Khánh Trần cười nói:
“Lợi hại thật, là ta bỏ sót vài manh mối, cảm ơn ngươi nhắc nhở.
Hiện nay Khánh Trần phải suy xét quá nhiều vấn đề, trí nhớ của hắn cũng không phải vô hạn, cho nên thừa nhận mình sơ sẩy không phải là chuyện gì mất mặt.
Khóe miệng của Đại Vũ cong lên, Trần Gia Chương ở bên cạ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập