Nhìn những đĩa thức ăn chỉ còn trơ lại rau xanh, Lâm Thư chưa kịp nếm đủ vị đã thấy hối hận vì mình quá
"thanh lịch"
Cố Quân tinh ý nhận ra Lâm Thư chưa kịp gắp thức ăn thì mâm đã sạch trơn, anh ghé tai cô thì thầm:
"Anh có để dành phần thức ăn cho em đấy, tối nay hai vợ chồng mình ăn nhé.
"Tâm trạng Lâm Thư lập tức tươi tắn trở lại.
Cố Quân quả nhiên là người đáng tin cậy.
Tiệc tàn, các mâm cỗ trống trơn, người về, người nán lại trò chuyện, ai cũng xuýt xoa khen ngợi tài nghệ nấu nướng của Cố Quân.
"Lúc nào nhà tôi có việc, Cố Quân nhớ sang giúp một tay nhé.
"Cố Quân cười đáp:
"Nhất định rồi.
"Mãi đến hơn hai giờ chiều mọi người mới giải tán, ai nấy đều xắn tay áo dọn dẹp, chẳng mấy chốc sân nhà đã sạch sẽ tươm tất, bàn ghế bát đũa cũng được trả lại đàng hoàng.
Khi khách khứa đã về hết, Lâm Thư dỗ con ngủ rồi hai vợ chồng mới đóng cửa phòng ngồi bóc phong bao lì xì.
Cảm giác bóc lì xì luôn mang lại niềm vui khó tả, dù số tiền bên trong nhiều hay ít.
Cố Quân cẩn thận ghi chép lại danh sách người mừng để sau này còn biết đường mà trả lễ.
Tổng cộng có hai mươi mốt phong bao, đa phần là của các thanh niên trí thức nên số lượng mới nhiều như vậy.
Lâm Thư bóc những phong bao của thanh niên trí thức trước.
Chắc họ đã bàn bạc với nhau từ trước nên ai cũng mừng hai đồng.
Hai đồng là khoản tiền bằng cả chục ngày công của họ rồi, thế là quá hào phóng.
Lâm Thư cứ nghĩ ăn cỗ ở quê thì tiền mừng chỉ vài hào như trong mấy cuốn tiểu thuyết điền văn hay miêu tả, cô hỏi Cố Quân:
"Người ở quê ăn cỗ mừng nhiều thế này cơ à?"
Cố Quân lắc đầu đáp:
"Không đâu, cũng tùy người, người thân thiết mới mừng nhiều thế.
"Lâm Thư bóc đến phong bao của Diêu Phương Bình, báo cho Cố Quân:
"Thanh niên trí thức Diêu mừng hai đồng rưỡi.
"Cố Quân ghi lại con số, nói:
"Còn thiếu của Tề Kiệt nữa.
"Lâm Thư mở phong bao của Tề Kiệt ra, kinh ngạc thốt lên:
"Năm đồng?
"Cố Quân cũng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn phong bao:
"Nhiều thế cơ à?"
Lâm Thư gật đầu xác nhận.
Cô đoán chắc trong đám khách hôm nay, phong bao của Tề Kiệt là
"nặng đô"
nhất rồi.
Lâm Thư không khỏi cảm thán:
"Tề Kiệt đối xử với anh tốt thật đấy, có khi còn tốt hơn cả em.
"Cố Quân vừa hí hoáy ghi chép, vừa ngẩng lên nhìn cô:
"Em ghen à?"
Lâm Thư bật cười:
"Ghen gì chứ?
Có phải anh đối xử với Tề Kiệt tốt hơn em đâu.
"Cố Quân đáp lại:
"Nhưng hồi ở Khai Bình, thấy người đàn ông kia nói chuyện với em trong hiệu sách, anh đã ghen đấy.
"Lâm Thư lườm anh:
"Chuyện đó qua rồi, đừng nhắc lại nữa."
"Mà người ta là con trai, có phải con gái đâu mà em ghen.
"Nhìn cách Tề Kiệt cư xử là biết cậu ta coi Cố Quân như anh em chí cốt, lại còn mang ơn cứu mạng, cô ghen cái nỗi gì.
Cố Quân cúi gằm mặt, giọng nhỏ xíu:
"Chắc tại anh hẹp hòi, lúc thấy thằng bé Tiểu Hổ thơm em, anh cũng ghen."
"Thôi thôi dừng lại, dẹp chuyện ghen tuông đi, mau ghi chép tiền mừng vào sổ.
"Cái người gì đâu, đến con nít cũng ghen tị cho được.
Cố Quân cười xòa:
"Được rồi, được rồi, không nhắc nữa.
"Tiếp đó là phong bao của những người trong đội sản xuất, nhà đại đội trưởng và Đại Mãn mừng hai đồng, những người khác thì một đồng.
Tiệc mừng trăm ngày của con gái, vậy mà họ thu về tận ba mươi bảy đồng tám hào.
Ghi xong tổng số tiền, Cố Quân nói:
"Nghe bảo ở quê làm cỗ mà thức ăn ngon là hay bị lỗ vốn.
"Lâm Thư cười tươi rói:
"Thế là nhà mình lãi to rồi.
"Tiền thức ăn làm cỗ tính ra chưa tới mười đồng, nhận ngần này tiền mừng làm cô thấy hơi ngại ngại.
Lâm Thư xếp gọn gàng những tờ tiền, cất cẩn thận, rồi ngả lưng xuống giường ôm con gái ngủ một giấc ngon lành.
Buổi tối, Cố Quân hâm nóng lại phần thức ăn còn dư từ trưa.
Ăn uống no say, anh đi tắm rửa vệ sinh cá nhân.
Vừa bước vào phòng, Lâm Thư đã mỉm cười, khẽ gọi:
"Cố Quân.
"Cố Quân nhìn cô, dò hỏi:
"Có chuyện gì thế?"
Lâm Thư vẫy tay:
"Anh lại đây.
"Cố Quân bước đến cạnh giường, Lâm Thư đứng dậy, vòng tay ôm cổ anh, quặp chặt hai chân ngang hông anh.
Cố Quân bất ngờ, vội vàng ôm lấy cô để khỏi ngã, Lâm Thư cúi đầu hôn chụt lên má anh một cái rõ kêu:
"Phần thưởng cho anh đấy.
"Cô nhìn thấy rõ hai vành tai Cố Quân đỏ lựng lên.
Lâm Thư quan sát anh, thấy mặt anh cũng đỏ bừng theo.
Từ độ sang thu đông, nắng bớt gắt, da Cố Quân cũng sáng lên đôi chút, không còn đen sạm như trước, nên cô dễ dàng nhận ra khuôn mặt anh đang đỏ bừng.
"Anh ngại cái gì chứ, có phải chưa hôn nhau bao giờ đâu.
"Cố Quân húng hắng ho vài tiếng.
Hôn thì hôn rồi, nhưng kiểu này thì chưa bao giờ.
Cả người cô cứ thế quấn chặt lấy anh.
Lâm Thư dường như cũng nhận ra tư thế này hơi quá đà, bèn nói:
"Anh đặt em xuống đi.
"Cố Quân lắc đầu, không những không thả cô xuống mà còn ôm chặt hơn, những ngón tay luồn vào lớp thịt mềm mại sau đùi cô.
Thừa lúc cô không chú ý, anh ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi cô.
Lâm Thư ngây người.
Tư thế này mà hôn, cứ thấy ngượng ngùng thế nào ấy.
Vẫn còn đang ngơ ngác sau nụ hôn vừa rồi, Cố Quân lại tiếp tục tấn công dồn dập, hôn cô nồng nhiệt hơn.
Lâm Thư bị nụ hôn làm cho chuếnh choáng, đến khi định thần lại, cô đã ngồi trên chiếc bàn học trống trơn, lưng và eo bị anh giữ chặt, gáy cũng bị tay anh đỡ lấy.
Cố Quân dường như đã thành thạo hơn, nhân lúc Lâm Thư hé miệng, anh lập tức tiến sâu vào khám phá.
Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.
Mãi một lúc lâu sau, khi cả hai đều sắp tắt thở vì không biết cách lấy hơi, Cố Quân mới chịu buông ra.
Anh tựa trán vào trán cô, thở dốc, giọng khàn đặc:
"Được không em?"
"Hả?"
Được không?
Được cái gì?
Đầu óc Lâm Thư như bị hồ dán bịt kín.
Chỉ đến khi bàn tay thô ráp của anh mơn trớn dọc theo vòng eo cô, Lâm Thư mới bừng tỉnh, nhận ra hàm ý sâu xa trong câu hỏi
"được không"
của anh.
Đó là một lời gợi ý trần trụi!
Chỉ chút nữa thôi là
"chuyện đã rồi"
Đầu óc cô lập tức tỉnh táo lại, đẩy mạnh anh ra:
"Không được, không được, không được.
"Cô hoảng hốt lắp bắp nói liên tục.
Nét thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt Cố Quân, ánh mắt anh cũng trở nên mờ mịt.
Lâm Thư ngượng ngùng mắng:
"Đầu óc anh chỉ nghĩ đi đâu thế, em chỉ muốn thân mật với anh một chút thôi, thế mà anh đã tính chuyện lên giường rồi.
"Cố Quân sững người, mặt đỏ bừng, quay đi chỗ khác không dám nhìn cô.
Lâm Thư vẫn chưa thôi trách móc:
"Em mới đẻ được một đứa, đã thỏa thuận là không đẻ nữa rồi, giờ chẳng có biện pháp phòng ngừa gì cả, anh lại còn hỏi 'được không', được cái đầu anh ấy.
Có phải anh chỉ rình làm cái chuyện đó thôi không?
Anh không nghĩ hậu quả nhỡ ba tháng sau em lại dính bầu thì sao?"
Những lời của cô khiến ngọn lửa dục vọng trong Cố Quân lập tức lụi tàn, lý trí dần quay trở lại.
Anh nhìn cô, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc vương trên má cô ra sau tai, chân thành xin lỗi:
"Anh xin lỗi, anh quên mất chuyện đó.
"Lâm Thư hậm hực:
"Biết lỗi là tốt, tha cho anh lần này đấy.
"Nói rồi, cô dang hai tay ra:
"Bế em về giường đi.
"Cố Quân chiều ý bế cô lên.
Lâm Thư không hề giận dỗi, cô chỉ đang tìm cách dập tắt
"ngọn lửa"
trong anh mà thôi.
Dập được lửa là tốt rồi.
Được bế lên giường, cô không nỡ buông anh ra, thủ thỉ:
"Thoải mái thật.
"Vòm ngực rắn rỏi, ấm áp của Cố Quân mang lại cho cô cảm giác bình yên và an toàn tuyệt đối.
Cố Quân khẽ giật mình, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt ẩn chứa ý cười:
"Thế thì cứ ôm thế này mãi nhé.
"Anh đứng ôm cô, vững chãi như một ngọn núi, chẳng chút nề hà.
Lâm Thư vùi mặt vào hõm vai anh, hỏi khẽ:
"Anh không mỏi à?"
Cố Quân dụi cằm vào mái tóc cô, giọng trầm ấm:
"Không mỏi chút nào, thậm chí anh còn muốn ôm em như thế này mãi cơ.
"Ngay cả khi chẳng làm gì cả, chỉ việc ôm lấy cô, cũng đủ để trái tim anh ngập tràn hạnh phúc và sự ấm áp.
Sợ anh mỏi, Lâm Thư bảo anh đặt cô xuống giường.
Nằm cuộn tròn trong vòng tay anh, cô thủ thỉ:
"Không phải là không được, nhưng mà chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng, với lại cơ thể em cũng cần thời gian để phục hồi hoàn toàn sau sinh, anh ráng nhịn thêm một thời gian nữa nhé.
"Bàn tay Cố Quân nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, anh nói:
"Hôm nay là anh hơi bốc đồng, sau này sẽ không có chuyện hấp tấp như vậy nữa đâu.
"Lâm Thư khẽ
"Vâng"
một tiếng.
Hai vợ chồng ôm nhau thắm thiết, để mặc đứa con nằm một mình một góc giường với chiếc chăn bông to sụ trông có vẻ hơi cô đơn.
Sau mùng mười, đội sản xuất bắt đầu đi làm lại.
Công việc đồng áng trong dịp Tết cũng đã có người thay phiên nhau chăm nom, nên dù mới ra Tết cũng không có quá nhiều việc, mọi người làm túc tắc cho qua ngày.
Công việc nhàn hạ, Lâm Thư tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội kiếm điểm công, cô địu con ra đồng.
Khi con ngủ, cô đặt con vào chiếc gùi tre, đắp chăn cẩn thận cho con ngủ.
Còn cô thì ra sức cuốc đất cùng mọi người.
Đất mềm nên việc cuốc đất cũng khá nhẹ nhàng.
Lâm Thư hỏi thăm mới biết, cuốc xong phần đất được phân công sẽ được sáu điểm công.
Phần đất của cô không lớn lắm, cứ túc tắc làm cả ngày cũng xong.
Ít nhất Lâm Thư dự định là thế.
Nhưng đến gần trưa, Cố Quân đã xong phần việc của mình, chạy sang phụ cô cuốc đất.
Lâm Thư ngồi trên bờ ruộng uống nước, nói:
"Anh sang làm hộ em thì thà em ở nhà nghỉ ngơi cho rồi.
"Cố Quân đáp:
"Anh có làm thêm bao nhiêu cũng chỉ được tối đa mười điểm công thôi.
"Lâm Thư ngẫm nghĩ:
"Cũng đúng nhỉ, anh làm giúp em thì em có thêm điểm công.
"Chỉ chừng nửa tiếng, Cố Quân đã thoăn thoắt cuốc xong một phần ba diện tích, cộng thêm phần cô đã làm, chỉ còn lại chưa đầy một phần ba, buổi chiều cô có thể nhởn nhơ câu giờ rồi.
Trên đường về, Cố Quân vác gùi, bế con gái, nụ cười rạng rỡ không ngớt trên môi.
Những ngày tiếp theo công việc cũng không có gì nặng nhọc, phần việc của Lâm Thư đều được Cố Quân hỗ trợ.
Qua rằm tháng Giêng, chiều tan làm, cả nhà ba người cùng nhau về nhà.
Đang lúc chuẩn bị cơm nước, Thất thúc công đến gọi Cố Quân.
Lâm Thư nhận lấy chiếc muôi xào đồ ăn, Cố Quân chạy ra ngoài.
Cô nghe loáng thoáng tiếng Thất thúc công nhắc đến tiệc tùng gì đó, nhưng không nghe rõ.
Vài phút sau, Cố Quân quay vào, cô hỏi:
"Có chuyện gì thế anh?"
Cố Quân đón lấy chiếc muôi xào từ tay cô, nói:
"Sắp tới đại đội có đám hỷ, người ta nhờ Thất thúc công đứng bếp, nhưng ông bị đau cổ tay nên tiến cử anh đi làm thay.
"Lâm Thư hỏi:
"Có được trả công không anh?"
Cố Quân gật đầu:
"Thất thúc công bảo làm bếp chính thường được mừng một cái bao đỏ hai đồng.
"Lâm Thư giục:
"Thế anh nhận lời đi chứ?"
Cố Quân đáp:
"Đi chứ, tiện thể mang chút đồ ăn ngon về cho em.
"Có tiền lại có đồ ăn ngon, tội gì mà không nhận.
Lâm Thư hỏi:
"Các đội sản xuất quanh đây có đám tiệc gì đều nhờ Thất thúc công nấu à?"
"Thất thúc công nấu ăn ngon có tiếng, ai cũng muốn nhờ, có điều giờ tuổi cao sức yếu, ông cũng ít nhận lời hơn.
"Lâm Thư ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo:
"Lần này anh thể hiện cho tốt vào, biết đâu sau này có người khác tìm đến anh, anh phải cố gắng trở thành 'siêu đầu bếp' của cả vùng này đấy nhé.
"Đây là một cách hợp pháp để kiếm thêm thu nhập.
Cố Quân nghe vậy bật cười:
"Được, anh sẽ cố gắng."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập