"Rửa tay, ăn cơm thôi.
"Cố Quân đang đào rãnh thoát nước cho nhà xí và nhà tắm, nghe cô gọi ăn cơm thì dừng tay, dựng xẻng vào tường rồi đi rửa tay.
Đợi đến khi vào gian nhà chính, nhìn thấy mấy món ăn trên bàn, anh có chút ngạc nhiên.
Trong nhà còn gì anh là người rõ nhất, thật khó cho cô khi vẫn có thể biến tấu ra ba món ăn như thế này.
Lâm Thư lấy cái bát tô lớn nhất trong nhà, xới đầy ắp cơm.
Phần cơm này còn nhiều hơn buổi trưa, trong khi cô vẫn dùng cái bát thường, xới lưng lửng bảy phần như mọi khi.
Cố Quân nhìn bát cơm của cô, rồi lại nhìn bát cơm đầy ngọn trước mặt mình.
Anh cau mày nói:
"Không cần một bà bầu như cô phải nhường nhịn tôi.
"Nói rồi, anh bưng bát lên, định san bớt cơm sang bát cô.
Lâm Thư vội lấy tay che bát mình lại, nói:
"Em không ăn hết nhiều thế đâu, với lại em cũng không làm việc nặng nhọc gì, tốn ít sức, ăn chừng này là bình thường rồi.
"Chỉ là thỉnh thoảng ngoài ba bữa chính ra, cô hơi buồn miệng chút thôi.
Cố Quân nghi ngờ nhìn cô:
"Cô chắc chắn là đủ ăn rồi chứ?"
Lâm Thư gật đầu lia lịa:
"Nếu không đủ ăn em sẽ nói mà.
"Cố Quân bán tín bán nghi thu bát về.
Lâm Thư giục:
"Mau nếm thử món cá em làm đi, có điều không có xì dầu nên mùi vị sẽ kém hơn chút.
"Cố Quân gắp một miếng cá bỏ vào miệng.
Vừa ăn vào, anh đã nhận ra sự khác biệt so với món cá mình làm.
Cá anh làm dù có cho ớt vẫn còn mùi tanh, còn cá cô làm thì tuyệt nhiên không có chút mùi tanh nào, lại còn rất ngon.
Khóe mắt anh liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi ăn cùng, âm thầm quan sát.
Cô đang chăm chú nhằn xương cá, không hề để ý anh đang nhìn mình.
Khi cô ngẩng đầu lên, Cố Quân thu hồi tầm mắt, anh chỉ ăn nửa con cá, sau đó ăn hết bát cơm to tướng với rau xanh và dưa chuột.
Anh ăn xong, Lâm Thư mới ăn được chưa đến một nửa.
Chủ yếu là vì cá diếc nhiều xương quá, phải ăn từ từ.
Lâm Thư nhìn phần cá còn lại, tuy ăn hơi lách cách, nhưng ở cái thời đại thịt thà hiếm hoi này, chẳng ai lại chê phiền phức, chắc chắn là anh cố tình để phần cho cô.
Lâm Thư mỉm cười, tiếp tục ăn.
Bên ngoài, Cố Quân đào xong rãnh thoát nước, chọn vị trí rồi bắt đầu đào hố trên đất.
Đào xong hai hàng hố, anh chặt một cái rãnh ở một đầu mỗi cây tre dài hơn hai mét, sau đó cắm đầu tre có rãnh lên trên xuống hố, rồi lấp đất lại.
Cắm tre xong, Cố Quân lần lượt rung lắc từng cây thật mạnh để đảm bảo độ chắc chắn.
Lâm Thư ăn cơm xong, bưng bát ra rửa, quan sát kỹ thấy diện tích tre quây lại rộng chừng một mét, dài hai mét.
Nhà xí cần to thế này sao?
Lâm Thư hơi thắc mắc nhưng không hỏi, bưng bát đi rửa.
Cố Quân thấy tre không đủ dùng, lại đi ra ngoài một chuyến.
Khoảng nửa tiếng sau, anh kéo thêm mấy cây tre về, bắt đầu cưa tre.
Trời sắp tối đen rồi mà anh vẫn còn làm, Lâm Thư nhìn không đặng, bèn đi tới hỏi:
"Em có giúp được gì không?"
Cố Quân nghe tiếng cô, quay đầu lại nói:
"Cô đứng nhìn, đừng lại gần là giúp rồi.
"Lâm Thư cứng họng, nghĩ ngợi rồi bảo:
"Em xách đèn dầu cho anh nhé.
"Nói rồi cô vào nhà, thắp đèn dầu mang ra.
Cố Quân nói:
"Cái nhà xí với nhà tắm này chắc phải làm mất ba ngày.
"Lâm Thư nghe vậy ngạc nhiên:
"Em đâu có bảo làm nhà tắm đâu?"
Cố Quân không nhìn cô, đáp:
"Cô không nói, nhưng cô không muốn à?"
Lâm Thư cười gượng:
"Đúng là có muốn thật.
"Cố Quân không nói gì nữa, cắm cúi làm việc.
Anh cưa tre thành từng đoạn, sau đó vót hai đầu sao cho vừa khít để nhét vào rãnh trên đầu cọc tre.
Nhìn qua là Lâm Thư biết ngay những thanh tre này dùng để lợp mái.
Số tre còn lại, Cố Quân chẻ ra thành từng thanh nhỏ, chắc là để đan vách tường.
Cố Quân này cũng khéo tay thật, đến nhà tre cũng biết làm.
Thấy trời đã tối hẳn, Cố Quân bèn dừng tay, bảo:
"Không làm nữa.
"Anh quay sang nhìn cô, hỏi:
"Cô không tắm à?"
Lâm Thư vội đáp:
"Có chứ, nước trong nồi chắc nóng rồi, em đi tắm ngay đây.
"Cố Quân bảo:
"Cô cứ để đấy, tôi xách vào phòng cho.
"Lâm Thư gật đầu.
Lúc Cố Quân không ở nhà, Lâm Thư toàn tắm trong bếp.
Nhưng giờ Cố Quân về rồi, chắc chắn phải giữ ý.
Cố Quân xách nước vào phòng cho cô, sau đó đi ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, Cố Quân quay đầu nhìn cánh cửa đó, đăm chiêu trở về phòng mình, tìm bọc vải hôm trước ra.
Một lúc lâu sau, nghe tiếng cô gọi
"xong rồi"
, anh mới cầm bọc vải đi ra khỏi phòng.
Cố Quân đi đến trước mặt cô, đưa đồ trong tay cho cô:
"Chỗ vải này cho cô, cô muốn gửi về nhà hay giữ lại dùng thì tùy.
"Lâm Thư sững người một chút mới đón lấy xấp vải màu vàng ngỗng.
Đôi mắt cô lập tức ánh lên nét cười:
"Hay quá, đúng lúc có thể may mấy bộ quần áo nhỏ cho con.
"Cố Quân như thể đọc được suy nghĩ của cô vậy, cô đang lo chuyện quần áo cho con thì anh đã mang than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi rồi.
Cố Quân nghe vậy, quan sát sắc mặt cô, thấy cô không giống đang nói dối bèn bảo:
"Tôi cũng giữ lại ít vải để may quần áo cho con rồi.
"Lâm Thư lộ vẻ ngạc nhiên, giơ miếng vải trong tay lên hỏi:
"Vậy em thực sự có thể dùng vải này may quần áo cho mình ư?"
Cố Quân gật đầu, sau đó vào phòng bưng chậu nước đổ vào thùng, mang ra ngoài đổ.
Lâm Thư vui mừng nhìn miếng vải trong tay, lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy bóng lưng Cố Quân, cũng nhìn thấy bộ quần áo trên người anh.
Chẳng biết do đi làm hay quần áo của anh bộ nào cũng thế, trên áo chằng chịt những mảnh vá.
Bỗng nhiên cô thấy hơi ngại.
Nụ cười trên môi Lâm Thư nhạt dần, cô cầm vải đi vào phòng.
Lúc mở vải ra, cô phát hiện bên trong còn gói thêm một ít vải vụn.
Có miếng to bằng bàn tay, cũng có miếng to bằng khăn tay.
Vải vụn to nhỏ có hơn mười miếng, đều là vải cotton nguyên chất.
Chỗ vải vụn này có thể dùng để may tất, may mũ cho con, hoặc làm dây buộc tóc scrunchies cũng được.
Cơ mà, nguyên chủ có kim chỉ không nhỉ?
Lâm Thư đặt vải xuống, lục lọi một hồi mới tìm thấy kim chỉ và kéo.
Dầu hỏa đắt đỏ, giờ chắc chắn không thể làm đồ may vá được.
Cô để dụng cụ và vải vào một chỗ, sau đó tắt đèn, nằm trên giường suy tính cách may đồ lót kiểu hiện đại.
Quần lót thì đơn giản, nhưng áo lót mới khó làm.
Khó định hình, khuy cài cũng khó kiếm.
Lâm Thư đang mải suy nghĩ thì ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.
Lâm Thư thắc mắc, muộn thế này rồi còn ai đến nữa.
Cố Quân ra mở cửa.
Lâm Thư ghé vào cửa sổ nhìn ra, thấy chồng Xuân Phân đưa một túi đồ cho Cố Quân, sau đó Cố Quân đưa tiền cho anh ta.
Tuy không biết trong túi đựng gì nhưng Lâm Thư cũng không quá tò mò.
Đại Mãn đưa đồ xong thì về, Cố Quân xách túi đồ về phòng.
Lâm Thư nằm lại xuống giường, tiếp tục nghĩ cách may đồ lót.
Nghĩ ngợi một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, nửa đêm bỗng bị cơn buồn vệ sinh đánh thức.
Bụng cô đau quặn, không phải do cái thai mà là kiểu đau bụng muốn đi ngoài ngay lập tức.
Chắc do cơ thể này lâu quá không ăn đồ tanh nên mới bị tào tháo đuổi.
Lâm Thư vừa nghĩ đến cảnh bên ngoài tối om như mực, gió rít từng cơn, xung quanh lại toàn ruộng đồng, còn có cả bụi tre nhỏ, nhìn cứ như nơi ma quỷ lộng hành.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ dựng tóc gáy.
Lâm Thư muốn nhịn đến sáng, nhưng ngặt nỗi không thể nhịn nổi nữa.
Lâm Thư quờ quạng tìm bao diêm, quẹt một cái thắp đèn dầu lên, xách đèn đi ra ngoài.
Gian nhà chính không có cửa, nhìn ra bên ngoài đen ngòm, im ắng đến rợn người, cứ cảm giác như có thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối, khiến cô lạnh toát sống lưng.
Lâm Thư ôm bụng đi sang phòng đối diện, gõ cửa một lúc lâu, bên trong mới vọng ra giọng nói cáu kỉnh:
"Làm cái gì đấy?"
Giọng nói khàn khàn pha lẫn sự bực bội vì bị đánh thức.
Lâm Thư sắp không nhịn nổi nữa, giọng run run:
"Em, em đau bụng, em muốn.
"Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã bật mở, Cố Quân ở trần, cau mày, vẻ mặt lo lắng:
"Bụng làm sao?
"Lâm Thư cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía thể hình nữa, run rẩy nói:
"Em muốn đi nhà xí, nhưng em sợ bóng tối.
"Cố Quân sững người, một lúc sau mới phản ứng lại.
Vài phút sau, Cố Quân đứng canh cách nhà xí hai mét.
Nhìn quanh bốn phía tối đen như mực, gần như giơ tay không thấy ngón.
Từ thời niên thiếu anh đã sống một mình, nghèo đến mức diêm cũng phải đi mượn, nói gì đến đèn dầu, nên bao năm nay cứ hễ đêm xuống là cuộc sống của anh chìm trong bóng tối.
Sống một mình bao năm, anh đã sớm quên mất cảm giác sợ hãi đêm khuya là như thế nào, cũng quên mất rằng phụ nữ bình thường đều sợ bóng tối.
Xung quanh quá yên tĩnh, tĩnh mịch đến mức Lâm Thư sợ hãi gọi vọng ra:
"Cố Quân, anh còn đó không?"
Cố Quân im lặng hai giây, đáp:
"Còn.
"Nghe thấy tiếng anh, Lâm Thư mới yên tâm hơn chút.
Một lúc lâu sau, Lâm Thư xách đèn dầu từ nhà xí đi ra, ngượng ngùng nói:
"Về được rồi.
"Cố Quân khẽ thở dài, bảo:
"Mấy đêm nay nếu cô muốn đi vệ sinh thì cứ sang gọi tôi.
Cô xách đèn dầu, vì ánh sáng quá yếu nên lỡ đá phải hòn đá, khẽ hít vào một hơi.
Cố Quân nhắc:
"Nhìn đường chút.
"Đêm tối, mặt đất lại lổn nhổn đá.
Lâm Thư
"vâng"
một tiếng, sau đó nói:
"Cảm ơn anh đã đi cùng em.
"Lần gần nhất Cố Quân nghe cô nói cảm ơn là từ hồi sau tết.
Anh giúp cô bắt con rắn lục, hồi đó để cảm ơn, cô cùng Tề Kiệt và một nữ thanh niên trí thức khác đến nhà, bảo là để cảm ơn anh, đặc biệt mua rượu thịt đến nấu cơm tại nhà anh.
Cũng chính lần đó, anh uống quá chén hai ly rượu nên mới có hạt đậu nhỏ trong bụng cô.
Dù sao đi nữa, đã kết hôn rồi, đợi đứa bé chào đời, anh cũng coi như thực sự có một mái ấm.
Về đến nhà, hai người ai về phòng nấy.
Lâm Thư đi vệ sinh xong, cả người nhẹ nhõm, về phòng nằm một lát là ngủ say.
Sáng sớm hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng lạch cạch ngoài sân.
Cô ngái ngủ dụi mắt, hé cửa sổ nhìn ra, trời mới tờ mờ sáng, chắc chỉ tầm hơn năm giờ, nhìn ra sân thấy Cố Quân đang chẻ lạt tre.
Dậy sớm làm việc thế á?
Lâm Thư ngáp một cái, xuống giường đi ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi phòng đã thấy trên bàn trong gian nhà chính đặt một bát gạo đầy và hai quả trứng gà.
Lâm Thư đi ra khỏi gian nhà chính, hỏi bóng lưng Cố Quân:
"Bữa sáng nấu cháo hay ăn bánh bao ngô ạ?"
Cố Quân đang chẻ lạt, đáp:
"Trong bếp hấp bánh bao rồi.
"Lâm Thư nghe vậy kinh ngạc.
Giờ này đã sớm lắm rồi, thế mà anh còn dậy sớm hơn làm bánh bao, lại còn hấp chín rồi?
Rốt cuộc anh dậy từ mấy giờ thế?
Liều mạng thế này, không cần sống nữa à?
Lâm Thư từng thấy rất nhiều ông bà cụ, hồi trẻ làm việc không biết mệt mỏi, làm bán sống bán chết, về già bệnh tật đầy người, lưng còng rạp xuống vì lao lực quá độ thời trẻ.
Cố Quân hiện tại hoàn toàn đang bán rẻ sức khỏe để làm việc.
Lâm Thư muốn nhắc nhở nhưng nhất thời không biết mở lời thế nào, thở dài một tiếng, quyết định đợi khi nào thân thiết hơn sẽ nhắc anh.
Nghĩ thông suốt, Lâm Thư vào bếp xem lửa.
Trời sáng dần, Lâm Thư bưng bánh bao đã hấp chín ra gian nhà chính.
Cố Quân cũng dừng tay, như không sợ nóng, ăn ngấu nghiến sáu cái bánh bao rồi đi xách thùng.
Lâm Thư bảo:
"Trong lu còn một nửa nước, không cần vội đi gánh đâu anh?"
Cố Quân xách thùng chuẩn bị ra cửa, nói:
"Đi tưới rau.
"Nghe vậy, Lâm Thư vội bảo:
"Em đi với.
"Cô xách cái làn cùng ra khỏi cửa.
Khi họ đến đất phần trăm, trên ruộng đã có một nam một nữ thanh niên trẻ tuổi.
Lâm Thư ngớ người một lúc mới nhận ra, hai người này là thanh niên trí thức.
Thấy Cố Quân và Lâm Thư, họ đều chào hỏi:
"Đồng chí Cố, đồng chí Vương.
"Cố Quân gật đầu.
Nam thanh niên trí thức nói:
"Đồng chí Cố, để chúng tôi tưới giúp cho.
"Cố Quân đặt thùng xuống, bảo:
"Được, các cậu tưới đi.
"Hai thanh niên trí thức bèn xách thùng đi lấy nước.
Thấy người đi rồi, Lâm Thư mới hỏi:
"Các thanh niên trí thức vẫn sẽ đến hái rau chứ ạ?"
Cố Quân gật đầu:
"Họ đã chăm sóc hơn một tháng, ít nhất cũng phải để họ ăn đến Lập thu.
"Điểm thanh niên trí thức cũng có vườn rau, nhưng vườn rau của hơn mười người cũng chỉ to bằng vườn rau của Cố Quân.
Hơn nữa giai đoạn đầu chăm sóc không tốt nên thu hoạch chẳng đáng là bao.
Cố Quân không nói chuyện về thanh niên trí thức nữa, hỏi cô:
"Cô muốn hái rau gì?"
Lâm Thư đáp:
"Để em tự xem rồi hái.
"Cô ngó nghiêng tìm kiếm, dùng gậy vạch dây leo bí ra, phát hiện một quả bí đỏ nặng chừng hai ba cân ẩn dưới lớp lá rậm rạp.
Cố Quân cũng nhìn thấy, cúi người định nhặt, bảo:
"Để tôi.
"Hái bí đỏ xong, Lâm Thư nói:
"Mấy loại rau khác cũng chưa lớn, hôm nay hái quả bí đỏ là đủ rồi."
"Trong nhà còn bột ngô không, cho em một ít, trưa nay em muốn làm ít bánh bí đỏ bột ngô.
"Cố Quân ăn rất khỏe, cô nhìn ra được, bát cơm tối qua chưa đủ để anh no bụng.
Cố Quân
"ừ"
một tiếng, coi như đồng ý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập