Chương 85: Hai chương gộp một (2/2)

Mọi người đổ mồ hôi sôi nước mắt ngoài đồng chẳng phải vì muốn kiếm thêm dăm ba điểm công để được chia thêm ít lương thực sao.

Nếu ai cũng làm việc nhẹ nhàng, mỗi ngày chỉ kiếm được bốn, năm điểm công thì.

cũng được thôi.

Nghe đại đội trưởng tuyên bố, Lâm Thư cũng không đả động gì đến chuyện làm nửa ngày và nhận nửa khẩu phần lương thực nữa.

Mỗi ngày làm sáu tiếng với công việc nhẹ nhàng, vừa làm vừa có thể nhẩm bài, hơn nữa bốn giờ chiều đã được tan làm về nhà.

Trong khi khẩu phần lương thực không bị cắt giảm, sự sắp xếp này quả thực quá đỗi hợp lý.

Đưa mắt nhìn về phía nhóm thanh niên trí thức, Lâm Thư thấy ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm khi nghe quyết định của đại đội trưởng.

Năm đầu tiên khôi phục kỳ thi Đại học, nhiều thí sinh không đạt kết quả cao, một phần vì không có người hướng dẫn ôn tập, mọi người đều tự mày mò tự học, chẳng khác nào

"thầy bói xem voi"

Mặt khác, dưới áp lực lao động mệt nhọc, họ lấy đâu ra tâm trí và sức lực để chú tâm vào việc học.

Nhưng đối với nhóm thanh niên trí thức ở đây, hai vấn đề đó chẳng hề hấn gì.

Thứ nhất, nam chính – thủ khoa tương lai của thành phố đang hiện diện ngay trong đội sản xuất của họ.

Thứ hai, khối lượng công việc đã được giảm bớt, họ sẽ có nhiều năng lượng hơn để ôn luyện.

Chỉ cần lực học không quá tệ, có bằng cấp ba đàng hoàng, các thanh niên trí thức trong đội sản xuất của họ ít nhiều cũng đậu vào một trường cao đẳng nào đó.

Đại đội trưởng yêu cầu những ai muốn tham gia kỳ thi Đại học đến đăng ký với ông để ông sắp xếp công việc phù hợp.

Lâm Thư cũng vội vàng chạy tới đăng ký.

Diêu Phương Bình thấy vậy liền hỏi:

"Cậu không cần bàn bạc với chồng trước khi quyết định à?"

Lâm Thư bật cười:

"Cậu nghĩ tớ chưa bàn bạc sao?"

Diêu Phương Bình ngạc nhiên:

"Thế là anh ấy đồng ý rồi à?

"Lâm Thư gật đầu:

"Đồng ý rồi, sao cậu lại ngạc nhiên đến thế?"

"Thì cậu xem, nữ thanh niên trí thức ở đội sản xuất bên cạnh, cũng lấy chồng ở đây từ mấy năm trước, giờ muốn đi thi mà nhà chồng nhất quyết không cho đấy thôi."

"À đúng rồi, bọn thanh niên trí thức chúng tớ định tổ chức học nhóm, có gì không hiểu thì hỏi nhau.

Chiều tan làm cậu cũng qua khu tập thể học cùng mọi người nhé.

"Học nhóm đông người chắc chắn sẽ hiệu quả hơn việc tự mày mò một mình, huống hồ gì trong nhóm lại có một

"nhân tài"

thủ khoa cấp thành phố tương lai.

Tan làm, Lâm Thư về nhà trước, thơm nựng cô con gái rượu vừa mới thức giấc, rồi quay sang nói với bà nội:

"Bà ơi, cháu sang khu tập thể thanh niên trí thức học bài đây.

Tối bà ăn cơm không cần phần cháu đâu, cứ chừa lại cho cháu một ít là được.

"Bà cụ biết cháu gái đang bận rộn ôn thi Đại học, ân cần dặn dò:

"Trong nồi vẫn còn ít cháo đấy, cháu ăn lót dạ đi rồi hẵng đi."

"Học hành quan trọng thật, nhưng cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng để bản thân mệt quá sức cháu nhé.

"Lâm Thư vâng dạ, húp vội nửa bát cháo ngô rồi ôm chồng sách vở rảo bước sang khu tập thể.

Dù cô đến khá sớm, mọi người trong khu tập thể đã bắt đầu mang sách vở ra sân tự học.

Vì Lâm Thư từng là thanh niên trí thức nên mọi người khá quen thuộc với cô.

Hơn nữa, Tề Kiệt – trung tâm của nhóm thanh niên trí thức – lại rất thân thiết với Cố Quân, nên sự xuất hiện của cô không hề bị ai phàn nàn hay tẩy chay.

Lâm Thư đang ôn lại môn Toán, những kiến thức cơ bản ban đầu cô chỉ cần xem lướt qua là có thể nắm bắt lại nhanh chóng.

Với cô thì dễ dàng như ăn kẹo, nhưng với những người khác thì lại là một thử thách gian nan.

Họ cứ gãi đầu gãi tai, chốc chốc lại phải quay sang cầu cứu Tề Kiệt.

Bị hỏi quá nhiều, Tề Kiệt cũng đâm ra cáu bẳn.

Cậu ta kiếm một tấm bảng đen dựng lên và dõng dạc tuyên bố:

"Từ giờ tôi chỉ giảng mỗi bài một lần thôi, ai không hiểu thì tự tìm cách, tôi không giảng lại đâu.

"Không phải cậu ta vô tình vô nghĩa, mà bản thân cậu ta cũng cần phải ôn thi.

Nếu dành toàn bộ thời gian và tâm trí để dạy kèm cho người khác, kết quả thi của cậu ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Tề Kiệt miệt mài giảng bài hơn nửa tiếng đồng hồ rồi mặc kệ mọi người tự mày mò nghiên cứu.

Diêu Phương Bình ghé sát Lâm Thư, thầm thì hỏi:

"Cậu có hiểu bài không?"

Lâm Thư đáp gọn lỏn:

"Mấy bài này tớ biết làm hết.

"Diêu Phương Bình tròn xoe mắt kinh ngạc:

"Cậu biết làm hết á?

"Giọng nói của cô nàng không hề nhỏ, khiến cả đám đông đều nghe thấy.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Lâm Thư với vẻ thán phục, khao khát.

Lâm Thư:

".

"Thế là xong, cô lại sắp trở thành

"bảo bối"

giống Tề Kiệt rồi.

Tối mịt Cố Quân mới đi làm về, thấy nhà cửa vắng lặng như tờ, cũng chẳng nghe tiếng con gái bi bô, chắc hẳn con bé đã ngủ say.

Ngoài sân không một bóng người, anh đẩy cửa bước vào phòng cũng thấy tối om.

Vợ đi đâu rồi nhỉ?

Anh quay ra thì thấy bà nội cũng vừa bước từ trong phòng ra, bà bảo:

"Vợ cháu đang ôn thi bên khu tập thể thanh niên trí thức đấy.

Muộn rồi, cháu qua đón nó về đi.

"Cố Quân gật đầu:

"Dạ, lát nữa cháu qua đón cô ấy.

"Trong nhà có đứa trẻ hiếu động, sang khu tập thể học nhóm quả thực yên tĩnh và tập trung hơn nhiều.

Đầu tháng 10, những cơn gió đêm bắt đầu se lạnh.

Tắm rửa xong xuôi, tầm tám rưỡi tối, Cố Quân xách theo chiếc áo dài tay của vợ, bật đèn pin soi đường hướng về phía khu tập thể.

Đến nơi, cổng vẫn mở toang, ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong.

Anh tiến lại gần, bắt gặp hơn chục thanh niên trí thức đang ngồi quây quần trong sân.

Họ còn kỳ công kéo một đường điện thắp sáng lủng lẳng trên cành cây, tất cả đang cắm cúi đọc sách dưới ánh đèn vàng vọt ấy.

Những cơn gió lạnh buốt thỉnh thoảng ùa qua, họ chỉ biết rụt cổ, dậm chân cho đỡ rét.

Sự tập trung cao độ của họ thật đáng khâm phục.

Cố Quân không muốn phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đó, anh nhẹ nhàng bước đến sau lưng Lâm Thư, vỗ nhẹ vào vai cô.

Lâm Thư quay lại, thấy anh thì mỉm cười, thì thầm:

"Anh chờ em một chút, em dọn đồ rồi mình về.

"Lời chưa dứt, Diêu Phương Bình ngồi cạnh đang vò đầu bứt tai với một bài toán khó, không hề để ý sự xuất hiện của Cố Quân.

Cô nàng đẩy cuốn vở sang Lâm Thư, nài nỉ:

"A Thư ơi, bài này giải thế nào, tớ nghĩ mãi không ra.

"Lâm Thư quay sang nhìn Cố Quân, khẩu hình miệng nhẩm theo:

"Anh đợi em thêm lát nữa nhé.

"Cố Quân gật đầu, lùi lại một góc kiên nhẫn chờ đợi.

Lâm Thư quay lại, tỉ mỉ giảng giải cách làm cho Diêu Phương Bình, vài người xung quanh cũng xúm lại chăm chú lắng nghe.

Tề Kiệt đưa tay dụi đôi mắt mỏi nhừ, vươn vai một cái thật sảng khoái thì phát hiện ra Cố Quân đang đứng đó.

Cậu biết ngay anh đến đón vợ.

Tề Kiệt đứng dậy, bước tới chào hỏi Cố Quân.

Cố Quân ân cần hỏi:

"Ôn tập đến đâu rồi chú?

Có tự tin đỗ không?"

Tề Kiệt cười tự tin:

"Chắc do em vẫn duy trì thói quen đọc sách nên kiến thức nạp vào đầu cũng nhanh lắm."

"Thế còn vợ anh thì sao?"

Cố Quân hướng mắt về phía Lâm Thư.

Tề Kiệt nhìn theo ánh mắt anh, bật cười:

"Anh cứ yên tâm, với sức học của chị dâu thì kỳ thi này không thành vấn đề đâu."

"Dù không dám khẳng định đỗ trường top, nhưng mấy trường cao đẳng thì chắc chắn nằm trong tầm tay.

"Nghe vậy, nụ cười tự hào nở trên môi Cố Quân, anh hỏi tiếp:

"Thế học xong đại học thì có được phân công công tác không chú?"

Tề Kiệt đáp:

"Trước kia sinh viên được tiến cử đi học thì tốt nghiệp xong đều được nhà nước phân công công tác.

Nếu chính sách không có gì thay đổi đột ngột thì chắc chắn sinh viên đỗ đại học bây giờ cũng sẽ được sắp xếp việc làm."

"Nhưng mà này, học cao đẳng mất ba năm, đại học thì bốn năm, anh cưng chị dâu như trứng mỏng thế kia, liệu có nỡ xa chị ấy ngần ấy năm trời không?"

Cố Quân ngắm nhìn vợ đang say sưa giảng bài cho bạn, khóe môi hiện lên một nụ cười rạng rỡ.

"Nếu sự chia xa ngắn ngủi này có thể mang lại cho cô ấy một tương lai tốt đẹp hơn, thì có gì mà không nỡ chứ?"

Tề Kiệt gật gù cảm thán:

"Đúng vậy, yêu thương một người thực sự không phải là trói buộc họ bên mình, mà là mong muốn họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai rộng mở hơn.

"Tề Kiệt nhìn Cố Quân đầy ngưỡng mộ:

"Anh Quân này, ở anh toát lên một sức hút kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái khi tiếp xúc.

"Cố Quân ngạc nhiên:

"Sao chú lại nói thế?"

Tề Kiệt mỉm cười:

"Có lẽ vì em đã gặp quá nhiều người bảo thủ, cố chấp, tiếp xúc với họ mệt mỏi lắm."

"Nhưng anh thì khác, anh luôn biết suy nghĩ cho người khác, có những nguyên tắc riêng nhưng không bao giờ áp đặt lên ai."

"Và điều quan trọng nhất là anh luôn yêu thương, tôn trọng vợ mình, không hề có tư tưởng gia trưởng như phần lớn đàn ông thời nay.

Chính điều này khiến em cảm thấy chúng ta có rất nhiều điểm chung.

"Nhớ lại dạo trước, Đại Mãn có hỏi Cố Quân bao giờ định sinh thêm đứa thứ hai.

Lúc ấy Cố Quân thẳng thừng đáp, đời này anh chỉ cần một cô con gái rượu là đủ rồi.

Phải biết rằng, đàn ông ở quê luôn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, coi việc đẻ con trai nối dõi tông đường là nhiệm vụ tối thượng.

Việc Cố Quân có được tư tưởng tiến bộ như vậy khiến Tề Kiệt không khỏi kinh ngạc.

Cố Quân cười xòa, trêu lại:

"Chung chí hướng cái nỗi gì, chú mài còn chưa có vợ cơ mà.

"Tề Kiệt hắng giọng:

"Nếu em vượt qua kỳ thi Đại học và thuận lợi về thành phố, biết đâu sang năm em lại rước được nàng dâu về dinh.

"Cố Quân hào hứng:

"Thế thì nhớ gửi thiệp hồng cho anh nhé, anh nhất định sẽ đến chúc mừng chú.

"Tề Kiệt gật đầu:

"Chắc chắn rồi!

"Sau vài câu chuyện phiếm, Cố Quân giục Tề Kiệt quay lại ôn thi, đừng lãng phí thời gian trò chuyện với anh nữa.

Phải mất thêm mười phút nữa Lâm Thư mới gom xong sách vở bước tới, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.

"Mình về thôi anh.

"Tuy trước khi đi đã lót dạ bằng bát cháo, nhưng việc học nhồi nhét quá nhiều kiến thức khiến đầu óc cô căng như dây đàn, bụng lại sôi réo rắt vì đói, bước chân cứ thế liêu xiêu, chao đảo.

Vừa rời khỏi khu tập thể một đoạn, Cố Quân bỗng dừng bước, dúi chiếc đèn pin vào tay cô rồi ngồi thụp xuống.

Lâm Thư ngơ ngác:

"Anh làm gì thế?"

Cố Quân đáp gọn:

"Cõng em về."

"Đường tối om, lỡ có chuột hay rắn rết gì từ trong bụi cỏ lao ra thì khổ.

"Nghe đến rắn rết, Lâm Thư rùng mình, lập tức ngoan ngoãn leo lên lưng anh, rồi không quên vỗ nhẹ vào vai anh trách móc.

"Anh muốn cõng em thì cứ nói thẳng ra, bày đặt dọa dẫm người ta làm gì!

"Cố Quân cười hì hì:

"Dọa em một chút cho tỉnh ngủ thôi.

"Quả thật, lời dọa dẫm của anh có tác dụng như liều thuốc tiên, khiến đầu óc đang mụ mẫm của cô bỗng chốc tỉnh táo hẳn ra.

Học liên tục hơn bốn tiếng đồng hồ, đúng là vắt kiệt sức lực trí óc.

Cố Quân ân cần hỏi:

"Hôm nay ôn bài thấy thế nào em?"

Lâm Thư gục đầu lên vai anh, thủ thỉ:

"Cũng tàm tạm, sách toán tập một của cấp ba không khó lắm.

"Cố Quân thắc mắc:

"Không cần ôn lại kiến thức cấp hai à?"

Lâm Thư đáp:

"Hồi tháng 9 nghe phong thanh tin đồn khôi phục thi Đại học, em đã bắt đầu mày mò tự học rồi, anh không thấy sao?"

Tin đồn rộ lên từ tháng 9, dù nhiều người không tin nhưng cũng có khối người âm thầm lôi sách vở ra cày cuốc lại rồi.

Cố Quân:

"Anh biết em có học, nhưng không ngờ chỉ mới hơn nửa tháng mà em đã nắm vững được kiến thức.

"Lâm Thư hất cằm tự hào:

"Đương nhiên rồi, thành tích học tập của em không phải dạng vừa đâu.

"Dù chưa đạt đến trình độ thủ khoa xuất chúng, cũng không phải

"mầm non"

của Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng cô cũng từng đỗ vào một trường đại học danh tiếng.

Thành tích thi đại học của cô luôn nằm trong top 5 của lớp.

Kỳ thi lần này, dù không thể với tới Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng một suất vào đại học hệ chính quy chắc chắn không nằm ngoài tầm tay.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập