Chương 53: Hai chương gộp một (2/2)

Cố Quân bỗng thấy hơi hối hận vì đã không ra ngoài hành lang chờ.

Lâm Thư cho con bú xong lại đặt con nằm xuống, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Cố Quân buồn ngủ rũ rượi, nhưng lại chẳng thể chợp mắt nổi.

Hơn bốn giờ sáng đứa bé lại tỉnh giấc một lần nữa, Cố Quân vừa mới chợp mắt được một lúc vội vàng mặc quần áo, bê ghế ra hành lang ngồi chờ.

Nghe thấy tiếng Lâm Thư gọi anh vào, anh mới đẩy cửa bước vào.

Lâm Thư nhìn Cố Quân:

"Sao nhìn anh như thể cả đêm không ngủ vậy, lạ giường à?"

Cố Quân im lặng một lúc, đáp:

"Một chút.

"Lâm Thư:

"Lần đầu đi xa đều thế cả, ngày mai chắc sẽ quen thôi.

"Cố Quân không thể giải thích, chỉ gật đầu, hỏi cô:

"Em có khát không, để tôi đi rót cho em ít nước.

"Có phích nước nóng ở quầy lễ tân, khát thì có thể ra đó rót.

Lâm Thư lắc đầu:

"Không uống đâu, nửa đêm nửa hôm em không muốn đi vệ sinh.

"Cố Quân bèn cầm chiếc ca tráng men của mình lên, tu cạn chỗ nước lạnh bên trong, hy vọng có thể dập tắt chút hơi nóng bức bối trong người.

Lâm Thư dém lại chăn cho con rồi nói:

"Anh thử đếm cừu xem sao, phải nghỉ ngơi cho khỏe mới có sức đối phó với người nhà em chứ.

"Cố Quân gật đầu:

"Tôi biết rồi, em ngủ trước đi.

"Lâm Thư nhắm mắt lại, tiếp tục giấc ngủ.

Hơn bảy giờ sáng hôm sau, khi Lâm Thư tỉnh giấc, Cố Quân vẫn còn đang ngủ.

Nghĩ đến việc tối qua anh ngủ không ngon giấc, cô không nỡ đánh thức anh, đành nhích xuống cuối giường, quay lưng lại phía anh để cho con bú.

Cố Quân cảm thấy giường khẽ rung rinh, mở mắt ra thì thấy Lâm Thư đang quay lưng lại với mình vén áo lên.

Anh ngẩn người trong giây lát, lập tức nhắm chặt mắt lại, âm thầm xoay người, kéo chăn trùm kín đầu, che kín bưng.

Một lúc lâu sau, Lâm Thư đặt đứa trẻ xuống cạnh Cố Quân, xuống giường lấy khăn mặt, ca uống nước và thuốc đánh răng đi ra ngoài làm vệ sinh cá nhân.

Khi cô rửa ráy xong quay lại, Cố Quân có vẻ vẫn đang ngủ, cô bèn cầm tiền và phiếu lương thực, ra quán cơm mậu dịch gần đó mua bữa sáng.

Đến quán cơm mậu dịch, cô thấy có quẩy, bánh bao, sữa đậu nành, còn có cả bún, sủi cảo, hoành thánh.

Món nào cô cũng muốn ăn, nhưng tiền và phiếu lương thực có hạn, hôm nay đành mua một suất bún và ba cái bánh bao chay trước, ngày mai sẽ ăn món khác.

Một suất bún chay giá hai lạng phiếu lương thực và bốn xu, một cái bánh bao chay giá một lạng phiếu lương thực và hai xu.

Mới sáng sớm đã tiêu hết năm lạng phiếu lương thực và một hào.

Tiền và phiếu đúng là chẳng bõ bèn gì.

Lâm Thư mua bữa sáng về, Cố Quân đã tỉnh dậy, đang trêu đùa cô con gái.

Cô nhóc a a cười, đáng yêu vô cùng.

Lâm Thư gọi Cố Quân:

"Mau đi rửa mặt rồi ăn sáng đi anh.

"Cố Quân mang đồ dùng cá nhân ra ngoài, một lát sau đã quay lại.

Lâm Thư chia bát bún nước thành hai phần, phần nhiều hơn đưa cho Cố Quân.

Cố Quân hỏi cô:

"Lát nữa chúng ta đi đâu?"

Lâm Thư ngẫm nghĩ:

"Trước tiên đi hiệu sách đã, nếu không mấy ngày tới cứ ru rú trong nhà khách cũng chán.

"Ăn sáng xong, nghỉ ngơi một lúc họ mới ra ngoài, lúc này cũng mới chỉ chín giờ.

Trước khi đi, họ ghé quầy lễ tân hỏi đường đến hiệu sách.

Đến hiệu sách phải đi xe buýt, qua năm trạm dừng mới tới nơi.

Trong những ngày nghỉ Tết, nhà máy công xưởng đóng cửa, trên xe buýt cũng không có mấy người hối hả đi làm.

Các ông các bà cũng tiếc tiền không nỡ đi xe buýt, thế nên trên xe vẫn còn nhiều ghế trống.

Hai người đi qua mấy trạm, xuống xe hỏi đường, cuối cùng cũng tìm thấy hiệu sách.

Cố Quân bế đứa bé, đứng ở cửa tìm một cuốn sách cũ để đọc, còn Lâm Thư thì đi tìm sách cho anh.

Cố Quân tò mò muốn biết tàu hỏa hoạt động như thế nào, cô bèn nhờ nhân viên bán sách tìm những cuốn sách liên quan.

Nhân viên đưa cho cô một cuốn

"Kiến thức cơ bản về Công nghiệp"

, giới thiệu:

"Cuốn sách này xuất bản năm ngoái, là cuốn bán chạy nhất trong thể loại này đấy.

"Cuốn sách khá mỏng, Lâm Thư lật mặt sau lên xem giá.

Một hào một cuốn.

Nhân viên nói tiếp:

"Bộ này có hai cuốn, ngoài kiến thức công nghiệp còn có kiến thức nông nghiệp, chăn nuôi, cô có muốn mua cả bộ không?"

Lâm Thư ngẫm nghĩ rồi đáp:

"Vậy lấy cho tôi một bộ đi.

"Sách mới xuất bản năm ngoái, ở hiệu sách thành phố Quảng An chưa chắc đã có bán, cứ mua trước đã.

Cô còn nhìn thấy vở luyện viết chữ, nghĩ đến những nét chữ nguệch ngoạc như cua bò của Cố Quân, không muốn sau này anh bị người ta cười chê, hỏi giá tám xu một cuốn, cô cũng bảo nhân viên lấy hai cuốn.

Lâm Thư đang phân vân không biết nên mua thêm sách gì, thì bỗng nghe có người gọi tên nguyên chủ ở phía sau.

"Vương Tuyết, sao cậu lại ở đây?

"Cố Quân đang mải đọc sách, bỗng nghe có người gọi

"Vương Tuyết"

, lại còn là giọng nam đầy vẻ mừng rỡ.

Anh rời mắt khỏi cuốn sách, nhìn thấy trước mặt Lâm Thư là một người đàn ông trẻ tuổi, tóc vuốt keo bóng lộn.

Người đàn ông mặc một chiếc áo bông màu đen, cổ áo đính một dải lông thú, dưới chân đi một đôi giày da.

Chỉ nhìn qua cũng biết gia cảnh người này không tầm thường.

Người đàn ông đứng đối diện với Cố Quân, anh có thể nhìn thấy rõ sự vui mừng hớn hở trong nụ cười của hắn.

Cùng là đàn ông, Cố Quân loáng thoáng nhận ra tên này dường như có ý với Lâm Thư.

Ánh mắt Cố Quân lập tức sầm xuống.

Lâm Thư nhìn người trước mặt, ngạc nhiên hỏi:

"Cậu là ai vậy?"

Người đàn ông hơi sững lại, sau đó đáp:

"Tớ là Cao Tấn, bạn học cấp hai của cậu đây, mới có ba năm mà cậu đã quên rồi sao?"

Lâm Thư ngại ngùng cười:

"Nhất thời tớ chưa nhớ ra.

"Người đàn ông hỏi:

"Tớ nghe nói cậu đi xuống nông thôn rồi, bây giờ về quê ăn Tết à?

Cậu đi hiệu sách một mình sao?"

Lâm Thư lắc đầu, quay lại nhìn, đúng lúc thấy Cố Quân đang bước tới.

Cô mỉm cười, nói:

"Chồng và con tớ cũng ở đây.

"Nghe câu này, Cố Quân cảm thấy như tảng đá trong lòng rơi xuống, anh bước đến bên cạnh cô.

Anh nhận thấy vẻ mặt sững sờ của người đàn ông kia.

"Cậu kết hôn rồi sao?

Kết hôn khi nào vậy?"

Người đàn ông có vẻ vẫn chưa hết bàng hoàng.

Lâm Thư cười đáp:

"Tớ kết hôn đầu năm ngoái.

"Người đàn ông liếc nhìn Cố Quân từ đầu đến chân, đôi giày vải cũ kỹ, thậm chí chiếc áo bông còn vá víu, ánh mắt hắn hiện lên vẻ phức tạp.

Nói thẳng ra là coi thường.

Cố Quân chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt của gã đàn ông kia, lên tiếng:

"Chào anh, tôi là Cố Quân.

"Gã đàn ông gượng cười, nhưng nụ cười đã nhạt đi rất nhiều:

"Tôi đến mua sách, tình cờ gặp bạn học Vương Tuyết nên ghé qua chào hỏi.

Tôi mua được sách rồi, hai người cứ thong thả xem nhé.

"Lâm Thư gật đầu, đưa mắt nhìn người đàn ông rời đi, sau đó quay lại xem những cuốn sách nhân viên vừa lấy ra.

Kiểm tra kỹ càng không có sai sót gì, cô mới hỏi Cố Quân:

"Anh xem mấy cuốn này thế nào?"

Cố Quân đáp với giọng đều đều:

"Em thấy được là được.

"Lâm Thư qua quầy sách cũ chọn thêm vài cuốn truyện, thanh toán xong xuôi rồi cả hai rời khỏi hiệu sách.

Vừa bước ra khỏi cửa, Lâm Thư đã nhận thấy Cố Quân trầm lặng hơn hẳn.

Ban nãy cô cũng tinh ý nhận ra, cái tên Cao Tấn kia vừa nhìn thấy cô là mắt đã sáng rực lên, mừng rỡ ra mặt.

Xét theo phản ứng của hắn, rất có thể trước đây hắn từng có tình cảm, hoặc thậm chí từng theo đuổi Vương Tuyết.

Thêm nữa, từ sau khi sinh con, cô được ăn uống đầy đủ, lại không phải làm lụng vất vả suốt mấy tháng liền, da dẻ trắng trẻo, thân hình đầy đặn hơn, trông có vẻ mặn mà, cuốn hút hơn, nên Cao Tấn mới thấy ngỡ ngàng.

Chỉ là khi biết cô đã có gia đình, thái độ của hắn mới trở nên lạnh nhạt.

Cái nhìn hắn ném cho Cố Quân lúc nãy khiến Lâm Thư cảm thấy gai mắt.

Rõ ràng là ánh mắt của kẻ khinh người, coi thường người khác.

Cô có thể nhìn ra tình ý trước kia của gã đàn ông đó với nguyên chủ, cũng có thể nhận thấy sự khinh miệt trong ánh mắt hắn, Cố Quân chắc chắn cũng không ngoại lệ.

Nhất thời, cô thực sự không biết phải an ủi anh thế nào.

Hai người không dạo phố thêm nữa mà trở thẳng về nhà khách.

Sau khi cất sách và nghỉ ngơi một lúc, họ đi bộ đến nhà họ Vương.

Cố Quân gõ cửa mạnh bạo, một lúc sau, bà nội mới ra mở cửa.

Sắc mặt bà trông rất kém, có vẻ như đêm qua không ngủ được ngon giấc.

Lâm Thư gọi một tiếng:

"Bà nội.

"Bà nội nhìn cháu gái, ánh mắt ánh lên vẻ xót xa.

Hôm qua khi biết cháu gái bị lừa gạt, phải tằn tiện gửi tiền về nhà, thậm chí vì cuộc sống quá khó khăn mà phải nhắm mắt đưa chân lấy một người đàn ông xa lạ, trong lòng bà như có tảng đá đè nặng.

Sáng nay, bà chẳng thiết tha làm đồ ăn sáng, cứ giữ khuôn mặt lạnh lùng đối mặt với cả nhà.

Bà bỏ ngoài tai những lời cằn nhằn xỉa xói của cô con dâu.

Lúc nãy nghe tiếng gõ cửa, chẳng ai muốn ra mở, chỉ có mình bà lủi thủi đi ra.

Cố Quân nghênh ngang bước vào nhà, kéo ghế ngồi xuống bàn.

Người nhà họ Vương không muốn chạm trán với tên ôn thần này, đều trốn tịt trong phòng không chịu ló mặt ra.

Lâm Thư kéo bà nội ra ngoài, tìm chỗ vắng vẻ để nói chuyện.

Cố Quân thấy mọi người đã đi khuất, chờ một lúc mới lên tiếng:

"Lão tử đói rồi, nếu không có ai nấu cơm, tôi sẽ đem cái đài radio của nhà các người đi đổi lấy tem phiếu lương thực đấy.

"Trong phòng, ông Vương trừng mắt nhìn vợ, thấp giọng quát:

"Đã bảo bà giấu hết đồ đạc có giá trị đi rồi cơ mà?

"Bà Vương chột dạ phân bua:

"Tôi chỉ mải giấu đồ ăn vào phòng thôi.

"Ông Vương hít sâu một hơi, đành phải mở cửa bước ra.

Vừa hé cửa đã thấy Cố Quân xách chiếc đài radio của nhà mình lên, huyết áp ông ta lập tức tăng vọt.

Trong bụng ôm một cục tức, nhưng ngoài mặt ông ta vẫn phải cố nặn ra nụ cười gượng gạo:

"Chưa đến giờ cơm mà, giờ tôi bảo mẹ vợ cậu đi nấu ngay đây.

"Nói rồi, ông ta dè dặt bước tới, đưa tay định giành lại chiếc đài từ tay Cố Quân.

Cố Quân lách người né tránh, cười khẩy:

"Tôi chưa thấy cái đồ chơi này bao giờ, nhìn một chút cũng không được sao?"

Ông Vương thầm chửi rủa trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn phải nói:

"Được chứ, được chứ.

"Cố Quân ngồi xuống, đặt chiếc đài lên bàn, ngước mắt nhìn ông Vương:

"Không phải nói nấu cơm sao, còn không mau đi đi.

"Ông Vương đành nhìn sang vợ, phẩy tay ra hiệu cho bà ta.

Cố Quân nghịch ngợm chiếc đài, không thèm ngẩng đầu lên, đủng đỉnh nói:

"Đừng có làm mấy cái bánh ngô, thứ đó tôi ăn phát ngán ở đội sản xuất rồi.

Cho tiện thì cứ nấu mì sợi đi, thêm mấy quả trứng ốp la là được."

"Đừng bảo là không có mì sợi nhé, hôm qua tôi thấy trong tủ còn đấy."

Cố Quân rào trước đón sau, chặn đứng mọi lời ngụy biện của họ.

"Ngộ nhỡ tôi ăn không ngon, tâm trạng không tốt, có khi lại tiện tay viết vài bức thư tố cáo cũng nên.

"Ông Vương:

Đúng là đồ ôn thần!

Bị vạch trần lời nói dối, lại nghe anh ta đòi ăn mì sợi, bà Vương tức đến mức mặt mày lúc trắng lúc đỏ.

Mì sợi này chỉ đến dịp lễ Tết, cơ quan mới phát cho, bà ta còn chẳng nỡ ăn, vậy mà anh ta lại dám nói là

"cho tiện"

Thấy vợ tức giận đến nghẹn lời, ông Vương chỉ biết dùng ánh mắt khuyên can:

Cứ nấu đi, nấu đi.

Ai bảo họ bị nắm thóp cơ chứ!

Biết trước con gái thứ hai lấy phải loại người này, lúc trước khi viết thư, ông ta đã nhờ người khác viết hộ, cũng không đến nỗi để lại đủ loại nét chữ của mọi người trong nhà trên thư.

Những bức thư gửi cho con gái thứ hai trước đây, cả nhà ông ta trừ bà nội và cậu con trai lười học ra, ai cũng từng viết.

Bức thư đầu tiên là do chính ông ta viết, những bức sau mọi người đều bắt chước theo văn phong đó.

Nếu đem ra đối chiếu nét chữ, thì chẳng còn đường nào mà chối cãi.

Ông Vương nhìn người con rể côn đồ, hít sâu một hơi, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh ta, đắn đo một lúc lâu mới cất lời:

"Con rể à, chúng ta bàn lại chuyện hôm qua một chút nhé."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập