Chương 54: Hai chương gộp một (2/2)

Lòng Lâm Thư dâng lên một nỗi chua xót.

Cô cứ ngỡ anh đã vượt qua được sự tự ti, nào ngờ nó vẫn luôn hiện diện, chỉ là anh giấu đi quá kỹ.

Lâm Thư đặt ca nước xuống bàn, khẽ gọi tên anh:

"Cố Quân.

"Khi Cố Quân ngẩng lên nhìn, Lâm Thư rướn người tới, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má anh.

Đôi mắt Cố Quân mở to hết cỡ, ánh lên sự ngỡ ngàng tột độ.

Lâm Thư lùi lại, ngồi ngay ngắn, nở nụ cười tươi tắn nhìn anh:

"Tự ti là một cảm xúc bình thường của con người."

"Nhưng mà, trong mắt em, anh chẳng thua kém ai cả."

"Thứ nhất, anh đẹp trai, vóc dáng lại săn chắc.

Thứ hai, tính tình anh rất tốt, dù trước đây em gửi bao nhiêu đồ đạc về nhà ngoại, anh cũng chưa từng to tiếng hay động chân động tay với em.

Thứ ba, anh có ý chí cầu tiến, luôn muốn mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho mẹ con em.

"Cố Quân chết sững hồi lâu, mãi mới hoàn hồn sau nụ hôn bất ngờ của cô.

Anh nhìn cô chằm chằm, tâm trí rối bời như mớ bòng bong, buột miệng hỏi:

"Tại sao đẹp trai, vóc dáng săn chắc lại xếp hàng đầu?"

Lâm Thư:

Đó là trọng tâm của vấn đề sao?

Nhưng nghĩ lại, đúng là cô coi trọng điều đó thật.

Ấn tượng đầu tiên thường quyết định đến 70% tình cảm nảy sinh.

Lâm Thư không chút e thẹn, áp hai tay lên hai má anh.

Ánh mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ của cô phản chiếu trong mắt Cố Quân, khiến trái tim anh đập rộn lên từng nhịp mạnh mẽ.

"Bởi vì bất kể là Tề Kiệt, hay là cái gã họ gì hôm nay em gặp, cũng quên mất tên rồi, tóm lại là không quan trọng, bọn họ đều không đẹp trai bằng anh, thân hình cũng không săn chắc bằng anh.

"Mớ bòng bong trong đầu Cố Quân phút chốc được gỡ rối hoàn toàn.

Ngay khi Lâm Thư định rụt tay lại, anh bất ngờ nắm chặt lấy tay cô, giữ áp lên má mình.

Cô ngạc nhiên nhìn anh, anh cũng đáp lại bằng một ánh mắt sâu thẳm, kiên định.

Hai người cứ thế nhìn nhau trân trân một lúc lâu.

Mãi một lúc sau, cô mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

"Làm gì thế, sao cứ nhìn em mà không nói gì?"

Ánh mắt Cố Quân từ từ dời xuống đôi môi cô, yết hầu anh khẽ trượt lên xuống.

Lâm Thư bỗng nhận ra ý định của anh.

Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy có chút ngượng ngùng, cổ tay bị anh nắm dường như đang nóng rực lên.

Nhưng nghĩ lại, cô là phụ nữ của thời đại mới cơ mà, có gì mà phải sợ?

Ánh mắt Lâm Thư bỗng trở nên kiên định.

Hôn thì hôn, cô không thèm tránh!

Cố Quân im lặng một hồi lâu, cuối cùng anh buông tay cô ra, hít một hơi thật sâu rồi nói:

"Tôi ra ngoài đi dạo một lát.

"Lâm Thư:

Thế mà cũng nhịn được?

Ngay lúc Cố Quân vừa đứng lên, Lâm Thư nhanh tay kéo anh lại.

Cố Quân ngạc nhiên nhìn cô.

Lâm Thư hỏi thẳng:

"Không phải anh muốn hôn em sao?

Sao lại không hôn nữa?"

Cố Quân sững sờ trong giây lát, khuôn mặt anh đỏ bừng lên.

Lâm Thư buông tay ra:

"Vậy thì thôi.

"Lời vừa dứt, Cố Quân bất ngờ nhoài người tới, cúi xuống, chạm nhẹ môi mình lên môi cô.

Lâm Thư sững sờ, hai mắt mở to.

Anh đúng là không để cho cô có cơ hội phản ứng, nói hôn là hôn ngay lập tức.

Chỉ là một nụ hôn nhẹ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, Cố Quân vội vàng đứng thẳng người dậy, nói câu:

"Tôi ra ngoài hóng gió chút, "

rồi luống cuống bỏ chạy ra khỏi phòng.

Lâm Thư ngồi ngây ngốc trên giường, giơ tay chạm nhẹ lên môi mình.

Chỉ thế thôi sao?

Chỉ là một cái chạm nhẹ thôi á?

Cô còn tưởng tượng sẽ có một màn hôn mãnh liệt, cuồng nhiệt lắm cơ.

Lâm Thư bỗng nhiên bật cười.

Cũng phải thôi, làm gì có tiểu thuyết diễm tình hay phim ảnh mát mẻ gì ở thời đại này, anh lại không biết chữ, nếu mà anh rành rẽ chuyện này quá mới đáng ngờ đấy.

Lâm Thư nằm xuống, nghĩ đi nghĩ lại, không nhịn được cười, ôm chăn lăn lộn trên giường.

Có vẻ như tiếng động hơi lớn, đứa bé khẽ e é vài tiếng, cô lập tức dừng lại, vỗ nhẹ dỗ dành con, khuôn mặt và ánh mắt vẫn tràn ngập nụ cười.

Cô hôn lên gò má mềm mại của bé con:

"Bố con ngây thơ thật đấy.

"Lâm Thư nằm cạnh con, đợi mãi vẫn không thấy Cố Quân quay lại.

Có lẽ cú sốc này đối với anh hơi lớn, cần thời gian để trấn tĩnh lại.

Lâm Thư không đợi anh nữa, thiếp đi lúc nào không hay.

Cố Quân cứ đứng chôn chân ngoài hành lang.

Một thằng đàn ông sức dài vai rộng như anh, sao lại còn biết xấu hổ hơn cả phụ nữ thế này?

Nhỡ cô ấy chê cười mình thì sao?

Lúc nãy đáng lẽ mình phải mạnh mẽ, dứt khoát hơn mới đúng!

Đầu óc Cố Quân rối bời, phải mất một lúc lâu, cái nóng bừng trên mặt mới bị gió lạnh xua tan.

Anh tự nhủ mình phải đàn ông hơn, không thể hèn nhát như vậy được.

Nghĩ thông suốt, Cố Quân đẩy cửa bước vào phòng.

Thấy cô đã chìm vào giấc ngủ, anh khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Anh rón rén bước tới mép giường, ngồi xuống chỗ cũ, lặng lẽ ngắm nhìn hai mẹ con đang say giấc nồng, nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ.

Một lúc sau, Cố Quân cũng leo lên giường, vén chăn chui vào nằm sát bên cô vợ nhỏ.

Khi nhắm mắt lại, khóe môi anh vẫn không giấu được nụ cười.

Sau một hồi, cô vòng tay chân gác lên người anh, Cố Quân không còn căng thẳng như đêm trước, cũng không còn rón rén gỡ tay cô ra nữa.

Hành động ban nãy của cô đã quá rõ ràng rồi.

Cô có tình cảm với anh.

Không phải vì bị ép buộc sống chung dưới danh nghĩa vợ chồng, mà là vì cô thực sự muốn gắn bó với anh, bởi vì cô thích anh.

Khi Lâm Thư tỉnh dậy, nhận ra chân tay mình vẫn đang gác lên người Cố Quân y như lúc sáng, cô vờ như không có chuyện gì, từ từ thu chân tay lại.

Ngay khi cô vừa rụt tay chân về, Cố Quân đã cảm nhận được.

Anh hé mắt nhìn Lâm Thư, nở một nụ cười rạng rỡ theo phản xạ.

Có lẽ do đêm qua ngủ không ngon giấc, chỉ chợp mắt được vài ba tiếng, nên cười xong anh lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Lâm Thư nhìn phản ứng của anh, cũng bất giác bật cười theo.

Cô thức dậy đi vệ sinh, lúc quay lại thì đứa bé cũng đã thức giấc, cô bế con ra ngoài đi dạo.

Dù đêm có lạnh, nhưng ban ngày có nắng chiếu rọi vẫn rất ấm áp.

Lâm Thư dạo quanh một vòng gần đó, khoảng hơn nửa tiếng sau mới quay lại.

Về đến nhà khách, Cố Quân đã dậy, đang chăm chú đọc cuốn sách mới mua hôm qua.

Nghe tiếng mở cửa, Cố Quân lập tức ngồi thẳng lưng, quay sang nhìn hai mẹ con, hỏi:

"Vừa đi đâu thế?"

Lâm Thư cười đáp:

"Bế con ra ngoài tắm nắng một lúc.

"Cô bước tới, liếc nhìn cuốn sách anh đang đọc:

"Anh hiểu được không?"

Anh đang đọc cuốn

"Kiến thức cơ bản về công nghiệp"

Cố Quân lắc đầu:

"Không hiểu lắm.

"Mấy trang đầu toàn nói về tư tưởng Mao Chủ tịch, anh còn hiểu được, nhưng tiếp theo lại là cần cẩu, rồi thì lực này lực nọ.

Đọc mà cứ như vịt nghe sấm.

Lâm Thư nói:

"Anh cứ xem qua đi, đợi về đội sản xuất rồi nhờ Tề Kiệt dạy.

"Cố Quân hơi nhíu mày:

"Tại sao không phải là em dạy anh?"

Lâm Thư nhướn mày:

"Chẳng phải anh từng bảo em dạy anh không tập trung được sao?"

Trước đây cô không rõ lý do, nhưng sau này nghĩ lại, anh cũng chỉ là một chàng trai trẻ mới biết yêu, chắc chắn là không thể tĩnh tâm nghe cô giảng bài được.

Hơn nữa, cách giảng dạy của cô có thể có sự khác biệt lớn với thời đại này, nên để anh theo học Tề Kiệt vẫn tốt hơn.

Đối với nam chính, phản diện gì đó, Lâm Thư giờ đã mặc kệ rồi.

Tới đâu thì tới.

Cố Quân dù không hiểu, vẫn cố sống cố chết cắm cúi đọc sách cả một buổi chiều.

Gặp từ nào không biết thì hỏi Lâm Thư, rồi lại chau mày ngồi suy ngẫm.

Đúng là một mầm non ham học bị gia đình gốc làm cho lỡ dở.

Bốn rưỡi chiều, họ đúng giờ có mặt tại nhà họ Vương để

"kiếm ăn"

Nhìn thấy gia đình ba người họ, mẹ Vương ôm đầu kêu chóng mặt, sống chết không chịu vào bếp.

Đã thế, bà ta còn khóa hết lương thực vào trong phòng, trong bếp chỉ còn lại một bát gạo và một ít rau xanh, chẳng còn gì khác.

Đến cái đài radio cũng bị cất đi, cả phòng khách không còn một món đồ nào có giá trị.

Lâm Thư quay sang nhìn Cố Quân.

Cố Quân đi thẳng vào bếp.

Ổ khóa tủ đã bị phá nên không thể khóa lại được nữa.

Anh mở tủ ra, bên trong chỉ còn vài cái bát đũa.

Cố Quân cười nhạt, lấy một cái bát ra, buông tay cho nó rơi xuống đất, tiếng vỡ

"xoảng"

vang lên từ trong bếp vọng ra ngoài, khiến hai vợ chồng đang ở trong phòng giật bắn mình.

Họ nhìn nhau đầy lo lắng.

Ngay sau đó, lại một tiếng bát vỡ vang lên, mẹ Vương không thể ngồi yên được nữa, vội vàng chạy ra ngoài, tận mắt chứng kiến Cố Quân đập vỡ cái bát thứ ba.

Bà ta hét toáng lên:

"Cậu làm cái quái gì thế!."

Cố Quân sa sầm mặt mày:

"Đừng có giở trò với lão tử, lão tử có thừa cách để trị các người, bây giờ mới đập bát thôi, lát nữa là phá nhà đấy.

Có giỏi thì đi báo công an bắt tôi đi, không thì ngậm miệng lại mà chịu đựng.

"Lâm Thư lén nhìn Cố Quân.

Tuyệt vời!

Chẳng cần cô phải chỉ bảo, anh cũng biết cách đối phó với lũ người này.

Mẹ Vương run bần bật đôi môi, không thốt nên lời.

Cố Quân cầm cái bát thứ tư lên, hỏi:

"Nấu cơm, hay là để tôi đập tiếp?"

Bố Vương không thể giả điếc được nữa, vội vàng chạy ra, nói:

"Nấu ngay đây, nấu ngay đây.

"Cố Quân mỉm cười:

"Sức ăn của tôi lớn lắm đấy, đừng hòng làm trò lấp liếm cho qua chuyện.

"Anh đặt cái bát xuống, đi sượt qua hai vợ chồng họ.

Khi Cố Quân đi khuất, mẹ Vương đỏ hoe mắt ấm ức:

"Cuộc sống này còn phải chịu đựng đến bao giờ nữa, tôi không thể sống nổi một ngày nào nữa rồi.

"Bố Vương vội vàng an ủi bà ta:

"Ráng chịu thêm chút nữa đi, đội sản xuất của bọn nó sắp bắt đầu làm việc rồi, nó không ở lại lâu được đâu.

"Mẹ Vương:

"Nhưng mà chuyện giấy nợ vẫn chưa thống nhất xong, làm sao bây giờ?"

Bố Vương thở dài một cái, nói:

"Tối nay bà tìm con gái bà than thở một chút, bảo nó khuyên nhủ thằng chồng nó xem sao.

"Mẹ Vương nói:

"Ông xem cái con gái ông, đến nói chuyện còn không dám nói lớn một câu, liệu có tác dụng gì không?"

Bố Vương:

"Có tác dụng hay không, phải thử mới biết được."

"Đừng nói nữa, lo làm cơm trước đã.

"Mẹ Vương:

"Ăn ăn ăn, hũ gạo nhà mình sớm muộn gì cũng bị cái thằng khốn kiếp đó vét sạch nhẵn cho mà xem!

"Cố Quân ngồi chễm chệ ở phòng khách đợi cơm, Lâm Thư kéo bà nội sang một bên trêu đùa cô con gái nhỏ.

Bà cụ nhìn chắt ngoại, trên môi cũng nở nụ cười hiền hậu.

"Trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu quá đi mất.

"Lâm Thư cười bảo:

"Lúc mới sinh, y tá cũng khen sau này con bé lớn lên chắc chắn sẽ xinh đẹp lắm.

"Hơn nửa tiếng sau, cơm nước đã nấu xong, mẹ Vương gọi:

"Ăn cơm thôi.

"Vừa dứt lời, hai chị em đang trốn trong phòng lập tức chạy ra.

Trưa nay sau khi bọn họ đi, hai chị em định ra ăn chút gì đó, nhưng đồ ăn đã bị quét sạch sành sanh.

Mẹ Vương bị chọc tức đến váng đầu hoa mắt không thể nấu nướng, ngay cả bà nội cũng chẳng thèm ngó ngàng đến chúng, hai chị em đành phải ra quán ăn tạm bợ qua bữa.

Vậy nên bữa tối này, chúng nhất quyết không thể để bọn họ chiếm hời nữa.

Vương Bằng nhìn Cố Quân với ánh mắt nham hiểm, nhưng xen lẫn sự e dè, không dám khiêu khích dễ dàng như trước.

Cố Quân bắt gặp ánh mắt của Vương Bằng, trong lòng lập tức nâng cao cảnh giác.

Những kẻ lưu manh kiểu này, trò tiêu khiển ưa thích nhất của chúng chính là kéo bè kéo cánh.

Ăn xong bữa tối, Vương Bằng lập tức chuồn ra khỏi nhà.

Lúc này chưa đến sáu giờ, trời vẫn còn chạng vạng, nếu bây giờ về thì về đến nhà khách cũng không quá muộn.

Nhưng khi họ chuẩn bị rời đi, mẹ Vương kéo tay Lâm Thư lại:

"Nhị Nha, mẹ có vài lời muốn nói với con.

"Cố Quân lo ngại Vương Bằng sẽ gọi người đến gây sự, liền nói:

"Không có gì để nói cả, đợi bao giờ các người trả tiền xong, thì hẵng hàn huyên tình mẫu tử.

"Anh liếc nhìn Lâm Thư, giọng điệu không mấy thân thiện:

"Đi nhanh lên, đừng làm lỡ giờ nghỉ ngơi của lão tử.

"Nói xong, anh bước ra khỏi cửa trước.

Lâm Thư rụt rè liếc nhìn mẹ Vương:

"Mẹ ơi, con.

con về trước đây, ngày mai con đến, mẹ hẵng nói với con nhé.

"Sau đó, cô ôm đứa bé, hoảng hốt chạy theo Cố Quân.

Mẹ Vương tức giận nghiến răng ken két.

Cái tính nhu nhược hèn nhát này không biết giống ai nữa, chẳng được tích sự gì!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập