ.
Anh cũng thở phào nhẹ nhõm, may quá, cô ngủ nhanh hơn anh tưởng.
Cố Quân nhắm mắt, cũng bắt đầu tìm giấc ngủ.
Đang mơ màng sắp ngủ thì một cái chân gác thẳng lên đùi anh.
Cố Quân giật mình, toàn thân căng cứng, tỉnh cả ngủ.
Anh cứng đờ người một lúc lâu mới nhận ra cô ngủ say rồi, vô thức gác chân sang.
Cảm giác mềm mại ấm áp trên đùi khiến Cố Quân không dám động đậy.
Lúc mới ghép giường, người ra điều kiện
"không được"
là cô, kết quả người gác chân lại là cô.
Thế tiếp theo có phải là cướp chăn không?
Một lúc lâu sau Cố Quân mới dám cử động, lặng lẽ chèn lại mép chăn.
Anh cũng chẳng phải mình đồng da sắt, mặc phong phanh thế này ngủ trời lạnh dễ cảm lắm, cẩn thận vẫn hơn.
Cô nói đúng, anh không được ốm.
Anh mà ốm thì ai chăm sóc mẹ con cô.
Cố Quân đoán không sai.
Nửa đêm về sáng, Lâm Thư liên tục kéo chăn, chân trái chân phải thay phiên nhau gác lên người anh.
Cố Quân bỗng thấy giấc ngủ này hơi bị hành xác.
Không phải mệt, mà là tâm猿 ý mã (tâm ý lung tung)
Cố Quân chợp mắt được một lúc.
Có lẽ ngủ không đủ giấc nên sáng dậy đầu óc ong ong.
Lúc Lâm Thư dậy, Cố Quân đã không còn trên giường.
Cô vươn vai, không biết có phải do nhiệt độ cơ thể Cố Quân cao như cái lò sưởi không mà cô ngủ ngon thế.
Chân cũng không thấy mỏi nữa.
Mấy hôm nay thấy chân hơi nặng, ngủ cứ muốn tìm cái gì gác chân.
Đêm qua cô không gác lên người Cố Quân đấy chứ?
Lâm Thư nghĩ lại, có khi thế thật.
Thôi kệ, cứ coi như không biết, đỡ ngại.
Cô xuống giường, nhìn con vẫn đang ngủ, đi tất mặc áo, đội mũ ra ngoài đi vệ sinh.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì Cố Quân gánh nước từ sông về.
Lâm Thư nhìn kỹ sắc mặt Cố Quân.
Cô thấy hôm nay da anh trắng hơn mọi khi hai tông.
Hơn nữa trông có vẻ mệt mỏi, không ổn lắm.
Cô hỏi:
"Cố Quân, anh thấy không khỏe à?"
Cố Quân lắc đầu:
"Không sao, bị gió thổi tí thôi, hơi nặng đầu.
"Lâm Thư không tin, đi tới trước mặt anh, đưa tay sờ lên trán anh.
Lòng bàn tay chạm vào vầng trán nóng hầm hập, Lâm Thư hoảng hốt nhìn anh:
"Anh có biết anh đang sốt không?
"Nóng thế này không cần cặp nhiệt độ cũng biết là sốt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập