Chương 8: Dựng nhà xí và nhà tắm

Buổi trưa tan làm về, Cố Quân vẫn khá tò mò không biết Vương Tuyết sẽ làm món gì.

Đừng bảo là cho anh ăn một nồi cháo loãng nhé.

Ngoài dự đoán, Cố Quân vừa bước chân vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm, tiếp đó thấy Lâm Thư bưng đồ ăn từ bếp ra.

Lâm Thư thấy anh, bảo:

"Cơm vừa chín tới, rửa tay là ăn được rồi.

"Cố Quân thẫn thờ một lúc lâu mới đi rửa tay rửa mặt, vẩy vẩy nước trên tay rồi bước vào gian nhà chính, cảnh tượng trước mắt thật lạ lẫm.

Kết hôn nửa năm nay, đây là lần đầu tiên anh thấy cô đứng bên bàn ăn, tươi cười đợi anh về.

Anh không nhớ đã bao lâu rồi không có ai đợi cơm anh như vậy.

Trong ký ức, hình ảnh này vĩnh viễn dừng lại ở năm mười tuổi, năm mẹ anh chưa đổ bệnh.

Cố Quân đi tới bên bàn ăn, liếc nhìn.

Trứng xào cà chua và rau muống xào.

Còn có hai bát cơm, một bát đầy có ngọn, bát kia chỉ lưng lửng bảy phần.

Lâm Thư ngồi xuống, nhìn anh:

"Ngồi đi anh.

"Cố Quân hoàn hồn, ngồi xuống trước bát cơm đầy.

Lâm Thư thấy anh ngồi xuống thì bưng bát lên.

Cô nghĩ ngợi rồi nói:

"Cá nhiều xương, ăn lách cách, em nghĩ buổi trưa anh đi làm về mệt, chắc muốn ăn nhanh còn nghỉ ngơi nên em làm mấy món này trước, tối hẵng làm cá.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, dường như chỉ cần no bụng, ăn gì với anh cũng không quan trọng.

Cố Quân bưng bát lên, gắp một miếng trứng xào cà chua bỏ vào miệng nếm thử, nếm được vị, trong mắt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Hợp khẩu vị đến bất ngờ.

Trứng xào mềm, thấm đẫm nước sốt cà chua chua chua, rất đưa cơm.

Cố Quân thật không ngờ tay nghề của Vương Tuyết cũng khá đấy chứ.

Ngay cả đĩa rau xanh kia, ăn cũng khác hẳn rau luộc anh làm, hoàn toàn không có mùi hăng của rau.

Cố Quân ăn hết bát cơm, tuy mới lưng lửng dạ, nhưng biết trong nồi hết cơm rồi nên cũng đặt bát xuống.

Anh bỗng hỏi:

"Còn gạo không?"

Lâm Thư vừa dọn bát đũa vừa đáp:

"Còn đủ ăn tối nay.

"Hỏi xong, Cố Quân cũng chẳng nói gì thêm.

Ăn cơm xong, Cố Quân về phòng ngủ trưa.

Cố Quân nằm trên giường, gối đầu lên tay, đăm chiêu nhìn lên xà nhà.

Anh nghĩ về bữa cơm trưa nay.

Thầm nghĩ nếu cô ta cứ giữ vững phong độ thế này thì cuộc sống cũng không đến nỗi nào.

Do cơ thể quá mệt mỏi, Cố Quân suy nghĩ miên man một hồi rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vì đang vào vụ gặt gấp rút nên buổi trưa chỉ được nghỉ một tiếng.

Cố Quân chỉ ngủ có nửa tiếng.

Giấc ngủ này dậy, Cố Quân cảm thấy đau nhức khắp người.

Anh ngồi thừ một lúc, đấm bóp vai tay, lát sau mới xuống giường ra khỏi phòng, chuẩn bị đi làm.

Ra khỏi phòng, chợt nhớ ra điều gì, anh quay lại mở lu gạo, dùng ống tre đong thêm nửa bơ gạo.

Cố Quân cầm gạo ra khỏi phòng, đi đến gõ cửa phòng đối diện.

Lâm Thư cũng ngủ trưa, nghe tiếng gõ cửa, cô mơ màng ra mở cửa.

Lúc mở cửa còn dụi dụi mắt, giọng ngái ngủ:

"Sao thế?"

Khoảnh khắc nhìn thấy người trước mặt, Cố Quân lập tức quay đi chỗ khác, mặt đỏ bừng bừng.

"Lần sau ra ngoài, cô có thể mặc quần áo tử tế được không!

"Lâm Thư ngẩn người một lúc mới định thần lại, cúi đầu nhìn bộ dạng của mình.

Vì nóng quá nên cô chỉ mặc mỗi cái áo ba lỗ kiểu các bà các cụ hay mặc để ngủ.

Nếu không phải không có quần lửng, cô còn định mặc quần lửng đi ngủ cơ.

Lâm Thư thấy chẳng có vấn đề gì, nhưng ngặt nỗi nông thôn thập niên 70 còn bảo thủ, cô đành khép hờ cửa lại, nấp sau cánh cửa chỉ thò mỗi cái đầu ra, hỏi:

"Sao thế ạ?"

Khóe mắt Cố Quân thấy cô nấp kỹ rồi mới nhìn cô, bực bội đưa nửa bơ gạo qua:

"Tối nấu nhiều cơm chút.

"Lâm Thư thầm nghĩ, trưa nay anh ta chưa ăn no à?

Cũng phải, người to xác thế kia chắc chắn ăn khỏe lắm, một bát cơm bõ bèn gì.

Cô đưa tay nhận lấy, chưa kịp nói gì, người đàn ông như sợ bị lây bệnh, quay ngoắt đi luôn.

Lâm Thư:

Sắp làm bố trẻ con rồi mà còn ngây thơ thế?

Lâm Thư nhún vai, đóng cửa, mang gạo vào phòng.

Cô lại cúi xuống nhìn bộ dạng của mình.

Nếu có vải, cô thực sự muốn may hai bộ đồ lót, ngặt nỗi cô không có.

Thời đại này lương thực cần phiếu lương thực, vải cần phiếu vải, chỉ có một số ít nhu yếu phẩm là không cần phiếu.

Cô không may quần áo cũng được, nhưng đứa bé trong bụng thì nhất định phải may.

Cô tính rồi, đứa bé sinh ra đúng vào đầu mùa đông, dù không ra ngoài thì cũng phải có áo bông.

Vải không có, bông cũng không, sầu thật đấy.

Dù cảm thấy lạ lẫm với sự ra đời của đứa trẻ, nhưng sự thật rành rành ra đó, cô chắc chắn phải lo liệu.

Cô phải tìm thời gian bàn bạc với Cố Quân xem làm thế nào kiếm ít vải và bông.

Chiều Cố Quân đi làm, hỏi Đại Mãn:

"Nhà chú có thừa gạo không?"

Đại Mãn thắc mắc:

"Nhà anh Quân hết gạo rồi ạ?"

Nghĩ ngợi một lát, lại nói:

"Cũng phải, thanh niên trí thức Vương không đi làm, anh Quân phải nuôi thêm một miệng ăn, chắc chắn tốn gạo hơn rồi.

"Cố Quân không phủ nhận, nói với cậu ta:

"Nếu chú có thừa lương thực thì bán cho anh hai mươi cân, bên ngoài bán một hào ba, anh trả chú một hào năm một cân.

"Đại Mãn xua tay:

"Anh nói gì thế, anh Quân cần thì em cứ tính một hào ba thôi, nhưng em chỉ để lại được nhiều nhất mười cân, nhiều hơn thì chịu chết.

"Cậu ta ngẫm nghĩ rồi bảo:

"Hay để em về hỏi bố em xem, xem có xoay thêm được mười cân nữa không.

"Cố Quân gật đầu:

"Cũng được, cảm ơn chú.

"Còn hơn hai mươi ngày nữa mới phát lương thực, hai ba mươi cân gạo cũng chỉ đảm bảo mỗi ngày một cân.

Hai người ăn ba bữa một ngày, nhất là anh ăn khỏe, một cân gạo thực sự không đủ nhét kẽ răng.

May mà trong nhà còn ít lương thực phụ, dạ dày anh tốt, ăn lương thực phụ cho no là được.

Đại Mãn xua tay:

"Anh Quân đừng khách sáo thế, hồi trước anh giúp em bao nhiêu việc, nếu không nhờ anh Quân giúp, giờ em làm gì giành được đất nền mà xây nhà.

"Đội sản xuất có tên vô lại, cứ khăng khăng bảo cậu ta chiếm đất nhà hắn.

Vấn đề là, lúc chưa xây nhà thì hắn không đến, đợi đào móng xong xuôi mới suốt ngày đến gây sự, đòi tiền, Đại đội trưởng có hòa giải hắn cũng không chịu.

Cố Quân chẳng nói chẳng rằng, lên thẳng công xã, lục tìm hồ sơ, xác định nhà tên vô lại kia còn bao nhiêu mét đất.

Sau khi Cố Quân xác định đất đai không có vấn đề gì, bèn nhờ Tề Kiệt viết thư tố cáo, tố cáo tên kia luôn.

Tên vô lại bị bắt đi giam bảy ngày, về cái là ngoan hẳn.

Cố Quân:

"Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì.

Tối chú mang gạo qua cho anh, tan làm anh chưa về nhà được ngay đâu, có việc phải làm.

"Đại Mãn tò mò ngay, hỏi:

"Bọn mình làm quần quật cả ngày còn mệt hơn lừa, tan làm không về nhà nghỉ ngơi, anh Quân còn định đi đâu?"

Bỗng nghĩ đến điều gì, cậu ta kinh ngạc:

"Không phải là Vương Tuyết lại nghĩ ra trò gì hành anh đấy chứ.

"Cố Quân bực mình vỗ bốp vào gáy cậu ta:

"Đã bảo rồi, tuy người ta không tốt thật, nhưng dù sao cũng là vợ anh, đừng có nói mấy lời đó trước mặt anh.

"Nghĩ lại thấy câu này không ổn, bèn sửa:

"Ra ngoài cũng đừng có bép xép, cứ như đàn bà con gái ấy.

"Đại Mãn:

".

Rồi rồi rồi, em không nói nữa là được chứ gì.

"Mắng cậu ta xong, Cố Quân mới bảo:

"Anh muốn dựng cái nhà xí với chỗ tắm trong nhà.

Hồi trước sống một mình, xuân hạ thu đông gì cũng tắm ngoài sân tuốt, giờ nhà có thêm người, vẫn phải chú ý một chút.

"Đại Mãn há miệng định bảo chẳng phải vì cô ả Vương Tuyết kia sao.

Nhưng bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của anh Quân, cậu ta đành ngậm miệng.

"Thế anh định dựng bằng gì?"

Cậu ta hỏi.

Cố Quân đáp:

"Đang vụ gặt, cũng không có nhiều thời gian, cứ chặt tre về dựng tạm đã.

"Đại Mãn nghe xong cũng thấy mệt thay cho anh.

"Vụ gặt đã mệt đứt hơi rồi, còn phải dựng nhà, đào hầm cầu, anh Quân không sợ kiệt sức à.

"Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến ruộng lúa được phân công, Cố Quân cầm liềm bước xuống ruộng, đáp:

"Quen rồi."

"Với lại cả cái đội sản xuất này, có ai là không mệt đâu?"

Cố Quân cúi người bắt đầu gặt lúa.

Đại Mãn nhìn bóng lưng Cố Quân làm việc, thầm thở dài trong lòng.

Người khác mệt thì mệt, nhưng làm việc còn biết giữ sức, đằng này anh Quân cứ như bán mạng mà làm.

Vốn dĩ một mình đã đủ khổ đủ mệt rồi, cứ tưởng lấy vợ xong tình hình sẽ khá hơn, ai ngờ gánh nặng lại càng thêm trĩu vai.

Bận rộn cả buổi chiều, vừa đến giờ tan làm, Cố Quân trả liềm về kho, tiện thể mượn cưa, rìu và xẻng.

Lâm Thư cũng không biết giờ giấc cụ thể, nhìn trời áng chừng sắp tối mới đi nấu cơm tối.

Trong lúc nấu cơm cũng tranh thủ rửa rau, cuối cùng đi đến bên chậu cá, nhìn mấy con cá bơi lội tung tăng trong chậu, cô bỗng thấy khó xử.

Hồi trước mua cá toàn được người bán làm sạch sẽ, cô chưa từng tự tay giết cá bao giờ.

Giờ chẳng có ai giúp, chỉ có thể tự lực cánh sinh.

Cô nhớ lại xem người ta giết cá thế nào, rồi bắt chước làm theo, thò tay vào chậu bắt cá.

Cá trơn tuồn tuột, bắt mãi mới được một con, sau đó dùng hết sức bình sinh ném mạnh xuống đất.

Con cá bị ném xuống đất chẳng những không chết mà còn nhảy tanh tách đến bên chân cô, dọa cô sợ hãi né vội sang một bên.

Cố Quân cầm dụng cụ, kéo theo mấy cây tre mở cổng sân, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này.

Anh:

Lâm Thư vừa né con cá đang nhảy đành đạch, bắt gặp ngay ánh mắt Cố Quân, cô ngạc nhiên:

"Đã đến giờ tan làm rồi sao?

"Trời vẫn còn sớm mà.

Cố Quân đặt đồ xuống, bảo:

"Không sớm đâu.

"Cứ tưởng về nhà là có cơm ăn ngay, ai ngờ cô ta còn chưa làm cá xong.

Lâm Thư nhìn mấy cây tre và cưa, xẻng anh mang về, đoán được anh định làm gì, trong lòng vui mừng khôn xiết, tâm trạng cũng tốt lên trông thấy.

Cô bảo:

"Đợi em làm cá xong là có cơm ăn ngay thôi.

"Cố Quân chẳng nói chẳng rằng đi tới, nhặt con cá dưới đất lên, quật mạnh xuống đất một cái nữa, con cá kêu cái đét, giãy giãy hai cái rồi nằm im.

Lâm Thư:

May mà Cố Quân là người khẩu xà tâm phật, chứ nếu là kẻ vũ phu thì hậu quả của cô, cô chẳng dám nghĩ đến.

Cố Quân lại thò tay vào chậu bắt một con cá nữa ném xuống đất, kết cục y hệt con trước.

Đợi đến khi anh bắt con thứ ba, Lâm Thư vội can:

"Để lại một con mai ăn.

"Cố Quân bèn dừng tay, nhặt hai con cá dưới đất không biết đã chết hay ngất ngư mang vào bếp.

Lâm Thư cũng đi theo, đứng ở cửa bếp nhìn anh thoăn thoắt mổ bụng cá, moi nội tạng và mang cá ra.

Thấy anh định chặt cá, cô vội ngăn:

"Không cần chặt đâu, để cả con, chỉ cần khía vài đường trên mình cá là được.

"Cố Quân thắc mắc nhìn cô, dường như không hiểu khía là gì.

Lâm Thư giải thích:

"Tức là dùng dao cứa vài đường trên mình cá ấy.

"Cố Quân hiểu ý, bèn khía vài đường lên hai con cá.

Làm cá xong, anh đặt dao xuống đi về phía cô, ra hiệu bảo cô tránh đường.

Lâm Thư vội vàng tránh ra.

Sau khi Cố Quân ra ngoài, Lâm Thư nhét gừng thái lát vào miệng và bụng cá, nhét cả vào những đường khía trên mình cá, sau đó dùng hai que củi rửa sạch xiên cá, đặt vào bếp nướng.

Thập niên 70, dầu ăn là thứ xa xỉ, rán cá một lần có khi tốn hết lượng dầu cả tuần của nhà người khác.

Đội sản xuất mỗi năm chỉ chia cho mỗi người năm cân dầu lạc, lại còn phải trên mười tám tuổi mới được tính.

Nếu công điểm nhiều thì cũng được chia nhiều hơn một chút.

Về phần dầu ăn trong nhà này, Lâm Thư liếc nhìn, còn khoảng bảy, tám cân.

Hình như do năm ngoái Cố Quân được hơn ba nghìn công điểm nên được chia thêm năm cân.

Năm nay còn sáu tháng nữa, mỗi tháng chỉ có hơn một cân dầu, vẫn phải tiết kiệm.

Không rán cá được, cô bèn nghĩ cách nướng qua.

Nướng khô nước thì kho cá sẽ ngon hơn.

Lâm Thư đang nướng cá thì bên ngoài vang lên tiếng cưa gỗ, cô ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa.

Góc độ này vừa khéo nhìn thấy Cố Quân đang làm việc.

Anh đang cầm cưa cưa tre.

Lâm Thư nhìn một lúc rồi thu hồi tầm mắt, chăm chú nướng cá trong tay.

Đợi cá khô nước, cô thái một quả cà chua xanh bỏ vào nồi, thêm nửa bát nước vào kho.

Đợi cà chua chín nhừ nát ra nước, cô múc ra bát để riêng.

Rửa sạch nồi, đun khô rồi quét một lớp dầu mỏng, cho cá vào áp chảo sơ qua.

Áp chảo cá xong, đổ nước sốt cà chua vào, tiện tay cho thêm lượng muối vừa phải và hai quả ớt.

Đậy vung lại, ngồi đợi nước sốt sánh lại là được.

Trong lúc kho cá, tiện thể đập dập dưa chuột.

Chỉ có muối và ớt, trộn sơ qua cũng ăn được.

Trộn xong dưa chuột thì cá cũng chín.

Lâm Thư múc cá ra cái đĩa in hình gà trống lớn, rắc thêm hành tỏi.

Vì không có xì dầu nên món cá này trông không được đẹp mắt cho lắm.

Cuối cùng Lâm Thư xào nốt chỗ rau muống còn thừa buổi trưa, tổng cộng là ba món.

Ở thời đại này, hai người ăn ba món được coi là vô cùng thịnh soạn.

Lâm Thư xào rau xong, bưng ra khỏi bếp thì thấy Cố Quân đã bắt đầu đào rãnh thoát nước.

Hôm qua mới nói chuyện nhà xí với anh, hôm nay đã bắt đầu động thổ rồi, nhanh thật đấy.

Lâm Thư nghĩ đến việc mấy ngày nữa không phải ra hố xí khô của đội sản xuất nữa, tâm trạng tốt hẳn lên, nở nụ cười tươi rói, dùng câu nói y hệt buổi trưa gọi:

"Rửa tay, ăn cơm thôi."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập