Chương 97: Hai chương gộp một (2/2)

Cố Quân nói thêm:

"Đáng lẽ anh lo xong việc từ tuần trước rồi, nhưng anh nán lại đội sản xuất vài hôm, rủ Đại Mãn vào rừng săn được mấy con thỏ, con gà rừng, mang về làm thịt xông khói hết.

"Mắt Lâm Thư sáng rỡ:

"Nhiều không anh?"

Cố Quân nhẩm tính:

"Anh biếu Thất thúc công và tổ trưởng Dương mỗi người một ít, mang lên đây hai con thỏ, hai con gà rừng với hơn chục quả trứng gà rừng.

Trứng thì để bà nội với Bồng Bồng tẩm bổ."

"Nhà mình giữ lại một con gà, một con thỏ, số còn lại đem biếu nhà cậu Tề.

Anh còn đổi thêm ít trứng gà, măng khô, nấm hương khô, định mang sang biếu họ luôn.

"Lâm Thư gật đầu tán thành:

"Anh tính toán chu đáo lắm, cứ làm vậy đi.

"Lâm Thư nhìn quanh một lượt, thấy chiếc gùi mây đặt gọn sau cánh cửa.

Cô bước tới, cúi xuống kiểm tra những thứ bên trong.

Nấm khô, măng khô được gói ghém cẩn thận trong một chiếc túi lưới lớn, nhìn sơ qua mỗi loại cũng phải ngót nghét hai, ba cân.

Dù chưa được phơi khô kiệt, nhưng một cân cũng đủ để chế biến năm, sáu bữa ăn gia đình.

Cố Quân chỉ tay về phía phòng bà cụ:

"Thỏ và gà hun khói anh treo bên phòng bà nội rồi.

"Lâm Thư gật gù, tính toán nhanh trong đầu rồi bảo:

"Chỗ đồ này nhà mình ăn dè xẻn cũng đủ qua mùa hè đấy.

"Nhà bỗng chốc rủng rỉnh thức ăn, trong lòng Lâm Thư khấp khởi mừng thầm.

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi dặn dò chồng:

"Tối nay lúc nấu cơm, anh làm dư ra một chút, mời cả bác Tào sang dùng bữa chung nhé."

"Thỉnh thoảng con trai, con gái bác ấy có gửi đồ ăn ngon về, bác ấy đều san sẻ cho Bồng Bồng."

"Con gái mình cũng được hưởng lộc của bác ấy không ít đâu.

"Cố Quân vui vẻ nhận lời:

"Được, để tối anh trổ tài thêm vài món.

"Tối hôm đó, Cố Quân nấu một nồi canh trứng thơm lừng, cộng thêm món gà rừng hầm măng khô nức mũi, mùi thơm tỏa khắp cả khoảng sân nhỏ.

Cơm nước tươm tất, Lâm Thư sang mời bác Tào cùng sang dùng bữa.

Bác Tào ban đầu còn ngại ngùng chối từ, mãi đến khi bé Bồng Bồng chạy sang phụng phịu kéo tay nài nỉ, bác mới chịu sang.

Ngồi vào bàn ăn, bác Tào tươi cười nói:

"Từ ngày gia đình cháu chuyển đến đây, cái sân này lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười nói.

"Lâm Thư gắp cho bác miếng thịt gà, cười đáp:

"Bác đừng chê nhà cháu ồn ào là được rồi ạ.

"Bác Tào xua tay:

"Bác còn đang thèm cảnh đông vui thế này, sao mà chê trách gì được.

"Vừa nói, bác vừa cắn thử miếng thịt gà, hương vị đậm đà, thơm ngon khiến bác phải thốt lên:

"Chao ôi, tay nghề của cậu Cố đây đúng là xuất sắc, ngon tuyệt cú mèo!

"Bà cụ bên cạnh ân cần gắp thêm thức ăn cho bác:

"Ngon thì bác cứ ăn nhiều vào nhé.

"Đang ăn, bác Tào quay sang hỏi Cố Quân:

"Cậu Cố dự định khi nào thì đi làm?"

Cố Quân đáp:

"Dạ, thứ Hai tuần tới cháu sẽ đến nhà máy nhận việc ạ.

"Nghỉ ngơi mấy ngày nay, anh cũng bắt đầu thấy cuồng chân cuồng tay rồi.

Bữa tối kết thúc khi hoàng hôn buông xuống.

Cả nhà quây quần trò chuyện dưới gốc cây đa, bé Bồng Bồng chơi đùa một lúc cũng thấm mệt, ngủ gục trong vòng tay bố.

Cố Quân bế con gái vào phòng bà cụ rồi đi tắm rửa.

Lúc anh trở lại phòng, Lâm Thư đã diện bộ đồ ngủ mỏng manh, mát mẻ chờ sẵn.

Nhưng khi

"củi đã khô, lửa đã bén"

, họ mới tá hỏa nhận ra chiếc hộp sắt đựng

"đồ bảo hộ"

đã trống rỗng.

Cả hai nhìn nhau chưng hửng.

Số

"đồ bảo hộ"

ấy đều mang từ Quảng Khang lên, mà suốt thời gian qua mỗi tháng họ chỉ gặp nhau một lần nên chẳng ai mảy may để ý là đã dùng hết từ bao giờ.

Lâm Thư vốn ưa sạch sẽ, thà nhịn chứ nhất quyết không chịu dùng đồ tái chế như nhiều người khác.

Sau một thoáng im lặng, Lâm Thư liếc nhìn Cố Quân, giơ tay lên trêu chọc:

"Hay là.

dùng tay nhé?"

Cổ Cố Quân bỗng chốc đỏ lựng, lan nhanh ra tận mang tai.

Anh lẳng lặng đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

Lâm Thư lườm anh một cái rõ dài.

Trong bụng thầm mắng, đúng là đồ giả vờ đạo mạo.

Lâm Thư rửa tay sạch sẽ, leo lên giường rúc vào vòng tay vững chãi của Cố Quân.

Cố Quân đăm chiêu nhìn bóng đèn tỏa ánh sáng vàng vọt trên trần nhà, ôm siết lấy cô, giọng trầm khàn:

"Mai vợ chồng mình qua nhà chú Tề một chuyến nhé.

"Lâm Thư ngáp dài một cái, ngái ngủ đáp:

"Vâng, nghe theo anh.

Nhưng trước khi đi, em nghĩ mình nên qua bệnh viện khám thử xem.

"Cố Quân khẽ

"ừ"

một tiếng đồng ý.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Cố Quân đã dắt xe đạp đi thẳng đến bệnh viện.

Lúc về, hai túi áo anh cộm lên rõ rệt.

Thấy anh dắt xe vào sân, bà cụ hỏi vọng ra:

"Mới sáng sớm cháu đi đâu thế?"

Cố Quân có chút chột dạ, ấp úng trả lời:

"Cháu đạp xe vòng quanh Quảng Châu cho quen đường xá thôi ạ.

"Bồng Bồng đang húp cháo, ngẩng mặt lên, bĩu môi hờn dỗi:

"Bố đi chơi không cho Bồng Bồng đi.

"Cố Quân dỗ dành:

"Lần sau bố hứa sẽ đưa con đi cùng nhé.

"Dựng gọn chiếc xe đạp, anh chưa vội ăn sáng mà rón rén bước vào phòng, cẩn thận cất những món

"bảo bối"

vừa mua vào chiếc hộp sắt.

Lâm Thư đang ngủ nướng, hé mắt nhìn anh lúi húi cất đồ, làu bàu:

"Anh chu đáo gớm, mới sáng sớm đã lo đi mua mấy thứ này.

"Cố Quân hắng giọng, làm lơ không đáp.

Từ lúc thi đại học đến giờ, đã hơn nửa năm ròng rã, số lần hai vợ chồng gần gũi đếm trên đầu ngón tay.

Đang độ tuổi thanh niên sung mãn, máu nóng hừng hực, nay lại được sớm tối kề cận bên vợ yêu, thử hỏi làm sao anh kiềm chế cho nổi?

Lâm Thư thấy anh định cất chiếc hộp sắt vào ngăn kéo, vội vàng nhắc nhở:

"Anh cất cho kỹ vào, nhỡ con bé tìm thấy lại tưởng bong bóng lôi ra thổi thì hai vợ chồng mình có nước độn thổ.

"Cố Quân khựng lại, ngạc nhiên:

"Có chuyện đó nữa à?"

Lâm Thư kể lại:

"Sao lại không, trong con hẻm gần đây có nhà kia, hai thằng con trai nghịch ngợm lấy 'đồ bảo hộ' của bố mẹ thổi thành bong bóng rồi chạy rông khắp xóm.

Nhà đó thành đề tài bàn tán sôi nổi của cả xóm đấy, giờ đi ra ngoài gặp hàng xóm láng giềng chẳng dám hó hé nửa lời vì sợ bị lôi ra làm trò cười.

"Nghe xong, Cố Quân lẳng lặng lôi chiếc hộp sắt ra khỏi ngăn kéo, với tay đặt tít lên nóc tủ.

Với chiều cao này, dù Bồng Bồng có bắc ghế đứng lên cũng còn lâu mới chạm tới được, ít nhất cũng phải vài bốn năm nữa.

Cất xong đồ, Cố Quân tò mò hỏi:

"Thế hai thằng cu nghịch ngợm nhà đó cuối cùng có bị ăn đòn nát đít không?"

Lâm Thư đáp gọn lỏn:

"Chứ còn gì nữa, mấy đứa nhóc nghịch ngợm thế không đánh cho chừa sao được.

"Nghĩ đến Bồng Bồng, Lâm Thư tấm tắc khen:

"Nhà mình may mắn thật, sinh được cô con gái ngoan ngoãn, đáng yêu, hiểu chuyện.

"Cố Quân mường tượng lại hình ảnh những gia đình có con trai ở đội sản xuất, mấy thằng cu nghịch như giặc, không trèo cây phá tổ chim thì cũng lội sông bắt cá, dăm ba bữa lại bị bố mẹ xách gậy rượt đánh chạy vòng vòng, lúc nào cũng trong bộ dạng cứng đầu cứng cổ, không chịu khuất phục.

Dù nhà có điều kiện đến mấy thì cũng chẳng lúc nào sạch sẽ, lấm lem bùn đất từ đầu đến chân.

Nếu anh mà có đứa con trai như thế, chắc chắn anh cũng nhức đầu chóng mặt.

Đâu được như cô công chúa nhỏ nhà mình, vừa ngoan ngoãn, vừa sạch sẽ, lại còn biết thương bố thương mẹ, thật sự khiến người ta an tâm.

Cất đồ đạc xong xuôi, Cố Quân lại gần giường giục:

"Mười giờ là sang nhà chú Tề rồi, em còn định ngủ nướng đến bao giờ?"

Lâm Thư vừa chợp mắt lại, lim dim hỏi:

"Mấy giờ rồi anh?"

Cố Quân xem đồng hồ:

"Gần chín rưỡi rồi."

"Đêm qua anh có quấy rầy em đâu, sao em mệt mỏi thế?"

Lâm Thư nhỏm dậy, thẫn thờ một lúc rồi mới vươn vai:

"Còn một tháng rưỡi nữa là thi cuối kỳ rồi, sinh viên cả khoa ai cũng cắm đầu vào học quên ăn quên ngủ.

Sống trong bầu không khí đua tranh nghẹt thở như thế, làm sao em có thể nhởn nhơ không học được.

"Nền tảng kiến thức của Lâm Thư vững chắc hơn rất nhiều người, môn Tiếng Anh lại càng xuất sắc, nhưng dưới áp lực học tập của mọi người, cô cũng không tránh khỏi việc bị cuốn theo.

Ngày nào cũng dậy từ 5 giờ sáng, 9 giờ tối ký túc xá tắt đèn nhưng ai cũng thắp nến học tiếp, cô cũng đành phải học theo đến tận 11 giờ đêm.

Cường độ làm việc như vậy, không mệt mỏi mới là lạ.

Chỉ những ngày được ra ngoài trọ, tránh xa môi trường cạnh tranh khốc liệt ấy, cô mới có thể yên tâm nghỉ ngơi, xả hơi.

Cố Quân nhíu mày lo lắng:

"Việc học quan trọng thật, nhưng em cũng phải giữ gìn sức khỏe, đừng vì học mà vắt kiệt sức mình.

"Lâm Thư trấn an:

"Em biết mà, thế nên cuối tuần nào em cũng dành thời gian nghỉ ngơi đấy.

"Chỉ không biết những sinh viên khác có chịu nổi cường độ học tập căng thẳng này không.

Phòng ký túc xá của cô lại có Lưu Phương – một tấm gương sáng về sự nỗ lực, dưới sự dẫn dắt của cô ấy, những nữ sinh khác cũng không dám lơ là.

Phần lớn là nhờ môn tiếng Anh của cô nổi trội hơn hẳn mọi người nên cô mới dám buông lỏng đôi chút.

Hai vợ chồng trò chuyện thêm một lát rồi Lâm Thư cũng rời giường đánh răng rửa mặt.

Bữa sáng kết thúc, Lâm Thư cẩn thận xếp những món quà quê đã chuẩn bị sẵn vào một chiếc giỏ mây, phủ thêm một lớp rau xanh tươi mơn mởn lên trên rồi cùng Cố Quân đến nhà Tề Kiệt.

Nhà Tề Kiệt có bố mẹ làm việc trong cơ quan nhà nước, nên việc biếu xén phải hết sức tế nhị.

Họ chỉ dám biếu những món quà quê dân dã, không có giá trị vật chất lớn, chứ những món đồ đắt tiền thì họ không kham nổi, mà có kham nổi cũng chẳng dám biếu.

Chưa kể, với phẩm chất đạo đức của Tề Kiệt, chắc chắn bố mẹ cậu ấy cũng là những người thanh liêm, chính trực.

Việc tặng quà quá giá trị sẽ khiến họ khó xử, thậm chí có thể làm sứt mẻ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai gia đình.

Hai người xách giỏ quà, bắt chuyến xe buýt hướng đến nhà Tề Kiệt.

Lúc này, trong nhà chỉ có ông bà Tề, còn Tề Kiệt đang bận đi xem phim với bạn gái, trưa mới về ăn cơm.

Lâm Thư xách giỏ theo chân bà Tề vào bếp.

Nhìn lướt qua những thứ trong giỏ, bà Tề vội vàng từ chối:

"Gia đình cháu khách sáo quá, chỗ nấm hương khô hôm nọ biếu nhà cô vẫn chưa ăn hết đâu.

"Lâm Thư khuyên nhủ:

"Mấy đồ khô này để được lâu mà cô, không ăn hết thì cứ cất đó, hoặc làm quà biếu người khác cũng được ạ."

"Cô chú cứ nhận cho vợ chồng cháu vui lòng, nếu không tụi cháu áy náy lắm.

"Bà Tề liếc nhìn con gà và thỏ rừng hun khói, trong lòng không khỏi khó xử.

Lâm Thư gợi ý:

"Hay trưa nay cô làm món gà hun khói đãi cả nhà đi, vừa hay Tề Kiệt dẫn bạn gái về chơi, bữa cơm cũng thêm phần tươm tất.

"Bà Tề vẫn ngần ngại:

"Cô không dám tự tiện nhận đâu, cháu đợi một chút để cô hỏi ý kiến chú Tề đã nhé.

"Nói rồi, bà Tề gọi ông Tề vào phòng, thuật lại chuyện Cố Quân và Lâm Thư mang quà đến biếu.

Ông Tề gật gù:

"Toàn là quà quê dân dã, cũng chẳng có gì đắt đỏ, bà cứ nhận đi.

Tí nữa đợi thằng Kiệt về, bà bảo nó chạy ra cửa hàng bách hóa mua ít đồ, lát họ về thì mang ra làm quà đáp lễ là được.

"Được sự đồng ý của chồng, bà Tề mới yên tâm nhận quà.

Buổi trưa, Tề Kiệt dẫn bạn gái về.

Vừa đến cổng, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc bay ra từ bếp, Tề Kiệt đã reo lên:

"Chắc chắn là anh Quân đến chơi rồi!

"Thiến Quân bật cười:

"Anh chỉ cần ngửi mùi là biết ai đang nấu à?"

Tề Kiệt đắc ý:

"Hồi còn ở đội sản xuất, anh hay sang nhà anh ấy ăn chực nên quen mùi lắm."

"Cá cược không?

Nếu đúng là anh Quân đang nấu, cuối tuần sau em lại đi xem phim với anh nhé?"

Nhìn vẻ mặt đắc thắng của Tề Kiệt, Thiến Quân mỉm cười dịu dàng:

"Nếu không chắc chắn anh đã chẳng cá cược với em.

Em không mắc bẫy đâu.

"Tề Kiệt tiu nghỉu:

"Giá mà em cá cược với anh thì tốt biết mấy.

"Vào sân, hai người không thấy Cố Quân đâu nhưng lại bắt gặp bé Bồng Bồng đang chơi đùa.

Thấy Bồng Bồng, Tề Kiệt đoán chắc mười mươi bố cô bé cũng đang ở đây.

Anh ngồi thụp xuống, dang rộng vòng tay đón Bồng Bồng:

"Bồng Bồng ngoan, lại đây anh bế nào.

"Bồng Bồng thấy Tề Kiệt, đôi chân nhỏ lon ton chạy tới, nhưng lại lướt qua anh, sà vào lòng Thiến Quân.

Tề Kiệt đứng lên, véo nhẹ mũi cô nhóc:

"Đồ nhóc con vô tâm, anh cưng chiều em thế mà em nỡ lòng nào.

"Bồng Bồng rúc đầu vào ngực Thiến Quân, thỏ thẻ:

"Chị ơi, thơm quá.

"Đúng lúc đó, Cố Quân từ bếp bước ra.

Nhìn cảnh Bồng Bồng làm nũng với Thiến Quân, anh lại nhớ đến hình ảnh thằng cu Hổ hồi xưa cũng từng sà vào lòng vợ anh, thốt ra câu y chang vậy.

Cố Quân mỉm cười lắc đầu.

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, thoắt cái đã gần ba năm rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập