Những ngày giáp Tết ga tàu đông nghịt người, đa số đều là thanh niên trí thức về quê ăn Tết.
Bây giờ thanh niên trí thức hầu như đã về hết, hôm nay là mùng Hai Tết, đa phần là những người về quê thăm họ hàng.
Tuy nhiên thời này việc đi lại rất khó khăn, nên các cô gái thường không lấy chồng xa, lúc này ga tàu cũng không có mấy người.
Sau khi họ soát vé lên tàu, các toa ghế ngồi cứng cũng không kín chỗ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Cố Quân ngồi tàu hỏa, tuy vẻ mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại đong đầy vẻ tò mò.
Khi tàu bắt đầu lăn bánh, anh mới lên tiếng hỏi:
"Con tàu này sao lại tự chuyển động được nhỉ?"
Lâm Thư đáp:
"Đợi đến thành phố Khai Bình, em sẽ tìm hai quyển sách cho anh đọc, anh sẽ biết tại sao tàu hỏa lại tự di chuyển được.
"Mặc dù giải thích sẽ nhanh hơn, nhưng Lâm Thư muốn Cố Quân tự mình tìm hiểu, như vậy sẽ thú vị hơn, cũng giúp anh thu nạp thêm nhiều kiến thức mới.
Cho dù sau này không có ích lợi gì nhiều, nhưng ít nhất cũng giúp anh mở rộng tầm nhìn và vốn hiểu biết.
Trên tàu không hề có cảnh chen chúc đông đúc, chỗ ngồi cũng khá rộng rãi thoải mái.
Lâm Thư trải một tấm vải lên ghế, để đứa bé tự nằm ngủ, còn cô thì ngồi ở mép ghế.
Đường đi còn dài, cô đã chuẩn bị sẵn cuốn sách giáo khoa Ngữ văn cấp một cho Cố Quân.
Mượn từ nhà đứa trẻ hàng xóm.
Cố Quân cũng đành phải giết thời gian trên tàu bằng cách đọc sách nhận mặt chữ.
Dọc đường, bé Bồng Bồng ngoài lúc tỉnh dậy đòi bú sữa ra, thì ngủ rất say sưa.
Mỗi khi cho con bú, Lâm Thư đều bế con chạy vào nhà vệ sinh, còn Cố Quân thì đứng canh ở bên ngoài.
Đến ga giữa chừng, họ chuyển sang khoang giường nằm cứng, cả hai đều chọn giường tầng dưới cho tiện.
Khoảng hơn năm giờ chiều, họ đã đặt chân đến thành phố Khai Bình.
Thành phố Khai Bình phát triển hơn thành phố Quảng An, thế nên vừa bước ra khỏi ga tàu hỏa, họ đã nhìn thấy ngay xe buýt.
Thành phố Quảng An còn khá lạc hậu, trong trung tâm thành phố vẫn chưa có xe buýt chạy.
Cố Quân cũng là lần đầu tiên được đi xa, trước đây anh chỉ thấy xe buýt qua sách báo, nay được tận mắt chứng kiến nên bất giác nhìn ngắm thêm vài lần.
Từ khi đặt chân lên chuyến tàu hỏa, anh mới nhận ra sự nông cạn và thiếu hiểu biết của bản thân.
Thế giới ngoài kia rộng lớn quá, có vô vàn điều mới mẻ mà anh chưa từng thấy, chưa từng nghe nói đến.
Ngay tại khoảnh khắc này, khát khao bước ra khỏi đội sản xuất Hồng Tinh để khám phá thế giới của Cố Quân càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Dựa vào chút ký ức ít ỏi của nguyên chủ, Lâm Thư tìm được tuyến xe buýt để về nhà, sau khi lên xe, báo địa điểm cần đến, người phụ xe thu ba xu một vé.
Đợi thêm một lúc, người phụ xe thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, dõng dạc gọi lớn:
"Còn ai lên xe nữa không, không ai lên là xe chạy nhé.
"Sau khi có thêm hai người khách nữa lên xe, chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh.
Dọc đường đi có không ít người lên xe, cảnh chen lấn xô đẩy khiến bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt.
Nếu không phải họ lên xe từ bến khởi hành, lại bồng theo một đứa bé, thì e là chẳng chen nổi lên chuyến xe này.
Chen chúc nhau một chặng đường, đến lúc xuống xe, Cố Quân phải đi trước mở đường, Lâm Thư ôm con lẽo đẽo theo sau anh.
Vất vả lắm mới chen chúc xuống được xe, cả hai đều phải tranh thủ hít lấy hít để bầu không khí trong lành.
Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm, lấy lại nhịp thở rồi mới cất lời:
"Đi bộ thêm một đoạn nữa là đến nơi rồi.
"Rảo bước trên đường, Lâm Thư tranh thủ kể rõ tình hình cho Cố Quân:
"Bố mẹ em sống ở một khu nhà tập thể, lần trước họ lấy cớ đón em cùng ông bà nội về để tiện bề chăm sóc, nhưng thực chất là do nghe được tin sắp có đợt phân nhà.
Nhà càng đông nhân khẩu thì cơ hội được phân nhà càng cao, diện tích nhà được phân cũng sẽ rộng rãi hơn.
"Trước đây họ cứ lấy cớ ông cụ ốm yếu nên muốn đón lên sống cùng để tiện chăm lo.
Nhưng mà ông cụ ốm đau ròng rã mấy năm trời rồi, nếu thật sự có lòng thì đã đón lên từ lâu rồi.
Nói trắng ra cũng chỉ vì cái nhà, vì muốn có người thay thế cô con gái lớn đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức mà thôi.
"Bây giờ nhà có ba phòng, ông bà lúc nào cũng phải trải chiếu ngủ ngoài phòng khách, Vương Bằng thì được ở riêng một phòng.
"Nguyên chủ cũng chỉ vì là con gái, mới phải chen chúc chung một phòng với cô chị gái nhà họ Vương, nhưng cũng chỉ được trải chiếu ngủ trên sàn nhà.
Cố Quân tỏ vẻ lo lắng:
"Lỡ như tôi diễn hỏng thì sao?"
Lâm Thư đáp gọn:
"Diễn hỏng thì thôi, em nắm trong tay thóp của họ rồi.
Mấy bức thư họ gửi suốt hai năm qua, cùng với đống biên lai chuyển tiền em đều giữ lại hết.
Họ là nhân viên biên chế nhà nước, nếu làm ầm ĩ chuyện này lên, chắc chắn họ sẽ mất việc."
"Để giữ lại bát cơm, kiểu gì họ cũng phải nhè ra chút đỉnh.
"Nếu không nắm chắc phần thắng, cô đâu dám tự tiện quay về?
Nếu không vì ngại chuyện cãi cọ qua lại sẽ tốn nhiều thời gian, cô đã sớm xé toạc mặt nạ của họ ra, chẳng cần phải tốn công diễn kịch làm gì.
Nhưng cô cũng lo lắng người nhà họ Vương sẽ trút hết giận dữ lên đầu hai người già, nên đành phải nhờ Cố Quân ra mặt.
Đi dọc đường, những người quen cũ nhìn thấy nhị tiểu thư nhà họ Vương đều tỏ ra ngạc nhiên, không ai chủ động chào hỏi, ánh mắt họ nhìn cô đầy vẻ kỳ quặc, thậm chí còn có phần e dè.
Lâm Thư không cần suy nghĩ cũng biết, chắc chắn người nhà họ Vương đã bêu rếu cô là một đứa con bất hiếu rồi.
Theo ký ức, Lâm Thư từ từ tìm đến trước cửa nhà họ Vương.
"Đến nơi rồi."
Cô nói.
Cố Quân lập tức thay đổi sắc mặt, trở nên lạnh lùng, bước lên một bước, đập cửa rầm rầm.
Từ trong nhà truyền ra giọng nói của một người già:
"Ai đấy?"
Lâm Thư vừa nghe thấy, một cảm giác thân thuộc lập tức ùa về.
Đó là bà nội của nguyên chủ.
Cô đáp lời:
"Bà nội, là cháu đây.
"Trong nhà vang lên một tiếng
"loảng xoảng"
, một lúc lâu sau, cánh cửa lớn mới được mở ra, một bà cụ với mái tóc điểm hoa râm hiện ra trước mắt họ.
Không biết vì sao, khóe mắt Lâm Thư chợt cay cay, nước mắt trào ra trước cả khi cô kịp kìm nén cảm xúc.
Có lẽ do tình cảm của nguyên chủ vẫn còn đọng lại, nên trong lòng Lâm Thư bỗng dâng lên một nỗi nghẹn ngào, xót xa, cô bất giác bật khóc nức nở:
"Bà nội.
"Bà cụ nhìn thấy cô, đôi mắt cũng đỏ hoe, giọng nói run run không giấu nổi sự xúc động:
"Cái con bé này, cháu oán hận bố mẹ cháu thì cũng thôi đi, nhưng sao đến cả bà nội cháu cũng không thèm để ý tới, chẳng có lấy một tin tức gì, cháu làm bà nội lo lắng muốn chết rồi.
"Bà cụ nước mắt lã chã rơi.
Lâm Thư đưa đứa bé cho Cố Quân bế, bước tới ôm chầm lấy bà cụ, nhẹ nhàng vuốt ve lưng bà, thay nguyên chủ giải thích:
"Không có chuyện đó đâu ạ, cháu vẫn thường xuyên gửi thư về nhà, cũng đều đặn gửi tem phiếu lương thực và tiền bạc về mà.
"Bà cụ sững người, vội vàng đẩy cô ra, kinh ngạc nhìn cô:
"Cháu nói gì cơ, cháu có gửi thư về nhà sao, nhưng bố mẹ cháu lại bảo cháu từ lúc lấy chồng đến giờ chỉ gửi thư về mỗi một lần.
"Lời nói chợt dừng lại, bà cụ lập tức hiểu ra, thì ra là chính con trai và con dâu mình đã nhẫn tâm lừa gạt mình!
Bà cụ đứng chết lặng một lúc lâu, sau đó mới đưa mắt nhìn sang người đàn ông đứng cạnh cháu gái.
Lâm Thư đã dặn dò từ trước, sợ ông bà nội vô tình để lộ sơ hở, nên cô đã bảo Cố Quân dù đối mặt với ai cũng chỉ cần giữ một khuôn mặt lạnh lùng, ai hỏi gì cũng không cần phải lên tiếng giải thích.
Lâm Thư lập tức tỏ ra vẻ nhút nhát, rụt rè nói với bà nội:
"Đây là chồng cháu, Cố Quân.
Còn đây là con gái cháu, bé Bồng Bồng.
"Trong phút chốc, bà nội không biết phải ứng xử ra sao.
Bà liếc nhìn người đàn ông cao lớn vạm vỡ, thoạt nhìn thì có vẻ tuấn tú, nhưng nước da lại quá đen sạm, cộng thêm vẻ mặt hung dữ khó đăm đăm kia, nhìn qua đã thấy không phải là người hiền lành gì.
Cháu gái bà sao lại lấy một người đàn ông như thế này?
Có phải vì bị ức hiếp nên mới phải cắn răng lấy hắn không?
Lâm Thư lau vội giọt nước mắt, hỏi:
"Bà nội, bố mẹ cháu đâu cả rồi ạ?"
Nếu nghe thấy tiếng động, đáng lý ra người nhà họ Vương phải ló mặt ra hết rồi chứ.
Bà cụ đáp:
"Bố mẹ cháu đi sang thăm họ hàng bên ngoại rồi, chắc phải ăn xong bữa tối mới về đến nhà.
"Bà cụ lại lén lút liếc nhìn cháu rể, có phần e dè nói:
"Thôi, chúng ta vào nhà trước rồi hẵng nói chuyện.
"Vài người cùng bước vào phòng khách, Lâm Thư nhìn thấy trên bàn ăn chỉ có vỏn vẹn hai cái bánh ngô, ngay giữa những ngày Tết nhất thế này, mà họ lại để cho người già ăn uống kham khổ như vậy sao?
Một luồng lửa giận bùng lên trong lòng cô.
Lâm Thư cố kìm nén, hít sâu một hơi, đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi cất tiếng hỏi:
"Bà nội ơi, thế ông nội cháu đâu rồi ạ?"
Vừa nhắc đến người bạn đời gắn bó, sắc mặt bà cụ lập tức tối sầm lại, bà rơm rớm nước mắt nói:
"Cháu đi vùng nông thôn chưa được mấy tháng thì ông ấy cũng đi rồi.
"Nghe thấy tin dữ, Lâm Thư không sao kìm nén được nữa, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Đám người nhà họ Vương này đúng là một lũ khốn nạn.
Lũ súc sinh.
Lũ chó má.
Trong lòng Lâm Thư không ngừng rủa xả đám người đó bằng đủ mọi ngôn từ thậm tệ nhất.
Chỉ vì muốn lừa gạt tiền bạc và lương thực, lũ khốn nạn này không những giấu giếm nguyên chủ cái chết của người ông hết mực yêu thương cô, mà còn lợi dụng cả người đã khuất để vắt kiệt những đồng tiền mồ hôi nước mắt của con gái ruột.
Đúng là không bằng cầm thú!
Cố Quân nhìn thấy Lâm Thư khóc, trong đôi mắt đẫm lệ của cô còn chất chứa cả nỗi oán hận ngút ngàn, anh rất muốn bước tới an ủi cô, nhưng vì có sự hiện diện của bà cụ ở đó nên anh cũng đành chần chừ không dám hành động.
Lâm Thư vội vàng lau nước mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng cô nghẹn ngào:
"Nhưng bố mẹ gửi thư cho cháu, bảo là ông nội phải nằm viện, cả nhà vì lo chạy chữa cho ông mà đã tiêu sạch sành sanh cả tiền tiết kiệm.
Lại còn nói mỗi tháng phải tiêm ba mũi thuốc đặc trị, mỗi mũi những năm đồng, còn đòi tiền cháu nữa chứ.
Tại sao ông nội lại không còn nữa?"
Bà cụ kinh ngạc hỏi lại:
"Cháu nói gì cơ, thuốc đặc trị gì cơ?
"Lâm Thư vội vàng lấy bức thư từ trong túi ra đưa cho bà cụ xem.
Bà cụ nhìn bức thư, gương mặt thoắt đỏ thoắt trắng, tức giận đến run người:
"Hai cái đứa khốn nạn này, lại dám ngửa tay xin tiền xin tem phiếu của một đứa thanh niên trí thức đi thực tế vùng sâu vùng xa, trong đầu chúng nó rốt cuộc đang chứa cái gì vậy!
"Cố Quân đứng cạnh lên tiếng:
"Cháu gái bà sau khi kết hôn với tôi, đã gửi về nhà một trăm hai mươi cân tem phiếu lương thực.
Ngoài số tiền sính lễ năm mươi đồng, cô ấy còn gửi thêm chín mươi sáu đồng nữa.
Số tiền này đều là mồ hôi công sức tôi vất vả làm ra, vậy mà cô ấy không hề bàn bạc với tôi một lời, tự ý gửi hết về cho nhà đẻ.
"Gương mặt bà cụ lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.
Lâm Thư trong lòng tuy rất đau buồn, nhưng vẫn cố gắng phối hợp diễn kịch, giọng nói cô yếu ớt:
"Anh đừng có ăn nói kiểu đó với bà nội tôi, người lừa gạt anh là tôi, không liên quan gì đến bà nội cả.
"Cố Quân giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói tiếp:
"Vốn dĩ tôi nghĩ rằng ông cụ ốm nặng, lần này đến đây định lấy lại một ít đồ.
Nhưng xem ra sự việc bây giờ không thể chỉ lấy lại một ít đồ là xong chuyện được rồi.
"Cố Quân đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ra một căn phòng, anh giao đứa bé cho Lâm Thư bế rồi sải bước đi tới, dùng chân đạp tung cánh cửa phòng, nói lớn:
"Tôi sẽ ở căn phòng này.
"Lâm Thư đã dặn dò anh từ trước, khi đến nhà mẹ đẻ cô, bất kể căn phòng đó của ai, cứ chọn căn phòng rộng rãi nhất mà ở.
Cố Quân vừa bước vào phòng liền ngả lưng nằm ngay lên giường.
Bà cụ khiếp sợ nhìn người cháu rể cư xử chẳng khác nào một tên lưu manh, rồi lại run rẩy nhìn sang cháu gái mình.
Lâm Thư giả vờ tủi thân, khóc lóc:
"Chuyện cháu gửi tiền gửi lương thực về nhà đã bị anh ấy phát hiện, cháu lại sinh con gái nữa, anh ấy nói nếu không lấy lại được đồ, thì sẽ khiến cả nhà họ Vương chúng ta không có đất sống ở thành phố Khai Bình này."
"Cháu không muốn đưa anh ấy về đây đâu, nhưng anh ấy dọa nếu không cho anh ấy theo, anh ấy sẽ đem con bé cho người khác nuôi, cháu đành phải đồng ý.
"Tuy giọng nói của cô rất nhỏ, nhưng Cố Quân nằm trong phòng vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Anh lặng lẽ nhắm mắt lại, đưa tay day trán.
Cái gã
"chồng"
trong lời kể của cô đúng là tệ bạc hết chỗ nói.
Bà cụ trố mắt ngạc nhiên, hạ giọng hỏi nhỏ:
"Một gã đàn ông tồi tệ như vậy, sao cháu lại đồng ý kết hôn với cậu ta?
Có phải cậu ta đã ức hiếp cháu rồi không?
"Lâm Thư lắc đầu, nghẹn ngào nói:
"Từ ngày xuống nông thôn, cháu gần như gửi hết tiền bạc và lương thực về nhà, cháu đói quá, không còn cách nào khác đành nhắm mắt lấy chồng.
Ban đầu anh ấy đối xử với cháu cũng tốt lắm, nhưng từ khi cháu lén lút gửi tiền và lương thực về nhà, thái độ của anh ấy liền thay đổi hẳn.
"Bà cụ nghe xong, đập đùi cái đét, than thở:
"Tội nghiệp cháu tôi, giá mà biết trước bố mẹ cháu nhẫn tâm đến vậy, thì ông bà đã chẳng thèm lên thành phố làm gì!
"Lúc đầu ông bà cứ ngỡ vợ chồng con trai thật lòng muốn phụng dưỡng tuổi già cho mình, nhưng từ ngày lên thành phố sống, ông bà dần dần mới nhận ra mục đích thực sự của chúng là để giành suất phân nhà và dỗ ngọt Tiểu Tuyết xuống nông thôn.
Cố Quân cất giọng đúng lúc, tỏ vẻ mất kiên nhẫn:
"Khóc lóc cái nỗi gì, tôi đói bụng rồi, còn không mau đi nấu cơm đi!"
"Những gì nhà họ Vương các người nợ tôi, tôi quyết không dễ dàng bỏ qua đâu!
"Lâm Thư khẽ nhướn mày, thầm nghĩ ban nãy anh còn lo diễn hỏng, thế mà giờ diễn mượt thế cơ chứ?
Bà cụ lập tức lộ vẻ khó xử, hạ giọng nói nhỏ với Lâm Thư:
"Mẹ cháu khóa hết lương thực với dầu ăn lại rồi.
"Lâm Thư im lặng một lát, sau đó liền hướng về phía căn phòng nói lớn:
"Cố Quân, anh đợi mẹ tôi về rồi hãy nấu cơm được không?
Mẹ tôi khóa hết đồ ăn lại rồi, bà nội tôi cũng không có chìa khóa, bây giờ không thể mở tủ bát đĩa ra được.
"Cô cố tình nhấn mạnh chữ
"mở"
rất rõ ràng.
Cố Quân nằm trong phòng nghe rõ từng lời cô nói, có lẽ vì đã sống chung một thời gian nên hai người cũng có chút ăn ý, anh lập tức hiểu được ẩn ý trong lời nói của cô.
— Phá khóa mở tủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập