Chương 6: Dường như đã có sự thay đổi

Lâm Thư sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cố Quân thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, cau mày nói:

"Cô còn định nhìn đến bao giờ?"

Miệng thì nói vậy nhưng anh cũng chẳng hề che chắn.

Mùa hè nóng bức, đàn ông cởi trần xuống sông tắm là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, chẳng có gì phải xấu hổ.

Nghe tiếng Cố Quân, Lâm Thư mới giật mình hoàn hồn, vội cúi đầu xuống, tránh nhìn vào cơ thể trần trụi của anh.

Nào ngờ vừa cúi đầu, cô lại phát hiện ra một chuyện còn xấu hổ hơn.

Anh ta mặc quần dài dội nước, quần áo ướt sũng dính chặt vào người.

Có những người trời phú cho

"vốn liếng"

không nhỏ, chỉ nhìn lướt qua cũng đủ khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Để tránh ngượng ngùng, Lâm Thư cố tỏ ra bình tĩnh ngẩng đầu lên, mặt lạnh tanh quay người đóng cửa lại, sau đó không thèm nhìn anh lấy một cái, trốn biệt vào trong phòng.

Cố Quân nhìn phản ứng của cô, cảm thấy thật khó hiểu.

Vốn dĩ Cố Quân cảm thấy chẳng có gì phải che đậy, đang định dội tiếp gáo nước lên người thì chợt nhận ra điều gì đó, anh cúi đầu nhìn theo hướng nhìn ban nãy của cô, rồi im lặng.

Anh nghĩ, đúng là nên dựng một chỗ tắm rửa đàng hoàng, ngày nào cũng tắm lộ thiên thế này cũng không ổn.

Sau này trời trở lạnh, chưa nói đến anh, ngay cả cô chắc cũng chẳng muốn tắm rửa trong nhà kiểu này.

Lâm Thư chạy biến về phòng, cầm quạt nan phe phẩy lấy phe phẩy để.

Tiếng nước ngoài sân dứt hẳn, lát sau phòng bên cạnh vang lên tiếng đóng mở cửa, Lâm Thư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cố Quân đột ngột trở về, không báo trước một tiếng, thật sự làm cô giật mình thon thót.

Hôm nay lúc nói chuyện về Cố Quân với Xuân Phân, cô còn tưởng phải mấy ngày nữa anh mới về.

Hôm nay Cố Quân về muộn thế này, chắc chắn là làm xong việc mới về.

Nghe Xuân Phân kể về quá trình trưởng thành của anh, Lâm Thư đoán anh sẽ chẳng nghỉ ngơi ngày nào đâu, ngày mai sẽ đi làm ngay.

Anh đã nỗ lực như vậy rồi, cô có nên tỏ thái độ một chút không nhỉ?

Tình trạng hiện giờ của cô tuy không thể ra đồng làm việc, nhưng nấu cơm, giặt giũ thì vẫn nằm trong khả năng.

Cô phải tìm Cố Quân bàn bạc về những việc này, đồng thời cũng phải thương lượng chuyện cái nhà vệ sinh.

Cô thật sự không muốn chịu đựng cái hố xí khô hôi thối đó thêm một ngày nào nữa.

Cân nhắc kỹ lưỡng, Lâm Thư ra khỏi phòng, đi đến trước cửa phòng bên cạnh.

Do dự một lát, cô giơ tay định gõ cửa thì cửa bất ngờ mở ra.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Thư đang định mở miệng thì Cố Quân đã nhanh hơn cô một bước.

"Tôi vừa mới lĩnh lương, tiền còn chưa kịp nóng túi, cô đã sang hỏi, có thích hợp không đấy?"

Mặt Cố Quân lạnh như tiền, giọng điệu cũng lạnh lùng không kém.

Nghe anh nói vậy, Lâm Thư đoán trước đây nguyên chủ chắc cũng từng làm những việc tương tự.

Lâm Thư không rõ nội tình, tuy bị đối xử như vậy trong lòng cũng khó chịu, nhưng cô không nổi nóng mà kiên nhẫn giải thích:

"Em không phải sang vì chuyện đó, em có chuyện khác muốn bàn với anh.

"Cố Quân vẫn đinh ninh cô vì tiền mới hạ mình sang tìm anh, nên khoanh tay trước ngực, nhíu mày nhìn cô, giọng vẫn lạnh tanh:

"Thế cô nói đi.

"Khoan hãy bàn đến thái độ của anh ta, giải quyết khó khăn trước mắt mới là quan trọng nhất.

Lâm Thư ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, nói:

"Bây giờ em không thể ra đồng làm việc, nhưng em có thể làm việc nhà.

"Cố Quân nhướng mày:

"Ví dụ?"

Lâm Thư:

"Giặt giũ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

"Nghe cô nói vậy, nhớ lại hai bữa cơm cô nấu mà anh từng ăn, toàn là cháo ngô nấu qua loa lấy lệ, Cố Quân cười khẩy, rõ ràng là không tin.

Nghe tiếng cười chế giễu của anh, Lâm Thư vẫn bình tĩnh nói sang chuyện khác.

"Còn nữa, anh có thể dựng một cái nhà xí trong nhà được không?"

"Bây giờ bụng em ngày một to, buổi tối đi nhà xí bên ngoài rất không an toàn, đợi bụng to hơn chút nữa thì càng nguy hiểm hơn.

"Bị dồn vào thế bí, cô đành lấy đứa con trong bụng ra làm cái cớ.

Ánh mắt Cố Quân vốn đang khinh thường, sau khi nghe cô nói vậy cũng bắt đầu suy tư.

Trước đây cũng từng xảy ra tai nạn người già trẻ nhỏ ngã xuống hố xí, vấn đề này quả thực cần được coi trọng.

Anh ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:

"Được, tôi biết rồi.

"Trong tai Lâm Thư, câu trả lời của anh khá mơ hồ, không biết anh có làm thật hay không, nhưng bây giờ không thể ép quá, cứ để xem hai ngày tới anh có động tĩnh gì không, nếu không thì hẵng giục tiếp.

Nói xong chuyện nhà xí, cô quay lại vấn đề đầu tiên.

Lâm Thư thở hắt ra, nói:

"Em hết gạo rồi, sáng mai nấu cơm cần có lương thực.

"Cố Quân bỗng cười lạnh một tiếng, dường như cảm thấy cuối cùng cô cũng lộ bộ mặt thật.

Lâm Thư cũng chẳng biết anh nghĩ gì, nhưng cô biết chắc chắn anh sẽ đưa.

Tuy chưa hiểu rõ lắm, nhưng qua tiếp xúc ngắn ngủi, cô thấy Cố Quân là kiểu người khẩu xà tâm phật.

Quả nhiên, ngay sau đó Cố Quân lướt qua người cô, đi ra khỏi gian nhà chính, lát sau bưng một cái bát quay lại.

Nhìn điệu bộ này, chắc chắn là đi múc gạo cho cô.

Một lát sau, Cố Quân bưng một bát gạo đầy khoảng tám phần và ba quả trứng gà còn lại ra.

Anh lạnh lùng nói:

"Đây là lương thực cho cả ngày mai.

"Lâm Thư nhận lấy, cúi đầu nhìn số lương thực trong tay.

Chỗ gạo này mà nấu ba bữa sáng trưa tối thì vẫn chỉ có nước ăn cháo.

Cô ngước mắt nhìn Cố Quân, hỏi:

"Không phải nhà nào cũng có đất phần trăm để trồng rau sao, nhà mình không có à?"

Nghe cô nói hai tiếng

"nhà mình"

, dù đây là lần thứ hai nghe thấy, ánh mắt Cố Quân vẫn hơi khựng lại.

Mới hơn một tháng không gặp, sao người này lại trở nên xa lạ đến thế?

Nhưng nghĩ lại, bọn họ vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì, ai mà biết được con người thật của cô ta ra sao.

"Không có ạ?"

Thấy anh mãi không trả lời, Lâm Thư hỏi lại.

Cố Quân hoàn hồn, cau mày đáp:

"Không phải cô bảo cô mang bầu không chăm sóc được, nhờ người ở điểm thanh niên trí thức trông nom hộ sao?

Còn bảo bọn họ cứ hái rau ngoài ruộng ăn coi như trả công, chuyện này cô quên rồi à?"

Lâm Thư:

Trong ký ức của nguyên chủ không có, làm sao cô biết được?

Những chuyện nguyên chủ cần nhớ thì chẳng nhớ lấy một tí ti, chỉ toàn nhớ nhung những kỷ niệm vụn vặt với nam chính.

Lâm Thư thấy oan ức vô cùng, nhưng chỉ đành nói:

"Lâu quá không ra ruộng rau nên quên mất.

"Cái này mà cũng quên được?

Cố Quân bán tín bán nghi.

Lâm Thư vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nói tiếp:

"Sáng mai trước khi đi làm, anh đi với em ra ruộng rau một chuyến, hái giúp em ít rau, trưa em nấu cơm.

"Chủ yếu là cô không biết ruộng rau ở đâu, cần anh dẫn đường.

Cố Quân thu lại vẻ nghi ngờ, hỏi cô:

"Hái rau mà cũng cần tôi đi cùng à?"

Còn bảo làm việc nhà nữa chứ, không phải là lừa anh để lấy lương thực đấy chứ?

Đừng để mai đi làm về, bếp vẫn lạnh tanh lạnh ngắt.

Lâm Thư:

"Chẳng phải em vẫn chưa nghỉ ngơi đủ một tuần sao, sợ xảy ra chuyện nên mới bảo anh đi cùng.

Đợi em nghỉ đủ một tuần, em cũng chẳng cần anh đi hái hộ đâu.

"Nghe cô nói vậy, Cố Quân cũng nhớ lại lời bác sĩ dặn, đúng là mới qua năm ngày, chưa được một tuần.

Cố Quân nghĩ ngợi rồi cũng đồng ý:

"Được.

Nhưng sáng mai tôi chỉ gọi một lần thôi, cô mà không nghe thấy thì tôi không đợi đâu đấy.

"Trên mặt Lâm Thư lập tức nở nụ cười:

"Vâng, sáng mai anh nhớ gọi em nhé.

"Bất ngờ thấy cô cười với mình, Cố Quân sững sờ.

Kết hôn lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy cô cười với anh.

Cố Quân từng thấy nụ cười giả tạo của cô, cả nụ cười làm bộ làm tịch với Tề Kiệt, nhưng chưa từng thấy cô cười như thế này bao giờ.

Cười tít cả mắt, chân thành như nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.

Cố Quân chỉ ngẩn người trong chốc lát rồi nhanh chóng hoàn hồn.

Chắc do mấy ngày nay mệt mỏi quá nên anh mới có ảo giác cô chân thành với mình.

Cố Quân chẳng chào hỏi câu nào, lùi lại một bước, đóng sập cửa lại.

Nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, nụ cười trên mặt Lâm Thư cứng đờ.

Người này đúng là cứng đầu khó bảo.

Tính tình rõ ràng là mềm mỏng, nhưng bề ngoài lại cứ tỏ ra lạnh lùng cứng nhắc.

Lâm Thư thở dài, bưng bát lương thực quay về phòng.

Trời dần tối, muỗi bắt đầu hoành hành, Lâm Thư đốt ngải cứu xông phòng.

Mùi ngải cứu nồng nặc, cô không biết bà bầu có ngửi được không nên xông xong, cô ra gian nhà chính ngồi đợi mùi tan bớt rồi mới vào.

Lâm Thư vừa ngồi được một lúc thì Cố Quân bỗng từ trong phòng đi ra.

Cô quay đầu nhìn, thấy anh xách đèn dầu, tay cầm thêm cái túi lưới, dường như định ra ngoài.

Cô không kìm được, hỏi:

"Anh đi đâu đấy?"

Cố Quân trả lời ngắn gọn:

"Ra ngoài một lát.

"Lâm Thư lại hỏi:

"Vậy bao giờ anh về?"

Ở nhà một mình thế này, cô vẫn thấy hơi sợ.

Thấy cô hỏi đến cùng, Cố Quân nhướng mày.

Trước đây nước sông không phạm nước giếng, giờ va chạm nhiều, anh lại thấy không được tự nhiên.

"Nhanh thì một tiếng, chậm thì trước mười hai giờ."

Dứt lời, để tránh cô hỏi tiếp, anh nói thẳng:

"Đừng hỏi tôi đi làm gì.

"Nói xong, anh bước ra khỏi gian nhà chính.

Nghe anh nói vậy, Lâm Thư lặng lẽ nuốt những câu hỏi chực chờ nơi đầu môi xuống bụng.

Đợi mùi trong phòng tan hết, Lâm Thư cũng về phòng.

Nghĩ đến việc Cố Quân đi ra ngoài, cửa nẻo chưa cài chốt, cô trằn trọc mãi không ngủ được, do dự không biết có nên khóa cửa không.

Nhưng ngộ nhỡ người ta về, không gọi cô dậy mở cửa thì sao?

Suy nghĩ lung tung hồi lâu, rốt cuộc cô vẫn không cài chốt cửa.

Cũng chẳng biết qua bao lâu, khi màn đêm tĩnh mịch bao trùm, Lâm Thư mới nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ từ ngoài sân.

Cô lập tức nhoài người ra cửa sổ, gọi vọng ra:

"Cố Quân, là anh à?"

Cố Quân nghe tiếng,

"ừ"

một tiếng, thầm nghĩ người phụ nữ này sao còn chưa ngủ.

Chẳng lẽ là đang đợi anh?

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị anh gạt phắt đi ngay, chắc ban ngày cô ta ngủ nhiều quá nên tối mới không ngủ được.

Nghe thấy tiếng Cố Quân, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Lâm Thư lập tức chùng xuống.

Lát sau, cô nghe thấy tiếng nước, hình như là tiếng Cố Quân múc nước từ lu vào chậu.

Lâm Thư thực sự không nén nổi tò mò, xỏ giày đi ra khỏi phòng, xách đèn dầu ra sân.

Vừa bước ra khỏi cửa, cô thấy ngay cảnh Cố Quân đang bưng chậu nước vào gian nhà chính.

Nghe thấy tiếng động, Cố Quân ngẩng đầu liếc cô một cái, sau đó đặt chậu gỗ xuống đất.

Lâm Thư ghé sát vào nhìn, trong chậu lù lù ba con cá to bằng bàn tay.

Mắt cô sáng rực lên như đèn pha.

Nhân lúc anh còn ở đó, cô vội hỏi:

"Chỗ cá này mai làm thịt ăn được không?"

Cố Quân liếc cô một cái, hỏi ngược lại:

"Không thì tôi bắt chúng về làm cảnh chắc?"

Lâm Thư.

Có thể nói chuyện tử tế được không, sao cứ mở miệng là móc máy người ta thế nhỉ.

Bực mình trong giây lát, nhìn lại chậu cá, cô lại thấy không đáng để giận.

Là thịt đấy, cô xuyên không đến đây hơn một tuần rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy thịt!

Cố Quân hôm nay về rồi, mức sống cũng lập tức được nâng cao, anh về đúng lúc quá!

Đêm khuya, Cố Quân về phòng, đổ hết tiền và phiếu kiếm được trong hơn một tháng qua lên giường.

Làm cu li trên thành phố một tháng mười ngày, tiền công cũng chỉ nhỉnh hơn công nhân bình thường trong xưởng một chút, được ba mươi tám đồng.

Nhưng bù lại cũng được phát thêm ít phiếu mua nhu yếu phẩm.

Phiếu bàn chải và kem đánh răng mỗi thứ một tờ, phiếu xà phòng và khăn mặt cũng mỗi thứ một tờ.

Mấy phiếu này cứ giữ đấy đã, để dùng hoặc đổi lấy thứ khác cũng được.

Lại nói trong nhà sắp hết gạo, chỉ cầm cự được một tuần, chắc chắn phải mua thêm một ít, chợ đen không đi được, chỉ có thể mua lại của những người khác trong đội sản xuất.

Mua thì mua được, nhưng đắt.

Gạo mậu dịch một hào ba một cân, mua trong đội sản xuất chắc phải đắt hơn vài hào.

Lấy ra ít tiền lẻ để dự phòng, số tiền và phiếu còn lại, Cố Quân giấu hết vào cái hốc sau tờ lịch treo tường.

Giấu tiền và phiếu xong xuôi, Cố Quân nhìn về phía bọc đồ ở cuối giường.

Trong đó đựng khá nhiều vải nguyên tấm và cả vải vụn.

Vì đi xây ký túc xá cho xưởng dệt, quan hệ tốt với tổ trưởng nên kiếm được không ít vải lỗi.

Không cần phiếu vải, chỉ hai hào một thước, vải vụn thì bán theo cân, một cân năm hào, một túi to đùng cũng chỉ có một cân.

Còn vải nguyên tấm thì một người không được lấy quá nhiều, anh và Tề Kiệt mỗi người lấy hai mươi mét.

Vốn định mang ra chợ đen bán lại kiếm lời, ai ngờ vừa mới dọn hàng ra đã nghe tin hồng vệ binh đi bắt đầu cơ trục lợi.

Lúc đó đành gửi tạm hàng ở nhà một người dân, hôm nay về mới tiện đường qua đóng phí bảo quản rồi lấy vải về.

Chẳng biết sao dạo này làm gắt hơn trước nhiều, tạm thời không đi chợ đen được nữa.

Số vải này dù không bán được thì cũng có thể may quần áo, chăn màn cho con.

Nhưng giờ chắc chắn không thể lấy ra được, sợ đưa cho Vương Tuyết, cô ta lại gửi ngay về nhà mẹ đẻ.

Cố Quân nhiều lúc cũng không hiểu nổi, Vương Tuyết kiêu ngạo như thế, sao lại cam tâm tình nguyện để gia đình hút máu?

Càng không hiểu nổi, nhà cô ta đã nuôi cô ta học hết cấp ba, đáng lẽ phải thương con gái lắm chứ, sao lại cứ năm lần bảy lượt bắt con gái đi thực tế phải gửi tiền gửi lương thực về nhà?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập