Chương 72: Hai chương gộp một (2/2)

Người phụ nữ làm cùng lên tiếng hỏi:

"Cô không ra xem sao à?"

Lâm Thư hờ hững đáp:

"Có gì đâu mà xem, họ muốn đến thì cứ đến, việc của cháu chưa xong, cứ để họ đợi.

"Việc kiếm điểm công còn quan trọng hơn việc ra đón tiếp họ nhiều.

Xung quanh không ai cất lời khuyên can cô đừng nên ghi hận bố mẹ ruột.

Bởi lẽ, trong số họ, cũng có những người có cha mẹ ruột chẳng ra gì, luôn nhăm nhe bòn rút, bóc lột con gái mình.

Chính sự đồng cảm, thấu hiểu hoàn cảnh của nhau khiến họ không thể thốt ra những lời khuyên sáo rỗng ấy.

Buổi sáng, vợ chồng nhà họ Vương thức dậy, lót dạ bằng hai quả trứng luộc mang theo từ hôm qua rồi gọi một chiếc xe kéo đưa họ đến đội sản xuất Hồng Tinh ở Nam Lăng.

Sau hơn một giờ đồng hồ di chuyển, họ đã đến nơi nhưng lại không biết đường đến nhà Cố Quân.

May mắn gặp được một đứa bé, họ bèn cho nó hai viên kẹo nhờ dẫn đường, nhưng thằng bé nhất quyết không chịu, chỉ nhận lời đi báo tin.

Chờ mãi chờ mãi, vẫn chẳng thấy bóng dáng cô con gái thứ hai ra đón.

Bà Vương khát khô cả họng, trong lòng bắt đầu bực bội.

"Ông nói xem, cái thằng nhãi ranh kia có báo tin cho cái Nhị Nha không?

Hay là nó biết rồi mà cố tình phớt lờ mình?"

Ông Vương chau mày:

"Với cái bản tính nhút nhát của nó, cho mượn mật gấu cũng không dám làm thế đâu.

"Bà Vương nghĩ cũng phải, bèn suy đoán:

"Thế chắc chắn là thằng oắt con kia lừa mình rồi.

Tôi đã bảo bọn nhà quê này xảo trá, không đáng tin mà ông cứ không nghe.

"Ông Vương quắc mắt nhìn vợ, thấp giọng quát:

"Bà ăn nói cẩn thận, đang ở đất của người ta đấy!

Lỡ ai nghe thấy thì rách việc!

"Thời buổi này ai cũng tự hào về nguồn gốc bần nông ba đời của mình, nếu để lộ những lời lẽ khinh thường nông dân, hậu quả sẽ rất khôn lường.

Bà Vương cũng hiểu ra mức độ nghiêm trọng, bèn ngậm miệng không dám hó hé thêm lời nào.

Ông Vương gắt gỏng:

"Đằng nào thì cứ chờ ở đây kiểu gì cũng gặp người, cứ kiên nhẫn thêm chút nữa đi.

"Chờ thêm nửa canh giờ nữa, bà Vương khát đến mức cổ họng bốc hỏa, đảo mắt nhìn quanh thấy một nhà mở cổng, có người đang đi lại trong sân.

Bà nói với chồng:

"Ông cứ ngồi đây đợi, tôi sang nhà kia xin ngụm nước uống cho đỡ khát.

"Bà Vương bước tới trước cổng nhà nọ, lên tiếng gọi:

"Đồng chí ơi, cho tôi xin bát nước uống được không?"

Bà cụ đang lui cui trong sân nghe tiếng gọi, quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ trạc tuổi trung niên ăn mặc theo kiểu người thành phố đang đứng trước cổng.

Bà cụ cảnh giác hỏi:

"Bà là ai?

Sao trông lạ hoắc vậy?"

Bà Vương tươi cười đáp:

"Chúng tôi từ xa đến thăm người nhà.

Cố Quân ở đội sản xuất các người là con rể tôi, còn Vương Tuyết là con gái ruột của tôi.

"Nghe những lời này, bà cụ khựng lại giây lát, rồi khuôn mặt bỗng chốc lộ rõ vẻ chán ghét, khinh miệt.

Bà sải bước ra cổng, đến thẳng trước mặt bà Vương.

"Nhà tôi cạn nước rồi, bà sang nhà khác mà xin."

Giọng điệu của bà cụ lạnh lùng, gay gắt.

Nói đoạn, bà cụ đóng sầm cánh cổng lại ngay trước mũi bà Vương.

Bà Vương đứng đực mặt ra, nhìn chằm chằm vào cánh cổng đóng kín bưng.

Một lúc lâu sau, bà mới lủi thủi quay về chỗ gốc cây đa.

Ông Vương từ xa đã thu vào tầm mắt mọi chuyện, đợi vợ đến gần mới hỏi:

"Sao thế?

Xin nước mà không ai cho à?"

Bà Vương vẻ mặt đầy hoang mang:

"Vừa nãy tôi chỉ mới nói Cố Quân là con rể, Vương Tuyết là con gái, thái độ của cái bà già kia đã quay ngoắt 180 độ.

Mặt mày nhăn nhó, hằn học như thể biết tỏng chuyện gì mờ ám nhà mình ấy.

"Ông Vương chau mày, linh cảm có chuyện chẳng lành.

"Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại"

, chẳng lẽ cái thằng con rể trời đánh kia đã đem hết chuyện trong nhà đi rêu rao cho người ngoài biết rồi?

Bà Vương cũng cùng chung nỗi lo lắng, bà thấp thỏm:

"Nếu Cố Quân mà khai hết tuốt tuột những chuyện nhà mình từng làm, thì cái làng này chắc chắn sẽ coi mình như cái gai trong mắt mất thôi.

"Ông Vương im bặt.

Dù sao đây cũng là

"địa bàn"

của người khác, không thể manh động, chỉ đành án binh bất động chờ xem tình hình.

"Khát một chút cũng không chết ai đâu, ráng chịu đựng đi.

"Bà Vương nghe vậy thì cáu bẳn:

"Khát có phải ông đâu mà ông nói hay thế!"

"Cùng lắm thì tôi đi loanh quanh xem trong làng có cái giếng nào không, múc tạm gáo nước giếng uống cũng được.

"Ông Vương quát khẽ:

"Đừng có chạy lung tung!

"Bà Vương ấm ức nuốt cục tức vào bụng.

Đúng là cái đồ vô tích sự!

Hai vợ chồng mòn mỏi chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ mới thấy bóng dáng vài người dân đi làm đồng về.

Thấy người lạ, mấy người dân tò mò đưa mắt dò xét.

Một người tiến lên hỏi:

"Ông bà tìm ai thế?"

Bà Vương không dám xưng danh là bố mẹ vợ Cố Quân nữa, càng không dám nhận là bố mẹ đẻ Vương Tuyết, chỉ đáp lí nhí:

"Chúng tôi đến tìm Cố Quân."

"Cố Quân lên thành phố đi làm rồi, hai người là ai vậy?"

Nghe tin Cố Quân làm việc trên thành phố, hai vợ chồng sửng sốt nhìn nhau.

Sao lại có chuyện ngược đời thế này, cái thằng vô công rỗi nghề đó mà cũng có việc làm trên thành phố sao?

Sau vài giây ngỡ ngàng, ông Vương gượng cười giải thích:

"Chúng tôi là họ hàng bên ngoại của vợ cậu ấy, nghe tin bà cụ chuyển lên đội sản xuất Hồng Tinh nên cất công lên thăm hỏi.

"Người dân kia nào biết đây là bố mẹ vợ của Cố Quân, nghe vậy liền bô bô cái miệng:

"Các người làm họ hàng xa mà còn biết quan tâm đến bà Hạ, chứ thằng con trai với con dâu của bà ấy đúng là đồ ăn cháo đá bát.

Bà Hạ hiền lành thế mà bị chúng nó ép uổng đến mức phải bỏ xuống nương nhờ cháu gái.

Nghĩ đến đã thấy chúng nó chẳng ra gì rồi.

"Sắc mặt hai vợ chồng ông Vương lập tức biến sắc, khó coi vô cùng.

Lâm Thư đi phía sau, chưa kịp tới gần đã nghe thấy có người nhắc đến bà nội.

Họ của bà cụ là Hạ, người trong đội sản xuất thường kính trọng gọi bà là Hạ đại nương.

Lắng nghe kỹ hơn, cô hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.

Lâm Thư rảo bước nhanh hơn, khi vừa đến gần liền cất cao giọng gọi:

"Bố mẹ, sao hai người lại đến đây?

"Giọng nói của cô vang vọng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh.

Nghe tiếng gọi bất thình lình, ông bà Vương giật thót mình.

Người dân vừa nãy còn đang hăng say buôn chuyện, giờ ngớ người ra, hết nhìn vợ chồng nhà họ Vương lại quay sang nhìn Lâm Thư, thắc mắc:

"Bố mẹ cô à?"

Lâm Thư gật đầu xác nhận.

Sau khi biết hai người này không phải họ hàng xa xôi gì, mà chính là con trai và con dâu của Hạ đại nương, thái độ của người dân thay đổi chóng mặt, từ sự ngỡ ngàng chuyển sang ánh mắt khinh miệt, coi thường.

Người dân kia thầm nghĩ:

Chắc chắn là biết mình mang tiếng xấu nên mới không dám xưng danh thật.

Những người xung quanh cũng đồng loạt hướng ánh nhìn ghẻ lạnh, chán ghét về phía đôi vợ chồng.

Hai vợ chồng nhà họ Vương xấu hổ đến mức không ngóc đầu lên nổi.

Ở quê nhà Khai Bình đã đành, giờ lên tận cái chốn khỉ ho cò gáy này mà cũng phải muối mặt mang nhục?

Bữa trưa đã dọn sẵn, bà cụ ngồi đợi cháu gái về cùng ăn.

Nhưng khi Lâm Thư bước vào, theo sau là hai vị khách không mời mà đến, nụ cười trên môi bà cụ vụt tắt.

Sắc mặt bà tối sầm lại, giọng nói lạnh tanh:

"Hai người vác mặt đến đây làm gì?"

Ông Vương cười gượng gạo:

"Mẹ, mẹ nói gì lạ thế, chúng con lên đón mẹ về nhà mà.

"Bà cụ bật cười chua chát:

"Thế cơ à?

Ba tháng trời mẹ đi biền biệt mới nhớ ra mà đi đón, hay là bị lãnh đạo xí nghiệp gọi lên răn đe, ngồi không yên nữa nên mới phải lên đây đón mẹ về để che mắt thiên hạ?"

Bị nói trúng tim đen, vẻ mặt đôi vợ chồng không giấu nổi sự gượng gạo.

Lâm Thư bước vào, đóng cửa lại rồi nói với bà nội:

"Bà đừng để ý đến họ.

Họ đón bà về cũng chỉ để bắt bà tiếp tục phục dịch, làm nơi trút giận cho họ thôi.

"Cô con gái thứ hai vốn dĩ hiền lành, cam chịu bỗng buông những lời cay nghiệt khiến hai vợ chồng mở to mắt kinh ngạc.

Lâm Thư tiếp lời:

"Đừng nhìn tôi như thế.

Trước đây tôi còn chút hy vọng vào tình thương của bố mẹ nên mới cố gắng làm hài lòng hai người.

Giờ thì tôi đã nhìn thấu bản chất của hai người rồi, đừng hòng tôi nể mặt nữa."

"Mày.

cái con ranh này, chúng tao là bố mẹ mày đấy, sao mày dám ăn nói hàm hồ thế hả?

"Đây có còn là đứa con gái nhu nhược, ngoan ngoãn mà họ từng gặp hồi Tết không?

Lâm Thư bước đến bên bà nội, đón lấy bé Bồng Bồng, khuôn mặt lạnh lùng:

"Nếu không nể chút máu mủ ruột rà, hai người nghĩ mình có tư cách bước vào cái sân này à?

Tôi chỉ muốn vác chổi đuổi thẳng cổ hai người ra khỏi đây.

"Nghe vậy, ông Vương tức đến tối tăm mặt mũi.

Thật sự là phản nghịch rồi!

Đứa con gái thứ hai vốn dĩ ngoan ngoãn, nghe lời nhất, giờ lại dám buông những lời ngỗ ngược, bất hiếu đến vậy!

Thấy sắc mặt bố mẹ ngày càng tồi tệ, Lâm Thư tiếp tục xát muối vào vết thương:

"Tất nhiên, thái độ của tôi bây giờ cũng là học từ hai người mà ra.

Hai người đối xử với bà nội thế nào, tôi sẽ đối xử với hai người y như vậy."

"Biết đâu sau này Vương Vân, Vương Bằng cũng sẽ bắt chước hai người.

Đến khi hai người già yếu, không còn sức lao động, chúng sẽ thẳng tay tống cổ hai người ra đường!

"Ông bà Vương trân trối nhìn đứa con gái thứ hai đang dùng những lời lẽ sắc bén, tàn nhẫn đâm thấu tâm can mình, không thể tin nổi đây là sự thật.

Nhìn thấy họ sững sờ, Lâm Thư cảm thấy vô cùng hả hê.

Suốt đợt Tết phải nhẫn nhịn đóng vai đứa con ngoan hiền, cuối cùng cô cũng được trút bỏ mọi uất ức!

Bà cụ thì chẳng lấy làm ngạc nhiên.

Trước kia lúc còn sống ở công xã Thạch Oa, cháu gái bà cũng có tính cách ương ngạnh thế này.

Nhưng từ khi về sống cùng bố mẹ đẻ, con bé dường như tự coi mình là kẻ ăn nhờ ở đậu, lúc nào cũng khép nép, rụt rè tìm cách lấy lòng họ.

Giờ ngẫm lại, bà càng thấy xót xa cho đứa cháu gái bé bỏng của mình.

Ông Vương cố nén cơn giận, tự nhủ mục đích của chuyến đi này là đón bà cụ về chứ không phải để cãi nhau tay đôi với gia đình con gái.

Sau vài nhịp hít thở sâu, ông Vương lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói:

"Tôi không thèm đôi co với cô.

Tôi đến đây để đón bà nội cô về.

Bà ấy vẫn còn con trai sờ sờ ra đấy, cô là phận cháu mà dám qua mặt bố đẻ để nhận nuôi bà, cô thấy có nực cười không!

"Lâm Thư cười nhạt:

"Đón người về à.

.."

Cô cố tình kéo dài giọng, rồi chốt hạ bằng hai chữ đanh thép:

"Không có cửa đâu."

"Chỉ cần bà nội không muốn đi, hai người đừng hòng đưa bà ra khỏi đây.

"Ông Vương không thèm để ý đến Lâm Thư nữa, quay sang mẹ mình:

"Mẹ, con Nhị Nha nó còn trẻ người non dạ không hiểu chuyện, mẹ đã ngoài sáu mươi rồi, sao cũng hùa theo nó làm trò cười thế này?"

Bà cụ bình thản đáp:

"Con Nhị Nha nhà này còn hiểu chuyện chán vạn lần so với vợ chồng anh chị.

Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không bao giờ quay về cái nhà đó nữa.

Có còng lưng làm lụng cho nhà anh chị thì cũng chẳng nhận được một câu cảm ơn.

Tôi tuy già nhưng cũng biết tự trọng, không phải loại trâu ngựa để người ta sai bảo."

"Chỉ cần vợ chồng con Nhị Nha không đuổi, tôi sẽ cắm rễ ở đội sản xuất Hồng Tinh này!"

"Thêm nữa, con Nhị Nha nói đúng đấy, hộ khẩu của tôi giờ thuộc công xã Nam Lăng rồi, anh chị đừng hòng ép buộc tôi."

"À quên, còn tiền và lương thực phụng dưỡng tôi ba tháng nay, anh chị nhớ tính toán gửi đủ cho tôi.

Nếu không, tôi sẽ bảo con Nhị Nha viết thư bóc phốt thói đối xử tệ bạc của anh chị gửi thẳng cho lãnh đạo của anh chị đấy!

"Lâm Thư ngạc nhiên quay sang nhìn bà nội.

Bà nội cô cũng

"hổ báo"

phết đấy chứ.

Cô cứ lo bà sẽ mủi lòng trước những lời đường mật của họ, ai ngờ sức chiến đấu của bà cũng chẳng kém cạnh ai.

Thậm chí bà còn chủ động ra đòn phủ đầu, đòi tiền đòi lương thực khiến họ không kịp trở tay.

Ông bà Vương há hốc mồm, không thể ngờ đứa con gái và bà mẹ già lại mang dáng dấp lưu manh y hệt thằng rể Cố Quân.

Mới có mấy tháng ngắn ngủi, sao bà cụ lại thay đổi tính nết đến chóng mặt vậy?

Lại còn học theo thói vô lại của Cố Quân, đem lãnh đạo ra để đe dọa nữa chứ!

Cái nhà này đúng là hết chỗ nói rồi!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập